Tag Archives: Song ngữ

HOA HỒNG

rose 1Ngày đầu tiên ở trường đại học, giáo sư của chúng tôi tự giới thiệu và đố chúng tôi làm quen người nào đó mà mình chưa quen. Tôi đứng lên nhìn quanh thì một bàn tay nhẹ nhàng chạm vai tôi. Tôi ngó nghiêng và thấy một quý bà nhỏ bé da nhăn nheo đang cười với tôi bằng nụ cười rạng rỡ. Bà nói: “Chào anh chàng đẹp trai. Bà tên Rose. Bà tám mươi bảy tuổi. Bà có thể ôm con được không?”.

Tôi cười lớn và sốt sắng trả lời: “ Dạ được, bà ạ!” Và bà ôm siết tôi thật chặt.

Tôi hỏi: “Sao bà đến trường vào độ tuổi trẻ trung, ngây thơ đến vậy?

Bà hóm hỉnh trả lời: “Bà đến đây để tìm một ông chồng giàu có, kết hôn, có vài đứa con, rồi sau đó nghỉ hưu và đi du lịch.”

“Thôi mà, bà nói thiệt đi ạ!” tôi đề nghị. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thôi thúc bà chấp nhận thách thức này ở độ tuổi của bà.

“Bà luôn mơ được học đại học, và giờ đây bà đang đạt được điều đó!” Bà trả lời tôi.

Sau buổi học, chúng tôi đi bộ về khu tập thể sinh viên và chia nhau món sữa lắc. Trong chốc lát, chúng tôi trở thành bạn. Ba tháng tiếp sau đó, mỗi ngày chúng tôi đều ra về cùng nhau và trò chuyện không dứt. Tôi luôn bị hấp dẫn khi được “cỗ máy thời gian” này chia sẻ sự khôn ngoan và từng trải.

Trong năm đó bà Rose trở thành thần tượng của khu học xá và đi đâu cũng dễ kết bạn. Bà thích mặc đẹp và vui chơi trong sự chú ý của các sinh viên khác. Bà tiêu xài thoải mái.

reading 2Vào cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose phát biểu tại buổi tiệc bóng đá. Tôi sẽ không bao giờ quên những điều bà đã dạy. Bà được giới thiệu và bước lên bục. Khi bà bắt đầu đọc bài phát biểu đã được chuẩn bị trước, bà đánh rơi vài giấy bìa cỡ 3×5 xuống sàn. Lỡ bộ và hơi bối rối, bà nghiêng về phía micro và chỉ nói “Tôi xin lỗi. Tôi quá hoảng. Tôi đã bỏ bia vì mùa chay Phục sinh và rượu wishkey đang giết tôi! Tôi sẽ chẳng bao giờ nhớ được bài phát biểu đúng đầu đuôi nên hãy để tôi kể với các bạn những gì tôi biết.”

Vì chúng tôi cười lớn, bà hắng giọng và bắt đầu: “Chúng ta không ngừng chơi bởi vì chúng ta già, chúng ta trở nên già vì chúng ta ngừng chơi. Chỉ có bốn bí mật để giữ mình trẻ, hạnh phúc và đạt được thành công.”

“Các bạn nên cười lớn và tìm cái hài mỗi ngày.”

“Các bạn nên có ước mơ. Khi bạn đánh mất ước mơ là bạn chết rồi. Chúng ta có quá nhiều người đi chung quanh người đã chết mà chẳng biết!”

“Có một sự khác biệt lớn giữa việc già đi và lớn lên. Nếu bạn mười chín tuổi và nằm ỳ trên giường trong một năm tròn mà không làm điều gì hữu ích cả, bạn sẽ thành già 20 tuổi . Nếu tôi tám mươi bảy tuổi và nằm trên giường một năm mà chẳng bao giờ làm gì cả, tôi sẽ thành tám mươi tám tuổi. Bất cứ ai cũng có thể già đi. Điều đó không cần bất cứ tài năng hay năng lực nào. Ý tưởng là lớn lên bằng cách luôn tìm thấy cơ hội trong sự thay đổi.”

graduate 5“Đừng hối tiếc. Người cao tuổi thường không hối tiếc về những gì họ đã làm, nhưng lại thường hối tiếc về những gì họ đã không làm. Những người duy nhất sợ chết là những người hối tiếc.”

Bà kết thúc bài phát biểu bằng cách can đảm hát bài “The Rose.” Bà thách mỗi chúng tôi học ca từ và thực hiện những điều đó trong cuộc sống hàng ngày.

Kết thúc năm học, bà Rose hoàn tất chương trình đại học mà bà đã bắt đầu những năm trước đó. Một tuần sau khi tốt nghiệp, bà Rose qua đời một cách thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên cao đẳng đến dự tang lễ để tỏ lòng tôn kính người phụ nữ tuyệt vời, với chính bà là ví dụ, đã dạy rằng không bao giờ quá muộn để được là tất cả những gì mình có khả năng trở thành.

Phạm Kiêm Yến dịch

.

.

THE ROSE

university 3The first day of school our professor introduced himself and challenged us to get to know someone we didn’t already know. I stood up to look around when a gentle hand touched my shoulder. I turned around to find a wrinkled little old lady beaming up at me with a smile that lit up her entire being. She said, “Hi, Handsome. My name is Rose. I’m eighty-seven years old. Can I give you a hug?”
I laughed and enthusiastically responded, “Of course you may!” and she gave me a giant squeeze.

“Why are you in college at such a young, inncocent age?” I asked.

She jokingly replied, “I’m here to meet a rich husband, get married, have a couple of children, and then retire and travel.”

“No, seriously,” I asked. I was curious what may have motivated her to be taking on this challenge at her age.

“I always dreamed of having a college education and now I’m getting one!” she told me.

After class we walked to the student union building and shared a milkshake. We became instant friends. Every day for the next three months we would leave class together and talk nonstop. I was always mesmerized, listening to this “time machine” as she shared her wisdom and experience with me.

university 4Over the course of the year, Rose became a campus icon and easily made friends wherever she went. She loved to dress up and she reveled in the attention bestowed upon her from the other students. She was living it up.

At the end of the semester we invited Rose to speak at our football banquet and I’ll never forget what she taught us. She was introduced and stepped up to the podium. As she began to deliver her prepared speech, she dropped her 3x 5 cards on the floor. Frustrated and a little embarrassed, she leaned into the microphone and simply said, “I’m sorry I’m so jittery. I gave up beer for Lent and this whiskey is killing me! I’ll never get my speech back in order so let me just tell you what I know.”

As we laughed she cleared her throat and began: “We do not stop playing because we are old; we grow old because we stop playing. There are only four secrets to staying young, being happy, and achieving success.”

“You have to laugh and find humor every day.”

“You’ve got to have a dream. When you lose your dreams, you die. We have so many people walking around who are dead and don’t even know it!”

“There is a huge difference between growing older and growing up. If you are nineteen years old and lie in bed for one full year and don’t do one productive thing, you will turn twenty years old. If I am eighty-seven years old and stay in bed for a year and never do anything I will turn eight-eight. Anybody can grow older. That doesn’t take any talent or ability. The idea is to grow up by always finding the opportunity in change.”

funeral 1“Have no regrets. The elderly usually don’t have regrets for what we did, but rather for things we did not do. The only people who fear death are those with regrets.”

She concluded her speech by courageously singing ” The Rose.” She challenged each of us to study the lyrics and live them out in our daily lives.

At the year’s end Rose finished the college degree she had begun all those years ago. One week after graduation Rose died peacefully in her sleep. Over two thousand college students attended her funeral in tribute to the wonderful woman who taught by example that it’s never too late to be all you can possibly be.

By Mc.Brown

Chia sẻ khó khăn

sharing 1.

Khó khăn là một phần của cuộc sống. Nếu bạn không chia sẻ khó khăn là bạn không tạo cơ hội cho người thân yêu thể hiện trọn vẹn tình yêu đối với bạn.

Phạm Kiêm Yến dịch

.

Trouble is part of your life, and if you don’t share it, you don’t give the person who loves you enough chance to love you enough.

Dinah Shore

Ly nước dừa — The glass of coconut

Chào các bạn,
daihocluatkhoaSG
Đại Học Luật Khoa Saì Gòn thuở trước còn gọi là Luật Khoa Đại Hoc Đường, ngày nay là Đại học Kinh Tế, nằm trên con đường Duy Tân cây dài bóng mát (ngày nay là đường Phạm Ngọc Thạch). Pham Duy đã viết:

Trả lại em yêu
Khung trời đại học
Con đường Duy Tân
Cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên
Mây trời xanh ngát
Uống ly chanh đường
Uống môi em ngọt…

Công trường Con Rùa
Công trường Con Rùa

Xéo xéo trước Đại Học Luật Khoa có công trường Con Rùa, nơi đó thường có vài xe nước dừa ngọt lịm. Ngọt hơn chanh đường :-).

Bài thơ này nói về những ly nước dừa ngọt ngào đó, một thời kỷ niệm, và một quãng đời.

Mình viết bằng tiếng Anh trước, năm 2000, sau đó dịch sang tiếng Việt.

Đặc biệt dành cho các bạn cựu sinh viên luật khoa Sài Gòn, cùng cựu và đương kim sinh viên Đại Học Kinh Tế ngày nay.

Chúc các bạn một ngày vui. 🙂

Mến,

Hoành

.

The Glass of Coconut
xenuocdua
The sun in my glass
Stirs
When you look at the coconut peddler
And smile quietly
And I’m back to the old school
When poincianas blazed red among the rustling jade leaves
And playful winds fluttered the white áo dài
And I waited for you
With the joyous heart of a little boy
That felt no summer heat
And saw no one
But you
In a city empty of all
But you
And the flying waves of your hair
Against the harsh rays of the summer sun
And the cold glasses of coconut
You insisted we drank together
“Coconut juice or tears of motherland”
You had sung
Glassofcoconut
And I have drunk coconut
On many a long pilgrimage
In many corners of the far lands
Where men and animals
Passed by as thin shadows
Always with your dark eyes looking up from the glass
Crossing that unbridgeable distance
Reaching deep into my heart
Making it hurt

And now we again drink coconut
In the midst of the cicadas’ hum
By the sleepy traffic
Hands holding across the table
Thin dry and cold
Tears waiting behind the eyes
Red poincianas
The rustling leaves the color of jade
Short distance
But it can no longer be bridged

    TDH, Washington DC. July 13, 2000


.

Ly Nước Dừa
instrangeland
Mặt trời trong ly nước
Trở mình
Khi em nhìn xe nước dừa
Cười lặng lẽ
Và tôi ngược về mái trường xưa
Thưở hoa phượng rực đỏ giữa những vòm cẩm thạch lao xao
Và những ngọn gió đùa vạt áo em phần phật
Và tôi đợi em
Với quả tim rộn rã của một cậu bé
Không thấy mùa hè nóng bức
Và không thấy ai
Ngoài em
Trong thành phố vắng tất
Ngoại trừ em
Và những lượn tóc bay
Giữa những tia nắng gắt
Và những ly dừa lạnh
Em bảo mình phải uống chung
“Nước dừa hay nước mắt quê hương”
Ngày xưa em hát

Và tôi đã uống nước dừa
Trên những hành trình dằng dặc
Tại những vùng đất xa xăm
Nơi mọi người và mọi vậtphuong
Đi qua như những bóng mờ
Luôn luôn với đôi mắt em đen đậm
Nhìn lên từ trong ly
Vượt khoảng cách vô cùng
Đến tận đáy tim tôi
Làm tôi nhức nhối

Và bây giờ mình lại uống nước dừa
Giữa tiếng ve ngâm
Bên hàng xe mệt mỏi
Cầm tay nhau trên bàn
Gầy khô và lạnh
Nước mắt chực trào
Phượng đỏ
Những vòm lá lao xao màu cẩm thạch
Gần nhau
Nhưng đường xưa không còn nối được

    Translated July 15, 2000

 

Nhạc bản: Giã từ tổ quốc (Adieu mon pays) của Enrico Macias

Lời Pháp nguyên thủy, mình dịch sang tiếng Anh và tiếng Việt

Video theo sau các bản dịch.
.

Adieu mon pays

J’ai quitté mon pays, j’ai quitté ma maison
Ma vie, ma triste vie se traîne sans raison
J’ai quitté mon soleil, j’ai quitté ma mer bleue
Leurs souvenirs se reveillent, bien après mon adieu
Soleil, soleil de mon pays perdu
Des villes blanches que j’aimais, des filles que j’ai jadis connu
J’ai quitté une amie, je vois encore ses yeux
Ses yeus mouillés de pluie, de la pluie de l’adieu
Je revois son sourire, y près de mon visage
Il faisait resplendir les soirs de mon village
Mais du bord du bateau, qui m’éloignait du quai
Une chaîne dans l’eau a claqué comme un fou
J’ai longtemps regardé ses yeux bleus qui fouillent
La mer les a noyé dans le flot du regret

.

Goodbye My Country

I left my country, I left my home
My life, my sad life crawls along without reason
I left my sun, I left my blue sea
Their memories replay long after my goodbye
The sun, the sun of my lost country
The white cities I loved, The girls I knew
I left a friend, I still see her eyes
Her wet eyes of rain, the rain of goodbye
I see again her smile, there near my face
It brightened the evenings of my village
But on board the ship that took me out of the harbor
A chain in the water clanging like a madman
I looked for a long time at the searching blue eyes
The sea drowned all in a flow of regret
.

Giã từ tổ quốc

Tôi rời xa tổ quốc, tôi rời xa quê hương
Đời tôi, đời tôi buồn lê lết không ý nghĩa
Tôi rời xa mặt trời, rời xa biển xanh
Ký ức vẫn sống mãi sau buổi biệt ly
Mặt trời, ôi mặt trời đã mất
Những thành phố trắng tôi yêu, những người con gái tôi biết
Tôi rời xa bạn tôi, tôi vẫn còn thấy mắt nàng
Ánh mắt của màn mưa, mưa từ ly
Tôi thấy lại nụ cười, sát bên mặt tôi
Nụ cười rạng rỡ những buổi chiều làng
Nhưng đứng trên boong tàu đưa tôi rời cảng
Sợi xích dưới nước lịch kịch như thằng điên
Tôi đã nhìn rất lâu đôi mắt xanh kiếm tìm
Biển đã nhận chìm tất cả trong một dòng nuối tiếc
.

Adieu mon pays

 
 

Xây Dựng Ngôi Nhà Của Bạn

old_carpenterMột người thợ mộc già sắp về hưu. Ông ấy đã nói với ông chủ của mình về việc sẽ thôi nghề xây dựng để về sống ở một nơi yên tĩnh hơn và vui cuộc sống gia đình cùng vợ. Ông ấy sẽ tiếc khoảng tiền lương được trả vào mỗi tuần , nhưng ông ấy đã thực sự muốn nghỉ ngơi. Họ có thể sống được.
Ông chủ thấy buồn khi để một công nhân giỏi ra đi như vậy và ông chủ hỏi liệu người thợ có thể xây dựng thêm 1 căn nhà nữa theo yêu cầu riêng của ông ta không? Người thợ mộc đồng ý, nhưng trong suốt thời gian xây ngôi nhà, ai cũng thấy người thợ mộc không nhiệt tình làm việc.Ông ấy sử dụng vật liệu tệ và không muốn vận dụng tài nghệ làm mộc của mình. Thật đáng tiếc khi đó là công trình cuối cùng để một người thợ giỏi để kết thúc nghề nghiệp của mình.
build your own house 2
Khi người thợ mộc hoàn tất công việc, ông chủ đến kiểm tra căn nhà. Rồi ông chủ đưa chìa khóa căn nhà cho người thợ và nói rằng “Đây là nhà của anh …. Món quà này tôi dành tặng anh”

Người thợ mộc bàng hoàng khi nghe điều đó.
Ông thấy hổ thẹn vì nếu biết mình đang xây dựng căn nhà của mình thì ông hẳn đã làm khác rồi .

Đối với chúng ta cũng vậy. Chúng ta xây dựng cuôc sống của mình từng ngày và không cố gắng hết sức để xây dựng nó. Rồi sau đó thật là sốc khi nhận ra rằng chúng ta phải sống trong căn nhà mà chúng ta đã xây.
Nếu có thể sửa lại thì chúng ta sẽ làm khác đi rất nhiều.
build your own house
Tuy nhiên, bạn không thể quay lại. Bạn là người thợ mộc, và mỗi ngày đóng một cây đinh, lắp một tấm ván hay dựng một bức tường. Có người từng nói rằng : “Cuộc sống là 1 dự án tự thực hiện.” Thái độ, và các lựa chọn của bạn ngày hôm nay, giúp xây dựng “ngôi nhà” bạn sẽ sống ngày mai. Vì vậy, hãy xây dựng một cách khôn ngoan!

Zen dịch

BUILDING YOUR HOUSE

An elderly carpenter was ready to retire. He told his employer-contractor of his plans to leave the house-building business to live a more leisurely life with his wife and enjoy his extended family. He would miss the paycheck each week, but he wanted to retire. They could get by.

The contractor was sorry to see his good worker go & asked if he could build just one more house as a personal favor. The carpenter said yes, but over time it was easy to see that his heart was not in his work. He resorted to shoddy workmanship and used inferior materials. It was an unfortunate way to end a dedicated career.

When the carpenter finished his work, his employer came to inspect the house. Then he handed the front-door key to the carpenter and said, “This is your house… my gift to you.”

The carpenter was shocked!
build your house1
What a shame! If he had only known he was building his own house, he would have done it all so differently.

So it is with us. We build our lives, a day at a time, often putting less than our best into the building. Then, with a shock, we realize we have to live in the house we have built. If we could do it over, we would do it much differently.

But, you cannot go back. You are the carpenter, and every day you hammer a nail, place a board, or erect a wall. Someone once said, “Life is a do-it-yourself project.” Your attitude, and the choices you make today, help build the “house” you will live in tomorrow. Therefore, Build wisely!

Unknown author

Lời nguyện cho thế giới tinh khiết

Chúa ơi,

Thế giới thật không chắc chắn.
Con không biết tìm đâu được
sự an toàn con đang kiếm.landscape
Con sợ hãi khi con quan sát những rùng rợn
và bạo lực của thế giới.
Con cầu nguyện cho những người
bây giờ bị kẹt trong đó–
Con cầu nguyện rằng con sẽ không bao giờ bị kẹt trong đó–
Con cầu nguyện cho tất cả trẻ em,
rằng bóng tối đang đến với thế giới
bị quay ngược lại
và đẩy đi xa
vào khoảng trống vô cùng
là nơi chúng đã đến.
Chúa ơi ban cho con quyền lực,
để con có thể ra lệnh cho bóng tối—
trong danh Chúa và danh Thánh Linh–
Đi khỏi đây ngay!
Chúng ta bảo,
bạo lực,
và sự ác,
và tất cả các loại bóng tối,
đi khỏi trái đất,
bước ra khỏi hành tinh của chúng ta,
rời khỏi trí óc của chúng ta,
và từ bỏ đường phố của chúng ta,
bởi vì chúng ta tuyên bố quyền sở hữu chúng
cho Chúa,
cho tình yêu,
cho
hòa bình.
Ta ra lệnh cho các ngươi ngay bây giờ,
nhân danh Chúa,
hãy rời khỏi
con cái của chúng ta,
biến khỏi trái tim của chúng ta,
và không bao giờ trở lại.
Bởi chúng ta tuyên bố tên của Chúa,
và giành lại hành tinh này cho sức mạnh của tình yêu của Chúa.

AMEN.

.

Dear God,

The world is so unsure,
I know not where to find
the safety that I seek.landscape1
I fear when I observe the horrors
and the violence of the world.
I pray for those
now caught in it—
I pray that I might never be—-
I pray for all the children,
that the darkness coming at the world
might be turned back
and sent away
to the nothingness
from whence it came.
Lord grant me power,
that I might command the darkness—
in the name of God, and the Holy Spirit—
Go now.
We say,
to violence
and evil
and all variety of darkness,
go away from earth,
disembark our planet,
leave our minds
and abandon our streets,
for we claim them all
for God,
for love,
for
peace.
I command you now,
in the name of God,
get away
from our children,
get out of our hearts,
and do not return.
For we proclaim the name of God,
and claim this planet for the forces of His love.

AMEN

Bàn tay cầu nguyện

village 3Vào thế kỷ thứ 15, có một gia đình với 18 đứa con sống trong một ngôi làng nhỏ gần Nuremberg . Mười tám! Chỉ lo đủ thức ăn cho đám trẻ này, ông bố – chủ gia đình, một thợ kim hoàn chuyên nghiệp, phải làm việc gần 18 giờ mỗi ngày ở cửa hàng và làm thêm bất cứ việc vặt nào ông kiếm được trong làng. Mặc dù điều kiện sống của họ có vẻ khó khăn, hai cậu con lớn nhà Albrecht Durer lại có một ước mơ. Cả hai muốn theo đuổi tài năng nghệ thuật, nhưng chúng hiểu rất rõ rằng cha chúng sẽ không bao giờ có khả năng tài chính gửi chúng đến học tại học viện Nuremberg.

Sau rất nhiều cuộc trao đổi dài trong đêm trên chiếc giường chật cứng, cuối cùng cả hai cậu vạch ra một thoả thuận. Chúng sẽ tung đồng xu. Người thua sẽ đi làm gần khu hầm mỏ, và với số tiền kiếm được, sẽ giúp đỡ người kia đi học tại học viện. Rồi sau đó, khi người thắng cuộc đã hoàn tất chương trình học 4 năm của mình, sẽ giúp đỡ người còn lại vào học ở học viện, bằng cách bán các tác phẩm nghệ thuật hoặc nếu cần thiết, cũng có thể làm việc tại khu mỏ. Họ tung đồng xu sau buổi lễ sáng chủ nhật. Albrecht Durer thắng và đi Nuremberg.

Albert làm việc trong một khu hầm mỏ nguy hiểm và, trong bốn năm tiếp theo, đã giúp đỡ tiền bạc cho cậu em trai, người có những tác phẩm gần như thành công nhanh chóng. Những bản chạm khắc kim loại, tranh khắc gỗ, và tranh sơn dầu của anh vượt xa những tác phẩm của hầu hết các giáo sư. Và vào lúc tốt nghiệp, anh bắt đầu kiếm được khá nhiều tiền nhờ các tác phẩm của mình.

Durer_self_portarit_28Khi chàng nghệ sĩ trẻ trở về làng, gia đình Durer tổ chức một bữa tiệc tối trên bãi cỏ để mừng Albrecht vinh quy. Sau bữa ăn dài và đáng nhớ, đầy tiếng cười vui và âm nhạc, Albrecht đứng lên từ chỗ ngồi danh dự ở đầu bàn, nâng cốc rượu chúc mừng người anh trai đã hi sinh ngần ấy năm để Albrecht hoàn thành tâm nguyện. Anh kết thúc bằng lời hứa: “Và giờ đây, Alberd, người anh trai thánh thiện, giờ đã đến lượt anh! Anh hãy đến Nuremberg để theo đuổi giấc mơ, và em sẽ ủng hộ anh.”

Mọi cái đầu háo hức chờ đợi quay về tận cuối bàn, nơi Alberd ngồi, lệ tràn trên gương mặt tái xanh, lắc mái đầu thấp bé trong tiếng nức nở lặp đi lặp lại: “Không… không… không… không.”

Cuối cùng, Alberd đứng lên và lau sạch nước mắt trên má. Anh nhìn vội dọc theo chiếc bàn dài vào những gương mặt anh yêu thương, và rồi, đặt bàn tay trên má phải, anh nói nhẹ nhàng, “Không, em trai. Anh không thể đến Nuremberg được. Đã quá trễ với anh. Nhìn này… Nhìn xem bốn năm trong hầm mỏ đã làm gì đôi bàn tay anh! Từng ngón tay đã bị vỡ xương ít nhất một lần, và gần đây anh đã phải chịu đựng chứng viêm khớp rất tệ ở tay mặt, đến nỗi thậm chí anh không thể cầm nỗi ly rượu uống chúc mừng em, càng không thể vẽ những nét mảnh mai trên giấy da hay trên vải với cây bút chì hoặc chiếc bàn chải. Không, em à… đối với anh, đã quá muộn rồi.”

Đã hơn 450 năm trôi qua. Giờ đây, hàng trăm bức chân dung tài hoa, bức phác họa bằng chì và nhũ bạc, màu nước, chì than, gỗ khắc và đồng đỏ của Albrecht Durer treo trong từng viện bảo tàng lừng danh thế giới, nhưng rất có thể bạn, cũng giống như mọi người, thấy thân thuộc với chỉ duy nhất một tác phẩm của Albrecht Durer. Còn hơn là chỉ cảm thấy thân thuộc, rất có thể bạn có một bản tranh chép treo trong nhà hay trong văn phòng.

praying hands

Một ngày, lâu lắm rồi, để tỏ lòng tôn kính Albert về đức hi sinh của anh, Albrecht Durer đã cẩn trọng vẽ đôi bàn tay lam lũ của anh trai với lòng bàn tay áp vào nhau và những ngón tay gầy guộc duỗi thẳng hướng lên trời. Ông gọi bức tranh tài nghệ của mình một cách đơn giản là “Đôi tay”, nhưng toàn thế giới gần như ngay lập tức đón nhận kiệt tác này và đặt lại tên cho tặng vật của tình yêu là “Bàn tay cầu nguyện.”

Khi bạn thấy bản sao của bức tranh gây xúc động này, xin bạn hãy ngắm lại lần nữa. Hãy để bức tranh nhắc bạn, nếu bạn cần một lời nhắc nhở, rằng không chỉ một người, không bao giờ chỉ có một người, đã một mình tạo nên bức tranh này!

Phạm Kiêm Yến dịch
(Trích từ “A Better Way To Live” của Og Mandino).

.

The Praying Hands

toss a coinBack in the fifteenth century, in a tiny village near Nuremberg, lived a family with eighteen children. Eighteen! In order merely to keep food on the table for this mob, the father and head of the household, a goldsmith by profession, worked almost eighteen hours a day at his trade and any other paying chore he could find in the neighborhood. Despite their seemingly hopeless condition, two of Albrecht Durer the Elder’s children had a dream. They both wanted to pursue their talent for art, but they knew full well that their father would never be financially able to send either of them to Nuremberg to study at the Academy.

After many long discussions at night in their crowded bed, the two boys finally worked out a pact. They would toss a coin. The loser would go down into the nearby mines and, with his earnings, support his brother while he attended the academy. Then, when that brother who won the toss completed his studies, in four years, he would support the other brother at the academy, either with sales of his artwork or, if necessary, also by laboring in the mines. They tossed a coin on a Sunday morning after church. Albrecht Durer won the toss and went off to Nuremberg.

hand worker 2Albert went down into the dangerous mines and, for the next four years, financed his brother, whose work at the academy was almost an immediate sensation. Albrecht’s etchings, his woodcuts, and his oils were far better than those of most of his professors, and by the time he graduated, he was beginning to earn considerable fees for his commissioned works.

When the young artist returned to his village, the Durer family held a festive dinner on their lawn to celebrate Albrecht’s triumphant homecoming. After a long and memorable meal, punctuated with music and laughter, Albrecht rose from his honored position at the head of the table to drink a toast to his beloved brother for the years of sacrifice that had enabled Albrecht to fulfill his ambition. His closing words were, “And now, Albert, blessed brother of mine, now it is your turn. Now you can go to Nuremberg to pursue your dream, and I will support you.”

All heads turned in eager expectation to the far end of the table where Albert sat, tears streaming down his pale face, shaking his lowered head from side to side while he sobbed and repeated over and over, “No … no … no … no.”

Finally, Albert rose and wiped the tears from his cheeks. He glanced down the long table at the faces he loved, and then, holding his hands close to his right cheek, he said softly, “No, brother. I cannot go to Nuremberg. It is too late for me. Look … look what four years in the mines have done to my hands! The bones in every finger have been smashed at least once, and lately I have been suffering from arthritis so badly in my right hand that I cannot even hold a glass to return your toast, much less make delicate lines on parchment or canvas with a pen or a brush. No, brother … for me it is too late.”

praying hands 1More than 450 years have passed. By now, Albrecht Durer’s hundreds of masterful portraits, pen and silver-point sketches, watercolors, charcoals, woodcuts, and copper engravings hang in every great museum in the world, but the odds are great that you, like most people, are familiar with only one of Albrecht Durer’s works. More than merely being familiar with it, you very well may have a reproduction hanging in your home or office.

One day, long ago, to pay homage to Albert for all that he had sacrificed, Albrecht Durer painstakingly drew his brother’s abused hands with palms together and thin fingers stretched skyward. He called his powerful drawing simply “Hands,” but the entire world almost immediately opened their hearts to his great masterpiece and renamed his tribute of love “The Praying Hands.”

The next time you see a copy of that touching creation, take a second look. Let it be your reminder, if you still need one, that no one–no one–ever makes it alone!

Quoted from: “A Better Way To Live” by Og Mandino

Đồng xu cuộc đời

coins of time
Thời gian là đồng xu của đời bạn.
Đó là đồng xu duy nhất bạn có,
và chỉ bạn mới có thể quyết định
tiêu nó như thế nào.
Hãy cẩn thận kẻo bạn lại để người khác tiêu mất nó.

Zen dịch

Time is the coin of your life.
It is the only coin you have,
and only you can determine how it will be spent.
Be careful lest you let other people spend it for you.

Carl Sandburg

Lời nguyện để cất cánh bay cao

Chúa ơi,

Mùa này,
xin cho con được tái sinh
được rửa sạch sẽ
được làm mới
được tha thứ
được yêu một cách diệu kỳ.
fly-with-god
Hãy nhắc nhở con, con là ai.
hãy tha thứ con vì những mảng tối trong con
hãy chữa lành đôi cánh gãy của con
để con có thể bay cao
với Chúa.

AMEN

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

Dear God,

This season,
may I be reborn
washed clean
made new
forgiven
spectacularly loved.

Remind me who I am.
Forgive me for my shadow sides,
please heal my broken wings
that I might fly
with You.

AMEN.

Marianne Williamson

Con Sóng Lang Thang

con song lang thangMột con sóng
không thể tồn tại cho mình
mà phải luôn hòa cùng những con sóng khác
Vì thế chúng ta không thể trải nghiệm một mình
mà phải luôn chia sẻ với nhau
những kinh nghiệm trong cuộc sống quanh ta.

Zen dịch

Just as the wave cannot exist for itself,
but must always participate the swell of the ocean,
so we can never experience life by ourselves,
but must always share the experience of life
that takes place all around us.

– Albert Schweitzer