Ngày đầu tiên ở trường đại học, giáo sư của chúng tôi tự giới thiệu và đố chúng tôi làm quen người nào đó mà mình chưa quen. Tôi đứng lên nhìn quanh thì một bàn tay nhẹ nhàng chạm vai tôi. Tôi ngó nghiêng và thấy một quý bà nhỏ bé da nhăn nheo đang cười với tôi bằng nụ cười rạng rỡ. Bà nói: “Chào anh chàng đẹp trai. Bà tên Rose. Bà tám mươi bảy tuổi. Bà có thể ôm con được không?”.
Tôi cười lớn và sốt sắng trả lời: “ Dạ được, bà ạ!” Và bà ôm siết tôi thật chặt.
Tôi hỏi: “Sao bà đến trường vào độ tuổi trẻ trung, ngây thơ đến vậy?
Bà hóm hỉnh trả lời: “Bà đến đây để tìm một ông chồng giàu có, kết hôn, có vài đứa con, rồi sau đó nghỉ hưu và đi du lịch.”
“Thôi mà, bà nói thiệt đi ạ!” tôi đề nghị. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thôi thúc bà chấp nhận thách thức này ở độ tuổi của bà.
“Bà luôn mơ được học đại học, và giờ đây bà đang đạt được điều đó!” Bà trả lời tôi.
Sau buổi học, chúng tôi đi bộ về khu tập thể sinh viên và chia nhau món sữa lắc. Trong chốc lát, chúng tôi trở thành bạn. Ba tháng tiếp sau đó, mỗi ngày chúng tôi đều ra về cùng nhau và trò chuyện không dứt. Tôi luôn bị hấp dẫn khi được “cỗ máy thời gian” này chia sẻ sự khôn ngoan và từng trải.
Trong năm đó bà Rose trở thành thần tượng của khu học xá và đi đâu cũng dễ kết bạn. Bà thích mặc đẹp và vui chơi trong sự chú ý của các sinh viên khác. Bà tiêu xài thoải mái.
Vào cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose phát biểu tại buổi tiệc bóng đá. Tôi sẽ không bao giờ quên những điều bà đã dạy. Bà được giới thiệu và bước lên bục. Khi bà bắt đầu đọc bài phát biểu đã được chuẩn bị trước, bà đánh rơi vài giấy bìa cỡ 3×5 xuống sàn. Lỡ bộ và hơi bối rối, bà nghiêng về phía micro và chỉ nói “Tôi xin lỗi. Tôi quá hoảng. Tôi đã bỏ bia vì mùa chay Phục sinh và rượu wishkey đang giết tôi! Tôi sẽ chẳng bao giờ nhớ được bài phát biểu đúng đầu đuôi nên hãy để tôi kể với các bạn những gì tôi biết.”
Vì chúng tôi cười lớn, bà hắng giọng và bắt đầu: “Chúng ta không ngừng chơi bởi vì chúng ta già, chúng ta trở nên già vì chúng ta ngừng chơi. Chỉ có bốn bí mật để giữ mình trẻ, hạnh phúc và đạt được thành công.”
“Các bạn nên cười lớn và tìm cái hài mỗi ngày.”
“Các bạn nên có ước mơ. Khi bạn đánh mất ước mơ là bạn chết rồi. Chúng ta có quá nhiều người đi chung quanh người đã chết mà chẳng biết!”
“Có một sự khác biệt lớn giữa việc già đi và lớn lên. Nếu bạn mười chín tuổi và nằm ỳ trên giường trong một năm tròn mà không làm điều gì hữu ích cả, bạn sẽ thành già 20 tuổi . Nếu tôi tám mươi bảy tuổi và nằm trên giường một năm mà chẳng bao giờ làm gì cả, tôi sẽ thành tám mươi tám tuổi. Bất cứ ai cũng có thể già đi. Điều đó không cần bất cứ tài năng hay năng lực nào. Ý tưởng là lớn lên bằng cách luôn tìm thấy cơ hội trong sự thay đổi.”
“Đừng hối tiếc. Người cao tuổi thường không hối tiếc về những gì họ đã làm, nhưng lại thường hối tiếc về những gì họ đã không làm. Những người duy nhất sợ chết là những người hối tiếc.”
Bà kết thúc bài phát biểu bằng cách can đảm hát bài “The Rose.” Bà thách mỗi chúng tôi học ca từ và thực hiện những điều đó trong cuộc sống hàng ngày.
Kết thúc năm học, bà Rose hoàn tất chương trình đại học mà bà đã bắt đầu những năm trước đó. Một tuần sau khi tốt nghiệp, bà Rose qua đời một cách thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên cao đẳng đến dự tang lễ để tỏ lòng tôn kính người phụ nữ tuyệt vời, với chính bà là ví dụ, đã dạy rằng không bao giờ quá muộn để được là tất cả những gì mình có khả năng trở thành.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
.
THE ROSE
The first day of school our professor introduced himself and challenged us to get to know someone we didn’t already know. I stood up to look around when a gentle hand touched my shoulder. I turned around to find a wrinkled little old lady beaming up at me with a smile that lit up her entire being. She said, “Hi, Handsome. My name is Rose. I’m eighty-seven years old. Can I give you a hug?”
I laughed and enthusiastically responded, “Of course you may!” and she gave me a giant squeeze.
“Why are you in college at such a young, inncocent age?” I asked.
She jokingly replied, “I’m here to meet a rich husband, get married, have a couple of children, and then retire and travel.”
“No, seriously,” I asked. I was curious what may have motivated her to be taking on this challenge at her age.
“I always dreamed of having a college education and now I’m getting one!” she told me.
After class we walked to the student union building and shared a milkshake. We became instant friends. Every day for the next three months we would leave class together and talk nonstop. I was always mesmerized, listening to this “time machine” as she shared her wisdom and experience with me.
Over the course of the year, Rose became a campus icon and easily made friends wherever she went. She loved to dress up and she reveled in the attention bestowed upon her from the other students. She was living it up.
At the end of the semester we invited Rose to speak at our football banquet and I’ll never forget what she taught us. She was introduced and stepped up to the podium. As she began to deliver her prepared speech, she dropped her 3x 5 cards on the floor. Frustrated and a little embarrassed, she leaned into the microphone and simply said, “I’m sorry I’m so jittery. I gave up beer for Lent and this whiskey is killing me! I’ll never get my speech back in order so let me just tell you what I know.”
As we laughed she cleared her throat and began: “We do not stop playing because we are old; we grow old because we stop playing. There are only four secrets to staying young, being happy, and achieving success.”
“You have to laugh and find humor every day.”
“You’ve got to have a dream. When you lose your dreams, you die. We have so many people walking around who are dead and don’t even know it!”
“There is a huge difference between growing older and growing up. If you are nineteen years old and lie in bed for one full year and don’t do one productive thing, you will turn twenty years old. If I am eighty-seven years old and stay in bed for a year and never do anything I will turn eight-eight. Anybody can grow older. That doesn’t take any talent or ability. The idea is to grow up by always finding the opportunity in change.”
“Have no regrets. The elderly usually don’t have regrets for what we did, but rather for things we did not do. The only people who fear death are those with regrets.”
She concluded her speech by courageously singing ” The Rose.” She challenged each of us to study the lyrics and live them out in our daily lives.
At the year’s end Rose finished the college degree she had begun all those years ago. One week after graduation Rose died peacefully in her sleep. Over two thousand college students attended her funeral in tribute to the wonderful woman who taught by example that it’s never too late to be all you can possibly be.
By Mc.Brown



























