Việc sử dụng các thiết bị công nghệ dùng để nghe lén, quay trộm, hay định vị xâm phạm nghiêm trọng quyền riêng tư và sự an toàn của người dân. Dù được lên tiếng nhiều năm nay, hoạt động mua bán và sử dụng trái phép loại thiết bị này vẫn diễn ra phổ biến, ai cũng có thể dễ dàng tìm mua tại nhiều cửa hàng và các sàn thương mại điện tử. Vấn đề này rất cần cơ quan chức năng tăng cường quản lý và mạnh tay xử phạt các trường hợp vi phạm để đời sống riêng tư của mỗi cá nhân được bảo vệ, không bị ngang nhiên xâm hại.
Liên tiếp phát hiện các vụ quay lén: Người quay chịu hình phạt nào?
Thanh Hiếu – 06/07/2024 13:20
TPO – Hiện nay, thị trường có nhiều loại camera quay lén giá rẻ, nên một số đối tượng sử dụng để quay lén phụ nữ. Luật sư cho rằng đối với các hành vi quay lén, người quay lén có thể bị xử lý hành chính, hình sự và buộc bồi thường thiệt hại cho nạn nhân.
“Ngày 26/1/2026, cựu Chủ tịch HĐQT FLC Trịnh Văn Quyết vừa xuất hiện tại cuộc gặp Đại sứ Hàn Quốc tại Việt Nam Choi Youngsam.”
“Trước đó, ông Quyết bị bắt từ tháng 3/2022. Đến tháng 6/2025, cựu Chủ tịch FLC được giảm án xuống còn 7 năm tù vì tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.” (Trích).
Mình không hiểu ông Quyết vẫn là tù nhân nhưng được cho ra ngoài 1 ngày để gặp Đại sứ Hàn Quốc nói chuyện liên hệ kinh tế Hàn – Việt, hay, ông ấy đã được ân xá và không còn là tù nhân nữa mà mình lại không biết? Google thông tin báo chí thì chẳng thấy tờ báo nào nói bất kỳ điều gì về khoản này. Anh Hoành luôn luôn theo dõi thời sự VN rất kỹ, cũng chịu thua, không có thông tin gì.
Các bạn có thông tin về chuyện này không? Vui lòng cho mình biết với.
Ngày 23/01/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP. Hồ Chí Minh (Phòng Cảnh sát kinh tế) đã ra Quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thi hành Lệnh bắt tạm giam đối với Nguyễn Duy Hiển (sinh năm 1962), Ngô Mỹ Hoành (sinh năm 1973) và Võ Văn Nghề (sinh năm 1993, cùng cư trú tại TP. Hồ Chí Minh) để điều tra về hành vi “Sản xuất, buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh, thuốc phòng bệnh”.
Văn học VN đang loay hoay, hay, nói chính xác hơn, nhà văn VN đang loay hoay. Vì sao?
Vì họ không có điểm tập trung.
Nhà văn, cũng như những người lao động nghệ thuật khác (nhạc sĩ, họa sĩ…), nên chú tâm vào nghệ thuật. Khi bắt đầu chú tâm vào những điều khác ngoài nghệ thuật (như tiền bạc, danh tiếng, độc giả, khuynh hướng chính trị của quan chức – dù là có thật hay do mình tưởng tượng…), nhà văn sẽ đánh mất chính mình, và nghệ thuật của họ khó được trong sáng và sâu sắc.
Hãy tập trung vào nghệ thuật. Dù chẳng có mấy ai đọc bài mình, dù chẳng có nhà xuất bản nào in bài mình, dù mình chẳng có tiền từ chất xám của mình…, hãy tập trung vào nghệ thuật. Và mọi chuyện còn lại để Trời Đất lo.
TTCT – Và nếu có điều gì cần cho văn học Việt bây giờ thì đó chỉ là một điều giản dị: thêm một chút can đảm để đi xa hơn vùng an toàn, và thêm một chút trung thực để nói ra một điều gì đó thật, dù nhỏ.
Dịch vụ công trực tuyến hiện nay vẫn khó sử dụng với người khuyết tật và người có ít kỹ năng số. Nhiều rào cản trong thiết kế và quy trình sử dụng khiến nhóm người này gặp khó khăn khi tiếp cận các dịch vụ hành chính. Để đảm bảo tính bình đẳng, cơ quan chức năng cần đơn giản hóa hệ thống dịch vụ công. Đồng thời, cần chú trọng quan tâm tới nhu cầu của người sử dụng, đặc biệt là nhóm người yếu thế, bởi đây mới là yếu tố quyết định thành công của quá trình chuyển đổi số trong lĩnh vực hành chính công.
Theo các chuyên gia, trong thực hiện chuyển đổi số, cần tham vấn ý kiến người khuyết tật để tích hợp những tính năng dễ tiếp cận với người khuyết tật vào các nền tảng số…
Câu hỏi 13 năm trước: “Nếu Coca-Cola trốn thuế, ngành Thuế phải chịu trách nhiệm?”, bây giờ “Coca-Cola Việt Nam thua kiện vụ bị truy thu 821 tỷ đồng tiền thuế” rồi, vậy ngành Thuế thì sao?
TP HCM – Coca-Cola Việt Nam đề nghị tòa hủy quyết định của Cục thuế về việc truy thu hơn 821 tỷ đồng tiền thuế, song tòa xác định cơ quan thuế làm đúng pháp luật.
Nhà máy Coca-Cola đặt tại TP HCM. Ảnh: Coca-Cola Việt Nam
Dự án xây sân vận động Trống Đồng với sức chứa 135.000 chỗ ngồi trong khu đô thị thể thao Olympic tại Hà Nội là một công trình tham vọng, mang tầm vóc quốc tế của VN.
Tuy nhiên, giá trị của dự án không thể chỉ xét trên quy mô mà ở khả năng vận hành hiệu quả, bền vững và đảm bảo tính kết nối với các cơ sở hạ tầng xung quanh.
Để đem lại lợi ích thiết thực cho người dân và tránh nguy cơ lãng phí như nhiều công trình thể thao trước đây, Chính Phủ và nhà đầu tư cần đánh giá năng lực quản lý, duy trì hoạt động, cũng như xem xét rủi ro vận hành của một sân vận động lớn hơn gấp 3 lần sân Mỹ Đình hiện tại.
Quan trọng hơn, chỉ khi mọi người dân đều có sân chơi thể thao đúng nghĩa và chất lượng thể thao nước nhà từng bước vươn tầm thế giới, các sân vận động quy mô lớn mới thực sự đem lại lợi ích cho cộng đồng và thu hút bạn bè quốc tế, thay vì chỉ dừng lại ở vai trò biểu tượng.
Ngày 19.12 vừa qua, siêu đô thị thể thao Olympic với điểm nhấn là sân vận động Trống Đồng 135.000 chỗ ngồi đã được khởi công. Đây là một bước đi đầy tham vọng. Nhưng để một công trình vĩ đại không trở thành một “ốc đảo” lãng phí, chúng ta cần nhiều hơn là những khối bê tông cốt thép.
Từ niềm tự hào của những thế hệ “mở mắt là thấy bóng đá”
Trong ký ức của những người Hà Nội yêu bóng đá, sân Cột Cờ hay sân Hàng Đẫy không đơn thuần chỉ là những địa danh, đó là những thánh đường của cảm xúc. Khi sân Hàng Đẫy được nâng cấp năm 1998 chuẩn bị cho Tiger Cup, rồi sau đó là sự ra đời của Mỹ Đình để phục vụ SEA Games 22 năm 2003 mà Việt Nam là chủ nhà, mỗi cột mốc ấy đều tạo nên một làn sóng phấn khích đối với người hâm mộ.
Đây là sự kiện có nguy cơ ảnh hưởng biết bao người lao động sử dụng xe buýt ở SG cách đây 3 tuần. Cho đến giờ thì nguy cơ này chưa thành sự thật, nhưng nguyên nhân của vấn đề vẫn nằm đó và có thể tái diễn khi có cơ hội.
Nguyên nhân nằm ở chỗ – “PV GAS [Tổng Công ty Khí Việt Nam] hiện là đơn vị duy nhất nắm giữ nguồn khí [khí nén CNG – Compressed Natural Gas]và quyết định việc bán khí cho các đơn vị trên thị trường” (trích).
Độc quyền kinh tế của doanh nghiệp nhà nước có thể gây xáo trộn xã hội như thế đó. Ai cũng biết và chẳng ai làm gì. Thế nên, “Hành chính Hành ngược – Góc khuất giữa ban ngày” đăng vấn đề này.
Đòi nợ thuê theo cách gây áp lực tinh thần, đe dọa tính mạng của người nợ và gia đình là hành vi vi phạm pháp luật, gây mất an ninh xã hội. Thế nhưng, hình thức đòi nợ phi pháp này vẫn diễn ra dưới danh nghĩa kinh doanh mua bán nợ, vốn được nhà nước cho phép để xử lý nợ xấu.
Thực tế này đòi hỏi cơ quan chức năng cần quản lý và giám sát chặt chẽ hoạt động mua bán nợ. Bên cạnh đó, việc minh bạch thông tin về các công ty được phép kinh doanh cùng quy định nêu rõ trách nhiệm và cách thức thu hồi nợ theo pháp luật là biện pháp cần thiết, nhằm giảm thiểu tình trạng lợi dụng kinh doanh mua bán nợ để đòi nợ thuê trái phép.
Quỹ bảo hiểm y tế là nơi giúp hàng chục triệu người dân giảm gánh nặng tài chính khi khám chữa bệnh, đặc biệt là những người nghèo, những người già sống một mình.
Tuy nhiên, nhiều cá nhân và tổ chức đã và đang thực hiện hành vi lập hồ sơ khám bệnh giả để rút tiền phạm pháp của quỹ BHYT. Làm giảm đi đáng kể các nguồn lực để giúp những bệnh nhân được cứu chữa kịp thời, làm nguy hại đến sức khoẻ và tính mạng của họ. Đây không chỉ là phạm pháp mà còn là việc làm rất vô đạo đức. Những người thầy thuốc như vậy thì làm sao mà điều trị cho bệnh nhân được.
Nhà nước đang thực hiện chuyển đổi số trong ngành y tế. Một trong những mục đích của việc này là minh bạch chi phí BHYT, giúp làm giảm các hồ sơ khám bệnh giả. Mong việc này được đẩy mạnh, nhanh và toàn diện hơn nữa trong thời gian tới.
Vụ việc tại Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên, nơi thiết bị tán sỏi laser đã hỏng nhưng vẫn được ghi nhận sử dụng trong thời gian dài, khiến mỗi bệnh nhân phải chi trả ít nhất 1,3 triệu đồng, không chỉ phơi bày lỗ hổng quản trị, thái độ coi thường pháp luật, coi rẻ sức khỏe, tính mạng của bệnh nhân của những cá nhân có liên quan mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về nhu cầu cấp thiết đẩy mạnh chuyển đổi số trong y tế.
Chỉ khi lấy dữ liệu làm nền tảng, công nghệ làm công cụ, chuyển đổi số sẽ trở thành “lá chắn” vững chắc, chặn đứng sai phạm từ gốc, bảo vệ quỹ bảo hiểm y tế (BHYT) và củng cố niềm tin của nhân dân vào hệ thống chăm sóc sức khỏe.
“Việt Nam là nhà sản xuất thịt lợn lớn thứ hai châu Á, sau Trung Quốc và lớn thứ sáu trên toàn cầu.” “’Nhưng theo sau sự phát triển của ngành công nghiệp sản xuất thịt là những rủi ro hiển hiện trước mắt: ô nhiễm đất, nước và không khí; đặc biệt khi chất thải từ các trang trại lớn không được kiểm soát’, TS. Hansen nói thêm.”
“Việt Nam đang nhập khẩu ngũ cốc làm nguyên liệu thức ăn chăn nuôi để hỗ trợ sản xuất lượng thịt vốn đã tăng gần 30% trong thập kỷ qua. Cho đến nay, Việt Nam là nhà nhập khẩu ngô lớn nhất Đông Nam Á, và sẽ là nhà nhập khẩu lớn thứ năm trên toàn cầu vào năm 2022, theo Bộ Nông nghiệp Mỹ (USDA). Đáng chú ý, nguồn nguyên liệu này được chủ yếu nhập từ Argentina và Brazil, hai quốc gia Nam Mỹ đang bị chỉ trích đốn hạ rừng lấy đất trồng độc canh các loại ngũ cốc làm ra thức ăn cho lợn. Cuối cùng, một miếng thịt lợn trên bàn ăn của người Việt còn liên đới tới cả nạn mất rừng ở bên kia bán cầu, càng góp phần làm Trái đất nóng lên.”
Vậy đó, ăn một miếng thịt lợn, ngon thì có ngon, nhưng phải trả giá nhiều quá.
Đồ chơi tình dục trên thị trường hiện nay thường không rõ nguồn gốc và kém chất lượng. Sản phẩm này không chỉ gây hại cho sức khỏe mà còn ảnh hưởng tới sự phát triển tinh thần, làm lệch lạc lối sống và suy đồi đạo đức.
Với tính chất đồi trụy và gây nghiện, đồ chơi tình dục phải được xếp vào danh mục cấm kinh doanh. Nhà nước cũng cần có biện pháp quản lý và chế tài xử phạt nghiêm với việc buôn bán, tàng trữ và sử dụng sản phẩm nguy hại này.
Nhiều mỹ phẩm được nhập khẩu về Việt Nam là hàng buôn lậu và hàng kém chất lượng. Không chỉ gây thiệt hại về kinh tế mà con gây hại cho sức khỏe người dùng ở mức độ hàng loạt. Cần nhiều hơn sự phối hợp của các cơ quan chức năng trong việc kiểm tra các mặt hàng này.
Đồng thời, phải phạt thật nặng với người vi phạm để răn đe, làm gương vì đây là hành vi làm hại sức khỏe rất nhiều người dân cùng một lúc. Ngoài ra, người tiêu dùng cần tỉnh táo và sáng suốt khi mua mỹ phẩm để tránh bị “tiền mất, tật mang”.
Việt Nam đang phải đối mặt với lượng rác thải y tế khổng lồ. Tuy nhiên, chất thải nguy hại này vẫn chưa được kiểm soát chặt chẽ tại nhiều nơi, gây ô nhiễm môi trường và ảnh hưởng tới sức khỏe cộng đồng.
Để các cơ sở khám, chữa bệnh trong nước thực hiện đúng quy định, cơ quan chức năng cần tăng cường giám sát và xử phạt nghiêm các trường hợp vi phạm. Đồng thời, cần có hướng dẫn cụ thể trong việc phân loại, thu gom và xử lý rác thải y tế, nhằm giúp nhân viên y tế cũng như người dân hiểu rõ và làm đúng.