Tag Archives: Chuyện phố

Thuận Thị Trụ và sắc màu thổ cẩm Chăm…

Trong tuần văn hoá VN tại Bỉ 2001, có một người phụ nữ Chăm lên diễn đàn nói về thân phận của người phụ nữ Chăm từ chiến tranh đến thời bình. Câu chuyện của chị đã làm cử toạ bật khóc.

Chị đến từ làng thổ cẩm nổi tiếng Caklaing- Mỹ Nghiệp (Ninh Thuận), giới thiệu văn hoá Chăm và dệt vải cho người nước ngoài xem. Tới nay, chị đã có 20 chuyến đi đến hơn 10 quốc gia. Tên chị là Thuận Thị Trụ, nghệ nhân dệt thổ cẩm nổi tiếng, người đầu tiên xuất khẩu thổ cẩm của mọi miền đất nước ra nước ngoài.

Từ trái, hàng đầu: Chị Trụ và anh Inrasara; hàng sau: con trai và anh Trần Can

Chị cũng chính là Trà Ma Hani – tác giả tập thơ Em, hoa xương rồng và nắng đoạt giải của NXB Kim Đồng 2001-2002. Tên của chị đã trở thành nguồn cảm hứng cho thi sĩ Inrasara – chồng chị, người thua chị đến 8 tuổi.

Trong văn phòng đầy vải vóc, túi xách, balô, ví, tranh… thổ cẩm của chị Trụ ở quận Tân Phú, TPHCM, có hơn 500 mặt hàng của các dân tộc thiểu số. Chị Trụ cũng có một xưởng dệt ở Tân Phú, với hơn 50 nhân công. Lương tối thiểu của mỗi người là 1,5 triệu đồng/tháng, cao nhất là 2,5 triệu. ít ai ngờ từ chỗ tay trắng, người phụ nữ Chăm này đã có công vực dậy làng nghề Mỹ Nghiệp, tạo công ăn việc làm cho cả một làng quê nghèo, mở thị trường thổ cẩm tại TPHCM.

Người mua tơ chịu

Có những năm túng bấn, hai vợ chồng chị Trụ xoay đủ nghề mà vẫn không đủ sống. Hết lượm phân bón đất, trồng rau muống, lên Tây Nguyên bán áo quần sida, lại về miền Tây bán thổ cẩm cho người Khmer, thất bại lại trở về quê mở quán càphê…

Năm 1988, tình cờ nghe có người ở TPHCM muốn mua hàng thổ cẩm, chị Trụ bụng chửa vượt mặt 8 tháng lần vào Sài Gòn tìm gặp cho bằng được. Đến nơi, người ta đưa mẫu rồi hẹn ngày giao hàng. Lúc đó trong túi chẳng có xu nào ngoài tiền đi đường, nhưng chị vẫn tìm đến cửa hàng tơ xem sao. Thấy Trụ chất phác, thật thà, mặt mũi lại sáng sủa, nên bà chủ thuận bán chịu tơ cho chị.

Với mớ tơ đầu tiên ấy, chị mang về, phân phối đều trong làng để làm kịp đơn hàng. Nhưng khi giao hàng, có quá nhiều lỗi vì chưa có kinh nghiệm, người ta chỉ lấy 40% sản phẩm. Chị Trụ đủ tiền trang trải tơ và mua chịu tiếp, nghiến răng nhận thêm hàng. Có khi vừa giao tơ, giao tiền trước để người ta mua mắm, mua gạo để sống; ai ngờ vì quá túng bấn mà có người nhận tiền xong… lủi mất.

Khổ nhất là những chuyến xe tải hàng từ Ninh Thuận vào TP. Có khi người ta chất bao mực biển lên bao thổ cẩm, màu mực đổ hết lên vải; có khi mưa làm thổ cẩm phai màu. Chị đành lấy vải đó chọn những chỗ tốt may ví, túi xách nhỏ, bán để lấy lại chút vốn. Cứ thế, ban đầu phải lấy tiền bán càphê ra bù lỗ, sau đó từ từ cũng dần trả được nợ. Đó là đầu năm 1990. Do mặt hàng thổ cẩm thời đó chưa ai bán, công việc kinh doanh cũng tạm ổn, chị Trụ có đủ tiền thuê một góc nhỏ gian hàng ở thương xá Tax, TPHCM.

Có một ngày chị không thể quên được. Đó là khi cặp vợ chồng người Pháp reo lên: “Ô, hàng thổ cẩm mình tìm kiếm khắp nơi đây rồi!”. Sẵn có vốn ít tiếng Pháp, chị Trụ mừng rỡ chào mời. Niềm vui nữa là khi có hai người Nhật đồng ý khuân hết hàng tồn về Nhật bán, hào phóng rút 100 triệu đồng ra trả. Từ đây, chị đã có đủ khoản vốn dằn lưng để sản xuất và kinh doanh.

Khi thấy hàng Chăm bán được, trong khi các hàng khác của người Thái, Mông… thì ế ẩm ở khu hội chợ triển lãm tại Hà Nội, chị Trụ bắt đầu nghĩ cách mua đủ mặt hàng thổ cẩm của các dân tộc, ban đầu là của Thái, về bỏ mối cho các shop lưu niệm ở TPHCM. Kết quả là hàng Thái bán chạy không thua hàng Chăm. Hiện nay, làng thổ cẩm Mỹ Nghiệp được xem là làng nghề truyền thống với con số người dân làm nghề chiếm tỉ lệ lý tưởng: 95%.

Năm 2000, Công ty thổ cẩm Inrahani ra đời, do chị Trụ làm giám đốc, giải quyết việc làm cho 200 phụ nữ nghèo ở Mỹ Nghiệp. Sau đó, nhiều đại lý được mở ở Đà Lạt, Đà Nẵng, TPHCM… Sản phẩm của công ty có mặt không chỉ ở trong nước, mà còn ở các hội chợ triển lãm ở Thuỵ Sĩ, Pháp, Bỉ, Nhật, Singapore, Malaysia, Lào, Thái Lan…

Niềm vui sống dậy trên thớ vải

Trước đây, người Chăm dệt thổ cẩm chỉ có 4 màu, trên nền đỏ, cùng 3 màu phối là xanh, trắng, vàng. Nhưng đến lượt Trụ, chị đưa 30 mẫu hoa văn cổ để cách điệu về màu sắc, mẫu mã. Ngày bé, nghèo khó, vất vả, trên đầu có khi đội 20kg rau heo, chân trần đi trên cát bỏng, mà hễ rảnh ra là chị lại mơ. Mơ được học đến nơi đến chốn, mơ được một người chồng yêu thương, mơ sao con mình nên người… Những gì hy vọng nhất đều được gửi gắm vào từng cách phối màu, hay từng hoạ tiết trên mặt thổ cẩm.

Tiếng lành đồn xa. Sản phẩm của công ty đoạt 4 huy chương vàng ở hội chợ triển lãm trong nước và chị Trụ nhận được danh hiệu “Bàn tay vàng”, là nghệ nhân dệt thổ cẩm nổi tiếng nhất vùng Ninh Thuận.

Không những thế, chị có mặt ở những đêm lễ hội, biểu diễn dệt thổ cẩm cho nhiều người xem. Nhiều nước mời chị sang từ 2-6 tháng, trả lương hơn 1.000USD/tháng chỉ để… trình diễn dệt vải và giải thích về nét đẹp của văn hoá Chăm. 80% số mặt hàng của chị Trụ cung cấp cho các shop trong nước, còn lại xuất đi nước ngoài.

Chị Trụ khoe: “Tôi đang nghiên cứu các bức phù điêu Chăm để đưa vào thời trang thổ cẩm. Vương quốc Chămpa ngày trước nổi tiếng về điêu khắc, nghệ thuật múa, hát… Chính vì thế, tôi muốn thể hiện bản sắc Chăm trên mỗi sản phẩm của Inrahani”.

Có một điều lạ là người giải quyết công ăn việc làm cho bao nhiêu phụ nữ Chăm như chị lại không biết tiêu tiền, đếm tiền. Mọi khoản tính toán chị giao cho nhân viên. Muốn giải quyết một công việc, chị lại kêu gọi mọi người cùng ngồi lại nghĩ cách.

Chị nói: “Ở công ty, tôi không phải là giám đốc, mà là một bà mẹ. Có gì cứ chỉ tận tay. Khích lệ mọi người coi công ty như nhà của mình. Trong gia đình cũng thế. Người phụ nữ cũng phải biết bao dung như người mẹ. Có như thế thì mình mới là điểm sáng trong nhà, chồng và con đều có thể cậy nhờ”.

Trà Ma Hani ngày trẻ từng là cô giáo mầm non xinh đẹp, hát hay, múa giỏi. Chị còn tích cực tham gia công tác xã hội trong làng. Khi phát hiện ra nguồn nước ô nhiễm, chị tiếp xúc với đại diện của Sứ quán Canada, thuyết phục họ trích quỹ đầu tư cho dân làng hệ thống nước sạch và nhà mẫu giáo, lại vận động Hội Phụ nữ huyện thực hiện sau 3 năm bỏ quên hồ sơ dưới… gầm giường. Hai vợ chồng chị tặng sách cho thư viện làng, chị cùng con gái giúp 50 người mổ đục thuỷ tinh thể…

“Điều chị nghĩ mình làm được nhất trong đời là gì?”. “Tôi tự hào vì mình đã đi đúng hướng. Nhất là khi Nhà nước khuyến khích khôi phục làng nghề truyền thống, tôi dành tất cả tâm huyết làm cho làng Chăm sống động lên, các làng nghề của các dân tộc anh em cũng khởi sắc theo. Điều này cũng giống một mũi tên bắn được ba con chim: Giải quyết vấn đề kinh tế, văn hoá và xã hội.

Thời còn trẻ, tôi từng theo chồng trước (đã mất) sang Pháp ở 3 năm, cũng thường theo các xơ làm từ thiện. Từ đó, tôi nghĩ về cuộc đời của mình, của những người phụ nữ Chăm, mà ước muốn viết hồi ký hoặc viết một cuốn tự truyện. Tôi kiếm ra tiền nhưng chỉ coi đó là phương tiện, lo cho con ăn học.

Năm đứa con giờ đã lớn. Tôi cũng vô cùng tự hào vì anh Inrasara học nhiều, biết nhiều, từng đoạt giải thưởng của TT Lịch sử và Văn hoá Đông Dương (thuộc ĐH Sorbonne, Pháp), Giải thưởng văn học ASEAN 2005…

Điều tôi muốn nói với tất cả những phụ nữ trên đời này là hãy thương lấy mình. Quan trọng là mình có thể làm chỗ dựa cho chồng những lúc gian khó. Mình lo cho con không chỉ cái ăn, cái mặc, mà là để chúng tự hào về cha mẹ chúng. Đó mới là tình thương trọn vẹn nhất.

Nếu cả cuộc đời mình lo cho người khác và lo chăm sóc bản thân mình, từ sức khoẻ, tinh thần, đến khát vọng trong tâm hồn, thì từ chính người phụ nữ sẽ toả ra vẻ đẹp nhân hậu và có sức thu hút nội tâm – đó mới là giá trị vĩnh cửu”.

Trong Lễ hội “Quảng Nam – Hành trình di sản” 2005 hàng vạn du khách nhận ra ngay trong suốt buỗi lễ này đó là một “hồn” Việt được thêu dệt ngay trong lòng di sản Mỹ Sơn thông qua những tà áo dài thướt tha của nhà thiết kế thời trang Minh Hạnh

. Cái độc đáo của nhà tạo mẫu này là đã biết kết hợp hài hoà hai báu vật mà trời đất ban tặng, đó là tà áo dài của người Việt và chất liệu vải thổ cẩm Chăm do chính tay nghệ nhân Thuận Thị Trụ dệt nên.

Trần Can ( lược từ Internet )

Đón năm mới ở New York City

Chào các bạn,

Nhanh quá, hôm nay đã là ngày 8 tháng 1 năm 2010, vào năm mới 2010 được một tuần rồi. Vẫn chưa nguội, mình kể chút ký sự về đón năm mới ở New York City nhé. 🙂

Ga tàu Grand Central

New York thành phố của ngày và đêm không có khái niệm nghỉ ngơi đối với người dân địa phương và các phương tiện giao thông công cộng. Những nhân viên phục vụ tàu, xe bus, taxi, nhà hàng vẫn hoạt động 24/24.

Ảnh  dưới đây mình chụp ở ga Grand Central, ga tàu chính ở phố 42 có chuyến tàu Metro North để đi lại với những thành phố lận cận như Long Island, Connecticut và New Jersey, chuyến tầu  Amtrak liên tỉnh để đi lại với các tiểu bang khác.

Ga tàu Grand Central
Ga Grand Central

Anh bán vé vẫn làm việc suốt đêm:


Anh bán vé

Đường phố ở New York City

Đi chơi New York City có lẽ hay nhất là cứ đi dạo phố ngắm người. Vô số con người từ mọi nẻo của cuộc sống đi lại khắp nơi trên đường phố. Đó là vẻ đẹp của sự đa dạng nước  Mỹ. Mỗi phố xá thênh thang đó mang đầy tính nhân bản.

Dịp này, bà con mặc quần áo sặc sở, đội các loại mũ óng ánh đi thành từng đoàn, đa phần là các khách du lịch như mình. Các nơi công sở, các nơi public đều đóng cửa hết cả để đón năm mới. Nhưng khu “tụ điểm đông người” như Rockerfeller Center, Times Square bị cảnh sát rào và canh, vì sợ nguy cơ quá tải lượng người.

Vì thế, mình không thể tới được Times Square để xem Countdown, mình chỉ có thể ở cách đó mấy khu phố ngó vô 🙂

Một năm 2009 kinh tế toàn cầu khó khăn, đường phố cũng mang chút dấu hiệu của nền kinh tế. Dưới đây là ảnh của một cửa hàng bỏ trống đang sang sửa lại để cho thuê ở Fifth Avenue. Hy vọng năm 2010 ông chủ cho thuê cửa hàng sẽ làm ăn khấm khá hơn. 🙂


Cửa hàng ở Fifth Avenue

Còn khoảng 2 tiếng rưỡi nữa là tới giao thừa mà chẳng đi đâu được giữa phố xá đông đúc, lạnh và tuyết, nên mình lên tàu đi tới khu downtown rồi quay lại Times Square sau bằng tàu điện ngầm thành phố. Trên tàu, mình có dịp nói chuyện với một người thổ địa New Yorker, một phụ nữ tầm trên 50s.

Hỏi: Cô đang đi đâu thế? (cũng đã trên 10 giờ tối)
Đáp: Mình về nhà

Hỏi: Cô không tới Times Square à?
Đáp: Không, mình về nhà cho ấm áp. Mình chỉ cần thế.
Hỏi: Gia đình cô đợi cô ở nhà chứ?
Đáp: Không, nhưng mình có con mèo rất xinh ở nhà đang đợi.

Hỏi: Hôm nay cô làm gì? Sao giờ này mới về nhà?
Đáp: Hôm nay mình vẫn làm việc như thường, sau đó tụi mình mấy người bạn có bữa tiệc để chào đón năm mới sau giờ làm việc, giờ này mới xong

Hỏi: Năm 2009 vừa qua, điều gì là đáng kể đối với cô?
Đáp: Đáng kể à? À một năm qua kinh tế khó khăn, nhưng mình ok, mình vẫn vui vẻ.  À, nhớ ra rồi, mấy người đứa bà con của mình chúng nó cưới hết cả 🙂

Thế vui quá cô nhỉ  🙂

Tàu dừng ở ga Grand Central, mình chào cô và đi tiếp, chúc cô năm mới vui vẻ 🙂

Chỉ còn khoảng 1 tiếng nữa là count down, mà bụng mình đói meo vì vừa tan sở xong là mình chạy lên tàu Metro North và vào New York ngay mà. Kiếm gì ăn cái đã, chẳng lẽ đón năm mới bụng đói meo?

Mình chạy xuống tầng dưới, khu cơm bình dân ở Grand Central xem thế nào? Đa số các nhà hàng đã đóng cửa. Nhưng nhìn xung quanh, mình thấy thương mấy người ở đó, chắc họ là người nghèo và cô đơn, họ mệt mỏi đang ngủ thiếp trên ghế trước thềm năm mới

Blessed is the poor in spirit“, chúc họ có giấc mơ đẹp và an bình.

Ngủ gật ở ga Grand Central

Anh cảnh sát đứng đường cho biết là ở góc phố phía trước có một cửa hàng đồ ăn rau quả, mình chạy ùa tới. May quá, kiếm được gì ăn rồi. Mình chạy lên tầng hai để ngồi măm măm, và những gì mình nhìn thấy lại gây ấn tượng mạnh với mình lần nữa.

Chỉ 30 phút nữa là tới  0 giờ ngày 1 tháng 1 năm 2010. Ở tầng 2, một ông già da đen thổ địa New York chính gốc đang lặng lẽ ăn bữa cơm tất niên của mình và bàn bên cạnh ông là hai đôi thanh niên trẻ đang cười nói ăn uống quên trời đất

Bữa ăn của ông có gì? Một quả cam, một cốc cafê, một chiếc bánh. Thế thôi. Ông lặng lẽ ngồi một mình. Ông đang suy tưởng điều gì vậy?

Hai đôi năm nữ trước mặt ông cười nói như điên, không biết họ có hiểu họ đang nói gì không? 🙂

Chỉ còn khoảng 10 phút nữa là năm mới. Mình chạy xuống phố. 🙂

Mọi người đều nhìn về phía Times Square và đếm 10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1. Quả cầu Times Square hạ xuống. Đoàng, pháo nổ khói cả khu phố.

Mọi người hò reo ầm ĩ và đi thành từng đoàn hò reo “Happy New Year, Happy New Year”.

Cảnh sát phải đứng ra chặn không cho ai vào khu Times Square vì quá đông người ở đó. 🙂

Cùng lúc đó, truyền hình cả nước Mỹ quay cảnh chào đón năm mới 2010 ở Times Square thành phố New York thật vui vẻ hào hứng bất chấp một năm cũ 2009 khó khăn. Dưới đây mời các bạn xem video chào đón năm mới ở Times Square:


2010 Times Square New Years Ball Drop

Mọi người cùng hát vang bài hát “New York New York” của Frank Sinatra. Quả thật New York City là thành phố không hề ngủ 🙂


New York, New York – Frank Sinatra

New York, New York
Frank Sinatra

Start spreading the news
I’m leaving today
I want to be a part of it, New York, New York
These vagabond shoes
Are longing to stray
And make a brand new start of it
New York, New York
I want to wake up in the city that never sleeps
To find I’m king of the hill, top of the heap
These little town blues
Are melting away
I’ll make a brand new start of it
In old New York
If I can make it there
I’ll make it anywhere
It’s up to you, New York, New York.

I want to wake up in the city that never sleeps
To find I’m king of the hill, top of the heap
These little town blues
Are melting away
I’ll make a brand new start of it
In old New York
If I can make it there
I’ll make it anywhere
It’s up to you, New York, New York.

___

Sau đó mình phải đi vòng qua mấy khu nhà đến trạm xe bus Greyhound để đi chuyến vào 1:30 sáng tới nhà anh Hoành vào sáng ngày hôm sau. (mình không đi thẳng được do Times Square bị cấm đường).

Khi xếp hàng để lên xe bus, mình có trò chuyện với ba chị em người da đen ở phía sau mình và được biết, họ lên xe bus từ tinh mơ sáng từ Washington DC để tới New York City xem giao thừa.  Họ tới New York vào 10 giờ sáng. Xem giao thừa xong họ về nhà ở DC luôn. Người ở nhà đang ngóng đợi họ. Đúng là không nghỉ 🙂

Tuy không xem trực tiếp được cảnh đón giao thừa ở New York (xem từ cách đó mấy khu phố) nhưng mình rất cảm ơn vì cảm nhận được không khí đón năm mới ở đây và có một buổi tối thứ vị. Mình rất vui ghi lại và chia sẻ với các bạn.

Chúc các bạn năm mới 2010 theo chủ đề của quả cầu đón năm mới 2010 ở NYC, “Let there be courage”.

Chúc các bạn sự can đảm!

Hiển.

Sinh nhật mù

Lời cầu nguyện của con tôi, ngày 28 tháng 11, 2007

Đêm hôm qua , đứa con gái 5 tuổi của tôi không chịu ngủ mà khóc. Nó nói:

-Sao con đã cầu nguyện xin Chúa cho ba hết bị mù mà ba vẫn cứ bị mù hoài. Chúa có ở trên cây Thánh giá không?

Tôi nghẹn ngào nghe những lời này và trong nhất thời tôi cũng không kịp nghĩ ra một lời giải thích nào cho con, tôi chỉ bộc trực đáp:

-Ba bị mù thì có sao đâu. Bị mù vẫn vui mà. Ba thích bị mù…

Nó không chấp nhận điều ấy và nói:

Bị mù thì có gì vui chứ?

Những lời ngây ngô của con trẻ khiến tôi ứa nước mắt. Tôi chẳng biết phải giải thích thế nào nữa mà chỉ còn ôm nó vỗ về. Tôi bỗng nhớ đến một cảm xúc mà hồi đầu năm này tôi đã viết nhưng chưa hoàn chỉnh. Đêm nay câu nói của con trẻ làm tôi không ngủ được và xin kể lại câu chuyện ngắn ấy thay phần nhập đề cho cảm nghĩ hồi đầu năm của tôi….

O0o

TBT

SINH NHẬT “MÙ” 8 tháng 1, 2007

Khi tôi mở cửa sổ ra đón chào một ngày mới, cơn gió mát dịu và một ít nắng ấm của mùa đông nhiệt đới lùa vào phòng. Trời Sài gòn sáng nay nhiều mây nhưng cũng đủ ấm để không phải mặc áo dài tay. Ngày 8 tháng 1 năm nay giống 8 tháng 1 của 29 năm trước. Hôm ấy, trời cũng nhiều mây và gió mát dìu dịu, tôi đi tắm biển chung với một nhóm bạn học rồi …. Tai nạn đã đến.

Tai nạn đã cướp mất ánh sáng của tôi. Những năm đầu với bóng tối thật là vất vả. Có một hôm ngồi trước hiên nhà với cậu Lâm Cậu hỏi tôi:

-Nếu chọn một trong hai trường hợp, hoặc là sáng mắt và sống trong nghèo đói, cô đơn và vất vả và hoặc là mất ánh sáng nhưng có tất cả, đời sống sung túc, gia đình hạnh phúc v.v. thì cháu chọn cái nào?

tôi ngẫm nghĩ mãi rồi trả lời với cậu bằng một câu hỏi khác:

-người ta có đôi mắt, có sức khỏe để làm gì? Có phải là để đổi lấy một đời sống có ý nghĩa hay không? vậy thì nếu có đầy đủ sức khỏe mà không đạt được mục tiêu của đời mình thì sức khỏe ấy có ích gì?

Đến nay, tôi vẫn tin rằng đấy là câu trả lời hợp lý nhất của mình. Nhiều người quen biết cũng từng cảm thương cho cái số kiếp tăm tối của tôi và họ bình luận rằng: nếu có tiền muôn bạc vạn mà mất đi đôi mắt thì của cải kia để làm gì đây. Tôi cũng chỉ dùng một câu trả lời như từng nói với cậu để đáp lại ý kiến này Cám ơn cậu và cám ơn bạn bè của tôi. họ đã giúp tôi hình thành một định hướng đúng cho đời mình. Từ ngày ấy, tôi nhận ra ý nghĩa của đời mình là xây dựng tương lai từ những cái đang còn lại. Tôi không còn hoang tưởng đến một điều kiện tối ưu hoặc đứng núi này trông núi khác như tôi vẫn thường nghĩ trước đây.

Tôi đã có, đã mất và đã làm lại từ đống hoang tàn đỗ nát của đời mình. bài học lớn nhất là chấp nhận thực trạng của mình. Trong suốt quãng đời đã qua, tôi không hề cảm thấy rằng mình sống vô ích hay cô đơn. Tôi đã cố leo lên bao nhiêu con dốc cao của đời người. Những thứ mà tôi có được hôm nay chính là niềm vui và sự mãn nguyện.

Có nhiều lần, bạn bè tôi biết được tin tức của một đoàn bác sĩ nhãn khoa nước ngoài mới sang Việt nam công tác. Họ tìm mọi cách để dành cho tôi một xuất được khám chữa. Họ mong rằng cách giải quyết tốt nhất cho trường hợp của tôi là nhờ sức mạnh của y học để trả lại ánh sáng cho tôi. Mấy năm đầu, tôi còn sốt sắng đi theo họ. nhưng sau nhiều lần với thật nhiều câu hứa hẹn để an ủi của bác sĩ, tôi nhận ra rằng đây có lẽ là định mệnh của tôi. Định mệnh với tôi là cái mà mình không thay đổi được. giống như việc bạn là con của ông bà này mà không phải ông bà khác, bạn được sinh ra vào ngày này nhưng không phải ngày khác và bao nhiêu thứ đã được sắp xếp trước mà bạn chẳng được dự phần vào việc sắp xếp ấy. Tôi tin rằng định mệnh tác động rất lớn lên cuộc đời mỗi con người. Nhưng cái tác động lớn hơn là ở chính mình. Tôi cảm thấy rất bực tức mỗi khi mình bị loại ra khỏi sự sắp xếp cho đời mình. Vì thế, tôi cương quyết phải tham dự vào cuộc sắp đặt này.

Lắm khi, tôi đã thất bại và đau đớn cho những thiệt hại do sự thất bại gây ra. Có lúc tôi buồn đến nổi nghĩ rằng mình nên chết quách đi cho xong. Những lần như thế tôi bỗng chợt nhớ rằng tôi là người mù. Cái mất mát thuộc loại lớn nhất tôi đã gánh chịu được và đang có rất nhiều cơ hội để chiến thắng nó. Nếu tôi chết đi trước khi có thể hoàn toàn chinh phục được nó thì uổng phí quá. chính cái mù đã giúp tôi lấy lại thăng bằng sau những thất bại này. phải, cái mù chính là nguyên nhân đầu tiên của các thất bại. Thoạt đầu tôi đã nhận ra nếu tôi không bị mù có lẽ mình không gặp cái thất bại vừa rồi. nhưng sau đó, cái mù lại giúp tôi vượt qua thất bại. Kinh nghiệm của những lần thất bại dạy tôi một bài học rất lớn. Hãy lợi dụng cái yếu nhất của mình để chiến thắng. Tôi đã từng lợi dụng những cái mạnh nhất của tôi để thành đạt và nay tôi biết thêm một điều nữa là cả cái yếu nhất cũng cần biết sử dụng nó. Lắm khi tôi còn thấy mình láu cá khi ỷ lại vào cái mù để nhanh chóng dành được phần ưu tiên.

Một đồng nghiệp làm công tác cộng đồng chia sẻ kinh nghiệm với tôi rằng. Khi anh tiếp xúc với cộng đồng người có HIV anh thường xuyên mặc một kiểu áo quần, dùng một kiểu nón, đi một kiểu xe và đủ thứ cái chi tiết ngoại hình khác. Cốt lỏi là để gây ấn tượng về anh trên đối tượng của anh. Khi nói đến anh, họ hình dung một cán bộ cộng đồng với kiểu dáng vẻ bề ngoài như anh đã tạo cho họ. thậm chí, nhiều đối tượng có HIV anh chưa hề quen biết cũng có thể dễ dàng nhận dạng ra anh vì đặc điểm này. Nghe xong tôi chợt mỉm cười. Tôi vốn có sẵn cái mù làm nhãn hiệu cầu chứng tòa cho thương hiệu của mình rồi. khi bước vào hội thảo chuyên ngành, tôi chẳng cần phải vỗ ngực xưng tên nhiều. Đối tác của tôi họ nhận dạng tôi rất nhanh nhờ cái mù này. Thậm chí, một vài đối tác khi gặp tôi lần đầu, họ chưa biết tôi là ai. nhưng họ tự hỏi tại sao một người mù lại có mặt ở đây. Và thế là họ tự đến tìm tôi để hỏi thăm. Cái mù từng bước đã được tôi thuần hóa và biến thành một lợi thế tự nhiên không dễ gì cạnh tranh được.

O0o

1 giờ sáng 29/11/2007

Quả là tôi đã chiến thắng cái mù. Tôi còn biết nhiều bạn bè khuyết tật của tôi cũng đã chiến thắng cái khiếm khuyết của họ. Dường như người khuyết tật chúng tôi chỉ cần chiến thắng cái gánh nặng của định mệnh là có thể xem như vượt qua bể khổ cuộc đời. Mỗi năm tôi lại kỷ niệm ngày mình bị mù với một tâm trạng rất lạc quan, phấn khởi. Nhiều cô gái muốn bạn bè đặt cho mình một biệt danh kèm theo cái nét mỹ miều nhất của cô ta như: Loan Mắt Nhung, Thúy Điệu v.v.. Lắm khi có bạn gọi tôi bằng cái tên Thiện Mù tôi lại thấy vui vui. Mặc dù, người bạn ấy khi biết rằng tôi đã nghe trộm anh gọi tôi như thế có cảm thấy hơi lúng túng vì đã dùng một thứ nhãn hiệu không đẹp lắm gán cho tôi.

Nói gì đi nữa thì cái mù, cái khuyết tật vẫn là những thứ tiêu cực của cuộc đời. Có nhiều người may mắn nhào nặn nó để biến nó thành một thứ độc đáo cho riêng mình. Thành tích ấy vừa để tự an ủi và cũng để họ có thể sống tiếp một cách có ý nghĩa. Thế nên nếu có một đặc ân của Thượng đế cho tôi một điều ước như con gái tôi từng cầu nguyện thì tôi sẽ ước cho thế gian không còn người khuyết tật nữa, không còn người mù nữa. Nếu điều ấy được ứng nghiệm thì tôi sẽ xin Ngài hãy cho tôi là người mù cuối cùng được sáng mắt. Bởi tôi và nhiều người khác tuy có mang thương tật nặng nhưng chúng tôi không còn khuyết tật từ ngày tôi biết vui với cái khiếm khuyết ấy.

Tặng con gái cưng những lời yêu thương tha thiết nhất của ba.

Thursday, November 29, 2007

O0o

Ngày 8 tháng 1, 2008

Buổi sáng sớm tôi gặp em trên mạng liền gởi một tin nhắn báo rằng hôm nay là sinh nhật mù của tôi và em hãy chúc mừng, kèm theo là cái địa chỉ blog của bài này. Em nhanh chóng gởi ngay cho tôi một lời chúc mừng sinh nhật rất giản đơn và cũng chân tình. Tôi vui mừng đón nhận vì lâu lắm mới có một người chúc mừng tôi trong ngày này.

Trưa đến, có lẽ em thong thả thời gian hơn đã vào đọc bài viết này. Sau đó, em gởi cho tôi một lời xin lỗi vì em không nghĩ đấy là kỷ niệm ngày tôi bị tai nạn. Tôi khẩn cầu em:

Bạn tốt của anh, hãy cho anh cái mà anh thích. Đừng cho anh cái mà mọi người thích.

Câu nói ấy vẫn chưa thực sự thuyết phục em, em cho rằng không nên đem điều ấy ra mà ăn mừng. Tôi nói thêm:

Điều đã đến thì đã đến rồi. Nổi đau đã không còn nữa. Giờ đây cái tai nạn chỉ là nguyên cớ để tôi có một cuộc sống mới. Cuộc sống ấy cũng có đầy đủ ý nghĩa. Nếu em hiểu tôi như một người bạn tốt của tôi, xin hãy nhìn ngày ấy là một bước ngoặc. Tôi đã chiến thắng nó và tôi được phép ăn mừng chiến thắng ấy. từ nay, nó không còn là một nổi đau hay một thất bại nữa. Đừng bi lụy xin hãy vui mừng để tôi được thực sự thoát khỏi cái nổi đau của bóng tối.

Em chấp nhận. tôi mừng lắm. Tôi và em học chung suốt 5 năm trong lớp đại học tại chức. Thế nhưng tôi và em chẳng quen nhau. Mãi đến cuối cùng khi trường tổ chức ôn tập thi tốt nghiệp, chúng tôi học nhóm với nhau và từ ấy mới hiểu được nhau. Tôi và em cách tuổi nhau khá xa và cùng có gia đình riêng. Em đã có 2 con, tôi chỉ mới một con. Cám ơn bạn tốt của tôi. Mong rằng mọi người đừng kéo tôi trở về nổi đau của ngày đầu mới bị khuyết tật nhưng hãy cùng tôi mỉm cười với nó.

Trần Bá Thiện

Bài đã đăng tại:

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=238908&ChannelID=194

Khoảnh Khắc

Đêm mất ngủ. Cô không nghĩ mình lại có được điều xa xỉ ấy ở tuổi ngoài ba mươi. Cái tuổi “đã toan về già”. Vẫn trằn trọc. Thương con tim nhỏ bé lại loạn nhịp mất thăng bằng.
Cứ ngỡ rằng tim đã chai sạn giữa thành phố ầm ầm tiếng xe máy và tiếng người này. Cứ ngỡ rằng chuyện mất thăng bằng chỉ là ảo tưởng khi suốt ngày chỉ nghe chuyện giá đất lên, chuyện kiếm kiểu gì và ở đâu được bao nhiêu vé. Cứ ngỡ rằng chẳng còn chỗ cho những phút bay bổng đắm chìm trong suy tư với tiếng nhạc ở thời đại mà điện thoại di động réo liên hồi, làm quen hay hẹn hò chỉ bằng chat trên mạng.

Vậy mà tối nay…

Cuộc hội ngộ sau mười năm của đám bạn hồi sinh viên không thể kết thúc trong phạm vi một nhà hàng. Cả lũ kéo nhau đi nghe nhạc. Cô đã từ chối được cảm nhận sự hiện đại của cuộc sống đêm ở thành phố tại quán với cái tên rất thơ mộng “Cà phê Xanh” khi vừa bước chân vào. Lại ồn ã, lại nhịp điệu quay vòng chóng mặt để vẫn cảm thấy thiếu cái điều chỉ còn ở tên của quán. Cô là người ở xa về nên lũ bạn chiều cô. “Chọn quán nào nhẹ nhàng hơn đi!”- Cô đề nghị nhưng hoàn toàn không hy vọng sẽ đạt được cái cô tìm kiếm. Thành phố cô yêu, thành phố thơ mộng trong tâm tưởng của cô đã khoác lên mình một bộ cánh thời trang nhất để nó chẳng thua kém gì các thành phố khác nhưng cũng na ná như tất cả. Những nơi không ồn ào, ầm ỹ thì cũng được hiện đại hoá sự “êm dịu” khiến cô không dám bước vào sau vài bài học kinh nghiệm. Thôi phó mặc cho lũ bạn.

Cái tên “Cây cọ” không nói gì nhiều đối với cô về nơi cậu bạn chọn. Khi ngồi xuống cạnh bàn ở góc cô bỗng thấy ngát lên mùi hương quen thuộc. Mùi hương đã đượm trong cô lâu, lâu lắm rồi- một nhành ngọc lan trong chiếc lọ nhỏ trên bàn. Cô chợt hiểu điều cô cảm thấy thiếu mỗi đêm trong những ngày qua. Nơi cây ngọc lan ở vườn nhà hàng xóm bây giờ đã là ngôi nhà ba tầng chót vót. Cô nhớ thời cô học thi ở phổ thông. Để “thay đổi không khí” buổi tối cô hay mang bài lên sân thượng là mái bằng của bếp. Lúc đã chán xoay vần với tam giác hay ngũ giác cô với tay tắt chiếc đèn tù mù, nằm xuống nền xi măng mát lạnh ngửa mắt nhìn bầu trời chi chít những vì sao. Bao bọc lấy cô là mùi hương nhè nhẹ, ngan ngát toả ra từ cây ngọc lan nhà hàng xóm. Cô hít sâu vào như muốn hương thơm ấy thấm vào từng tế bào của cơ thể mình…

    “Chiều dần buông mầu tím
    Vẳng bên sông lời hát êm đềm
    Hoà với tiếng tầu đêm
    Chập chờn trôi về xa phía chân trời…”


Tiếng hát trầm ấm vang lên bên chiếc đàn dương cầm đưa mùi ngọc lan của cô đến với cánh rừng bạch dương nước Nga. Những thân cây trắng đuổi bắt với những tia nắng chiều nhiều khi làm cô bối rối, đâu là thân cây, đâu là tia nắng. Cả lũ bạn cũng im lặng. Tiếng cậu bạn khe khẽ: “Như là dành riêng cho hội bọn mình ấy nhỉ!“. Phải rồi, cái hội sinh viên bao lần thi nhau chạy trên đồng cỏ xanh rờn xuống tận bờ sông. Rồi cùng nhau đi hái hoa đồng nội để tết thành vòng hoa đội đầu. Rồi giấu để bọn bạn không biết khi đếm những cánh hoa cúc “yêu, không yêu“. Rồi lâng lâng nuối tiếc theo tiếng gió khua lá vàng xào xạc dưới chân trong rừng phong mỗi mùa thu đến.

Cô khẽ nhấp cốc cà phê. Đăng đắng, ngòn ngọt toả nơi đầu môi.

    “Em vẫn từng đợi anh
    Trên những chặng đường quen
    Tiếng hát ai xao động
    Thoáng mùi hương êm đềm…“

Mọi lời nói đều trở thành thừa thãi. Mắt cậu bạn xa xăm. Một nét cười chạy qua trên môi đứa khác. Mùi hoa sữa dưới ngọn đèn đường le lói tràn về trong khoảnh khắc.

Khoảnh khắc ấy làm đêm nay cô mất ngủ. Khoảnh khắc với hoa ngọc lan của tuổi thơ, đồng cỏ xanh tuổi sinh viên, hương hoa sữa và những lời hẹn hò. Khoảnh khắc ấy cô tìm lại được thành phố của mình. Khoảnh khắc làm cô yêu hơn thành phố của mình, cho dù nó khoác bộ cánh mới. Phải chăng cuộc đời cũng từ những khoảnh khắc, tình yêu cũng là những khoảnh khắc.

Phan Bích Thiện

Dự tính của bạn trong năm 2010 là gì?

Chào các bạn,

“What are your resolutions for the new year?” Điều gì bạn định làm trong năm mới 2010 nhỉ?

Điều gì bạn ấp ủ muốn thực hiện đã lâu? Thói quen nào bạn muốn biến thành một phần của cuộc sống của bạn?

Chơi một môn thể thao mới? Nhảy dù? Học khiêu vũ? Học nấu ăn? Học hát?

Thử ăn chay?

Quyết tâm rèn luyện tiếng Anh cho tốt để chuẩn bị đi du học, chuẩn bị cho công việc tốt hơn?

Giành nhiều thời gian hơn cho gia đình?

… tham gia dàn đồng ca cùng các bạn vườn chuối?

Ôi, nhiều dự định lắm. Mình kể với các bạn một chút về dự định của mình đầu năm 2009 nhé.

1) Mình muốn chuyển sang ăn chay và tập thêm một số hobby mới. Kết quả là mình chủ yếu là ăn chay và có thêm hobby là mang mấy hạt thóc cho chim bồ câu ăn ở công viên.

2) Mình đầu năm 2009 thích tìm hiểu kinh Thánh và muốn dịch cuốn sách “Studies in the Sermon on the Mount” của tác giả Oswald Chambers sang tiếng Việt để chia sẻ với các bạn muốn tìm hiểu về chúa Giê Su hay đã tìm hiểu về chúa Giê Su.

Kết quả: mình chưa dịch được trang sách nào cả nhưng lại tham gia viết bài cùng Đọt Chuối Non, cũng là về tư tưởng tư duy tích cực. 🙂 Năm 2010, đây sẽ lại là resolution của mình. 🙂

3) Nhiều cái đến không ngờ mà mình không có resolution từ trước, như năm 2009 cũng là năm mình tìm hiểu được một chút về nghệ thuật sân khấu, musems của Mỹ. Và tất nhiên còn nhiều thứ lắm, cuộc sống mà, luôn thay đổi.

Năm 2010 này, dự định của mình sẽ là:

1) Tiếp tục viết bài cho ĐCN như một phần của cuộc sống của mình. Vừa sống vừa viết.
2) Giúp đỡ các bạn học sinh sinh viên trong việc xin học bổng đi du học Mỹ qua tổ chức Usguide.
3) Dịch cuốn sách “Studies of the Sermon on the Mount” của Oswald Chambers.

Thế thôi đã nhỉ?

Còn bạn, resolutions của bạn là gì? Hãy chia sẻ nhé 🙂

Hiển

Tây Nguyên : Noel đầm ấm cho những hoàn cảnh thiệt thòi

Nhân loại năm châu còn đang chờ đón Giáng sinh thì Noel đã đến sớm với trẻ em khuyết tật, bệnh nhân phong và những hoàn cảnh khó khăn cơ nhỡ, bởi tuần lễ Noel vui tươi đầm ấm do Ban đại diện báo Tiền Phong khu vực Tây Nguyên phối hợp tổ chức với đội Công tác xã hội Hội liên hiệp Thanh niên tỉnh Đăk Lăk, và diễn đàn Tuổi trẻ Buôn Ma Thuột.

Đội văn nghệ trường chuyên biệt Vì Nhân trong buổi văn nghệ Noel

Địa chỉ đầu tiên là trường chuyên biệt Vi Nhân,162 Phan Chu Trinh, nơi có 152 trẻ em khuyết tật đang học hành. Địa chỉ thứ hai là Nhà lưu trú đa sắc tộc Thérèse ở 29 Trần Nhật Duật TP Buôn Ma Thuột, nơi nuôi dưỡng 62 học sinh người dân tộc thiểu số có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn đến từ nhiều buôn làng vùng sâu trên địa bàn toàn tỉnh.

Không khí đêm vui Noel giúp các em tự tin hòa mình vào cuộc trình diễn các tiết mục văn nghệ đặc sắc, những màn biểu diễn thời trang dí dỏm. Đội văn nghệ khiếm thị của trường chuyên biệt Vi Nhân đóng góp những ca khúc tha thiết xúc động cả hội trường. Chị Võ Thị Ngọc, Chủ nhiệm Đội Công tác xã hội lau nước mắt : “ Đến với các em bọn mình thấy đêm Noel càng ý nghĩa hơn”. Em Nguyễn Văn Phú học sinh khiếm thị tại trường chuyên biệt Vi Nhân sau khi hào hứng chơi thổi bong bóng vui vẻ khoe “Em thắng rồi, ước gì mỗi năm đều có nhiều đêm Noel như thế này !”. Các em còn được tặng nhiều món quà Noel gồm áo ấm, nhu yếu phẩm, bánh kẹo…trị giá hơn 6 triệu đồng.

Ông Già Nô En tặng quà cho các em khuyết tật

Cũng trong tuần lễ Noel 2009 , Ban Đại diện báo Tiền Phong khu vực Tây Nguyên đã phối hợp với dòng tu nữ Bác Ái- Vinh Sơn tổ chức vui Noel sớm và tặng quà tổng giá trị 25 triệu đồng cho bệnh nhân phong tại Buôn Cùi xã Ea Trang huyện M’Đrăk tỉnh Đăk Lăk. Trưa ngày 25-12-2009, Bếp Tình Thương của báo Tiền Phong sẽ tổ chức Bữa Cơm Giáng Sinh gồm 100 suất ăn cho những người tàn tật, trẻ em cơ nhỡ, người làm nghề đánh giày, bán vé số tại thôn Chi Lăng phường Khánh Xuân , TP Buôn Ma Thuột.

Nhóm phóng viên Tây Nguyên

Đêm thánh vô cùng

Đêm đông lạnh giá. Trong căn nhà ấm áp, người mẹ trẻ thủ thỉ với đứa bé mắt xoe tròn: Đố con, trời lạnh buốt như vầy làm sao những con thú trong rừng ngủ được?

Khi con lớn hơn một chút. Đêm đông giá lạnh, mẹ lại hỏi: Đố con, trời lạnh buốt như vầy, những người không nhà làm sao đỡ rét?

Con lớn hơn chút nữa, mẹ và con không nằm trong chăn ấm đố nhau nữa, mà đi ra đường. Noel, khi chuông giáo đường vang ngân trong tiếng nhạc Silent Night, là lúc đôi mẹ con phố núi, như những ông già Noel bên trời Tây, đem từng gói áo ấm to sụ như áo mình đang mặc tặng những kẻ bơ vơ, co ro nép mình bên góc chợ.

Từng tháng, từng năm, hạt giống hướng thiện mẹ gieo vào lòng con cứ lặng lẽ đâm chồi nẩy lộc, như đức bác ái Thiên Chúa gieo vào lòng con chiên qua Thánh lễ Misa. Mỗi khi hoa dã quỳ nở vàng rực trên lối vắng, mỗi người con ấy lại nhớ mùa đông đã về, không quên cuộc sống còn biết bao mảnh đời bất hạnh đang cần lắm dù chỉ một tấm áo, một chút tình chia sẻ yêu thương.

Để rồi chiều nay, văn phòng báo Tiền Phong nơi tôi đang làm việc, chuông điện thoại liên tục đổ. Người nói, người nghe thảy đều nghẹn ngào xúc động. Chuyện một Tổ ấm ở tận một xã vùng sâu tỉnh Kon Tum của các soeur dòng Ảnh Vảy đang nuôi dưỡng hàng trăm người già và trẻ mồ côi đang vô cùng khó khăn, do cơn bão số 11 vừa qua cuốn trôi nương rẫy hoa màu vừa đăng trên báo, đang tạo chuỗi hiệu ứng tích cực trong nhiều bạn đọc giàu lòng nhân ái. Nhiều người đã gọi trực tiếp cho soeur Liên qua số điện thoại đăng kèm bài, tâm tình cùng vị nữ tu người Bơhnar nhân từ mà quá đỗi mộc mạc chơn chất, rơi lệ tự hỏi sao họ chưa từng biết đến tấm lòng hy sinh cao cả mà lặng thầm đến như vậy?

Một nữ tiến sĩ đang công tác ở Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương cho biết tuần tới trong chuyến công tác vào Gia Lai, chị sẽ tìm đến tận Tổ ấm để chuyển những phần quà nhỏ do đồng nghiệp chị quyên góp. Vợ chồng giáo sư Chu Đình Thúy phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký hội Vật lý Việt Nam tuy đang gặp khó khăn về chuyện nhà đất, cũng bàn nhau giành hết phần lương hưu trong tháng mua áo phông và chuyển một khoản tiền góp vào bữa cơm ngày tết năm mới cho Tổ ấm. Và nhiều nữa, những con người nhiệt tâm không nề hà gian khó, đã cùng báo Tiền Phong giúp đỡ bao cảnh nghèo mà báo đã phát lời kêu gọi giúp đỡ trong mùa đông này, chỉ mong san sẻ được phần nào hơi ấm tình thương.

Trong đoàn độc giả thiện nguyện cùng báo Tiền Phong vừa đi tặng quà cho học sinh nghèo vượt khó nhân dịp Noel 2009, có một phụ nữ lớn tuổi được mọi người trân trọng gọi là Mẹ Simon. Vóc dáng bé nhỏ, áo sờn vai, dép mòn vẹt, trông bà chẳng khác gì người làm thuê lam lũ. Thế nhưng ít ai ngờ suốt nhiều năm qua ở tuổi ngoài bảy mươi, mẹ Simon vẫn chạy sô dạy Anh văn cho đủ mọi lứa tuổi, trong đó ngoài những khóa dạy miễn phí cho trẻ em nghèo, bao nhiêu học phí thu được mẹ dành cả để nuôi một nhóm trẻ vô gia đình, và nuôi cả những cô gái sa cơ lỡ bước vào bệnh viện toan phá thai mà bà đã thuyết phục đón về, nuôi dưỡng tới khi mẹ tròn con vuông …

Noel đang đến trong lời cầu nguyện vinh danh Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm! Nhưng từ khi Noel chưa đến trong chúng tôi, những đứa bé theo mẹ ra đường đêm đông năm nào, đã tràn ngập phúc lành nhờ soeur Liên, mẹ Simon, và nhiều độc giả nhân ái chưa từng được gặp mặt, chỉ nghe qua điện thoại đã rơi nước mắt bởi tình người chan chứa. Từ lâu rồi Noel không còn là Đêm Thánh của riêng Giáo dân, mà đã thành đêm hội chung của những trái tim rộng mở chào đón tin lành và mong ước tình thương sẽ ngự trị khắp thế gian. Như giai điệu bất hủ của những bài thánh ca như Jingle Bells của mục sư người Mỹ James Pierpoint, Silent Night của linh mục người Áo Joseph Mohr đã vượt thời gian, không gian và cả sự khác biệt về chủng tộc để được hát bởi hàng tỉ người không phân chia tôn giáo. Mong sao tinh thần tốt đẹp của mùa Giáng sinh này sẽ tràn ngập năm thánh 2010, như lời W.T. Ellis : Chính Giáng Sinh trong trái tim mình đã khiến Giáng Sinh lan tỏa nơi nơi.

Hoàng Thiên Nga

Thư cho bạn

    Gửi Cường của tôi


Lại một mùa giáng sinh nữa lại về. Bao nhiêu mùa đông rồi đi qua đời ta. Mưa rơi và gió lạnh. Song lòng ta vẫn là một mùa ấm áp, mùa Thiên Chúa vào đời, Chúa giáng sinh đêm nay mừng vui tiếng hát vang nơi nơi…

Đất nước bao cuộc thăng trầm, đời người mấy lần dâu bể. Duy một trông chờ không chịu thăng trầm, không chịu bể dâu, chờ một mùa đông cho lòng ấm lại. Ấy cái niềm tin đơn sơ để lòng an bình mừng đón Chúa:

Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao
Bình an dưới thế ân trạch cho loài người.

Bạn dấu yêu! Giờ ở đất Sài thành xa xôi, mệt phờ long đong thân cầu thực, ngày 24 tháng 12 bạn có khép nép mừng Chúa giáng sinh ở một góc giáo đường lộng lẫy?

Mùa Noel cũng là mùa của ta, của bạn, của những kỉ niệm tuổi thơ. Đôi ta như hai cây thông non trồng bên máng cỏ.. Ta rất yêu giọng bạn đọc thi ca trong trẻo, trong như lòng thành con trẻ kính dâng:

Chúng con muốn tình yêu không vị kỉ
Tình yêu không gò bó bởi hư danh
Tình yêu không bị vật chất dỗ dành
Con nhận lãnh từ tình yêu cứu Chúa.

Giáng sinh năm nào ta bạn tung tăng, giáo đường chật không chứa nổi tâm tình con trẻ. Bữa cơm chung những tháng năm còn nghèo còn đói, mình nhường cho nhau một lát thịt quay với một mẩu bánh mì. Ôi giáo đường ấm áp hoang sơ.

Từ bao giờ ta đã đi qua mấy mươi mùa đông, giáo đường chừ khang trang bề thế, đêm Noel đèn điện khoe màu sang trọng mà nhớ hoài ổ rơm ngày xưa. Chờ đêm giáng sinh, mình đi chặt lá đùng đình kết vòng trang trí, những chiếc bong bóng thổi to thổi nhỏ làm những quả thông màu, đơn sơ như máng cỏ. Mình vừa mải mê việc làm vừa rộn ràng ca hát “ nơi hang Bê Lem con quỳ thiết tha, xin Chúa nhân hiền xuống ơn chan hòa”.

Bạn ơi! Ta đã lớn lên bằng niềm tin đơn sơ như thế đó, và bằng niềm tin, ta làm người thành thật, thanh thản chấp nhận những thua thiệt ở đời như một chợp mắt trần thế, mà có hề chi, Thiên Chúa từng rời bỏ nước Trời!

Bạn ơi! Giáng sinh này nữa đã là bốn mươi bốn mùa đông. Lòng ta se một chút giá băng khi nhớ người bạn cũ. Nhớ một mùa đông xa bạn ốm đau, ta đã đọc thư bạn trong chan hòa nước mắt: Ái ơi, giá mà có Ái ở bên mình!

Rồi từ đó trong mùa ấm áp lòng khôn nguôi trống vắng là từ buổi hai ta lớn khôn vào đời. Giã từ ấu thơ, giã từ niềm vui tuổi nhỏ. Mỗi một tháng ngày là một dần xa ngày xưa dấu ái.

Ngày tập tễnh làm người lớn, cô bé nào dắt ta xa bạn.
Ngày tập tễnh làm người lớn, cô bé nào dấu bạn khỏi mắt ta.
Chao ôi! Mỗi một kiếm tìm là mỗi một đánh rơi!

Yêu dấu! Giờ mình đã là cha của những đứa con. Hãy nhớ và truyền cho con trẻ niềm tin và tình yêu thuở nhỏ. Trong vườn hồn ngút ngái của ta có một thửa đất mang tên bạn. Mong sao con ta cũng tìm được trong đức tin mình một tình bạn như ta.

Bạn yêu, ta gửi tặng bạn tấm thiệp giáng sinh thật đẹp, những chú mục đồng nơi hang Bết Lê Hem. Bạn tìm thử xem gương mặt nào là của ta, của bạn?

Nguyễn Tấn Ái

Từ Chuyện Cây Bàng Trong Sân Trường

Sân trường tháng muời hai luôn đặc biệt bởi những chiếc lá bàng. Cây bàng không biết từ lúc nào đã tự nhuộm mình thành đỏ ối như một ngọn đuốc khổng lồ, cứ thầm lặng cháy trong trời đông xám lạnh. Mỗi ngày, ngọn đuốc ấy lại hao mòn đi một ít sắc đỏ vì những chiếc lá rụng.

Tháng mười hai Tây Nguyên cũng đã bắt đầu mùa gió, nên vừa rời cành lá bàng đã được gió đón lấy, nâng trên đôi cánh của mình mà đưa đi tít xa. Có những chiếc lá không theo gió, chỉ chao nhẹ đáp xuống rồi nằm thảnh thơi trên mặt đất, làm nên một tấm thảm màu nâu đỏ, đẹp đến ngỡ ngàng.

Cô giáo dạy văn mê đắm lá bàng, cứ ngẩn người xuýt xoa không ngớt trước vẻ xao xác của sân trường mùa lá rụng. Rồi tiếc nuối hụt hẩng khi thấy học trò của mình quét sạch lá rụng…
Không chỉ quét lá rụng, học trò còn leo lên cây tuốt hết những chiếc lá đã chín màu nâu đỏ, tuốt cả những chiếc lá mới chỉ vương chút nâu vàng… Lá bàng bị cưỡng bức rụng ào ào xuống sân trường.
Rồi trong chốc lát, tất cả những chiếc lá như những mảnh màu ấm áp tuyệt đẹp, đã bị dồn hết vào trong bao tải. Học trò mang những bao lá bàng ra để ở một góc đường, xe rác sẽ đến và mang chúng đi…

Thầy giáo phụ trách cơ sở vật chất của trường không thích lá bàng rụng, không thích màu sắc quá chói gắt của lá bàng trong mùa đông, không thích sự bay tung, sự sóng soãi, sự rực cháy của nó trên sân trường. Sân trường đầy lá rụng, trông chẳng giống sân trường một chút nào, trông cứ luộm thuộm như một công viên hay một góc rừng… Thầy muốn sân trường phải thật sạch sẽ thật nghiêm trang như một ông giáo mặc veston trong ngày khai giảng!

Cho học sinh tuốt sạch lá bàng! Không để cho cây bàng tự do sống đời sống của nó!
Không để cho tụi học trò ngớ ngẩn dạo qua dạo lại trong sân trường, nhặt mấy chiếc lá đỏ, lật đi lật lại trên tay mà ngắm nghía, mà xuýt xoa!
Không để cho cô giáo dạy văn đang giảng bài chợt sững người nhìn chiếc lá bàng vừa bay vào lớp. Rồi nhặt chiếc lá mà liên hệ với học trò về sự hữu hạn của mỗi đời sống trong vô hạn của thời gian. Sự cần thiết phải nỗ lực của mỗi con người, để có thể đi qua cuộc đời một cách lương thiện, đoàng hoàng, đẹp đẽ. Như chiếc lá bàng đã sống trọn đời với màu xanh trên cành làm nên bóng mát, rồi chọn một cái chết đẹp, với màu sắc rực lên, cháy đến tận cùng, dâng hiến đến tận cùng cho mùa đông, làm nên một đốm lửa ấm áp sưởi ấm không gian lạnh lẽo trước khi tan biến vào cát bụi đất đai!

Cô giáo dạy văn nhớ bài thơ Mùa lá rụng của Ôn ga Bec gôn với lời đề dẫn: Mùa thu ở Matxcơva người ta treo những tấm biển trên các đại lộ với dòng chữ: Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng… Và tiếc rằng, thầy giáo phụ trách cơ sở vật chất của trường, có thể không biết bài thơ đó. Không biết rằng ở nhiều nơi những chiếc lá vàng óng kia, đang được bảo vệ cẩn trọng như những báu vật.

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả…
Matxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”



Bảo vệ từng chiếc lá cây trong mùa cây rụng lá, hoặc leo lên cây tuốt sạch hết lá vàng, hoặc bẻ đến kỳ hết những chùm trái bằng lăng khô khốc .. Đó không chỉ là những hành xử của con người với cây cỏ thiên nhiên. Đó còn là biểu hiện quan điểm của mỗi người về cái đẹp. Trong môi trường sư phạm, đó còn là quan điểm về vấn đề giáo dục cái chân, cái thiện, cái mỹ cho mỗi học sinh.

Nhưng làm sao có thể trách được người không biết. Mà vẻ đẹp kỳ diệu trong từng chiếc lá rụng, có phải ai cũng nhận biết hết cả đâu. Đâu phải ai cũng có thể tưởng tượng rằng ngày xưa, cái ngày xưa Thơ Mới đó, Xuân Diệu cũng đã từng choáng ngợp trước cây bàng lá đỏ mà viết:

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh

Những cây bàng trong sân trường giờ đã trơ trụi lá, nhưng vẫn đẹp một vẻ rất riêng. Cành nhánh trên thân cây khẳng khiu trông như những cánh tay dang rộng, phả lên bầu trời cái màu khói sương bãng lãng.

Rồi ít lâu sau, bàng sẽ nhú lộc. Những mầm non đỏ tươi đậu chi chít trên cành như minh chứng cho sự trẻ trung, cho sức sống cuồn cuộn rạo rực chảy tuôn sau lớp vỏ dày nứt nẻ.
Rồi lá bàng sẽ to ra dựng đứng như tai thỏ.
Rồi lá bàng sẽ nhanh chóng lớn nữa, xoè rộng, tạo nên một vòm bình yên với tầng tầng lớp lớp lá non xanh như ngọc.
Rồi đến lúc tiếng ve báo hè vang dậy, dưới những tán lá bàng sẽ có những cô cậu học trò ngồi học bài.. Họ hái chiếc lá bàng ghi vài câu thơ vào đó, có khi tặng bạn, có khi ngần ngại ép vào cuốn sách mang về…
.


Xã hội càng hiện đại, những khoảnh khắc xúc cảm lãng mạn như vậy, phải chăng càng cần thiết? Phải chăng nhờ vào đó, bao tâm hồn của thế hệ trẻ sẽ có cơ hội cân bằng trước những xơ cứng của máy móc, của thao tác nhấp chuột tìm bạn bè, tìm trò chơi, tìm thông tin trên net?
Cũng như vò trong tay một lá cỏ hăng hắc, nghe bên tai lảnh lót một tiếng chim, phải chăng là một cách di dưỡng tinh thần, để con người chúng ta bớt cằn cỗi với café uống liền, trà xanh chai nhựa, nước trái cây đóng lon, cùng bao nhiêu sản phẩm đóng hộp khác, nhan nhãn trong xã hội hiện thời?

Vì vậy, hạnh phúc thay cho những ngôi trường có khuôn viên rộng, có nhiều cỏ cây, có bóng mát, mùi hương và tiếng chim. Để thiên nhiên, bậc thầy kỳ diệu, dạy cho những học sinh, những tâm hồn bé bỏng tình yêu cái đẹp, cái thiện…
Học sinh sẽ tự nhận biết trong mỗi cành cây ngọn cỏ, bài học về sự cho đi và nhận được, sự có mặt và khuất lấp, sự mạnh mẽ vươn dậy của những tạo vật mỏng manh.

Học sinh sẽ tự nhận biết thời gian đi qua, bốn mùa đi qua, không chỉ trên những tờ lịch, những con số đếm ngày đếm tháng vô hồn, mà còn trong sự luân chuyển đâm chồi, ra hoa, rụng lá của cây cối..

Yêu cái đẹp cái thiện học sinh sẽ biết hành xử hướng tới cái đẹp cái thiện. Nâng niu một chiếc lá, học sinh sẽ biết nâng niu một số phận, Ngắm nhìn một bông hoa, học sinh sẽ biết trân trọng, ngưỡng mộ một tài năng. Đứng trước một chùm quả, học sinh sẽ phải suy ngẫm về việc cần nghiêm túc, cần nỗ lực trong học tập, trong lao động để có được những thành công thực sự trong đời…

Yêu cây cỏ trong sân trường, học sinh sẽ còn thấy gắn bó hơn với thầy cô, bè bạn, những giờ học, giờ chơi, những hồn nhiên của lứa tuổi mình đang sung sướng được sống.
Và từ lòng yêu cây cỏ, gia đình, mái trường, thầy cô bè bạn, những học sinh, những công dân tương lai của đất nước, sẽ ý thức rõ hơn, nuôi dưỡng sâu xa hơn trong lòng họ tình yêu tổ quốc.
Để khi tổ quốc cần, họ biết nỗ lực bảo vệ hoặc dựng xây. Bởi vì, như nhà văn I li a Ê ren bua đã viết: Lòng yêu tổ quốc bắt đầu từ lòng yêu những vật tầm thường nhất, yêu cái cây trồng trước cửa nhà, yêu con đường nhỏ dẫn ra bờ sông, yêu mái nhà tranh, yêu đồng lúa chín…

Đinh Thị Như Thúy

Một anh chàng làm nên bữa tiệc nhảy múa

Chào các bạn,

Chị Hạnh Nguyên hôm nay giới thiệu với chúng ta video nhảy múa tuyệt vời dưới đây.  Sau đây là giới thiệu của chị trên diễn đàn Usguide, diễn đàn hướng dẫn các bạn học sinh, sinh viên tìm kiếm học bổng du học ở Hoa Kỳ.

Hôm nay mình muốn chia sẻ với mọi người một clip ngắn khá thú vị. Clip này lúc đầu xem, mình có cảm giác hơi “xì tin” quá , nhưng xem hết mới thấy được ý nghĩa của nó.

“Just go for it wholeheartedly and people just might join you.” – Adam Wiese

Đây cũng là một yếu tố quan trọng trong leadership: How to make people follow you.

Mời các bạn cùng thưởng thức. 🙂

Sasquatch music festival 2009 – Guy starts dance party

Cảm ơn Hạnh Nguyên nhiều. 🙂

Chạy!
Thật thú vị quá. Khi xem video này, mình chợt nhớ tới hình ảnh anh Forrest Gump chạy liên tục liên tục liên tục.

Lúc đầu người ta tự hỏi anh ta chạy vì cái gì? Chạy vì hòa bình thế giới? Chạy vì bảo vệ động vật hoang dã? Chạy vì người Việt Nam?

Anh cứ chạy. Những viên đá trên đường phố tóe lửa vì lực ma sát mạnh với giày của anh. Quần áo anh lấm lem vì mồ hôi toát ra. Chẳng mấy chốc anh trở thành Robinson Crusoe với râu dài 🙂 Nhưng trên hết, xung quanh con người anh tỏa ra một thứ năng lượng diệu kỳ.

Mọi người chạy theo anh. Một anh tìm ý tưởng kinh doanh chạy theo anh, giới báo chí truyền thông chạy theo anh. Ông thợ cắt tóc ngó theo anh.

Lãnh đạo, họ thực sự là ai?

Không phải là biểu tượng ngồi  êm  đềm trên chiếc ghế đệm êm ngắm nhìn sự vật di chuyển, họ xắn giày xắn tất và nhảy múa. Họ là  tác nhân của thay đổi.

Chúc các bạn một ngày “be an agent of change”, 🙂

Hiển

Tuần Lễ Văn Hóa Du Lịch Buôn Ma Thuột Daklak Năm 2009 : Huyền Thoại Voi Tây Nguyên

Tuần lễ Văn Hóa Du Lịch Buôn Ma Thuột – Daklak năm 2009 với chủ đề “Huyền Thoại Voi Tây Nguyên” được tổ chức từ ngày 16-12-2009 đến ngày 20-12-2009 tại huyện Buôn Đôn và Krông Bông, thành phố Buôn Ma Thuột. Đây là một sự kiện quan trọng kỷ niệm 105 năm hình thành và phát triển thành phố, tiến tới 35 năm chiến thắng Buôn Ma Thuột, đồng thời hưởng ứng các hoạt động chào mừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Tuần Lễ là cơ hội tuyệt vời nhằm giới thiệu những thành tựu, tiềm năng phát triển du lịch văn hóa sinh thái của tỉnh, tôn vinh giá trị văn hóa Voi Tây Nguyên, Không Gian Văn Hóa Cồng Chiêng Tây Nguyên – được tổ chức UNESCO công nhận là Di Sản Phi Vật Thể Thế Giới, và sản phẩm cà phê Buôn Ma Thuột nổi tiếng thế giới nhằm thu hút đầu tư, xúc tiến các hoạt động liên doanh thúc đẩy du lịch Daklak phát triển nhanh và bền vững, cũng như góp phần xây dựng Daklak trở thành trung tâm kinh tế – xã hội của cả vùng Tây Nguyên.

Trong suốt Tuần Lễ Văn Hóa Du Lịch sẽ có nhiều hoạt động được tổ chức như Lễ Hội Lửa, Lễ Cúng Bến Nước (là hai lễ hội mang đậm bản sắc văn hóa của người Tây Nguyên được thể hiện lại nguyên bản), Lễ Hội Đường Phố, Trại Sáng Tác Điêu Khắc Gỗ Tây Nguyên, Đêm Ca Nhạc Thời Trang, Triển Lãm Nghệ Thuật Tây Nguyên Xưa và Nay, Liên Hoan Ẩm Thực Vùng Miền giới thiệu những nét đặc sắc trong văn hóa ẩm thực Tây nguyên, Trò Chơi Dân Gian, chương trình Về Nguồn, chương trình du lịch Tây Nguyên xanh khám phá các ngọn thác kỳ vỹ nhất Tây Nguyên, du lịch Dã Ngoại kham phá rừng Namka – Buôn Triết – Hồ Lak… và một hội chợ triển lãm văn hóa – du lịch – thương mại dầu tư với hơn 300 gian hàng.

Đêm khai mạc tuần lễ văn hóa sẽ được tổ chức tại Quảng Trường Thành Phố, các nghệ sỹ vùng Tây Nguyên sẽ có 8 phút đánh chiêng nguyên bản. Hai đại diện tiêu biểu cho đồng bào Tây Nguyên là Y Moan và Siu Blck sẽ hát các bài hát về Tây Nguyên đã nổi tiếng trong thời gian qua.

THE CULTURE AND TOURISM WEEK BUON MA THUOT – DAKLAK 2009: CENTRAL HIGHLANDS ELEPHANT LEGENDS

The Culture and Tourism Buon Ma Thuot – Daklak 2009 tittled “Central Highlands Elephant Legends” is going to be held from 16th to 20th December, 2009 at Buon Don and Krong Bong Districts, and Buon Ma Thuot City. This is a significant event celebrating 105 years of Buon Ma Thuot’s establishment and development, heading towards Buon Ma Thuot 35th victory anniversary and responding to welcoming activities for Thang Long – Hanoi 1000th anniversary in the mean time.

The Week will be a wonderful opportunity to introduce the province’s achivements and potentials for cultural and eco-tourism developments; honor cultural values of Central Higlands Elephant, the Space of Gong Culture in the Central Higlands recorded as World Intangible Heritage by UNESCO, and world-famous Buon Ma Thuot coffee products with a view to luring investments and promoting cooperation activities which boost Daklak’s tourism to develop in a rapid and sustainable way, as well as contribute to build Daklak as a socio-economic center of the whole Central Highlands.

During the Culture and Tourism Week, many activities will also be celebrated, such as Fire Ceremony, Watering Place Ceremony (these two ceremonies deeply bear Central Highlanders’ cultural characters that will be originally featured), Carnaval Festival, Central Highlands Sculpturing Camp, Fashion and Music Night, Exhibition of Artistic Photographs on Past and Present Central Higlands, Regional Cuisine Festival introducing special traits in Central Highlands food cultures, Folk Games, Back to The Origin programs, and tour programs of Green Central Highlands to explore the most impressive waterfallls in the region, and Trekking to discover Namkar Reserve – Triet Village – Lak Lake…, together with an Exhibition Fair of Culture – Tourism – Trade – Investment with more than 300 stands.

The cultural week’s opening night will be celebrated at the City Square, and Central Highlands artists will have 8 minutes to play Chieng originally. Y Moan and Siu Black, two typical represetatives for their hill-tribes, will sing songs about Central Higlands that have been famous over the past time.

Translated by Quan Jun

Một ngày nhiều cảm xúc

Hôm qua, ngày 6-12-2009. Là một ngày có nhiều cảm xúc hơn mọi ngày. Đầu tiên là Buổi họp mặt để kỷ niệm một ngày rất trang trọng của Nhà thơ Hà thị Sơn Thuý. Ngày Mừng Thọ Thất Thập.

Lễ mừng thọ (Ảnh minh họa)

Ngôi nhà nhỏ giữa một khuôn viên vườn cây ao cá, êm đềm hoa cỏ, cách trung tâm thành phố độ 8km, sau cánh đồng rộng bát ngát là nơi diễn ra cuộc họp mặt. Giản tiện mà trang trọng. Đơn sơ mà ấm áp. Đó cũng là ý muốn của chủ nhà. Gần như đủ những gương mặt của Câu lạc bộ thơ Đam San, và đại diện của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh đến chung vui. Phần lớn là các bậc cao niên, đã có gần hai mươi năm sinh hoạt, chia sẻ cùng nhau những vần thơ nhân lý, và cũng là cựu Nhà giáo với chủ nhà. Trong buổi họp mặt này, gần như mỗi nhà thơ đều có đôi câu gửi đến nhà thơ Sơn Thuý với tất cả niềm yêu mến chân thành. Và rồi, đột ngột một cậu bé chạy vào kêu tướng :

– Bà ơi ! Ông Bỉnh đến.
– Ông Bỉnh ? Bác Bỉnh ở Sài Gòn ấy hả ?
– Đúng rồi, đúng là bác Bỉnh rồi.

Mọi người ùa cả ra đón. Chiếc taxi lùi sát vào thềm nhà. Bác Nguyễn văn Bỉnh nay đã vừa tám mươi, bệnh nặng đã vài năm, thời gian gần đây phải điều trị thường trực ở bệnh viện Sài Gòn. Bác gái, nhà thơ Diệu Thuỷ, là người hết lòng chăm sóc. Khi nghe tin nhà thơ Sơn Thuý kỷ niệm ngày mừng thọ, hai bác đã cố gắng từ Sài Gòn về và đi thẳng đến nhà. Cả chủ lẫn khách đều rưng rưng trước cuộc hội ngộ không hẹn trước. Những lúc như thế này mới cảm thấu được cái Tình mà con người ta dành cho nhau, nhất là cái Tình của người già. Bác Bỉnh hẳn nhiên có thể an dưỡng tại một căn phòng đủ tiện nghi y tế để bảo đảm sức khoẻ, nhưng không, có lẽ cuộc gặp mặt này lại là liều thuốc tốt hơn hết. Cuộc vui như đậm đà tình thân hơn sau sự kiện ấy. Rất tiếc là đã không thể vui trọn, khi phải vội vã từ biệt mọi người dể phóng ngược về phố cho kịp dự một đám cưới.

Không gian của một đám cưới luôn là sự sôi nổi náo động, hỉ hả những gương mặt cười, người ta luôn đem đến cho đôi tân hôn cảm giác mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Cho dù hôn nhân nhiều khi là sự kết thúc một tình yêu và khởi đầu cho một cuộc sống hoàn toàn khác. Nhưng dẫu sao, cái đích của những người yêu nhau luôn là một mái nhà chung. Và nói gì thì nói, hãy cứ chúc và chúc, cho những trái tim được vui sống trong trọn vẹn yêu thương.

Rời tiệc cưới là nghĩ đến việc của nhà. Những sự chuẩn bị cho một ngày cũng mang tính sự kiện của một con người. Thôi nôi cho bé My. Là đứa cháu thứ tư gọi bằng bác. Nghe oai hỉ. Ý nghĩa của việc làm đầy tháng, đầy năm cho một cháu bé, là mừng cho cháu đã cứng cáp dần lên, đã vượt qua từng giai đoạn trứng nước, đã bắt đầu từng bước chập chững vào đời, đã góp vào miền nhân gian đầy mưa nắng này thêm một tiếng khóc, một tiếng cười, đã nối thêm một đoạn dây cho một phả tộc. Cho dù nhân gian vẫn cửa miệng “đời là bể khổ”, nhưng vẫn luôn hồ hởi đón chào sự xuất hiện của một người, và luôn buồn bã đau đớn khi lại mất đi một người.

Giữa lúc đang loay hoay chuyện bếp núc, chợt nghe “Trời ơi ! Ngoài kia có một cái tai nạn giao thông khủng khiếp luôn. Người bị nạn chết chẹt dưới bánh xe tải, ruột phèo tung toé cả ra”. Phải đi xem thôi. Kia rồi. Một nửa thân người anh ta bị đè bẹp dưới bánh xe sau, mặt thì cấn cằm xuống đất, một cánh tay oặt ra bên..[tòa soạn đục bỏ :-)]. Người yếu tim nhìn thấy chắc ngất luôn mất. Lại ngay cột đèn xanh đỏ, có khả năng trong khi đèn chuyển màu, anh ta lách vượt lên, bị quạc tay lái vào hông xe tải, xe máy bị quăng sang bên không hư hỏng gì nhiều, nhưng người thì lại bị quật xuống ngay bánh xe, tài xế xe tải không biết cứ thế đi, nên bị kéo thêm cả mấy chục mét nữa. Ôi chao. Cũng là cái chết, nhưng là cái chết dữ sẽ là nỗi ám ảnh rất lâu rất lâu cho mọi người, nhất là những người thân.

Buổi tối, vòng quanh gương mặt trẻ thơ và chiếc bánh đã đốt nên ngọn nến, là những bè bạn của cha mẹ bé. Và rồi, những chung rượu Vodka Hà Nội nồng nàn cho những gò má hồng lên trong tiếng cười chung chia niềm hạnh phúc. Bữa tiệc về cuối, không gian như quây quần hơn bởi thanh âm từ chiếc guitar và organ và những giọng hát ngẫu hứng những đoạn nhạc “ráp”. Bỗng nhớ đến vụ tai nạn lúc chiều, giờ này đâu đó đang có những người chết lên chết xuống bởi người xấu số.

Cái quán tinh hay lan man ngẫm ngợi nó cứ dắt díu chuyện nọ đan vào chuyện kia, nỗi này quẩn vào lẽ khác. Nhưng có thể nào không ngẫm ngợi được chứ, khi chỉ trong vòng mười mấy tiếng đồng hồ dưới ánh mặt trời, đã trải qua những diễn cảnh vui buồn, cười khóc của người đời. Trẻ và già, sông và chết, mất và còn. Những thời đoạn khúc nôi tâm cảm. Thì cứ ghi lại thôi, có lẽ chẳng có nhiều những ngày lắm cảm trạng thế đâu nhỉ ?

Đàm Lan

Một Chuyện Tình

    Ghi chú:

    NT = Bác sĩ Nguyễn Tới, tức Hồng Phúc
    NQN = Bác sĩ Nguyễn Quý Ninh

Năm 1984 NT đã tốt nghiệp Y SỸ Y HỌC CỖ TRUYỀN và được phân công về công tác tại BỆNH VIỆN ĐA KHOA HUYỆN KRÔNG BUK. Chàng thanh niên trẻ đang đầy nhiêt huyết phục vụ Nhân dân nơi xứ sở miền núi thiếu thốn nầy. Thời bấy giờ cơ sở chuyên môn đang thiếu thốn cả trang thiết bị Y tế và nhân lực. Nên YS YHCT củng phải trực chuyên môn cấp cứu thực thụ như Bác sỹ, nhưng anh em đồng nghiệp với nhau rất tận tâm với người bệnh.

Nhớ hôm ấy có một thanh niên là Nguyễn Thanh Tâm. 25 tuổi. Vào viện với lý do: bán thân bất toại, không nói được. Được nhập khoa CẤP CỨU điều trị. Theo người nhà anh Tâm kể: Anh Tâm rất khỏe, không bệnh tật gì. Từ nhỏ anh chưa bao giờ đi Viện… Sáng hôm ấy anh cùng bạn bè tát cá ở suối… Anh tự nhiên choáng ngã, bạn bè để anh nằm trên bờ và tiếp tục bắt cá. Đến lúc nhìn lại thấy anh bất tỉnh, gọi hỏi không trả lời, bạn bè hoảng quá đưa anh đến viện điều trị.

Qua một tuần cấp cứu anh tỉnh nhưng không nói được, tay chân bên phải liệt hẳn, miệng méo lệch sang bên trái. Vào ngày điều trị thứ 7 BS NQN báo cáo khoa học về một ca bệnh hay. Anh chẩn đoán bệnh nhân Tâm bị Embolie, (thuyên tắc động mạch não), tiên lượng khả năng sống và phục hồi rất thấp.

Anh nói: Cho hai anh YS YHCT với phương tiện đầy đủ. Nếu điều trị trong một tháng mà bệnh nhân giơ tay chân lên được là anh mât một chầu Bia thoải mái (Bia thời bây giờ rất hiếm, chỉ bán phân phối còn ở ngoài Quốc doanh không có). Anh BS NQN nói với mục đích vừa kích thích, động viên anh em cố gắng hết tinh thần chạy chữa cho người bệnh.

NT là một YS YHCT đầy nhiệt huyết. Được giao nhiệm vụ anh bắt tay vào điều trị tích cực cho bệnh nhân Tâm. Thuốc men thời kỳ nầy rất thiếu, anh tận dụng mọi điều kiện vừa Châm cứu, vừa Thủy châm và xoa bóp trị liệu, tập vận động cho bệnh nhân. Sự miệt mài cố gắng ấy đã đem đến thành công thật bất ngờ. Đúng 20 ngày sau anh Tâm đã giơ tay lên cao chân co dủi tốt và bắt đầu tập đi. Lúc này BS NQN mới tin là bệnh nhân đã phục hồi. Anh rất vui mừng và tuyên dương thành công của YS NT.

Gần giường anh Tâm có chị Nguyễn Thị Nhị là bệnh nhân bị Hội chứng Thận Hư. Chị có một người con trai tên là BÉ độ 8 tuổi, cháu bé hay lên chợ hát xin tiền về nuôi mẹ. Thấy anh Tâm thiếu sự chăm sóc của gia đình, hai mẹ con hay giúp đở, động viên tinh thần, chia sẻ những vật chất ít ỏi mình có cho anh Tâm. Qua thời gian điều trị dài hạn ở Bệnh viện. Tình yêu lại nẩy nở trong hai con người bệnh ấy. Anh Tâm rất vui kể từ ngày có sự quan tâm của hai mẹ con chị Nhị. Bệnh tật của anh ngày càng hồi phục tốt. Sau 45 ngày điều trị anh đã đi lai được trên chiếc nạn gỗ. Tâm ngỏ lời yêu Nhị và được chấp nhận, hai người đưa nhau về trình diện gia đình. Nhưng lại gặp sự phản đối kịch liệt từ phía gia đình. Họ sắp xếp cho hai người ở một căn liều ngoài rẩy, trên một ngọn đồi gió lộng.

Từ ngày có chị Nhị về anh Tâm rất hạnh phúc, nhất là được chị tận tay nấu những món ăn đạm bạc nhưng tràn đầy yêu thương. Hai con người bệnh sống tựa vào nhau, họ có cùng cảnh ngộ nên rất dể cảm thông cho nhau trong hoàn cảnh nghèo khó thời bấy giờ.

Nhớ một chiều mưa tầm tả. Tâm cùng vợ vào nhà YS NT. Lâu ngày mới gặp lại bệnh nhân NT rất mừng và mời hai anh chị vào nhà. Anh Tâm vừa nói, vừa khóc kể cho NT nghe chuyện của mình Tâm nói: Mình rất mừng khi biết vợ mình đã mang thai, mặc dầu khó khăn nhưng vẫn cố gắng nuôi dưỡng đến ngày vợ sinh. Nhưng không ngờ đêm ấy trong căn chòi ngoài rẩy vợ chuyển dạ, nhờ một người MỤ VƯỜN đở cho và bị tai biến và cháu mất. Vừa buồn vừa thiếu thốn không thuốc men vợ mình bị phù lại. Mình đến nhờ YS NT giúp mình với.

NT mời hai anh chị dùng cơm với mình và đưa hai người vào bệnh viện. Sau đợt điều trị đó chị Nhị thấy mình cứ bị tái phát hoài nên quyết định về quê để nương nhờ bà con chửa bệnh và chi đã mất tại bệnh viên Quy Nhơn.

Còn anh Tâm ngày ngày cô đơn trên chiếc nạn gỗ đi bán từng tờ vé số để kiếm sống qua ngày…

23 năm sau NT gặp lại anh tâm đi khám bệnh ở bệnh viện. NT giờ đã trở thành một BS, anh ân cần khám bệnh cho anh Tâm. Anh thật không ngờ sự chịu đựng diệu kỳ của một người bị “hẹp hở van hai lá” mà thọ đến mấy chục năm không được điều tri tích cực do hoàn cảnh khó khăn. NT hỏi thăm anh Tâm về cháu bé con chị Nhị ngày ấy. Được Anh Tâm cho biết cháu đã có gia đình và vợ bán trái cây ở chợ BUÔN HỒ. NT đi tìm và gặp được vợ chồng cháu bé. Cô cậu đã có một người con chung, còn 2 đứa con riêng của vợ. Bé mừng và kể cho NT nghe sư tình dạo ấy. Bé nói: Mẹ cháu về quê nhưng chưa đến nơi bị ngất và cấp cứu ở BV QUY NHƠN. Được mọi người giúp đở. Bệnh viện cho quan tài và an táng mẹ con ở đó. Hằng năm con cũng hay về mỗi dịp giỗ mẹ. Con có đưa bố Tâm thăm mộ mẹ.

Hôm gặp nhau Bé mừng quá mời về nhà riêng. Bé mời cả Dượng Tâm lên nửa. Đêm ấy BS NT và cả gia đình cháu Bé tâm tình ôn lại chuyện củ sau hai mươi ba năm.

Nhớ lại thời bao cấp gian khổ mọi người sống yêu thương nhau hơn.., biết chia sẻ nhưng niềm đau của nhau. Mối tình mà hai người bệnh gần với tử thần, đã đến với nhau trong mái nhà Bệnh Viện thật đẹp và nhiều bi thương. Thiết nghỉ nếu gia đình của anh Tâm biết cảm thông cho hoàn cảnh của con mình, cộng với sự yêu thương mà Nhị và Tâm đã dành cho nhau, thì đôi uyên ương nầy đâu phải gặp những cảnh bi thương. Và Tâm đau phải cô đơn hằng ngày lê tấm thân tàn tạ của mình đi bán những tấm vé số để kiếm sống trong chuổi ngày còn lại. Ngày nay cuộc sống đã đi lên mong có những tấm lòng nhân ái tràn ngập yêu thương, biết chia sẽ với mọi người như thời gian khổ mà chúng ta đã đi qua.

Hồng Phúc

Một bữa cơm Tạ Ơn đời thường ở Mỹ

Chào các bạn,

Hôm nay là ngày thứ 4 tuần thứ 4 ở Mỹ rồi. Thư viện ở các trường học bắt đầu đóng cửa, các bạn học sinh Mỹ đi học ở xa gia đình chuẩn bị về nhà dự lễ Tạ Ơn với gia đình vào ngày mai 🙂

Mình đi theo một người bạn tên là Noah đến thăm và dự lễ Tạ Ơn với gia đình cậu ở trị trấn Delmar, tiểu bang New York vào năm 2006. Mình kể với các bạn cảm nhận của mình về lễ Tạ Ơn trong một gia đình người Mỹ bình thường nhé, gia đình bạn Noah không theo đạo Thiên Chúa.

Sau khoảng 2 tiếng lái xe từ Vermont, chúng mình tới được nhà của Noah ở Delmar ở phía bắc tiểu bang New York. Đó là một trị trấn nhỏ bé lạc hút trong một cánh rừng và những rặng núi. Ở đây ít trường học tốt, nên khi trẻ con lớn lên, chúng thường phải đi sang những tiểu bang khác để học đại học. Thành phố cứ bình dị hoang vắng thế thôi.

Tới nhà, mình và Noah gặp bố mẹ của cậu, ông bà Robert-Roberta và em gái cậu Shirah. Ông bà Robert-Roberta đã nuôi lớn đến 3 người con trong ngôi nhà này đấy, Noah, chị gái và em gái Noah nên căn nhà chứa đầy kỷ niệm, rất nhiều ảnh hồi bé đến lớn của anh chị em Noah rất kháu khỉnh dễ thương. 🙂

Bếp của gia đình người Mỹ có rất nhiều cookbook – sách dạy nấu ăn. Những đồ nấu ăn cũng rất sẵn sàng. Mình chợt nhớ tới câu nói đùa của một anh bạn du học sinh, anh từng là niềm cảm hứng để mình kiếm học bổng du học hồi trước: “Nếu giả sử nhé, nhà bạn sắp cháy và bạn chỉ được mang hai thứ ra mà thôi, bạn sẽ mang gì ra?” Câu trả lời của anh ấy là “Savings account của ông nội tôi và cookbook của mẹ tôi”. Mình rất thích câu trả lời này vì sự sâu sắc, hiếu thảo về gia sản gia đình cũng như giá trị truyền thống trong thức ăn nuôi dưỡng mình của văn hóa người Mỹ 🙂

Tủ lạnh của những gia đình người Mỹ cũng có nhiều những tấm nam châm để đính ảnh của gia đình và ghi thông báo rất sống động 🙂

Vì bọn mình đang đói nên kiếm gì ăn trước vậy. Nhà có một chút thịt nai rừng, do người hàng xóm cho vì ở vùng hoang vu phía New York, rất nhiều nai đi lạc và va vào ô tô hay bị người săn. Thịt nai rất nạc, nhưng hơi nhạt một chút 🙂

Bà Roberta rất nhớ Noah và thể hiện tình cảm ấm áp. Nhớ là vậy, nhưng một năm cũng chẳng gặp nhau được mấy lần, vì con cái đi học và đi làm xa xăm suốt, bỏ những người già ở quê nhà, vì ở quê không có mấy cơ hội học tập và việc làm. Những dịp lễ, cả nhà lại quấn quít bên nhau.

Cả cùng chuẩn bị đồ ăn tối. Mình được giao nhồi thịt cho con gà Tây, Shirah làm bánh táo, bà Shirah và Noah cũng vào phụ bếp.

Sau đó, Noah và mình lái xe qua nhà bà ngoại của Noah để thăm bà và đón bà ngoại qua nhà ăn tối.

Bà ngoại Noah sống cách đó khoảng 10 phút lái xe. Bà đã trên 80 tuổi và sống một mình. Căn nhà bà sống được xây dựng hơn 50 năm về trước và chứa đầy kỷ niệm của gia đình. Trên tường nhà bà treo ảnh ông ngoại, các con của bà khi con bé và gia đình các con và các cháu của bà.

Bà cũng ngạc nhiên thấy mình từ một đất nước xa xôi đến. Bà kể anh trai của bà là người thiết kế về xây dựng cho tòa nhà World Trade Center bị sập. Rằng bà lớn lên qua thời Great Depression khổ cực.

Bà chậm rãi nhưng có đôi mắt tinh nhanh. Bà yêu nghệ thuật và vẫn chơi piano. Bà bảo Noah ra chơi một đoạn piano do bà dạy Noah hồi trước, và căn dặn rằng “hồi trước bà nói với cháu là chơi nhạc là phải improvise – ngẫu hứng”. Noah chơi nhạc, căn nhà rộng rất yên tĩnh chỉ có tiếng piano và sự sâu thẳm của thời gian.

Mọi thứ tĩnh lặng vô cùng. Những bức ảnh rất sạch những chúng cũng có dấu ấn thời gian. Mình gọi căn nhà đó là “the house of time”. Căn nhà làm mình cảm thấy rất khiêm tốn và nhỏ bé trước thời gian.

Bà Noah đã cao tuổi và chậm rãi nên Noah đỡ vào vào xe ô tô.  Cẩn thận đi từng bước vượt qua bậc tuyết. Tất cả trở về nhà bố mẹ Noah.

Shirah rủ thêm hai bạn trai cùng xóm tới ăn tối cùng cho vui. Cả nhà bắt đầu ăn và truyền tay nhau những đĩa thức ăn đi một vòng. Bánh mì đi một vòng, sa lát đi một vòng, cứ lần lượt như thế. Cả nhà nói đủ thứ chuyện rôm rả suốt 🙂

Sau đó, bạn Shiral và Shirah ra ghế chơi ghita và hát nhè nhẹ.

Bà Noah, ông bà Robert, Roberta cũng ra ghế ngồi chơi với mình và nói chuyện tào lao. Bà của Noah là một giáo viên dạy tiếng Anh hồi xưa nên bà kể chút chuyện về những tác phẩm kinh điển của William Faulkner như the Sound and the Fury. Bố Noah là một bác sĩ có mức lương cao nên ủng hộ Bush, mẹ Noah ở nhà đan quần áo và làm những việc bình thường để kiếm thêm chút tiền. Bà quan tâm đến Phật giáo của châu Á.

Sau đó mẹ Noah, Noah và mình lái xe trở bà ngoại Noah về nhà bà. Bà lại về căn nhà trống trải. Đó là thực tế buồn ở Mỹ vì cha mẹ sống tách biệt với bố mẹ gia để có tự do. Những người già thường sống riêng nhưng ở nhà gần con cái, hay sống chung với nhau ở các Nursing home ở vùng thời tiết ấm áp như Florida.

Mặc ngoài trời tuyết lạnh, trong nhà không khí rất ấm cúng.

Mình rất cảm ơn vì cơ hội được đi chơi lễ Tạ Ơn cùng Noah, bạn Mỹ ở cùng nhà mình khi đó ở trường Vermont. Chuyến đi giúp mình hiểu nhiều về lối sống gia đình người Mỹ.

Mình cũng cảm nhận được rằng những bạn sinh viên du học ở những nơi xa xôi hẻo lánh như nơi mình khi đó như những tiểu bang vùng Midwest, Maine, New Hampshire nếu không đi đâu mà ở lại ký túc xá, nhìn thấy cảnh hoang vắng tiêu điều và tuyết rơi liên miên chắc buồn lắm. Mong bình an ở cùng các bạn.

Chúc các bạn một dịp nghỉ lễ ấm áp,

Hiển.

Mùa Đông Phố Nhỏ


Ban Mê gió nhẹ bước vào đông

Trời đã ngủ quên ánh nắng hồng

Mưa phùn lất phất mềm lối cỏ

Phố nhỏ thơm nồng tách cà phê

Ban Mê giấu nắng để vào đông

Lữ khách đường xa xuyến xao lòng

Cái lạnh nhẹ nhàng như quyến rũ

Dệt ủ hương nồng giọt cà phê

Ban Mê phố nhỏ bước vào đông

Nắng ở mắt ai ấm cõi lòng

Góc phố thân quen dù mới gặp

Nhẹ từng giọt đắng, ngọt ngào rơi

Tách cà phê ấm đã dần vơi

Uống cạn bao lời trao thiện mỹ

Uống vơi tay ấm đón an bình

Uống say nốt nhạc ngày không nắng

Ban Mê giấu nắng bước vào đông

Phố nhỏ trong tôi mãi ấm nồng…

Minh Tâm