Bài mình thích nhất của The Beatles là Imagine. Come together là bài thứ hai. Mời các bạn cùng nghe.
.
Đám cưới truyền thống Campuchia
Đám cưới người Campuchia thường được tiến hành trong 3 ngày:
Ngày vào lều: Là ngày đầu tiên của đám cưới. Đầu tiên nhà gái phải dựng ở nhà mình một lều tân lang, bên cạnh đó là lều tiếp khách và lều bếp núc. Chú rể khi đến nhà cô dâu thì vào luôn lều tân lang.
Ngày thứ hai: Từ sáng sớm, bố mẹ và bạn bè hai gia đình đến nhà cô dâu tổ chức lễ cúng tổ tiên, cầu nguyện, phù hộ cho đôi vợ chồng trẻ. Buổi chiều tổ chức lễ cắt tóc. Sau 3 tiếng trống phù dâu và phù rể sẽ cắt tóc cho cô dâu, chú rể trong tiếng hát “Bài ca cắt tóc”, một người của đội nhạc đại diện cho cô dâu chú rể múa hát. Tổ chức nghi lễ này là để xoá tan những điều không may mắn của hai người. Cuối cùng là lễ tụng kinh. Cô dâu, chú rể quỳ trước mặt 4 nhà sư, hai tay chắp trước ngực, 4 nhà sư tụng kinh trong khoảng nửa tiếng.
Tiếp theo là tiệc cưới, ăn xong thì hát múa. Nam nữ thanh niên quây quần xung quanh cô dâu, chú rể hát múa đến tận đêm khuya, hát múa xong thì tổ chức lễ buộc dây. Cô dâu chú rể ngồi xếp vòng tròn, hai tay chắp lại trước ngực, bố mẹ hai người sẽ lần lượt buộc dây vào cổ tay hai người. Điều này tượng trưng cho mối quan hệ với hai gia đình gắn bó chặt chẽ.
Ngày thứ ba: Là ngày bái đường. Nghi lễ do một người già cả chủ trì, phần lớn được tổ chức ở chùa chiền. Khi tổ chức lễ, đội nhạc sẽ tấu lên ca khúc bái đường. Sau đó đến tiết mục song ca của cô dâu chú rể và mọi người hát tập thể. Cuối cùng người chủ trì nghi thức sẽ phân phát trầu cau cho người nhà. Mọi người rắc hoa tươi lên cô dâu, chú rể để chúc phúc.
Sau khi kết thúc nghi lễ bái đường, người hát lúc nãy sẽ hát bài ca quấn chiếu cỏ và cuốn cái chiếu cỏ lúc nãy hai người ngồi và đem bán đấu giá. Khi ấy, cô dâu, chú rể phải bỏ tiền ra mua lại và đem vào trong phòng tân hôn, chiếc chiếu này sẽ được trải trên giường của họ. Sau đó, chủ hôn sẽ giao chú rể cho cô dâu trước mặt mọi người, đám cưới cũng kết thúc tại đó.
Dưới đây là một đoạn video clip về lễ cắt tóc trong tiếng hát “Bài ca cắt tóc”. Mời các bạn thưởng thức.
Loan Subaru
.
Thử thách Anh ngữ hàng ngày — 7.5.2009

Chào các bạn,
Hôm nay chúng ta có 2 thử thách. Môt là dịch một lời nhạc của Trịnh Công Sơn sang tiếng Anh, do chi Huỳnh Huệ gửi. Và một bản tin kinh tế của Asociated Press (trên Newsweek) để dịch sang tiếng Việt.
1. Về bản dich TCS, vì TCS viết rất vắn tắt và hiểu ngầm nhiều từ, mình nghĩ là các bạn phải biến mỗi dòng của TCS thành một câu văn xuôi tiếng Việt rõ ràng thì mới có thể dịch được, nếu không thì không ai hiểu được câu tiếng Anh.
(Về thơ văn, có một số thơ văn chỉ hay trong ngôn ngữ của nó, như đa số thơ Nguyễn Bính, dịch ra tiếng Anh nó không còn nghe hay nữa. Nhiều nét đẹp trong lời ca của TCS cũng như thế, rất Việt Nam, nhưng không international. Tuy nhiên các bạn cố thử xem trong đoạn này mình có thể mang cái đẹp vượt biên giới quốc gia không).
2. Bản tin Newweek thì có đây vì mình nghĩ là các bạn nên tiếp tục làm quen với tiêu chuẩn Anh ngữ quốc tế, và các từ trong nhiều lãnh vực học thuật khác nhau.
Hai bài thử thách đặt ở cuối bài này. Bây giờ để mình giải thích một tí về bài thơ Grammar hôm qua. Mình chỉ nói về qui luật grammar, các bạn tự thấy qui luật sống.
• Live in active voice, not the passive.
Active voice là cách nói chủ động (thể chủ động) như là I love her.
Passive voice là cách nói bị động như she is loved (by my best friend :-))
Qui luật văn pham là chỉ dùng active voice để viết vì vừa mạnh mẽ, vừa rõ ràng. Không nên dùng passive voice, trừ khi mình bị bắt buộc vì lý do nào đó. Ví dụ: I love her thì rất rõ. Nhưng she is loved thì rất mù mờ. Who loves her? Cứ khắc khoải với câu hỏi đó trong đầu mỗi đêm có phải là đau khổ không? 🙂
Active voice cũng có ảnh hưởng rât mạnh về tâm lý. Các bạn đọc các bài tư duy tích cực của mình đều thấy mình đã lập đi lập lại điều này rất nhiều lần.

• Live in the indicative mood rather than subjective.
Indicative mood, hay declarative mood, hay common mood, hay fact mood, and plain mood, là cách nói bình thường nhất để diễn tả một sự kiện, như “it’s windy” hay “she is riding a bicycle.” Dịch ra là “cách diễn tả” là đúng nhất, mặc dù người ta hay dùng từ “chỉ định” hay một từ nào đó.
Đối với người viết chuyên nghiệp (professional writer), thì indicative mood còn có nghĩa là diễn tả một cách khách quan (objective), không chủ quan (subjective), có nghĩa là sự vật thế nào thì diễn tả thế ấy đừng mang cái chủ quan của mình vào.
Ví dụ: She pedaled the bike, very slowly, back bent, head lowered, looking down straight at the front wheel, her long hair blown slightly by the evening wind.
Đây là diễn tả objectively, mục đích là để người đọc thấy đến hình ảnh, và từ đó người đọc có thể đoán được là cô ấy đang buồn hay suy tư dữ lắm.
Nó mạnh mẽ hơn là “She pedaled the bike sadly.”
Tại sao? Tại vì khi mình mang tư tưởng chủ quan (sadly) của mình vào, nhiều độc giả sẽ bực mình (trong tiềm thức) vì “ông này nhiều ý kiến độc đoán quá.”
• Live in the present tense facing the duty at hand.
Thì hiện tại mạnh mẽ và năng động nhất. Nhiều nhà văn viết chuyện dĩ vãng nhưng chỉ dùng thì hiện tại. Họ có thể bắt đầu một chương bằng “Paris 1945”, sau đó là vô thì hiện tại từ đầu đến cuối chương.
Về cách sống thì đó là cách sống “Ở đây,lúc này” mà chị Kiêm Yến mới comment trong bài viết của mình hôm qua. Đây là cách sống chánh niệm của nhà Phật, là và hiên sinh (cách tốt, không phải hiện sinh ma túy) trong triết lý Tây Phương.
• Live in the first person.
Đây là một qui luật viết. Nếu viết về điều gì chính mình thấy, chính mình nghe, chính mình trải nghiệm, thì có sức mạnh và đáng tin hơn là kể lại chuyện của người khác.
• Live in singular number.
Đây là qui luật đừng nói về số đông theo kiểu vơ đũa cả nắm. Mình mới nói đến vấn đề này trong mấy thử thách English vừa qua, khi nói về chữ some. Nói về một phần, đừng bao giờ nói tất cả. Ví dụ Students today are reckless. Sinh viên ngày nay rất bất cẩn. Đương nhiên sẽ có bạn phản đối, “Ê, tui sinh viên nhưng tui có bất cẩn đâu.” Nếu nói some students are reckless thì không ai phàn nàn được.
Và nếu nói về một người nào đó mà mình biết rõ, thì bài viết của mình còn mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Mình đề nghị là các bạn cần nhắc các qui luật ngữ pháp này trong bài dịch, để vừa nhớ ngữ pháp, vừa nhớ cách sống.
Và sau đây là hai thử thách hôm nay.
Chúc các bạn một ngày vui. 🙂
Hoành
.

1. Hôm nay xin mời các bạn dịch một phần bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, cố nhạc sĩ được yêu mến của nhiều, rất nhiều người Việt Nam ( và cả nước ngoài nữa )
Đảm bảo các bạn chỉ đọc 4 khổ nhạc ( như thơ ) lên đã thấy yêu đời .
Người gửi source này mong các bạn tiếp tục chọn trong nhiều niềm vui mỗi ngày, hãy chọn niềm vui đến với Đọt Chuối Non và tư duy tích cực yêu đời nhé.
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay
Mỗi ngày tôi chọn đường mình đi
Đường đến anh em đường đến bạn bè
Tôi đợi em về bàn chân quen quá
Thảm lá me vàng lại bước qua
Và như thế tôi sống vui từng ngày
Và như thế tôi đến trong cuộc đời
Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Cùng với anh em tìm đến mọi người
Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
Để thấy tiếng cười rộn rã bay
.
2. Xin các bạn dich cả đầu đề nhé.
China’s premier says stimulus working, Chinese economy is better than expected
By GILLIAN WONG Associated Press Writer
(BEIJING) Chinese Premier Wen Jiabao said Saturday the country’s stimulus package is working and the economy is “better than expected,” but he cautioned that complete recovery will take much more time because the global financial crisis continues to spread.
Wen, also China’s top economic official, pledged to pull the country out of its slump by expanding domestic demand, building major infrastructure projects, finding jobs for college students and improving the social safety net.
Wen spoke at the Boao Forum, an annual gathering of government and business leaders on the tropical southern island province of Hainan. The theme of this year’s conference, which organizers said drew 800 executives, was “Asia: Managing Beyond the Crisis.”
The premier, the country’s No. 3 ranking leader, said he was confident China could overcome the crisis but warned that global economic recovery will be a “long and torturous process.”
“We should not lose sight of the fact that the international financial crisis is still spreading, the basic trend of world economic recession is not reversed,” he said, adding that problems in the world’s financial system were still unsolved.
But Wen said China was in relatively good shape because the country has sufficient capital, a solid banking industry, rich labor resources that will help it overcome the crisis.
END
Kiên trì

Không có gì trên thế giới này có thể thay thế lòng kiên trì.
Không phải là năng khiếu, vì không có gì phổ biến hơn những người có năng khiêu mà thất bại.
Không phải là thiên tài, vì thiên tài mà không được công nhận đã trở thành giai thoại.
Không phải là giáo dục, vì thế giới này có quá nhiều người có học bị bỏ quên.
Chỉ lòng kiên trì và sự quyết tâm là có quyền lực tuyệt đối.
Câu khẩu hiệu “hãy tiến tới” đã và sẽ giải quyết mọi vấn đề của loài người.
Calvin Coolidge (Tổng thồng thứ 30 của Hoa Kì)
Nguyễn Minh Diệu dịch
.
Nothing in this world can take the place of persistence.
Talent will not; nothing is more common than
unsuccessful people with talent.
Genius will not; unrewarded genius is almost a proverb.
Education will not; the world is full of educated derelicts.
Persistence and determination alone are omnipotent.
The slogan “press on” has solved and always will solve
the problems of the human race.
— Calvin Coolidge
Can đảm

Lạc quan là nền tảng của lòng can đảm.
Đặng Nguyễn Đông Vy dịch
.
Optimism is the foundation of courage.
Nicholas Murray Butler
Một lối sống văn minh
Hội chứng “xài đồ xịn” không chỉ phổ biến trong giới trẻ VN với xe và điện thoại di động đời mới mà còn lan rộng ra nhiều giới. Báo chí nước ngoài đã đề cập tới chuyện xài sang của tầng lớp giàu có mới ở VN.
Hiện tượng này có thể được giải thích bằng nhiều cách. Trước tiên là để “lấy le” với thiên hạ khi ta chưa tự tin lắm về giá trị thật của mình. Kế đó là một hội chứng được gọi là “tâm lý nhà giàu mới”. Khi có tiền và tiếp cận với hàng hóa thì những “nhà giàu mới” không thể nào cưỡng lại nổi. Họ cần phô trương của cải vật chất để tạo cho mình một vị trí mới trong xã hội. “Nhà giàu cũ” lâu đời không cần chuyện đó.
Thế giới hay nhắc đến các nhà hoạt động nổi tiếng, các tỉ phú đôla như là những người sống vô cùng giản dị. Thật vậy “người xịn” không cần “đồ xịn” như một vỏ bọc bên ngoài. Những bậc “siêu xịn” như Bác Hồ hay ông Gandhi thì chỉ bộ bà ba nâu hay bộ áo vải thô năm này qua năm khác cũng được toàn thế giới nể phục.
Các nước giàu phương Tây bắt đầu sự phát triển kinh tế bằng sự tiết kiệm. Tính cách này ăn sâu trong nền văn minh của họ đến độ ngày nay phần lớn các gia đình dù giàu có vẫn tiêu pha rất hợp lý. Trong khi một “bệnh lý” thường thấy ở các nước nghèo lại là xài phung phí. Đáng ngạc nhiên là ở nước ta, một nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa, đặt nặng lý tưởng công bằng xã hội, với một người thầy tầm cỡ thế giới về cần kiệm là Bác Hồ mà hiện nay tình trạng phung phí, xa hoa lại đang rất phổ biến cho dù ta còn đứng trong “top” về nghèo đói.

Một dạo người ta nhấn mạnh tiêu xài để kích cầu nhưng rõ ràng “phong trào” đã đi quá đà. Và rõ ràng là phải có một phong trào lành mạnh đi ngược lại mà không ai khác hơn các bạn trẻ phải gánh lấy trách nhiệm này. Ước gì song song với những phong trào như Mùa hè xanh, tổ chức Đoàn sẽ phát động một phong trào sống cần kiệm với những chương trình hành động cụ thể. Ví dụ ngoài việc bật đèn pha rọi thẳng vào các điểm đen tiêu xài phung phí, suy nghĩ về chuyện xài đồ xịn trong giới trẻ, có thể trở lại phong trào kế hoạch nhỏ, thậm chí phân loại rác… mà chúng ta nói nhưng chưa làm được. Chúng ta có thể làm giàu từ rác đấy. Và còn nhiều chuyện khác có thể làm nữa.
Năm 1974 tôi được mời tham gia một diễn đàn hợp tác phát triển ở Bắc Âu để nói về VN. Một gia đình mời tôi về nhà họ nghỉ một đêm để nói cho con họ về trẻ em VN. Sáng hôm sau tôi vô cùng ngạc nhiên về bữa điểm tâm quá đạm bạc chỉ với bánh mì, bơ và cà phê. Bà chủ nhà giải thích: đó là để tập cho bọn trẻ tiết kiệm; và số tiền thay vì mua thịt nguội, phômai, mứt trong 40 ngày của mùa chay sẽ là phần đóng góp của bọn trẻ vào quĩ “Mùa chay chia sẻ” để hỗ trợ các nước nghèo, trong đó có VN. Thế đấy, bạn trẻ cũng có thể tiết kiệm để chia sẻ như đã thấy trong xã hội ta. Nếu nó thành một phong trào, hẳn sẽ có tác dụng nhắc nhở những người lớn đã quên lời dạy “Cần, kiệm, liêm, chính” của Bác Hồ mà không biết mắc cỡ.
Tôi mong sao từ hàng ngũ của các bạn xuất hiện các cán bộ thật giỏi, hết lòng vì dân mà ăn mặc xuề xòa, đi xe cà tàng để quần chúng mê tít và theo gương.
NGUYỄN THỊ OANH
Bill Clinton: Sự đồng nhất và khác biệt của con người

• Our differences are really neat, they make life more interesting, and they aid in the search for truth. But our common humanity matters more.
Sự khác nhau giữa chúng ta thật hay, chúng làm cuộc sống thú vị hơn, và chúng giúp ta trong quá trình tìm kiếm sự thật. Nhưng sự đồng nhật của nhân loại quan trong hơn.
• All of the world’s difficulties today are premised on the simple fact that our differences are more important than whatever we have in common.
Và mọi những vấn đề khó khăn của thế giới bây giờ có nguồn gốc từ sự kiện đơn giản là những điều khác nhau giữa chúng ta quan trọng hơn những thứ chúng ta có giống nhau.
• Genetically, all human beings are 99.9 percent the same. Everything you can possibly observe about another that seems different is rooted in one-tenth of one percent of your genetic makeup.
Trên phương diện di truyền học, tất cả loài người có đến 99,9 phần trăm giống hệt nhau. Tất cả những thứ thấy có vẻ khác nhau, mà bạn có thể quan sát được từ người khác, có nguồn gốc từ 1 phần nghìn của cấu trúc gen của bạn.
• What you do with that one-tenth of one percent of you that’s different makes all the difference, but if you think that it’s more important than what you have in common, then the problems that bedevil the world are likely to overwhelm all the wonderful things that you might otherwise do.
Điều quan trọng là bạn muốn làm gì với nhúm môt-phần-nghìn-khác-nhau của bạn. Nếu bạn nghĩ là phần tí ti đó quan trọng hơn những gì bạn giống người khác, thì có lẽ là những vấn đề làm điên đầu thế giới sẽ lấn át tất cả những điều tuyệt vời mà bạn đã có thể làm nếu bạn suy nghĩ cách khác.
• But most of us spend 90 percent of our time focused on the one-tenth of one percent, don’t we?
Nhưng hầu hết chúng ta giành 90 phần trăm thời gian để tập trung vào 1 phần nghìn, có phải không nhỉ?
• “I am because you are.” Our differences cannot be as important as our common humanity, because we couldn’t even exist in any meaningful sense without each other.
“Tôi hiên hữu bởi vì anh hiện hữu.” Sự khác biệt giữa chúng ta không thể quan trọng như nhân loại chung của chúng ta, bởi vì chúng ta không thể tồn tại theo bất cứ ý nghĩa nào nếu chúng ta không có nhau.
Tổng thống Bill Clinton
Nguyễn Minh Hiển dịch
Những Điều Nho Nhỏ

Những Điều Nho Nhỏ
Margaret Mullings
-
Mong sao bài thơ này gợi cho người đọc thấy được giá trị của những điều nho nhỏ và không xem những điều ấy là tự nhiên
Có những điều nho nhỏ
Mà giá trị của nó
Lại quan trọng và rất to
Vì chính những nho nhỏ đó
Khiến tim ta lạc mất đường đời
Chính những điều nho nhỏ đó
Mà ta cứ tưởng hiển nhiên
Khiến ta không chú tâm
vào ý nghĩa thực của cuộc sống
Những điều nho nhỏ như một nụ cười
Và niềm vui tặng trao người khác
Vâng chỉ một việc tốt
Có thể đổi hướng cuộc đời ai đó
Bắt đầu hôm nay
Chúng ta hãy trân trọng những điều nho nhỏ
Huỳnh Huệ dịch
.

The Little Things
by Margaret Mullings
-
May this poem inspire others to see
the value of the little things in life and not take them for granted.
The little things that seem
so insignificant are very
important and of great value.
For it’s the little things that
cause our heart to stray from the path of life.
It is the little things that we
take for granted that causes us
to lose focus of the true meaning of life.
The little things like a smile
and the joy that it brings to others.
Yes just a single act of kindness
can change the course of someone’s life.
Let us begin today to appreciate the little things.
Thứ tư, 6 tháng 5 năm 2009
Bài hôm nay:
Stand by me, Video, Nhạc Xanh, song ngữ, bản nhạc nổi tiếng của Ben E. King, nhiều người khắp nơi trên thế giới hát trong video này, có link đến phiên bản John Lennon hát, anh Trần Đình Hoành dịch và nối link.
Thành cổ Phụng Hoàng , Văn Hóa, thành cổ bên sông rất đẹp ở Hồ Nam, và link đến trang web của cổ thành, chị Kiều Tố Uyên.
Thử thách Anh ngữ hàng ngày, anh Trần Đình Hoành.
Ai đó đã nói , Trà Đàm, song ngữ, thơ Hirini Hohaia, chị Loan Subaru dịch
Ngày mai tận thế thì sao ?, Danh Ngôn, song ngữ, Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.
Bắt đầu từ người thầy, Trà Đàm, Cố Thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh.
Điều tôi ước cho bạn, Trà Đàm, thơ Jacqueline,anh Nguyễn Minh Hiển dịch.
Email chuyển tiếp – Tại sao ?, Trà Đàm, song ngữ, chị Huỳnh Huệ dịch.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Khoa giải phẩu ghép hai bàn tay ở Mỹ thành công — hai bàn tay này được một người đã chết trao tặng.
Hút ! Đừng hút ! – một quận ở miền quê Trung quốc hủy bỏ một luật mới của quận khuyến khích quan chức địa phương hút một loại thuốc lá địa phương để tăng thuế lợi tức cho quận, sau khi câu chuyện này phát lên báo chí.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Kỳ tích Vovinam – Việt võ đạo là môn võ dân tộc Việt Nam đầu tiên sẽ có mặt tại các sân chơi thể thao quốc tế.
“Huyền thoại một con đường” – là cuộc hành trình về với Trường Sơn do Nhà văn hóa SV TP.HCM tổ chức dành cho bạn trẻ.
Phim Điện Biên Phủ – cột mốc vàng vào trường học – hàng trăm nghìn học sinh các trường học tại Quảng Ngãi đã được xem phim tài liệu Ðiện Biên Phủ – cột mốc vàng, hiểu thêm ý nghĩa lịch sử về chiến thắng vĩ đại Ðiện Biên Phủ.
Huy “nhà rường” – Mới 25 tuổi, Nguyễn Phạm Thiên Huy (TP Huế) đã làm cho nhiều người thán phục khi phục chế và dựng mới cho khoảng 70 ngôi nhà rường lớn.
Những chàng trai trên đảo Tiên Nữ – hòn đảo chìm đang giữ nhiều thứ “nhất”: xa đất liền nhất, khí hậu khắc nghiệt nhất, địa hình hiểm trở nhất và là nơi đón mặt trời đầu tiên của Tổ quốc.
Cháu bé 6 tuổi có khả năng nổi trên mặt nước – cháu Trần Thịnh Tiến, ở ấp Ga, thị trấn Tân Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang.
650 triệu đồng cho hoạt động xã hội từ thiện – TCty Thép VN đã lập các chương trình hoạt động xã hội từ thiện thông qua Quỹ TLV Lao Động trong kế hoạch năm 2009.
Việt Nam nhận bộ “kit” chẩn đoán nhanh virus cúm A/H1N1 – do trung tâm khống chế dịch bệnh Hoa Kỳ gửi.
Bác sĩ cho mẹ – 15 năm kiên trì chăm sóc, con đã giúp người mẹ ngây ngây dại dại dần tỉnh lại.
Mỹ mở rộng hạn visa cho công dân VN
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
🙂 🙂 🙂 🙂 🙂
Đọt Chuối Non
Stand by Me (Phiên bản quốc tế)

Chào các bạn,
Stand by Me là bản nhạc rất nổi tiếng của Ben. E. King, ca sĩ nhạc soul và R&B (Rythm & Blues — thuộc dòng nhạc Jazz). Ông sinh năm 1938 ở New York. Hiên thời ở bang New jersey, kế New York, và hoạt động cho quỹ từ thiện Stand by Me do ông sáng lập. John Lennon cũng đã hát bài này.
Phiên bản chúng ta có đây là phiên bản quốc tế, do nhiều người trên khắp thế giới hát, phần nhiều là trên đường phố. Post lên đây để các bạn dùng vài phút mở đầu ngày. Mình cũng đã dịch lời sang tiếng Việt dưới đây.
Mến,
Hoành
.
Stand by me
When the night has come
And the land is dark
And the moon is the only light we’ll see
No I won’t be afraid, no I won’t be afraid
Just as long as you stand, stand by me
And darlin’, darlin’, stand by me,
Oh now now stand by me
Stand by me, stand by me
If the sky that we look upon
Should tumble and fall
And the mountains should crumble to the sea
I won’t cry, I won’t cry, no I won’t shed a tear
Just as long as you stand, stand by me
And darlin’, darlin’, stand by me, oh stand by me
Stand by me, stand by me, stand by me-e, yeah
Whenever you’re in trouble won’t you stand by me,
Oh now now stand by me
Oh stand by me, stand by me, stand by me
Darlin’, darlin’, stand by me-e, stand by me
Oh stand by me, stand by me, stand by me
Ben E. King
.
Đứng bên em
Khi đêm về
Và mặt đất tối tăm
và mặt trăng là ánh sáng duy nhất ta thấy
Không, em sẽ không sợ hãi, không, em sẽ không sợ hãi
Nếu anh đứng bên em, đứng bên em.
Và anh ơi, anh ơi, đứng bên em,
Ô, ngay bây giờ, đứng bên em
Đứng bên em, đứng bên em
Nếu bầu trời ta đang ngắm
Sụp đổ
Và núi ngã vào biển
Em sẽ không khóc, em sẽ không khóc,
Em sẽ không đổ giọt nước mắt nào
Nếu anh đứng bên em, đứng bên em,
Và anh ơi, anh ơi, đứng bên em, Ô đứng bên em
Đứng bên em, đứng bên em, đứng bên em, vâng,
Khi anh gặp khó khăn,
Anh sẽ đứng bên em không?
Ô ngay bây giờ, đứng bên em
Ô đứng bên em, đứng bên em, đứng bên em
Trần Đình Hoành dịch
Thành cổ Phụng Hoàng







Tương Tây nơi trú ngụ của người dân tộc Miêu và Thổ có một thành cổ rất nổi tiếng mang tên Thành cổ Phụng Hoàng.
Thành cổ này nằm ven phía Tây của tỉnh Hồ Nam, với tổng diện tích 1751.1km2, Nam Bắc dài 66 km, Đông Tây rộng 50 km.
Tổng nhân số là 390.000 người. Toàn huyện phân thành 9 xã 22 thôn, là nơi hội tụ của nhiều dân tộc thiểu số, trong đó chủ yếu là người dân tộc Miêu và Thổ ( chiếm hơn một nửa).
Khí hậu ôn hòa. Nhiệt độ trung bình trong năm là 15.9C, lượng mưa trung bình là 1308.1mm, cách Trương Gia Giới khoảng 200km.
Thành cổ Phụng Hoàng có lịch sử rất lâu đời. Sử sách có lưu lại rằng đời Đường nơi đây là huyện Dương.
Đời Nguyên、Minh có rất nhiều trại quân được đóng tại đây.
Đến đời Thanh được đổi tên thành “Trấn Can”. Thời kì này bắt đầu xây dựng một vài Đình ven bờ Giang Đà (một nhánh nhỏ của sông Trường Giang (Dương Tử) chảy bao quanh thành cổ ), với vật liệu chủ yếu là tre trúc chặt trong rừng, và được gọi là Đình Phụng Hoàng.
Đến năm 1797 thì các Đình được nâng cấp và xây dựng hàng loạt hai bên bờ sông tạo thành Thành nhỏ trên sông và được đổi tên thành Thành Phụng Hoàng.
Nơi đây có rất nhiều di tích lịch sử nổi tiếng như Động Kì Lương (奇梁洞), Cung Triều Dương(朝阳宫), Cung Vạn Thọ (万寿宫), Miếu Thiên Vương(天王庙), Điện Đại Thành(大成殿), Lầu Hà Xương(遐昌阁), Tháp Vạn Danh(万名塔), Thành Nam Trường(南长城), Trại Bàn Đá(石板寨), Cầu Hoàng Ti(黄丝桥古城)….tất cả đã tạo thành một bức họa tuyệt diệu, và góp phần cho Phụng Hoàng được mệnh danh là Thành cổ đẹp nhất Trung Quốc.
Nhân kiệt địa linh, phong cảnh hữu tình, là nơi kết hợp hài hòa giữa thiên nhiên, con người, phong tục tập quán…
Vào khoảng tháng 2 bạn có thể đến đây du xuân, dự những buổi lễ khấn thần Thổ Địa.
Tháng 3 có tết Thanh Minh.
Tháng 4 có lễ Tứ Nguyệt Bát “四月八节”( lễ hội lớn nhất của người dân tộc Miêu)…
Tại đây cứ 5 ngày lại họp chợ một lần, thời gian họp chợ của các thôn thường khác nhau, do đó tại Phụng Hoàng gần như ngày nào cũng có họp chợ. Người ta đến đây không chỉ đơn thuần trao đổi hàng hóa mà người Miêu cho rằng đây cũng là nơi tranh tài, tranh sắc của những cô gái trẻ. Do đó đến Thành Cổ Phụng Hoàng bạn không chỉ dùng mắt để ngắm nhìn phong cảnh mà còn phải dùng tâm linh để cảm nhận nét đẹp văn hóa nơi đây .
Các bạn có thể đến tham trang web của thành cổ Phụng Hoàng ở đây.
Kiều Tố Uyên
DHS, Hồ Nam, Trung Quốc
Thử thánh Anh ngữ hàng ngày — 6.5.2009

Chào các bạn,
Cám ơn các bạn đã hưởng ứng nhiệt liệt việc dịch bài thơ Dreams hôm qua. Bài thơ đó rất giản dị, không có nhiều điều phải mang qua bản dịch–chỉ có hai hình ảnh đơn giản và một ít nhịp điệu. Như các bạn đã thấy, thử thách trong một bài như vậy thường là làm thế nào để bài dịch của mình có nhịp điệu hay mà không phải thêm thắt gì mấy. Nếu thêm thắt vài từ vô thưởng vô phạt để lấy nhịp điệu thì chẳng ai phàn nàn. Và, như chị Huệ nói, việc chính là đọc lên nghe êm ái như thơ.
Hôm nay chúng ta có 2 thử thách (thay vì một 🙂 )
* Thử thách 1 dễ hơn, nhưng vui hơn (Luật đời là vậy, uống cà phê và chơi game thi vui hơn là giải toán 🙂 ). Đây là một bài từ chị Huỳnh Huệ gọi là Grammar for Life. Gồm các câu nói đến các qui luật grammar Anh ngữ, nhưng áp dụng cho đời sống, để các bạn dịch ra Việt ngữ.
* Thử thách thứ hai là một đoạn ngắn trong một bài báo của Newsweek để các bạn dịch qua Việt ngữ. Sở dĩ mình chọn Newsweek vì Newsweek là tuần báo hàng đầu của Mỹ, và được các thầy cô dạy Anh văn dùng trong lớp nhiều nhất cho học sinh. Newsweek viết bài cũng với mục đích được dùng để dạy Anh văn.
Mình nghĩ là các bạn nên đọc báo nước ngoài thường xuyên để từ từ ngấm “giọng Anh văn mẹ đẻ.”
Chúc các bạn một ngày vui. Hai thử thách này ở dưới đây. Nhào vô chiến đấu nhé.
Mến,
Hoành
_____________
I. Grammar For Life
Live in active voice, not the passive.
Think more about what you make happen than what happens to you.
Live in the indicative mood rather than subjective.
Be concerned with things as they are rather than as they might be.
Live in the present tense facing the duty at hand.
Without regret for the past or worry for the future.
Live in the first person,
criticising yourself rather than finding fault with others.
Live in singular number,
caring more for the approval of your own conscience than for the applause of the crowd.
And if you want a verb to conjugate,
you cannot do better than to take a verb “to love”.
II. Prisoners of the White House
Smart decisions don’t grow in a vacuum. The most successful presidents recognize the fact and encourage debate—and even rivalry—between their advisers. They do their best to consider the options fully. All the same, it’s harder than many people might imagine for our national leaders to keep the field of opinions from turning into a monoculture.
It’s the curse of the modern presidency. Our chief executives need to make an active, aggressive effort to reach beyond their immediate circle of advisers, to demand fresh thinking and avoid the sycophancy that comes with the Oval Office. Otherwise, they’ll only hear what they want to hear—or what their aides tell them. To judge from “War of Necessity, War of Choice,” Richard N. Haass’s new book on presidential decision-making with regard to Iraq, George W. Bush lived in a bubble, partly of his own making, that walled off creative dissent or even, in some cases, common sense.
Mindful of his predecessor, Barack Obama seems to be trying harder to make sure he hears all sides. On the night of April 27, for instance, the president invited to the White House some of his administration’s sharpest critics on the economy, including New York Times columnist Paul Krugman and Columbia University economist Joseph Stiglitz. Over a roast-beef dinner, Obama listened and questioned while Krugman and Stiglitz, both Nobel Prize winners, pushed for more aggressive government intervention in the banking system.
END
Ai đó đã nói

Someone Once Said
someone once said
that I was blind
because I could not see
what was in front of me.
ai đó đã nói
rằng tôi mù
vì tôi không thấy được
những gì trước mắt
.
.
someone once said
that I was deaf
because I could not hear
the call of someone who was very near.
ai đó đã nói
rằng tôi điếc
vì tôi không nghe được
tiếng gọi của ai đó rất gần.
.
someone once said
that I was dumb
because I could not speak
my mind while I was in the hot seat.
.
ai đó đã nói
rằng tôi câm
vì tôi không nói được
ý mình mỗi khi bị quay
.

and in reply I said
that I could see
the beauty of the world
I could see the beauty of a birds wings
when they unfurled
just before flight.
và tôi đáp
tôi có thể thấy
vẻ đẹp của thế giới
tôi có thể thấy vẻ đẹp của những cánh chim
khi chúng giang ra
trước khi tung cánh.
.
and in reply I said
that I could hear
the very beat of his heart
when he was happy or when in fear.
và tôi đáp
tôi có thể nghe
từng nhịp đập của trái tim anh
khi anh hạnh phúc hay sợ hãi.
.
and in reply I said
that a picture is worth a thousand words
so look about and you’ll see
that there are paintings and pictures
look around and you’ll see
that they are drawn and painted by me
và tôi đáp
một bức tranh đáng giá cả ngàn từ
vậy hãy nhìn xung quanh và bạn sẽ thấy
những bức tranh và bức họa
nhìn xung quanh và bạn sẽ thấy
chúng đang được vẽ và họa bởi chính tôi
Hirini Hohaia
Loan Subaru dịch
Ngày mai tận thế thì sao ?

Thậm chí khi tôi biết rằng ngày mai trái đất này sẽ tan thành từng mảnh, tôi vẫn sẽ trồng cây táo của tôi.
Đặng Nguyễn Đông Vy
.
Even if I knew that tomorrow the world would go to pieces, I would still plant my apple tree.
Martin Luther
Bắt đầu từ người thầy

Nguồn: Tuổi Trẻ
Nhắc đến vấn đề đổi mới phương pháp giảng dạy, người ta thường nhắc đến trang thiết bị hiện đại như phòng thí nghiệm, phương tiện nghe nhìn, học cụ… và thường lại quên điều chính yếu nhất. Đó là sự đổi mới trong tư duy và cách dạy của người thầy cùng sự chủ động hưởng ứng của người học. Từ ngàn xưa Lão Tử đã nói: “Cái gì ta nghe ta quên, cái gì ta thấy ta nhớ, cái gì ta làm ta biết”. Phải tự mình làm mới biết.
Gần đây hơn các nhà tâm lý giáo dục đã đúc kết:
Chúng ta nhớ…………….. Những gì ta
10% …………………………..đọc
20% …………………………..nghe
30% …………………………..thấy
50% …………………………..nghe và thấy (các phương tiện nghe nhìn)
80% …………………………..nói (đối thoại với thầy, thảo luận nhóm…)
90% …………………………..nói và làm điều chúng ta suy nghĩ (đóng kịch, sắm vai thực tập trong phòng thí nghiệm hay hiện trường để áp dụng điều đã học…)
Như thế với phương tiện nghe nhìn, người học nhớ được 50% nội dung trình bày, thế cũng đã tốt. Nhưng nếu chính người học chủ động hành động như nói hay làm thì hiệu quả còn cao hơn. Ví dụ phương pháp sắm vai có thể chỉ chiếm 15 phút mà gây được sự “thức tỉnh” nhớ đời.
Thảo luận nhóm, mô phỏng sắm vai… có thể được thực hiện mà không cần máy móc. Dự một lớp học ở Philippines cách đây vài năm, tôi ngạc nhiên thấy ở một lớp cao học người ta ghi kết quả thảo luận trên những tờ giấy dầu vàng khè. Hỏi ra mới biết có sự cố tình dùng các phương tiện rẻ tiền để người học có thể ứng dụng khi trở về các địa phương nghèo mà không viện cớ thiếu phương tiện.
Các nhà giáo dục nhắc rằng các phương tiện máy móc chỉ là trợ cụ. Người học vẫn thụ động tiếp thu nội dung từ trên xuống, từ bên ngoài vào. Vẫn thiếu điều chính yếu là sự tự học bằng cách tham gia vào quá trình học tập. Do đó vấn đề cốt lõi của thay đổi phương pháp giáo dục là con người chứ không phải cái máy.

Những khó khăn gặp phải từ phía người thầy
Nếu chỉ cần nhập ồ ạt các trang thiết bị thì chỉ cần tiền. Cái khó xuất phát từ sự thay đổi của người thầy. Nếu thầy là sản phẩm của giáo dục từ chương thì khó biến kiến thức thu nhận được thành “của riêng mình”, một thứ kiến thức được thử thách từ thực tế cuộc sống mà mình có thể “xào qua nấu lại” để ứng dụng trong những hoàn cảnh khác nhau.
Kiến thức ấy vừa sâu vừa rộng để có thể theo dõi những tranh luận của người học mà không sợ họ kéo mình ra ngoài đề, lại tự tin đủ để tổng hợp, tóm lược được những gì được phát biểu một cách lộn xộn trong lớp học. Kiến thức ấy vững chắc đủ để ta có thể sáng tạo trong phương pháp truyền đạt từ tình hình cụ thể của lớp học. Ví dụ thay vì giảng bài có thể đặt ra một số câu hỏi thảo luận nhóm. (Theo kinh nghiệm bản thân thì các nhóm nêu lên được hầu hết các khía cạnh của nội dung. Người thầy chỉ cần thêm những gì còn thiếu, nối kết các ý kiến thành một tổng thể logic).
Tuy nhiên, kiểu dạy này rất mệt, đòi hỏi người thầy nhiều sáng tạo để tùy cơ ứng biến. Và nếu dựa vào trình độ và đặc điểm của người học thì không lớp nào giống lớp nào. Người thầy phải tập trung tư tưởng rất cao để theo dõi diễn biến của lớp học và nắm vững phản hồi từ người học. Chính sự tiếp thu phản hồi này khiến người học thích thú vì ý kiến của họ được coi trọng, từ đó họ phấn khởi tham gia hơn nữa.
Cản ngại từ người học coi vậy mà không khó khắc phục
Đối với trẻ cấp I, II dễ đưa vào phương pháp giáo dục chủ động. Đối với sinh viên và nhất là đối với người lớn tuổi thì khó hơn nhiều. Sinh viên quen thói thụ động và nhút nhát. Họ bám vào “cái chữ” như cái phao an toàn. Bước vào lớp là mọi người lấy tập chép. Họ rất bỡ ngỡ khi được yêu cầu đừng ghi chép và phải suy nghĩ. Điều này rất khó vì họ chỉ quen tiếp thu như cái máy nhớ. Họ càng sợ phát biểu vì e bị chê cười, đánh giá, qui kết. Mối lo dai dẳng là điểm thi. Học theo kiểu “lang bang” này biết viết gì trong bài thi? Các buổi họp nhóm chưa hấp dẫn vì thực hiện chưa đúng qui cách.
Nhưng rồi với tuổi trẻ họ cũng khám phá được sự thu hút của tính sáng tạo, của các mối tương tác của những khám phá nhờ cách học vui vui học. Và trên hết sự gần gũi giữa người dạy và người học. Và từ từ họ khám phá là kiến thức thu nhận được là của chính họ. Và họ không còn nói vẹt nữa.
Trở lại người thầy
Nắm vững nội dung không đủ, người thầy cần một số kiến thức và kỹ năng tâm lý xã hội, đặc biệt là “năng động nhóm” để hướng dẫn sinh viên về tâm lý nhóm nhỏ, về cách tổ chức và điều hành thế nào cho mọi người cùng tham gia, về cách tóm lược và trình bày nội dung thảo luận. Người thầy cũng cần một số kỹ năng trong học vui vui học như sắm vai, mô phỏng, thu thập và dạy bằng tình huống.
Quan trọng nhất là cách cho bài thi để đánh giá một cách cụ thể nhất những gì sinh viên đã thu hoạch được. Nghĩa là ngoài việc kiểm tra kiến thức, người thầy còn đánh giá được cách sinh viên liên hệ chúng với thực tế và với bản thân. Một bài thi mà sinh viên không chép ở người khác được vì họ phải nói về chính họ, nhưng họ rất thỏa mãn vì chính sinh viên sẽ đánh giá được sự tiến bộ của bản thân.
Thầy còn phải nắm vững sự tiến bộ của sinh viên bằng những bài tập nhỏ để kiểm tra kết quả học tập ở từng giai đoạn, những lỗ hổng cần khỏa lấp nếu có bằng các bài tập nhỏ, nhật ký buổi học, những thu hoạch bất chợt. Thái độ tiếp nhận ý kiến khác lạ từ sinh viên của thầy rất quan trọng, bởi lẽ nếu thầy vội vã chê bai hay bất đồng ý kiến thì người học mất hứng và không dám phát biểu nữa.
Tài liệu học tập
Nhiều trường bàn về mở rộng thư viện… nhưng chưa chắc gì sinh viên chịu đọc nếu tiếp tục học theo lối cũ vì họ chỉ cần học thuộc lòng bài giảng của thầy để thi đậu. Điều lý thú trong giáo dục chủ động là khi thảo luận và tranh cãi trong nhóm và khi có sự tranh luận giữa các nhóm họ sẽ đi tìm tài liệu để đọc thêm. Nhiều bạn thú nhận là họ chịu khó đọc sách từ khi học theo phương pháp mới. Muốn sinh viên tự học thì phải có đầy đủ tài liệu tham khảo. Tiếc rằng trong một số ngành như các ngành khoa học xã hội hiện đại như tâm lý học, xã hội học thì tài liệu quá cũ, quá thiếu. Đây không phải là cản ngại nhỏ.
NGUYỄN THỊ OANH
