Category Archives: Văn Hóa

Con Đường Cái Quan


 

Con đường cái quan của nhạc sĩ Phạm Duy có lẽ là trường ca dài nhất Việt Nam, được ông sáng tác từ năm 1954- 1960.

Trường ca này chia ra làm 19 bài hát nhỏ có thể hát như 19 bài riêng biệt. Nội dung của 19 đoạn nói về 1 cuộc du hành của người lữ khách, mà theo Phạm Duy:

“Trường ca đưa ra một lữ khách đi trên con đường xuyên Việt, đi từ Ải Nam Quan cho tới mũi Cà Mau, đi từ ngày lập quốc cho tới khi đã hoàn thành xứ sở, đi trong lịch sử và lòng dân, đi tới đâu cũng có tiếng dân chúng địa phương ca hát chúc tụng lữ khách đi nối liền được lòng người và đất nước… Trường ca CON ÐƯỜNG CÁI QUAN gồm có ba phần:

Phần Thứ Nhất : Từ Miền Bắc, mang tính chất hào hùng của miền quê cha đất tổ.

Phần Thứ Hai : Qua Miền Trung, với tình thương yêu chan chứa niềm xót xa.

Phần Thứ Ba : Vào Miền Nam, tỏ sự vui mừng của con người đã cả thắng
thiên nhiên để hoàn thành nước Việt… ”

Continue reading Con Đường Cái Quan

Tôi đi giữa hoàng hôn – Văn Phụng

 

Văn Phụng - Châu Hà (1959)
Một mối tình quá thủy chung, đáng được thông cảm hay đáng bị phê phán là tùy bạn đọc, nhưng dù khen hay chê, chúng ta cũng phải công nhận rằng những mối tình như thế này không có nhiều trong cuộc sống…

Không chỉ được công chúng yêu thích qua những bài hát dân dã như “Bức họa đồng quê”, “Trăng sơn cước”, “Vui bên ánh lửa”…, ông còn có hàng loạt ca khúc lãng mạn, rất tình tứ. Đặc biệt, những tình khúc của Văn Phụng đều xuất phát từ chuyện tình của ông với một ca sĩ vang bóng một thời.

Văn Phụng sinh năm 1930 tại Hà Nội, trong một gia đình có 8 người con mà ông là thứ hai. Thuở ấy, phong trào âm nhạc cải cách (tân nhạc) mới du nhập vào Việt Nam và được giới trẻ nhiệt tình hưởng ứng. Văn Phụng đặc biệt có năng khiếu về tân nhạc nên được các giáo sư dương cầm là bà Perrier và bà Vượng dìu dắt rất tận tình. 15 tuổi, ông đã nổi đình đám khi đoạt giải nhất độc tấu dương cầm với bản La Pirière d’une Viege tại Nhà hát Lớn Hà Nội, 16 tuổi ông đã thi đậu tú tài. Ngặt nỗi ông bố (vốn là thông phán) lại quá nghiêm khắc, ông cấm không cho cậu con trai đi theo phường “xướng ca vô loài” mà chỉ muốn con mình làm… bác sĩ, nhưng Văn Phụng theo học ngành y chỉ được một năm rồi bỏ học đi theo tiếng gọi của âm nhạc.

Continue reading Tôi đi giữa hoàng hôn – Văn Phụng

Triệu Xuân – Bút Lực Của Quẻ Tiệm

 

Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa 

 

1. Tôi lên đò lần này có mang theo hành lý gồm ba khúc thức và một khúc hưởng lợi, nên cần khai báo hải quan cho chuyến đưa này qua biên giới nào cũng được hanh thông.

Khúc thức một. Bà Vaxia người Nga, lớn hơn tôi ba chục tuổi, hồi ấy tôi đôi mươi, tôi gọi bà là Mẹ, bà gọi tôi là xưnôchếch (út cưng), chúng tôi mẹ con qua thư từ, nhưng ruột thịt với nhau nhiều năm lắm. Thư qua thư lại, mẹ Vaxia đã thức tôi cách nhận mặt văn chương. Bà dạy tôi, theo cách mà bà cho là đơn giản nhất, là dịch văn chương từ ngữ này sang ngữ khác, nếu ở thứ ngữ dịch đó, văn chương còn có văn chương thì đó là văn chương, nếu chẳng may văn chương ấy là thứ hô hào rỗng tuyếch, là thứ khuôn sáo của mệnh lệnh, là thứ gia vị của thời trang… thì bao giờ cũng chỉ nên mỉm cười tiếp nhận. Lời sau đây, bà bảo bà chỉ viết cho “xưn” (con trai) của bà đọc, đọc xong rồi bỏ, đứng nói lại với ai mà hệ lụy tâm hồn, rằng Êsênhin, Lécmantốp là những nhà thơ đích thực, còn Maia thì không. Bà còn viết thêm, một câu ngắn, ở Liên Xô và ở Việt Nam chắc cũng vậy, các nhà thơ kiểu Maia một rừng. Con chưa tin cứ dịch thơ của họ ra tiếng Việt thì biết. Tôi đã dịch Maia, Êsênhin, Lécmantốp ra tiếng Việt và dịch ngược thơ các nhà thơ Việt kiểu Maia ra tiếng Nga và ngẫm nghĩ mãi lời dạy của Mẹ Vaxia trên suốt con đường tìm mặt văn chương cho đến tận bây giờ.

Continue reading Triệu Xuân – Bút Lực Của Quẻ Tiệm

Nối vòng tay lớn và Em đi bơi thuyền


 

Chào các bạn,

Mình duyệt chơi các video bài hát tiếng Việt trên youtube và tìm được hai video sau khá thú vị và thực tế sau muốn giới thiệu với các bạn:

Video 1: Bài hát Nối vòng tay lớn được chơi theo phong cách Rock rất phê, nói đến sự đoàn kết.
Video 2: Bài hát ‘lái’ Em đi bơi thuyền trên phố Đại La nói về vấn đề thực tế là “Ngập!”.

Mình xem hai video và có cảm giác lẫn lộn chẳng biết diễn tả thế nào. Nghĩ rằng, nếu lãnh đạo thành phố nỗ lực đoàn kết mọi người để giải quyết vấn đề chung trước mắt là ngập thì đời con cháu có phúc quá.

Đoàn kết, luôn luôn có rất mạnh trong lòng người Việt chúng ta, chỉ cần hướng tới việc góp ích tích cực cho xã hội là ổn. 🙂

Chúc các bạn một ngày đoàn kết cho những vấn đề chung,

Hiển
 
Continue reading Nối vòng tay lớn và Em đi bơi thuyền

Những thách thức của Phụ nữ hiện đại

 

Đi tìm chân dung của người phụ nữ hiện đại không khó, Phụ nữ hiện đại là người phụ nữ sống ở xã hội hiện đại, làm việc trong môi trường hiện đại, nhưng vẫn phải gánh vác những trách nhiệm truyền thống, bởi phụ nữ thời nào cũng phải gắn với thiên chức: làm vợ, làm mẹ, làm dâu con, nhưng thách thức hơn, phụ nữ hiện đại còn là một nhân sự, sếp, hay đối tác….

Continue reading Những thách thức của Phụ nữ hiện đại

“Playboy hóa” báo chí

    TĐH: Hình ảnh phụ nữ hở hang tràn ngập báo chí Việt Nam nói lên trình độ dân trí chung chung của chúng ta–giá trị phụ nữ được nhấn mạnh vào sex, phái nam thì cứ như toàn là teen mới lớn, báo chí thì thông đủ sức để thu hút độc giả nếu không có mùi sex. Nhìn vào báo chí VN nói chung, ấn tượng đầu tiên độc giả có, từ các tấm hình phụ nữ hở hang rẻ tiền, là đây là một tờ báo nhảm nhí. Các bạn làm báo phải biết thu hút cái đầu của độc giả thay vì thu hút con mắt của teen. Các báo đứng đắn ở Mỹ, không có hình hở hang bao giờ, kể cả quảng cáo.

“Playboy hóa” báo chí: Nhu cầu & thảm họa?

(TT&VH Cuối tuần) – Hôm đó, trong quán cà phê ở Q.1 (TP.HCM), nhà báo Nguyễn Thế Thanh, nguyên Tổng biên tập báo Phụ nữ TP.HCM, sững sờ khi xem một cuốn tạp chí có cái tên hoàn toàn Việt Nam, do một nhà xuất bản Việt Nam cấp phép ấn hành. Không kìm được, bà phải thốt lên với hai người bạn đi cùng: Có khác nào tạp chí Playboy! Câu trả lời mà bà nhận được từ hai người bạn là: Bởi vì đó là tạp chí được mệnh danh “Playboy Việt Nam”!

Thời trang, nghệ thuật hay… cái mông?

Bộ ảnh thời trang ấn tượng trong cuốn tạp chí nói trên, mà người mẫu luôn trong những bộ đồ “tiết kiệm” nhất có thể, ở tư thế “khiêu khích” nhất có thể, là thứ gây “choáng toàn phần” với những bạn đọc báo chí truyền thống. Đây cũng chính là “điểm nhấn” của tờ tạp chí này và cũng là thứ tạo nên “thương hiệu ngoài luồng” nói trên của tờ tạp chí mới ra mắt cách đây chưa lâu.

Tuy nhiên, phải nói rằng, phong cách khiêu khích của những bộ ảnh đó hoàn toàn không đơn thương độc mã trong làng báo Việt. Còn nhiều tạp chí khác mà nhân vật xuất hiện trên đó với thứ thời trang đập vào mặt độc giả, nói như lời một bạn đọc, chỉ là… cái mông (!), và trông nó không khác mấy những trang báo Playboy chính hiệu!.

Continue reading “Playboy hóa” báo chí

Summer wine – Nancy Sinatra & Lee Hazelwood

Summer Wine

Artist: Nancy Sinatra & Lee Hazlewood

(NANCY):
Strawberries cherries and an angel´s kiss in spring
My summer wine is really made from all these things

(LEE):
I walked in town on silver spurs that jingled to
A song that I had only sang to just a few
She saw my silver spurs and said lets pass some time
And I will give to you summer wine
Ohh-oh-oh summer wine

Continue reading Summer wine – Nancy Sinatra & Lee Hazelwood

Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “sự phản trắc chưa từng có trong lịch sử của những quốc gia văn minh” – Vyacheslav Molotov

 

3:15 phút sáng 22 tháng 6 năm 1941, phát xít Đức bất thần tiến công Liên Xô không hề có tuyên chiến, thậm chí 2 bên còn đang có hiệp ước Không Xâm Phạm Xô Đức.

Cuộc tấn công này là một bất ngờ lớn đối với Liên Xô. Liên Xô và cả thế giới đang chờ đợi 1 cuộc đổ bộ của Đức sẽ kết liễu nước Anh. Hitler thậm chí còn đặt tên cho chiến dịch đổ bộ của nước Anh là Sư Tử Biển và tập trung tàu, phà cũng như tiến hành tập trận chuẩn bị đổ bộ

Hóa ra đó chỉ là 1 đòn nghi binh…

4 triệu 500 ngàn quân Đức và khối Trục đã tập trung tại biên giới Xô Đức cho một chiến dịch lớn nhất trong lịch sử loài người.

Bài diễn văn này công bố cho toàn dân Liên Xô ngay sáng hôm sau nhằm khẳng định ”Đức là kẻ xâm lược, và chính nghĩa thuộc về nhân dân Nga”. Có thể nói đây là một bài diễn văn hay, văn phong rõ ràng và tuyên bố đanh thép

Continue reading Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “sự phản trắc chưa từng có trong lịch sử của những quốc gia văn minh” – Vyacheslav Molotov

Ca khúc Chiều Vàng và nỗi buồn còn lại..


 

OCHID LÂM QUỲNH là ái nữ của nhà thơ Du Tử Lê và Hạnh Tuyền hiện đang sống tại Mỹ. Trong dịp về Việt Nam, Quỳnh đã tìm gặp được một số bà vợ của các văn nghệ sĩ nổi tiếng, và đã ghi lại những cuộc trò chuyện cùng họ với một giọng văn giản dị, chân thực và thông minh. Sưu tầm giới thiệu cùng các bạn bài ghi chép dưới đây của chị về phu nhân của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, tác giả các ca khúc nổi tiếng một thời như “Chiều Vàng”, “Nỗi Lòng”, “Nghệ Sĩ với Cây Ðàn”…


 

Sau nhiều cố gắng tìm kiếm, với những giúp đỡ tận tình của nhiều nhân vật trong giới văn nghệ sĩ của Hà Nội cũ, tôi vẫn không gặp được bà Nguyễn Văn Khánh. Người phụ nữ được ghi nhận là nguồn cảm hứng dẫn tới việc ra đời một số ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Khánh, như “Chiều Vàng”, “Nỗi Lòng” hay “Nghệ Sĩ với Cây Ðàn”… Tôi đã đinh ninh mình sẽ phải sắp xếp thời gian, công việc để trở lại
Hà Nội một lần khác nữa.

Lý do mạnh mẽ nhất, thôi thúc tôi phải gặp bà cho bằng được, có lẽ vì những điều tôi nghe được từ phần đời thường lặng lẽ, ơ hờ, tưởng chừng tẻ nhạt, kéo dài trên nửa thế kỷ của bà, chỉ là cái phần biểu bì, cái phần ngoài da, che đậy chịu đựng… Ở lãnh vực này, tôi nghĩ, có phần vượt trên mức hy sinh, chịu đựng của bà Tú Xương!

Continue reading Ca khúc Chiều Vàng và nỗi buồn còn lại..

How Great Thou Art by Grace James

 

Chào các bạn,

“How great thou art” là một bài hát hiến dâng (devotional) rất nổi tiếng ngợi ca Thượng Đế. Trên ĐCN mình đã giới thiệu bài hát này một lần ở đây.

Hôm nay chúng ta cùng nghe lại bài hát này do chị mục sư Grace James hát. Mình từng gặp và đến nghe chị Grace hát bài hát này một số lần và thấy giọng hát của chị rất hay và nhiều thánh linh. Mình do đó tạo youtube movie của bài này do chị hát để giới thiệu với các bạn.

Chị không hát hết toàn bài, chỉ mấy khổ trong bài hát gốc.

Chúc các bạn một ngày hiến dâng,

Hiển
 

How great thou art

Originally a Swedish folk melody,
“O Store Gud” by Carl Boberg (1859-1940)
was translated by Stuart K. Hine in 1899.

Continue reading How Great Thou Art by Grace James

Sử thi Bâhnar : Dyông Dư

                                                                   Sử thi Bâhnar Kriêm ( Bình Định)

Người kể : Bok Hmai – Bok Klích

Sưu tầm & Biên dịch : Hà Giao – Đinh Lưu

Tóm tắt cốt chuyện : Dyông Dư là em kề anh cả Dăm Joong và là anh của Dăm Dyă, của nàng Bia Jơ Răng Matnar với cậu em út Xem Đum. Dyông Dư là người kỳ dị, có thân hình to lớn, mắt lồi, miệng rộng, tai to, ăn hết nồi bảy nồi bung, uống chơi năm bảy ghè rượu cần. Ngủ say đến nỗi phải nấu chì đổ lỗ tai mới thức. Là một chàng trai có phép thần nhưng mang lốt người xấu xí, lười biếng. Dyông Dư còn là người có tài cao và đức độ,đánh bại mọi kẻ thù. Khi người thân trở thành kẻ phản bội, phải chiến đấu với nhau một mất một còn, chàng rất đau lòng như phải “ tự chặt chân chặt tay” . Lòng ham muốn của cải và quyền lực đã đẩy ngưòi anh ruột Dăm Joong trở mặt lại với Dyông Dư và các em. Đó là một bi kịch hiếm thấy trong sử thi Bâhnar. 

Dyông Dư

Xưa nghe Dyông Dư

Do cha anh xa xưa hơamon cho con em nghe

Đây chuyện kể về người Bahnar kỳ lạ

Bài này dài quá xin hát mấy khúc nghe chơi

Cha của Dyông Dư qua đời không ai biết

Cô của chàng mất lúc chưa chồng

Mẹ của chàng cùi cũi nuôi con năm đứa

Continue reading Sử thi Bâhnar : Dyông Dư

Forever & Stratovarius


 

Forever là một bài hát của nhóm nhạc đến từ Phần Lan là Stratovarius. Ý nghĩa thực sự của bài Forever là nói về một người đang đắm chìm trong những kỷ niệm của ngày xưa. Người đó cảm thấy nuối tiếc cuộc sống, tuổi trẻ và khát khao muốn trở lại thời ấu thơ hạnh phúc, không có sự khổ đau, được vui đùa trên những cánh đồng xanh mướt dưới ánh mặt trời.

Khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, bất chợt trong khoảnh khắc mơ hồ ta lại hướng về một thời ấu thơ đẹp đẽ trong quá khứ và dâng trào trong lòng những cảm xúc không thể nói thành lời. Đây cũng là tâm sự mà nhóm Stratovarius muốn truyền tải đến người nghe thông qua những giai điệu buồn man mác của bài Forever.

Bài hát từng được dùng làm nhạc nền cho bộ phim tình cảm nổi tiếng của truyền hình Hàn Quốc có tên Mối tình đầu (theo Wiki)
 

Forever

I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to my childhood
To days I still recall
ALL how happy I was then
Continue reading Forever & Stratovarius

Nguyễn Trãi lại trở về cổ vũ con cháu của người


      (Đọc “Gửi Ức Trai” của nhà văn Lưu Trọng Lư)

 

Gửi Ức Trai

Người sợ đưa nhanh nhát chổi

Làm bóng hoa tan

Nhưng khi xô một tảng núi bạo tàn

Ức Trai! Người không biết sợ

Thà chịu một vừng trăng đổ vỡ

Để đổi lấy một mặt trời đại nghĩa giữa hành tinh.

Ai yêu như người, cái lẽ hiếu sinh

Một giọt nắng thanh bình

Trên đầu ngọn lúa?

Ai yêu như người, từng tia máu đỏ

Trong da tóc trẻ đẹp con người?

Thuở ấy, ai hơn Ức Trai

Continue reading Nguyễn Trãi lại trở về cổ vũ con cháu của người

Bình Ngô Đại Cáo và Hịch Tướng Sĩ


 

Hi vườn chuối (>_<)

Tình cờ tôi nghe được bài BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO và bài HỊCH TƯỚNG SĨ xin chia sẻ cùng cả vườn.

Giây phút nhìn lại hào khí cha ông.

Nghe lại mình cảm thấy lòng yêu nước sục sôi. Giọng đọc của Trần Thanh Trung đã thổi được toàn bộ hào khí bài Bình Ngô Đại Cáo và Hịch Tướng Sĩ. Gửi các sĩ tử, những người được coi là tri thức Việt yêu nước để thêm sĩ khí cùng nhau bảo vệ đất nước bằng mọi cách và bằng mọi khả năng.

Ngoài ôn lại lịch sử chúng ta còn được thôi thúc thêm về sự đấu tranh dành độc lập trước những ý định thù địch. Thêm phần quyết tâm bảo vệ đất nước, non sông.

Bình Ngô đại cáo (chữ Hán: 平吳大誥) là bài cáo của Nguyễn Trãi viết bằng chữ Hán vào mùa xuân năm 1428, thay lời Bình Định vương Lê Lợi để tuyên cáo kết thúc cuộc kháng chiến chống Minh, giành lại độc lập cho Đại Việt.

Về mặt văn chương, tác phẩm được người đương thời, ngay cả hậu thế, đều rất thán phục và coi là thiên cổ hùng văn. Có nhiều ý kiến cho rằng: đây được coi là bản tuyên ngôn độc lập thứ 2 của Việt Nam (sau bài thơ Nam quốc sơn hà và trước bản Tuyên ngôn độc lập năm 1945 của Hồ Chí Minh) (nguồn Wikipedia).

Dụ chư tỳ tướng hịch văn (諭諸裨將檄文), thường được gọi là Hịch Tướng Sĩ, là bài hịch của Trần Hưng Đạo.

Tháng 12 năm Giáp Thân 1284, hiệu Thiệu Bảo năm thứ 6, đời Trần Nhân Tông, đại binh Thoát Hoan tiến đánh Chi Lăng, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn thất thế đưa quân chạy về Vạn Kiếp. Vua Nhân Tông thấy thế giặc mạnh, cho mời Hưng Đạo Vương về Hải Dương mà phán rằng:

“Thế giặc to như vậy, mà chống với chúng thì dân chúng bị tàn sát, nhà cửa bị phá hại, hay là trẫm sẽ chịu hàng để cứu muôn dân ?”

Hưng Đạo Vương tâu:

“Bệ hạ nói câu ấy là lời nhân đức, nhưng Tôn miếu Xã tắc thì sao? Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hết hãy chém đầu thần đi đã, rồi sau hãy hàng !!”

Vua Trần Nhân Tông nghe thế yên lòng. Hưng Đạo Vương trở về Vạn Kiếp hiệu triệu 20 vạn quân Nam, và thảo bài Dụ chư tỳ tướng hịch văn (Hán văn: 諭諸裨將檄文, thường gọi là Hịch tướng sĩ) để khuyên răn tướng sĩ, đại ý khuyên binh sĩ học tập và rèn luyện võ nghệ, khuyên các tướng học tập trận pháp theo sách Binh thư yếu lược, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến chống quân Nguyên lần thứ 2. (nguồn wikipedia)

Trần Tuấn


Bình Ngô Đại Cáo

Nguyễn Trãi
Bản dịch của Ngô Tất Tố

Thay trời hành hóa, hoàng thượng chiếu rằng,
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân,
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo;
Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu,
Nước non bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác;
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần; bao đời xây nền độc lập;
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên; mỗi bên hùng cứ một phương;
Continue reading Bình Ngô Đại Cáo và Hịch Tướng Sĩ

Lại Đây Thơ Tý Hỡi Người Điêu Ngoa

 

Sau những ngày bôn ba du ngoạn Tây Bắc và dự trại sáng tác ở Mộc Châu về. Hà Nội oi nồng nắng nóng nên đành giam mình trong nhà làm bạn với cái máy tính không bao giờ biết kêu ca đòi hỏi, thì bất ngờ nhận được lời bình của nhà thơ Hoàng Xuân Họa về tập thơ: “Mục xó xỉnh cười” của Du Nguyên, XNB Hội Nhà văn-2011.Thơ Du Nguyên đã mới, đã “điêu ngoa”, đã lạ lại được “chàng trai” Hoàng Xuân Họa, sinh năm 1939 với hai lần “Trót một thời yêu” và viết cuốn dạy cách làm thơ bình thì còn gì bằng nữa. Một người “điêu ngoa” trẻ trung gặp một người “điêu toa” thâm trầm, uyên bác. Đúng là một cặp bài trùng trời sinh giữa biển thơ thời mở cửa!Những cái Du Nguyên viết có phải là thơ không nhỉ? Mới đọc vài dòng thì thật không thể nhịn cười rồi lặng đi trong suy ngẫm. Cấu tứ lạ, ngôn từ lạ, tràn ngập âm thanh và hình ảnh lạ, cách thể hiện lạ nhưng đằng sau những con chữ “điêu ngoa” lạ kia là cảm quan của người viết trước bộn bề cuộc sống, trước lòng người và nhân tình thế thái một cách tinh tế và sâu sắc. Cái cách thể hiện độc đáo, đôi khi mang âm hưởng dân gian tạo một ấn tượng khó phai đến mức ám ảnh khi đã hiểu và cảm. Ô! Thế là thơ chứ còn gì nữa, thơ đích thực ấy chứ, mà cái thú là thơ Du Nguyên không hề giống ai, không như bây giờ đọc thơ cứ phải nhấc mũ chào liên tục, hoặc “mới” và ” “hiện đại” đến mức người đọc không hiểu họ viết cái gì!

Continue reading Lại Đây Thơ Tý Hỡi Người Điêu Ngoa