Category Archives: Thơ

Vờ

Ừ thì
Mình cứ vờ yêu
Vờ quay quắt nhớ, vờ kêu tên thầm
Sóng đôi tay cứ vờ cầm
Tiễn chân vờ đứng tần ngần trông theo
Tiếng cười vờ nắng xuân reo
Vờ say hương để liêu xiêu đường về
Vờ hôn đánh thức đam mê
Vờ tiếc nuối. Vờ tái tê. Cứ vờ…
Cứ như đã tự bao giờ
Cứ như gặp lại người xưa một thời

hoa phu dung2

Tháng năm chớp mắt vèo trôi
Vừa thơ trẻ đã ngậm ngùi gầy hao
Vui chưa nếm trọn ngọt ngào
Đã buồn- Buồn đến nôn nao cõi lòng
Được ư? – Một đoá phù dung
Mất – rành rành trước muôn trùng sóng xô
Sum vầy thoắt đã bơ vơ
Tình như ngọn gió mơ hồ chớm thu
Trao nhau một chút giả vờ
Thêm gần bớt lạ xui thơ tìm người
Gốc khô may lại nảy chồi
Trống tênh may lại bồi hồi đầy vơi
Ừ thì
Mình chỉ vờ thôi
Nửa mai đơn lẻ nên đôi
Lại vờ

Tôn Nữ Ngoc Hoa

Đôi Mắt

đôi mắt 4 Cả một trời mênh mang
U uẩn đến chao lòng
Mong manh lời ước hẹn
Nổi trôi một dòng sông…

Một ngày em không đến
Tôi lạc lối quẩn quanh
Chiếc lá vàng đưa tiễn
Có bao giờ lên xanh ?

Tôi chết trong mắt em
Long lanh màu đen nhánh
Một trời sao lấp lánh
Sao vẫn thua mắt em !

Nguyễn Quý Ninh

Nỗi buồn từ li

Thôi chia tay.
Lời từ li người gửi cho tôi
Ngắn ngủi cũng là kỉ niệm
Suốt một đời ngẩn ngơ tìm kiếm
Để tình mình bi chừ như thoáng gió bay qua.
MuaPhoHue
Thôi chia tay.
Anh là người yêu thơ
Gửi vào em cả tấm tình với Huế
Chiều nay nghe ai kể
Chợ Đông Ba chừ lắm ngựa nhiều xe.

Thôi chia tay.
Lời từ li người hỏi chiều có nghe
Mà mây chiều ủ dột
Mà con đò trên sông thảng thốt
Gửi lên câu tình nghĩa lạc loài.

Thôi chia tay.
Anh là khách qua đường.
Nỗi niềm riêng chưa một lần san sẻ
Và em rồi cũng thế
Hai mảnh linh hồn không tìm gặp nhau đâu.

Thôi chia tay.
Anh về giữa đêm sâu
Đường xưa vốn quen sao chừ lạc lối
Đêm này quá tối
Giọt nước mắt người xin soi dẫn hồn anh.

Thôi chia tay
Tình yêu vốn mong manh
Lỡ lầm chăng tơ hay lỡ lầm vướng víu
Đùa chi nhau để bây giờ anh hiểu
Nỗi buồn trong câu từ li!

Nguyễn Tấn Ái

Giao Thoa Lục Bát

Ngọt ngào vần lục ru em
Gập ghềnh điệu bát ta đem tặng mình.

giao thoa 4
Em từ hoa nở trắng trinh
Ta từ lữ khách vô tình dặm xa
Đêm đêm em ánh trăng ngà
Ngày ngày ta chắp …bài ca lỗi mùa
Chuông vàng em trái tim khua
Trống da rách mặt góc chùa ta nghe
Hội mùa em rộn tiếng ve
Giọng quyên ta gọi sương hè ngô nghê.
Tơ tình em khéo vân vê
Lương duyên ta cuốn vụng về sợi thương
Ngựa chùng em buộc dây cương
Mây thu ta mãi vấn vương hải hồ
Thuyền yêu em cập bến bờ
Ta còn con nước ngẩn ngơ cát lành

giao thoa 6
Em chưa lên thác xuống ghềnh
Ta từng xuôi ngược ngọn nguồn lạch sông
Em là ngọn lửa ngày đông
Ta chưa làm một ánh hồng chiều xuân

Em là máu của ta thân
Như đôi lục bát xuôi vần giao thoa.

Đinh Đức Dược

Niềm Tin của Người Lạc Quan

Lòng tôi ơi
Tôi xin tự hứa
Sẽ luôn mạnh mẽ
Giữa dâu bể cuộc đời
Sẽ không gì xáo trộn
Sự bình yên của hồn tôi

BAY

Miệng tôi ơi
Hãy luôn nói lời hoan hỉ
Ngợi ca điều lành, ấm no, và hạnh phúc
Cho mọi bạn bè tôi
Hiểu được sự trân quý
Trong mỗi trái tim người

Mắt tôi ơi
Hãy nhìn mặt trời lên
Sau mây mù u ám
Nắng xuân về cho ai biết lạc quan

Tôi sẽ chỉ nghĩ đến niềm vui
Làm tất cả vì điều lành
Và mong chờ hạnh phúc
Vì thành công của tha nhân
Cũng là quả ngọt tôi gieo trồng

Tay tôi ơi
Vẫy chào sai lầm – cay đắng hôm qua
Bay lên đi vì thành quả ngày mai

Tôi cười với cả nhân gian
Hân hoan từng giây từng phút
Tôi nhìn vào cái tôi chưa hoàn thiện
Và quên đi hạt bụi vương trong mắt người

Nỗi âu lo kia thành bé mọn
trong trái tim dũng mãnh của tôi
Và hạnh phúc kỳ diệu thay!
Hoá những cơn buồn
Cho niềm vui ở lại

Tôi tin vào bản thân và hiệu triệu cùng thế giới
Không đại ngôn hay những lời hoa mỹ
Bằng sự hành thiện cho đời vui
Vững tin rằng cả nhân loại sẽ đứng bên tôi
Vì chân thiện mỹ là lý tưởng suốt đời ôm ấp

optimism_

THE OPTIMIST’S CREED

I promise to myself

To be so strong that nothing can disturb my peace of mind.

To talk health, happiness, and prosperity to every person I meet.

To make all my friends feel that there is something worthwhile in them.

To look at the sunny side of everything and make my optimism come true.

To think only of the best, to work only for the best and to expect only the best.

To be just as enthusiastic about the success of others as I am about my own.

To forget the mistakes of the past and press on to the greater achievements of the future.

To wear a cheerful expression at all times and give a smile to every living creature I meet.

To give so much time to improving myself that I have no time to criticize others.

To be too large for worry, too noble for anger, too strong for fear, and too happy to permit the presence of trouble.

To think well of myself and to proclaim this fact to the world, not in loud word, but in great deeds.

To live in the faith that the whole world is on my side, so long as I am true to the best that is in me.


Christian D. Larson

Mơ Hoa – Bến Mơ

Mơ Hoa

Một chiếc lá nhẹ rơi
Giữa khung trời đầy nắng
Một trưa hè im vắng
Giữa khoảng trời xanh trong

Depgiacmohoa

Bao mơ ước tuổi hồng
Em gửi vào trong gió
Trao lên từng ngọn cỏ
Theo dòng đời êm trôi

Đôi tay ngà tinh khôi
Em ôm đời hy vọng
Đôi mi dài mơ mộng
Nhìn cuộc đời màu xanh

Em thêu dệt bức tranh
Đầy hoa và nắng ấm
Môi xinh hồng tươi thắm
Thơm hương nồng ngây thơ

Em tôi thêu dệt giấc mơ
Ngọt ngào giai điệu, mỹ miều lời ca
Ru em nhẹ khúc mơ hoa
Để đời đẹp mãi những vầng trăng êm

Minh Tâm

co gai ede

Bến Mơ

Ban mê sáng nắng,chiều mưa
Tình người dào dạt ngàn xưa đến giờ.
Mời người về cập bến mơ
Có nàng sơn nữ ươm tơ đợi chờ.

Bên dòng sông tóc nên thơ
Thông reo vi vút vô bờ tương tư.
Hương rừng bát ngát đầy dư
Người ơi ! người đến ta chừ có nhau.

Hồng Phúc

Ước Muốn Dịu Dàng

Anh biết không

Khi bất ngờ em thấy

Chút khói mây vương trên mái tóc anh

Bao yêu thương bỗng cuộn dâng như sóng

Ùa đầy em thành ước mốn dịu dàng

Em ước mình là cô bé hồn nhiên

Tìm trong tóc cha sợi khác thường đáng ghét

Để được trả công bằng bao nhiêu cổ tích

Em sẽ xin anh quên chuyện buồn đau

Em ước mình như mẹ ngày xưa

Tìm trong tóc cha dấu thời gian sớm lạc

Dấu chán chường dấu ưu tư lưu vết

anh va em

Tiếng cười anh – em đầy ắp niềm vui

Em ước ngoài em không đôi mắt khác nào

Thấy trên tóc anh màu mây màu khói

Rất có thể – cũng như em – người ấy

Sóng cuộn dâng thành ước muốn dịu dàng

Anh biết không

Khi bất ngờ em thấy

Chút khói mây vương trên mái tóc anh

Bao yêu thương bỗng cuộn dâng như sóng

Ùa đầy em thành ước mốn dịu dàng

Em ước mình là cô bé hồn nhiên

Tìm trong tóc cha sợi khác thường đáng ghét

Để được trả công bằng bao nhiêu cổ tích

Em sẽ xin anh quên chuyện buồn đau

Em ước mình như mẹ ngày xưa

Tìm trong tóc cha dấu thời gian sớm lạc

Dấu chán chường dấu ưu tư lưu vết

Tiếng cười anh – em đầy ắp niềm vui

Em ước ngoài em không đôi mắt khác nào

Thấy trên tóc anh màu mây màu khói

Rất có thể – cũng như em – người ấy

Sóng cuộn dâng thành ước muốn dịu dàng

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Xa rồi mùa hạ

Còn nhớ ngày nào gặp emHạhuế
Gió và nắng giao nhau giữa trời mùa hạ
Em hiếm hoi như chiếc lá
Chao nghiêng gọi hồn người vào thu

Và như thế từ mênh mông âm u
Hồn tôi ngu ngơ mơ mộng
Không biết có còn ai giữa cuộc đời quá rộng
Không biết ngoài em ra còn ai?

Xa nhau rồi ngày tháng cũng dần phai
Điều anh chưa hay đến giờ anh mới biết
Mùa thu không giành tặng ai riêng biệt
Gió và nắng vẫn giao nhau. Mùa hạ cũ xa rồi!

Nguyễn Tấn Ái

Điệu Quê

Tặng gã nhà quê

Trong tiềm thức tôi thỉnh thoảng lại vẳng lên câu hỏi: “ Em có về làm vợ của anh không?”
demtrang
Cái lời tỏ tình nôm na ấy dường như tôi nghe từ lâu lắm, không chỉ nghe, nó đã chảy vào huyết quản tôi từ những ngày xưa.

Tôi đã gặp ở một đêm trăng sáng:

Đêm trăng thanh anh mới hỏi nàng
Tre non đủ lá đan sàng nên chăng?
Tôi đã đón nó từ giếng nước sân đình:
Hỡi cô cắt cỏ đầu đình
Cho anh cắt với chung tình làm đôi
Cô còn cắt nữa hay thôi
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng.

Và bao giờ cũng thế, một cộng hưởng vô hình làm nên bồi hồi xao xuyến.

Cũng có khi giản dị hơn, ở một con hẻm dài có bờ tre bụi trúc, và xào xạc lá khô, hay một bậc đá dắt lên thềm nhà hữu ý thành một lối quanh…nơi trú ngụ muôn đời của những đôi lứa nhà quê, lại vẳng lên lời thật thà da diết: Em có về làm vợ của anh không?
demtrang1
Mẹ tôi ngày xưa đã bỏ dốc Miếu, đồng Chùa, bỏ vườn cau quê ngoại, bỏ đồi sim trái chín… mà men lối bờ đê hun hút theo cha về một miền quê nghèo những lách cùng lau cũng từ lời nôm na ấy.

Và tôi, thuở mười chín đôi mươi, bỏ hết hoa ngôn xảo ngữ học đòi ở chốn phù hoa để chân thành tặng nàng cũng câu chí tình ấy.

Và chính lời tình không một dấu hoa mĩ kia lại là khởi đầu cho hạnh phúc nấp mình sau bao mái nhà tranh.

Một giai điệu đồng quê êm ái!
Cái điệu cái tông ấy không phù hợp với những chàng thư sinh, những nàng áo trắng. Tuổi hoa niên bây giờ thích những trang giấy ướp hoa có in hình con bướm với những lời có cánh, đại loại: “ Cô bé ơi, cô bé ơi, lỡ gặp làm chi rồi vấn vương…”

Hay uyên bác mĩ miều hơn:

Mai rồi em có còn tin
Phút giây ở lại trăm nghìn thì qua
Tim mình trong ngực người ta
Tim người ta da rung da thịt mình.

Mĩ miều được, cộc cằn thô lỗ cũng được thôi, miễn là phải hiện đại. Một câu thơ của Hoàng Lộc đã từng cứu bao chàng tân thời thoát cảnh trắng tay với nàng ưa kênh kiệu:
demtrang2

Em đi thử đất trời nào
Ai yêu ráo máng cạn tàu như anh.

Ừ thì cuộc sống giàu biến tấu. Ngay cả tình yêu cũng cần sang hơn, tinh tế hơn, nghệ sĩ hơn. Và nhất thiết phải phun lên một thứ màu hiện đại.

Song dường như tôi chậm với đời nên cứ như con cù lần thò thụt mãi ở góc nhà quê nơi có bầu rượu trắng với con cá rô dầm nước mắm gừng, nơi có cỏ dại tự nhiên chen chân trong tường đất, nơi có chàng nhà quê áo bà ba cộc với cô nhà quê thắt đáy lưng ong, nơi có lời chân chấc kết tinh cả một trời ao ước: Em có về làm vợ của anh không!

Lời mộc mạc chứng minh cho một lẽ tình yêu bất diệt: Ai yêu chân thật thì ít lời!

Nhói lòng , tôi nhắc em, nhớ không, ngày xưa bao lần anh tặng em cũng lời quê kiểng ấy!

Và cũng một đêm trăng!

Nguyễn Tấn Ái.

Người Về

Các bạn thân mến,

Nhiều người Việt trên khắp mọi miền tổ quốc biết về Daklak qua bài hát Ơi Madrak với giọng ca của nghệ sĩ Y Moan và những giai điệu tha thiết của nhạc sĩ Nguyễn Cường cứ ngân nga mãi trong lòng người nghe:

“ Nơi đây thảo nguyên, từng đàn bò đua nắng tung tăng mặt trời.
Du dương kèn Đinh Năm, xa xăm ngọn Chư Prông, xa xăm biển rộng.
Tôi sinh, sinh từ nơi đây, cha tôi cũng sinh từ nơi đây.
Ơi M’Đrăc, M’Đrac ơi…”

cafebanme

Những người yêu Ban Mê cũng bồi hồi xao xuyến khi nghe Siu Black thổi hồn mình vào Ly Cà Phê Ban Mê:

“Hương bay theo làn khói vẽ mùa xuân long lanh
Hương bay theo làn tóc vẽ tình yêu mong manh.
Ánh mắt, ánh mắt đắm say hay mùa xuân đang về
Khói thuốc bâng khuâng ly café
Tiếng hát tiếng hát cao nguyên như ngàn xưa vọng về
Ánh mắt soi trong ly café Ban Mê.”

Dù không phải nơi chôn nhau cắt rốn của mình, nhưng Ban Mê đã là thành phố mình yêu mến nhất bởi gần cả cuộc đời đã gắn bó với mảnh đất đỏ cao nguyên này.

Xin các bạn thông cảm cho mình chút xíu tình riêng với mảnh đất và con người nơi đây.

Đã một lần mình hứa với các bạn : “Rồi sẽ có một lần nào tôi sẽ kể cho các bạn về thành phố cao nguyên, xứ sở của nắng, gió, của ly cà phê Ban Mê, của những buôn làng, của rừng nguyên sinh, của đại ngàn xanh thẳm…”

Thực ra, những người con của Daklak đã làm thay mình việc đó rất tuyệt. Các bạn đã biết về Phố Núi Ban Mê với cây bút trẻ Quan Jun trong bài mở đầu cho chuyên mục Nước Việt Mến Yêu. Chị Linh Nga một cây cổ thụ của văn hóa nghệ thuật được rất nhiều người yêu mến. Hai anh Quý Ninh, Hồng Phúc qua những bài thơ rất quen thuộc và gần đây với những vần thơ họa trữ tình của chị Minh Tâm, cũng như những gương mặt còn rất trẻ đã tự thắp cho mình một ngọn lửa sáng của ước mơ đến từ tư duy tích cực như Viên Hy, Quang Nguyễn và Thảo Uyên.

Hôm nay trên Đọt Chuối Non, mình lại hân hạnh giới thiệu với các bạn một gương mặt mới: chị Tôn Nữ Ngọc Hoa. Thực ra nhiều người yêu thơ đã biết về chị qua nhiều bài thơ đăng báo và tập san văn nghệ Daklak. Chị Ngọc Hoa còn là đồng nghiệp và bạn của mình, nên mình hay gọi một cách vui là nhà thơ Huế- Ban Mê của tôi. Chị Hoa yêu thơ và làm thơ từ những năm học phổ thông ở xứ Huế (quê nội của mình).

Mời các bạn đọc bài thơ Người Về của chị Ngọc Hoa để thấy Ban Mê không chỉ đẹp, mà đã thành nỗi nhớ thật đầy với những hình ảnh đáng yêu trong thơ chị.

Thân ái chúc các bạn một ngày tươi vui với nhiều hương sắc trong khu vườn Đọt Chuối Non. 🙂

Huỳnh Huệ

Nga_sau_Ban_me

NGƯỜI VỀ

Vướng dây nơi nào
Người để quên đâu
Lời hẹn cùng Ban Mê ?
Rón rén tháng mười
Nhiệt cuồng giêng hai

Tháng tư khát khao
Bước chân gió vang trong nắng
Dắt mùa khô qua mỏi mong .
Lướt thướt vai mưa
Chưa thấy người đâu
Rượu ủ đầy nỗi nhớ
Chờ tay vít
Cần oằn cong vẻ muôn dấu hỏi
Men hứa mùa say
Chao đảo nhip chiêng
Vướng dây nơi nào

thuongthucruoucan

Để rớt góc tim
Để lạc bước chân người buông lời hẹn
Hay phố nhiều ngổn ngang ít nồng nàn đằm thắm
Hay chưa đủ yêu
Người chưa đi hết nỗi tơ vò.
Vốc chùm mưa
Khe khẽ gọi tên
Lời hẹn nhói đau lòng suối
Giọt cà phê tròn căng hạt đắng
Thả hương thẫm tím trời chiều .

Ban Mê ơi !
Đất thắm chi
Không níu nổi người về?

Tôn Nữ Ngọc Hoa
,

Bốn Mùa Hoa

Bốn mùa

MAI nở, Xuân về đẹp ý thơ

LAN khoe sắc thắm Hạ đang chờ

CÚC vàng ngan ngát Thu sầu nhớ

TRÚC lặng đông hàn ươm ước mơ.

Hồng Phúc

Bốn mùa

XUÂN vui, nở rộ cành mai thắm

HẠ ấm, cho lan ngát trong vườn

THU êm, nhuộm nắng vàng hoa cúc

ĐÔNG, trúc xanh màu xua giá băng.


Minh Tâm

P.


Ngày xưa khi mới gặp nhauonerose1
Tôi nghe như đã biết lâu lắm rồi
Ngày nay đã quá nửa đời
Tôi nghe như chỉ mới thời gặp nhau

Tha phương nghìn nẻo bể dâu
Đã bao giông bão đã bao nghĩa tình

Bóng tên vèo khung cửa
Trăm năm cuộc tử sinh

Cảm ơn mình đã quên mình
Một đời gá nghĩa bóng hình cùng tôi

    To my wife Túy-Phượng

    TDH
    Lake of the Woods
    September 21, 2009

Sao Em Bỏ Huế Mà Đi

songhuong

Sao em bỏ Huế mà đi?

Giòng Hương lặng khóc lỡ thì đêm trăng !

Đường Lê Lợi nớ mần răng ?

Còn cô áo trắng nón nghiêng thẹn thùa !

Vẳng đưa lối nhỏ kinh vua

Câu hò mái đẩy ai khua lá vàng ?

Người đi tình ở chàng ràng

Ôi chao Thiên Mụ mang mang dạ sầu !

Cổ tôi khản tiếng à âu

Nôi tôi ru mãi ngàn câu a tề
hue-va-em
Đêm về ệnh oạng tái tê

Mô nờ …..mô có…..ủ ê tấc lòng

    Tặng các bạn gái Huế thân quý của tôi

    Nguyễn Quý Ninh

Hương Thầm Cỏ Dại

wild flowers

Em là mùa xuân nhỏ
Tươi sắc màu hoa cỏ
Bên vệ đường vàng tươi
Hương đưa như thầm ngỏ.

Anh về qua lối nhỏ
Có vương màu dấu yêu
Xin hãy vui dừng đón
Hoàng hôn nhạt nắng chiều.

Em ơi ! anh rất yêu
Chút hương thầm cỏ dại
Đơn sơ chẳng kiêu kỳ
Chân quê tình con gái.

Thẹn thùng đơm hoa trái
Ngot ngào lòng xuyến xao
Nụ cười em gửi trao
Trời xuân thắm dạt dào.

Hồng Phúc

Sánh Đôi

HoldingHands

Bàn tay khẻ chạm bàn tay

Tình như con sóng vút bay thành lời.

Mặt hồ trăng xuống lả lơi

In hình đáy nước,chạm đời hồn nhau.

Cuộn vò ân nghĩa tình sâu

Khắc vào đá cuội bạc đầu trăm năm.

Trót vay một kiếp con tằm

Ẩn mình trong kén yên nằm ngóng trông.

Đợi mùa xuân đến thỏa mong

Hóa thành bướm trắng vườn hồng sánh đôi.

HỒNG PHÚC