I say gold là một ca khúc được nhạc sĩ Marc Lavoine viết riêng cho Quỳnh Anh.
(Phạm Quỳnh Anh là sinh viên chuyên ngành văn học Pháp và Tây Ban Nha. Cô sống tại Bỉ với cha là bác sĩ, mẹ là y tá, cùng em gái. Từng nổi tiếng với Bonjour VietNam, J’espere…)
Trích một bài phỏng vấn Phạm Quỳnh Anh:
* Chị đã cảm nhận và hát I say gold như thế nào?
– Bài hát đó là về tôi. Tôi trẻ. Tôi tự hào rằng một phần con người tôi thuộc về châu Á. Nhưng tôi không thể nói rằng tôi hoàn toàn châu Á, vì tôi cũng là người châu Âu. Khi ở Bỉ trông tôi khác mọi người, nhưng về Việt Nam tôi cũng thấy mình khác mọi người. Tôi nghĩ mình sẽ luôn như vậy. Giống mà không giống. Nhưng điều đó không khiến tôi buồn hay đau khổ. Ðôi khi cảm giác đó rất kỳ lạ.

Trong phần giới thiệu đoạn khúc 2, Nhạc sĩ Phạm Duy đã viết: Qua Miền Trung, với tình thương yêu chan chứa niềm xót xa.







Nhạc sĩ Xuân Tiên không sáng tác nhiều về tình ca đôi lứa, nhưng lại chủ ý viết cho nhiều đôi lứa, cho nhiều con người. Những con người trong nhạc của ông thường là những con người trẻ mà ‘tình yêu nước nung nấu’, đi bên nhau, thương yêu nhau, ngồn cạnh nhau trong ánh lửa hồng bếp cũ: Đi lớp lớp đi lớp lớp người đi, theo tiếng gió đưa tiếng hát gần xa.. ‘Người ơi mau về đây, về bên bếp hồng tay cầm tay..’
Quỳnh Anh có lẽ đã quá quen thuộc với cư dân mạng qua ca khúc bất hủ “Bonjour Vietnam”(tiếng Pháp) hay “Hello Vietnam” (tiếng Anh).

Enrico Caruso là một giọng ca Ý được xếp vào một trong những tenor vĩ đại nhất thế giới. Ông là người đã đem những bài hát O Sole mio, hay La Donna Mobile trở thành huyền thoại của dòng nhạc Opera.Caruso sinh trưởng trong một gia đình không có ai làm nghệ thuật nhưng nhờ giọng hát trời phú mà người ta gọi là “ tự nhiên và hoang sơ”, dần dần ông cũng khẳng đinh được mình trên con đường nghệ thuật.Caruso đã từng nhiều lần thất bại, trong sự nghiệp cũng như trong tình yêu. Ông đã bị người vợ đầu tiên phản bội và có lúc ông bị khán giả tuýt còi đuổi khỏi sân khấu vì hát trong tình trạng say xỉn.Thành công lớn nhất của ông chính là khoảng thời gian ông ở Mỹ, nơi mà những bài hát và vở nhạc kịch ông tham gia tại nhà hát Metropolitan đã đem tên tuổi của ông vượt mọi biên giới. Năm 1921, khi mới 48 tuổi, sự nghiệp của ông gần như kết thúc khi ông bị ho ra máu trong lúc biểu diễn một bài hát opera. Ông trở về nghỉ ngơi những ngày cuối đời tại một khách sạn nhỏ gần vịnh Sorriento, Napoli bên cạnh một cô gái trẻ hơn ông tới 20 tuổi. Cô gái là học trò mà ông dạy nhạc, tình yêu ông dành cho cô gái thật trong sáng nhưng rất sâu sắc.
Năm 1982 đội tuyển bóng đá Ý giành chiến thắng tại World Cup ở Tây Ban Nha với sự có mặt của Tổng thống Sandro Pertini, từng là du kích trong chiến tranh và được người dân Ý rất yêu mến. Sự kiện này đánh thức niềm tự hào của người Ý về đất nước Italia mà khi ấy còn có nhiều điều làm người dân không hài lòng: kinh tế suy thoái, đạo đức suy đồi…