(Chữ màu đỏ là do TĐH tô màu)
Nhắc đến nghệ sĩ nhân dân, đạo diễn Trần Văn Thủy là người ta nhớ ngay đến hàng loạt tác phẩm để đời của ông như Những người dân quê tôi, Phản bội, Tiếng vĩ cầm ở Mỹ Lai, Chuyện từ góc công viên, Thầy mù xem voi… và đặc biệt là hai tác phẩm đã “làm mưa làm gió” trong đời sống điện ảnh của người dân Việt Nam cũng như cho chính cuộc đời ông một thời: Hà Nội trong mắt ai, Chuyện tử tế. Vì Hà Nội trong mắt ai mà ông gặp nhiều chuyện rắc rối, nhưng cuộc đời cũng lắm sự lạ lùng… sau năm năm bất lực, tuyệt vọng vì đứa con tinh thần của mình không được phép lên tiếng, thì ngay khi xuất hiện trở lại nó đã đưa ông lên đài vinh quang.
Nghệ sĩ nhân dân, đạo diễn Trần Văn Thủy. Tranh Hoàng Tường |
Chưa bao giờ phim tài liệu lại được chiếu riêng một buổi như các phim truyện khác. Chưa bao giờ người ta lại bỏ tiền túi ra, xếp hàng lũ lượt để mua vé vào xem. Cũng chưa bao giờ các rạp chiếu phim lớn của cả nước lại làm việc hết công suất như thời điểm công chiếu hai phim nói trên. Không biết đến bao giờ điện ảnh Việt Nam mới lặp lại hiện tượng ấy. Hà Nội trong mắt ai nhận liền bốn giải lớn của Liên hoan phim Việt Nam năm 1988 (giải Bông sen vàng đặc biệt, giải Biên kịch, giải Đạo diễn, giải Quay phim xuất sắc nhất).
Continue reading Nội lực của đất nước chính là nhân cách của mỗi con người
Nghệ sĩ nhân dân, đạo diễn Trần Văn Thủy. Tranh Hoàng Tường

Lệ thường, ngày nào cũng vậy, lão Ban lại ra biển. Không nhìn thấy biển là lão cảm thấy sao sao ấy. Lão dễ nổi cáu với vợ. Chỉ cần nhìn thấy biển, nhìn ra ngoài khơi xa là lão mới dịu đi những cáu ghét của cuộc đời. Lão đi biển không phải để nhìn thiên hạ tắm, không phải tập thể dục dưỡng sinh, cũng không phải bông lơn chọc ghẹo những mụ hồi xuân. Lão nhìn biển như thể cho vơi bớt nỗi lòng của mình, khi chẳng biết tỏ cùng ai. Thường là lão đi một mình. Nhưng lần này lại khác. Lão cùng thằng cháu nội ra biển chơi.
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nơi xa hẻo lánh, dân cư thưa thớt, 80% là người dân tộc sinh sống, nhà thì cách nhau hàng kilomet… cuộc sống rất khó khăn và mọi sự phát triển của thế giới và tầm nhìn của một thế hệ trẻ trong tôi cũng chỉ biết qua vô tuyến. Gia đình tôi thì cũng chẳng có gì hạnh phúc cả, ngay từ khi trong bụng mẹ đến khi tôi lớn lên cũng chưa bao giờ được cất tiếng Bố ơi, cha ơi… Nhưng cuộc sống này lại ban tặng cho tôi một người mẹ vĩ đại, người mà đã sinh thành ra tôi, nuôi sống tôi và là niềm hy vọng duy nhất của cuộc đời tôi. Tình cờ biết về website ĐCN nơi có thể chia sẻ những tâm tư của cá nhân theo một chiều hướng mà tôi có thể tin tưởng chia sẻ với các bạn những sự nỗ lực của tôi, mặc dù nó còn gian nan nhưng hy vọng ai đó đọc được và hiểu nó có thể là niềm vui của tôi…





