Tin Trần Vân Hạc qua đời thực là đột ngột, và đau xót đối với tôi cũng như đối với không ít người yêu quý văn hoá văn học dân tộc miền núi Tây Bắc, đặc biệt là văn hoá Thái… Tôi được quen biết anh qua trang mạng vanhac.org, và cũng qua anh, tôi tìm gặp lại được vợ chồng anh Nguyễn Nguyên Bảy & Lý Phương Liên- hai người thơ tôi yêu quý từ thời sinh viên và bặt tin tức gần 40 năm ròng! Còn bảy năm qua, tôi và anh, cùng hoà vào cơn lũ thơ ca của đôi vợ chồng được mệnh danh là “phù thuỷ chữ nghĩa”, đã liều mạng tham gia với anh Bảy & chị Liên một số công trình văn chương mà chúng tôi cảm thấy tin tưởng, tự hào: đó là các tập Thơ Bạn Thơ, Văn Bạn Văn… Continue reading Mai An Nguyễn Anh Tuấn: Tưởng nhớ Trần Vân Hạc
All posts by Nguyễn Anh Tuấn
Niềm vui em gái
Anh dắt tay em
Đi trong sớm biển êm
Bãi cát vàng tiền sử
Lấp lánh niềm vui tuổi thơ…
Anh có thể đi suốt cả triệu năm
Để đem tới cho em
Một niềm vui bé nhỏ Continue reading Niềm vui em gái
Rừng đêm
I
Lặng lẽ rừng đêm
Sao trời run rẩy
Hương không tìm thấy
Em gần anh hơn
Lẽn bẽn. Dịu dàng
Em nhìn không nói
Anh càng dữ dội
Em càng nhẹ êm
Khi rừng sang đêm… Continue reading Rừng đêm
Về một bộ sưu tập văn học đồ sộ: Thơ Bạn Thơ

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Dự án sách Thơ Bạn Thơ của hai nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy & Lý Phương Liên đã thực hiện được 6 cuốn (dự tính là 8 cuốn) – cùng những ấn phẩm phụ trợ mà nội dung & hình thức cũng “hoành tráng” không kém, như Văn Bạn Văn, Chém Gió Muôn Màu, Vườn Thơ 5 Nhà – cho đến nay, sau gần 5 năm, đã đi tới chặng cuối. Có thể nói, đây là một công trình lớn mà lịch sử văn học Việt Nam sau này sẽ buộc phải ghi nhận và bàn đến như một “hiện tượng Văn học” đáng kể.
Nỗi buồn mẹ bên sông Đà
Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Truyện ngắn
Tôi vô tình được gặp mẹ trong một khách sạn.
Cứ chiều chiều, mẹ lại ra đứng ở ban công tầng hai, mắt nhìn về phía xa xa, vẻ mong đợi bồn chồn…
Có lần, trong một cuộc liên hoan văn nghệ do đội văn công của khách sạn trình diễn, tôi gặp mẹ ngồi ở hàng đầu, giữa các quan khách…
Bên nồi bánh chưng xanh

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Đêm 30 Tết Âm lịch, trong một ngôi nhà cổ truyền nằm bên ngã ba sông Hồng – sông Đuống…
Đã lâu lắm rồi, chúng tôi mới được ngồi bên một bếp lửa đun nồi bánh chưng. Ở thành phố, một vài cặp bánh chưng cần thiết để cúng gia tiên thường được đi mua, hoặc đặt nấu bánh. Còn ở phần lớn các làng quê châu thổ hiện giờ, vào những ngày cuối năm, gói và đun nồi bánh chưng vẫn được coi là một nghi lễ, một niềm vui thú vô hạn – nhất là đối với bọn trẻ con.
Khoảng trời thung lũng
Mai An Nguyễn Anh Tuấn
KHOẢNG TRỜI THUNG LŨNG
( Câu chuyện của cô thủ thư )
Truyện ngắn

Sách làm cho khắp trái đất, khắp thế giới tràn ngập nỗi buồn nhớ cái tốt đẹp hơn
1. Gorki
Những ai từng quen sống ở miền núi thường ít chú ý đến điều này: vào độ cuối thu, khi mà cây cối rùng mình chuẩn bị đón những đợt sương muối khốc liệt nhất sẽ đến, chính khi đó quang cảnh của xứ sở thung lũng có một vẻ đẹp u buồn đến lạ lùng. Con suối rộng mùa khô lặng lờ chảy qua những hòn đá gan gà.
Một bản tuyên ngôn chống giặc nội xâm đầu thế kỷ XVII
Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Trong lịch sử văn hoá – tư tưởng nước ta, có những bản Tuyên ngôn nổi tiếng tới muôn đời: đó là bản Tuyên ngôn lập quốc đầu tiên bằng “Thiên đô chiếu” do đức Lý Thái Tổ viết, bản Tuyên ngôn chiến trận đời Trần bằng “Hịch tướng sĩ văn” tương truyền của Đại vương Trần Quốc Tuấn thảo, bản Tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước Đại Việt bằng áng thiên cổ hùng văn “Bình Ngô đại cáo thiên hạ” do vị Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi chấp bút, bản Tuyên ngôn độc lập thời hiện đại của nước VNDCCH do Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt quốc dân đồng bào đọc… Nhưng, ở đầu thế kỷ XVII, có một bản Khải văn cũng mang tầm vóc của một bản Tuyên ngôn rất đáng đi vào lịch sử thì còn được ít người biết đến. Đó là bản Khải văn có thể gọi tên: “Lấy dân làm gốc.” (Tâu là lời dâng lên vua, Khải là lời dâng lên chúa)
Thầy Huỳnh Lý, “ông Bụt” của tôi

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Trong cuộc sống, đôi khi con người ta rơi vào tình huống bi kịch, những trạng thái u uất, đau đớn cùng cực, và khi ấy thường có một điều gì đó vụt mách bảo tựa một cẩm nang phải giở ra lúc cần kíp, như một ông Bụt của tuổi thơ bất ngờ xuất hiện để an ủi, giải tỏa cho ta không ít điều mắc mớ, hoặc kìm giữ chân ta khỏi rơi vào cái hố tuyệt vọng…
Một hướng mới tiếp cận hiện thực của đạo diễn Đặng Nhật Minh
Lâu rồi, không thấy có phim của đạo diễn Đặng Nhật Minh. Cứ nghĩ, ông đi du lịch nước ngoài, tham dự đều các cuộc hội thảo, thỉnh thoảng viết dăm bài báo, đôi khi gặp gỡ bạn cũ-mới trong nghề hay ngoài nghề để hàn huyên chuyện thời cuộc…, cũng có nghĩa là ông đang lặng lẽ từ giã Điện ảnh sau khi đã đạt được khá nhiều thành tựu đáng kể trong lĩnh vực này cả trong nước lẫn quốc tế. Nhưng tới khi nghe ông phát biểu tại hội thảo khoa học về Tổng đốc Lê Đại Cang ở An Giang, rồi lại đọc cuốn truyện vừa “Hoa nhài” (NXB Dân Trí , 2016) do ông tặng nhân dịp gặp gỡ này, thì tôi biết mình đã lầm to!
Thương em bé miền Trung
Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Em mở bọc ni lông
sách vở nhão nhoét
Cạn khô nước mắt
sau những ngày chơ vơ trên nước
giờ em lại khóc
nước mắt hoà mưa
Tôi muốn lau cho em
dòng lệ vương bùn đất…
Đạp và Đạp

Mai An Nguyễn Anh Tuấn
Thân yêu tặng Phạm Ngọc Tiến
Bạn đã dùng đôi cẳng chân mới được trí sĩ (về hưu) của mình để đạp xe dọc dẻo đất chữ S vừa bị giáng những đòn tử thương
Những cú giáng tàn độc vào nhà báo
Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Mới đây, phóng viên Quang Thế của báo Tuổi Trẻ bị nhân viên công lực hành hung thô bạo khi thu thập thông tin; phóng viên báo Pháp Luật Việt Nam đến hiện trường ghi chép tin tức bị kẻ mặc thường phục tự xưng là chỉ huy cư xử hệt như hành vi của một tên du côn; phóng viên của VTC điện tử bị đánh đập dã man bởi công an xã khi đang làm nghiệp vụ… Còn trước đó mấy tháng, nhà báo Đỗ Doãn Hoàng bị một bọn xã hội đen hành hung một cách độc ác…
Kính gửi cụ Nguyễn Du
Nhân dịp về Hà Tĩnh vào ngày Giỗ lần thứ 196 của đại thi hào (10.8 ÂL)

Thưa Thanh Hiên Nguyễn tiên sinh!
Con xin được gọi Cụ bằng danh xưng mà lúc sinh thời của Cụ, mọi người vẫn gọi một cách thương quý và kính trọng.
Ông Nguyễn Hữu Đang và cuốn từ điển Larousse bị xé
Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Bài viết này của tôi đã bị ông Lê Thọ Bình thuổng nhiều đoạn quan trọng từ mấy năm trước, và cho tới nay là ba năm liền ông Bình vẫn trắng trợn để nguyên những chỗ đạo văn của tôi trong bài viết cũ về ông Nguyễn Hữu Đang trên trang: (https://xuandienhannom.blogspot.com/2014/08/tuong-nho-nguyen-huu-ang-mot-cuoc-oi.html); về chuyện này, bạn bè tôi trong hai năm liền cũng đã hai lần lên tiếng phê phán
