Chào các bạn,
Đạo đức kinh (Tao Te Chinh) của Lão Tử (Lão giáo hay Đạo học, Taoism), Nguyễn Duy Cần dịch, Chương 62:
Đạo là
Chỗ chứa sâu kín của vạn vật.
Châu báu của người lành.
Chỗ nương dựa của kẻ không lành.
Lời hay có thể được đắt giá.
Việc hay có thể tăng giá con người.
Nhưng còn kẻ không lành,
Sao lại bỏ chúng?
Bởi vậy,
Mới lập đấng thiên tử,
Mới đặt bậc tam công.
Tay cầm củng bích,
Ngồi xe bốn ngựa
Nhưng sao bằng ngồi yên trên Đạo mà trị dân.
Người xưa sở dĩ quý Đạo ấy là tại sao?
Không ngày nào họ không cần cho được đó,
Cho nên dù có lỗi cũng được miễn, hay sao?
Vì vậy
Nó là vật quý của thiên hạ.
“Đạo là
Chỗ chứa sâu kín của vạn vật.
Châu báu của người lành.
Chỗ nương dựa của kẻ không lành.”
Đạo là nguồn gốc của vạn vật, là kho báu của người lành, và là nơi trú ẩn của người dữ.
“Lời hay có thể được đắt giá.
Việc hay có thể tăng giá con người.”
Lời dịu dàng có thể tạo ra danh dự; việc làm lành có thể tạo ra kính trọng.
“Nhưng còn kẻ không lành,
Sao lại bỏ chúng?”
Còn những người dữ, sao ta có thể bỏ rơi họ được?
“Bởi vậy,
Mới lập đấng thiên tử,
Mới đặt bậc tam công.
Tay cầm củng bích,
Ngồi xe bốn ngựa
Nhưng sao bằng ngồi yên trên Đạo mà trị dân.”
Bởi vậy, ngày hoàng đế lên ngôi, mới cấp chức cho ba vị tướng, thay vì tặng nhau cẩm thạch và một đội bốn con tuấn mã, sao bằng ngồi tĩnh lặng với Đạo để lặng lẽ trị dân.
“Người xưa sở dĩ quý Đạo ấy là tại sao?
Không ngày nào họ không cần cho được đó,
Cho nên dù có lỗi cũng được miễn, hay sao?”
Người xưa quý Đạo là vì sao? Không ngày nào họ không cần sống với Đạo, nghĩa là ngày nào họ cũng cần sống với Đạo; cho nên, nếu họ có lỗi, họ cũng được tha thứ.
“Vì vậy
Nó là vật quý của thiên hạ.”
Vì vậy, Đạo là kho báu của mọi người.
Chúc các bạn luôn nắm giữ được kho báu.
Phạm Thu Hương