Đời đời – Evermore (Giai nhân và Dã thú)

Chào các bạn,

Đây là bài hát trong phim Gia nhân và Dã thú (Beauty and the Beast) năm 2017, lấy cảm hứng từ bộ phim hoạt hình cùng tên năm 1991 của Disney, đồng thời cũng là tác phẩm chuyển thể từ truyện cổ tích Gia nhân và Dã thú của nữ nhà văn người Pháp Jeanne-Marie Leprince de Beaumont năm 1740.

Bài hát do Tim Rice sáng tác và được Dan Stevens (trong vai Dã thú) thể hiện.

Mời các bạn cùng nghe nhé.

Chúc các bạn ngày vui.

PTH

***

Đời đời

Là người có tất cả
Là chủ số phận tôi
Chưa từng cần ai trong đời
Tôi biết được sự thật quá muộn
Chẳng khi nào rũ hết nỗi đau
Nhắm mắt lại nhưng nàng vẫn ở đó
Tôi đã để nàng lẻn vào con tim sầu muộn
Nhiều hơn tôi có thể chịu được

Giờ tôi biết nàng sẽ không bỏ tôi
Cả khi nàng chạy trốn
Nàng vẫn dày vò tôi
Làm dịu tôi, làm đau tôi
Làm mủi lòng tôi, chẳng sao đâu
Hao mòn trong tháp đơn côi
Chờ bên cửa mở
Tự lừa chính mình, nàng sẽ bước vào ngay
Và ở bên tôi đời đời

Nổi khùng với thử thách tình yêu
Nguyền rủa việc làm nhòa ánh sáng
Dù nàng bay quá xa khỏi tầm với
Nàng chẳng bao giờ khuất khỏi tầm nhìn tôi

Giờ tôi biết nàng sẽ không bỏ tôi
Cả khi nàng mờ dần khỏi tầm mắt
Nàng vẫn truyền cảm hứng cho tôi
Là một phần trong mọi điều tôi làm
Hao mòn trong tháp đơn côi
Chờ bên cửa mở
Tự lừa chính mình, nàng sẽ bước vào ngay
Và khi đêm dài, dài bắt đầu
Tôi sẽ nghĩ về tất cả có thể đã xảy ra
Đời đời chờ ở đây

(PTH dịch)

Dan Stevens – Evermore (From “Beauty and the Beast”)

Evermore

I was the one who had it all
I was the master of my fate
I never needed anybody in my life
I learned the truth too late
I’ll never shake away the pain
I close my eyes but she’s still there
I let her steal into my melancholy heart
It’s more than I can bear

Now I know she’ll never leave me
Even as she runs away
She will still torment me
Calm me, hurt me
Move me, come what may
Wasting in my lonely tower
Waiting by an open door
I’ll fool myself, she’ll walk right in
And be with me for evermore

I rage against the trials of love
I curse the fading of the light
Though she’s already flown so far beyond my reach
She’s never out of sight

Now I know she’ll never leave me
Even as she fades from view
She will still inspire me
Be a part of everything I do
Wasting in my lonely tower
Waiting by an open door
I’ll fool myself, she’ll walk right in
And as the long, long nights begin
I’ll think of all that might have been
Waiting here for evermore

Leave a comment