Thứ Tư, 2 tháng 9 năm 2009

Bài hôm nay:

Mừng Ngày Quốc Khánh: Tuyên Ngôn Độc Lập , Trà Đàm, Văn Hóa, Video, song ngữ, anh Trần Đình Hoành nối link.

Nhạc quân hành, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.

Cuộc chiến tranh thuốc phiện lần một và hai , Văn Hóa, chị Kiều Tố Uyên.

Independence Day , English Discussion, anh Trần Đình Hoành.

Tò mò , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Tâm sự với mẹ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Lời nguyện bây giờ , Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.

Sứ mệnh của thế hệ này , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Tổng thống Ba Lan, Lech Kaczynski, tức giận về vai trò của Sô Viết trong Thế Chiến II – Trước mặt tổng thống Putin của Nga và nhiều lãnh đạo thế giới tại lễ kỹ niệm 70 ngày bắt đầu Thế Chiến II tại Ba Lan, tổng thống Ba Lan nói hiệp ước hòa bình giữa Nga và Đức Quốc Xã 1939 đã chia đôi Âu Châu. Trước đó, tại một buổi lễ ở Gdansk, Kaczynski đã nói là hành động của Nga lúc đó là “đâm sau lưng.” Tổng thống Nga Putin đã nói tất cả hiệp ước với Đức Quốc Xã đều “vô đạo đức.”

Anh đình chỉ Fiji như là hội viên trong Liên Hiệp Anh – vì Fiji không tuân theo yêu cầu của Anh quốc là phải tổ chức bầu cử dân chủ tại Fiji. Thiếu tướng hải quân Frank Bainimarama đảo chánh năm 2006, nắm quyền và nói là phải đến 2014 mới có thể có bầu cử.

Bài học đầu niên khóa cho trẻ em Trung Quốc “Tôi Yêu Trung Quốc” – Ngày đầu niên học, bộ giáo dục Trung Quốc đã hợp tác với TV Trung Ương tổ chức lớp học hai tiếng đồng hồ uqa TV và Internet: Bài Học Thứ Nhất Đầu Năm Học – Tôi Yêu Trung Quốc. Chương trình này gồm một số tài tử và nhân vật nổi tiếng của Trung Quốc.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

VN trình bày báo cáo quốc gia xác định ranh giới ngoài thềm lục địa – Tại phiên họp toàn thể lần thứ 24 của Ủy ban Ranh giới thềm lục địa (RGTLĐ) của Liên Hiệp Quốc (LHQ) trong hai ngày 27 – 28.8 ở New York (Mỹ), đại diện Chính phủ VN đã trình bày Báo cáo quốc gia xác định ranh giới thềm lục địa vượt quá 200 hải lý tại khu vực phía bắc biển Đông.

Trồng cây và đặt đá chủ quyền Trường Sa – Nằm trong các hoạt động kỷ niệm Quốc khánh 2.9, chiều 1.9, tại Khu công viên Lịch sử văn hóa dân tộc (Q.9, TP.HCM), UBND TP.HCM đã tổ chức lễ trồng cây và đặt đá chủ quyền Trường Sa.

“Nhân sâm” biển kêu cứu – Theo lãnh đạo các địa phương thì mặc dù chính quyền đã ban hành các quy định về việc cấm khai thác bừa bãi nguồn hải sản quý giá này, nhưng việc quản lý lại rất khó. Mỗi kỳ nước triều rút, hàng trăm ngư dân lại lén lút lặn, bắt bào ngư, hải sâm, đó là chưa kể đến việc dùng lưới giã cào khiến cho bào ngư, hải sâm không kịp lớn đã bị bắt sạch để ngâm rượu, làm thuốc…

Chuyện học thi của thủ khoa – Nắm kiến thức thật vững. Học như niềm đam mê.

Hội Thầy thuốc trẻ TP.HCM giúp cháu Bảo Kha 50 triệu đồng – Chiều 31.8, đại diện Hội Thầy thuốc trẻ TP.HCM (ảnh, thứ hai từ phải sang) đã đến thăm và trao 50 triệu đồng giúp cháu Phạm Lê Bảo Kha, 4 tuổi, ngụ tại P.Quảng Phú, TP Quảng Ngãi, tỉnh Quảng Ngãi – bị bệnh bạch cầu cấp dòng tủy đang điều trị tại Bệnh viện Truyền máu huyết học TP.HCM.

Hội những người mê sáo – Giữa một rừng nhạc cụ phương Tây hiện đại, có những bạn trẻ vẫn lựa chọn sáo – một trong những nhạc cụ dân tộc giản dị nhất – như một thú đam mê.

Hoà nhạc chào mừng ngày Quốc khánh 2/9 – Ngày 2/9, tại Nhà hát Lớn Hà Nội sẽ diễn ra chương trình hoà nhạc được đầu tư công phu, như một hồi ức và hi vọng về những gì đẹp nhất của đất nước “Điều còn mãi” 2009. Chương trình được coi là buổi lễ “mít tinh bằng âm nhạc”.

Cậu học trò trường chuyên siêu Lý, giỏi… nội trợ – Bí kíp “nắm chắc kiến thức trong sách giáo khoa rồi mới mở rộng tìm đọc các sách khác” luôn được Nguyễn Đình Tùng HCB Lý Quốc tế năm 2009 vận dụng triệt để. Học tập tốt, cậu trò trường chuyên này còn tỏ ra có khiếu nội trợ rất cừ.

“Vương quốc tỏi” trên đảo khát – Nằm lọt thỏm giữa biển khơi mênh mông, khí hậu quanh năm khắc nghiệt, việc đào giếng tìm nguồn nước ngọt gặp nhiều khó khăn nên cái tên “Đảo khát” luôn là nỗi ám ảnh thường trực của hơn 4.000 hộ với 21.000 dân đang sinh sống ở huyện đảo Lý Sơn.

Màu của sự sống – Sự đa dạng về màu sắc của các loại thực phẩm có trong bữa ăn của bạn sẽ mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe.
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Mừng Ngày Quốc Khánh–Tuyên Ngôn Độc Lập

Chào các bạn,

Hôm nay là Ngày Độc Lập của nước ta–ngày chúng ta tuyên bố độc lập khỏi ách cai trị của thực dân. Đây là độc lập mà nhân dân Việt Nam giành được từ tay những kẻ thống trị, chứ không phải được họ trao cho. Chúng ta phải hãnh diện về điều đó.

Bản Tuyên Ngôn Độc Lập là bản văn nói lên tiếng nói độc lập và tự trị của nước ta với thế giới. Nhân kỷ niệm ngày Tuyên Ngôn Độc Lập ra đời, hãy nghe lại Tuyên Ngôn trong video sau đây, do chính cụ Hồ đọc năm 1945. Sau video là bản Tuyên Ngôn Độc Lập tiếng Việt và bản dịch tiếng Anh.

Kính mời!
.


.

Tuyên Ngôn Độc Lập

Hỡi đồng bào cả nước,

Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.

Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.

Thế mà hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.

Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.

Chúng thi hành những luật pháp dã man. Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.

Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.

Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.

Chúng dùng thuốc phiện, rượu cồn để làm cho nòi giống ta suy nhược.

Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu.

Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.

Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng.

Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn.

Mùa thu năm 1940, phát xít Nhật đến xâm lăng Đông Dương để mở thêm căn cứ đánh Đồng Minh, thì bọn thực dân Pháp quỳ gối đầu hàng, mở cửa nước ta rước Nhật. Từ đó dân ta chịu hai tầng xiềng xích: Pháp và Nhật. Từ đó dân ta càng cực khổ, nghèo nàn. Kết quả là cuối năm ngoái sang đầu năm nay, từ Quảng Trị đến Bắc kỳ, hơn hai triệu đồng bào ta bị chết đói.

Ngày 9 tháng 3 năm nay, Nhật tước khí giới của quân đội Pháp. Bọn thực dân Pháp hoặc là bỏ chạy, hoặc là đầu hàng. Thế là chẳng những chúng không “bảo hộ” được ta, trái lại, trong 5 năm, chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật.

Trước ngày 9 tháng 3, biết bao lần Việt Minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật. Bọn thực dân Pháp đã không đáp ứng lại thẳng tay khủng bố Việt Minh hơn nữa. Thậm chí đến khi thua chạy, chúng còn nhẫn tâm giết nốt số đông tù chính trị ở Yên Bái và Cao Bằng.

Tuy vậy, đối với người Pháp, đồng bào ta vẫn giữ một thái độ khoan hồng và nhân đạo. Sau cuộc biến động ngày 9 tháng 3, Việt Minh đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu cho nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ.

Sự thật là từ mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp.

Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. Dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần 100 năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ Dân chủ Cộng hòa.

Bởi thế cho nên, chúng tôi, lâm thời Chính phủ của nước Việt Nam mới, đại biểu cho toàn dân Việt Nam, tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ với Pháp, xóa bỏ hết những hiệp ước mà Pháp đã ký về nước Việt Nam, xóa bỏ tất cả mọi đặc quyền của Pháp trên đất nước Việt Nam.

Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.

Chúng tôi tin rằng các nước Đồng minh đã công nhận những nguyên tắc dân tộc bình đẳng ở các Hội nghị Têhêrăng và Cựu Kim Sơn, quyết không thể không công nhận quyền độc lập của dân Việt Nam.

Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng Minh chống phát xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!

Vì những lẽ trên, chúng tôi, chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng:

Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy.

.

Declaration of Independence
(SEPTEMBER 2, 1945)

“All men are created equal. They are endowed by their Creator with certain inalienable rights, among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness”

This immortal statement was made in the Declaration of Independence of the United States of America m 1776. In a broader sense, this means: All the peoples on the earth are equal from birth, all the peoples have a right to live, to be happy and free.

The Declaration of the French Revolution made in 1791 on the Rights of Man and the Citizen also states: “All men are born free and with equal rights, and must always remain free and have equal rights.” Those are undeniable truths.

Nevertheless, for more than eighty years, the French imperialists, abusing the standard of Liberty, Equality, and Fraternity, have violated our Fatherland and oppressed our fellow-citizens. They have acted contrary to the ideals of humanity and justice. In the field of politics, they have deprived our people of every democratic liberty.

They have enforced inhuman laws; they have set up three distinct political regimes in the North, the Center and the South of Vietnam in order to wreck our national unity and prevent our people from being united.

They have built more prisons than schools. They have mercilessly slain our patriots- they have drowned our uprisings in rivers of blood. They have fettered public opinion; they have practised obscurantism against our people. To weaken our race they have forced us to use opium and alcohol.

In the fields of economics, they have fleeced us to the backbone, impoverished our people, and devastated our land.

They have robbed us of our rice fields, our mines, our forests, and our raw materials. They have monopolised the issuing of bank-notes and the export trade.

They have invented numerous unjustifiable taxes and reduced our people, especially our peasantry, to a state of extreme poverty.

They have hampered the prospering of our national bourgeoisie; they have mercilessly exploited our workers.

In the autumn of 1940, when the Japanese Fascists violated Indochina’s territory to establish new bases in their fight against the Allies, the French imperialists went down on their bended knees and handed over our country to them.

Thus, from that date, our people were subjected to the double yoke of the French and the Japanese. Their sufferings and miseries increased. The result was that from the end of last year to the beginning of this year, from Quang Tri province to the North of Vietnam, more than two rnillion of our fellow-citizens died from starvation. On March 9, the French troops were disarmed by the lapanese. The French colonialists either fled or surrendered, showing that not only were they incapable of “protecting” us, but that, in the span of five years, they had twice sold our country to the Japanese.

On several occasions before March 9, the Vietminh League urged the French to ally themselves with it against the Japanese. Instead of agreeing to this proposal, the French colonialists so intensified their terrorist activities against the Vietminh members that before fleeing they massacred a great number of our political prisoners detained at Yen Bay and Cao Bang.

Not withstanding all this, our fellow-citizens have always manifested toward the French a tolerant and humane attitude. Even after the Japanese putsch of March 1945, the Vietminh League helped many Frenchmen to cross the frontier, rescued some of them from Japanese jails, and protected French lives and property.

From the autumn of 1940, our country had in fact ceased to be a French colony and had become a Japanese possession.

After the Japanese had surrendered to the Allies, our whole people rose to regain our national sovereignty and to found the Democratic Republic of Vietnam.

The truth is that we have wrested our independence from the Japanese and not from the French

The French have fled, the Japanese have capitulated, Emperor Bao Dai has abdicated. Our people have broken the chains which for nearly a century have fettered them and have won independence for the Fatherland. Our people at the same time have overthrown the monarchic regime that has reigned supreme for dozens of centuries. In its place has been established the present Democratic Republic.

For these reasons, we, members of the Provisional Government, representing the whole Vietnamese people, declare that from now on we break off all relations of a colonial character with France; we repeal all the international obligation that France has so far subscribed to on behalf of Vietnam and we abolish all the special rights the French have unlawfully acquired in our Fatherland.

The whole Vietnamese people, animated by a common purpose, are determined to fight to the bitter end against any attempt by the French colonialists to reconquer their country.

We are convinced that the Allied nations which at Tehran and San Francisco have acknowledged the principles of self-determination and equality of nations, will not refuse to acknowledge the independence of Vietnam.

A people who have courageously opposed French domination for more than eighty years, a people who have fought side by side with the Allies against the Fascists during these last years, such a people must be free and independent.

For these reasons, we, members of the Provisional Government of the Democratic Republic of Vietnam, solemnly declare to the world that Vietnam has the right to be a free and independent countryÑand in fact it is so already. The entire Vietnamese people are determined to mobilise all their physical and mental strength, to sacrifice their lives and property in order to safeguard their independence and liberty.
_____

Source: Ho Chi Minh, Selected Works (Hanoi, 1960-1962), Vol. 3, pp. 17-21.

* Note, the Democratic Republic of Vietnam has been renamed The Socialist Republic of Vietnam.

Nhạc quân hành

Chào các bạn,

Nhân Ngày Quốc Khánh, ngày tuyên ngôn độc lập của Việt Nam, mình muốn mời các bạn nghe vài bản nhạc quân hành để tưởng nhớ bao chiến sĩ đã hy sinh xương máu cho độc lập của đất nước.

Chiến sĩ trong mọi thời đại là những người con thân yêu của tổ quốc, vượt mọi biến giới chính trị. Ngay cả chiến binh trong các hàng ngũ đối nghịch trong các trận chiến giữa các quốc gia vẫn kính trọng nhau.

Sau đây là Tiến Về Hà Nội của Văn Cao, Bài Ca Người Lính của Diệp Minh Tuyền, và Đoàn Vệ Quốc Quân của Phan Huỳnh Điểu.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

.

Tiến Về Hà Nội (Văn Cao)

.

Bài Ca Người Lính (Diệp Minh Tuyên)

.

Đoàn vệ quốc quân (Phan Huỳnh Điểu)

Cuộc chiến tranh thuốc phiện lần một và hai

Chào các bạn,

Trong bài viết Lâm Tắc Từ và các chính sách diệt trừ thuốc phiện của Hổ Môn, chắc các bạn vẫn còn nhớ về những thắng lợi
của Lâm Tắc Từ và những tổn thất nặng lề của các thương nhân Anh trong việc buôn bán thuốc phiện tại cửa khẩu Hổ Môn chứ. Hôm nay mình sẽ giới thiệu tiếp với các bạn về những phản ứng từ bên phía chính phủ Anh trước vụ việc này nhé:
CTNP1
6/1840 Anh quốc đã phái 48 chiếc thuyền chiến được trang bị 540 khẩu súng đại bác đến ven biển Quảng Đông, phát động chiến tranh xâm chiếm Trung Quốc lần thứ 1.

Dưới sự chỉ đạo của chính phủ Anh, Viễn Chính Quân đã phong tỏa cửa khẩu Quảng Châu, Hạ Môn (nay thuộc Phúc Kiến)…, ngăn chặn các hoạt động buôn bán thương mại với các nước trên thế giới của TQ. Vì Lâm Tắc Từ và người dân Hổ Môn Quảng Châu đã có sự chuẩn bị đề phòng nghiêm ngặt ngay từ đầu nên quân Anh chỉ có thể xâm phạm ven các hải cảng
trên phía bắc TQ, đến tháng 7 quân Anh chính thức công kích vào Chiết Giang và định quân tại đây, coi đây là cứ điểm tiến quân đầu tiên của mình.
ctnp2
Trước tình hình đó hoàng đế Đạo Quang tỏ ra sợ hãi, liền ra lệnh cho tổng đốc Kỳ Thiện với vai trò đại thần khâm sai đến gặp quân Anh để đàm phán, với mục đích đề nghị quân Anh rút quân về Quảng Châu và hứa sẽ có những hình phạt đích đáng để trừng trị Lâm Tắc Từ. Sau khi Quân Anh rút về Quảng Châu, Lâm Tắc Từ lập tức bị bãi chức thành dân thường.

1/1841, quân Anh tỏ ra không thỏa mãn với những đàm phán trên và triển khai lực lượng chiếm lĩnh Hồng Kông. Chính phủ TQ bị ép buộc phải tuyên chiến, đồng thời phái đại thần Dịch San đến Quảng Châu để chỉ huy.
ctnp3
Tháng 2, quân Anh tấn công mạnh vào pháo đài Hổ Môn, đề đốc Quan Thiên Bồi mặc dù không có quân cứu viện vẫn anh dũng chiến đấu đến cùng. Sau khi Pháo đài Hổ Môn đã bị quân Anh thâu tóm, Quan Thiên Bồi và các tướng sĩ của mình đã
dùng dao để quyết chiến với quân địch, nhưng cuối cùng tất cả đều hy sinh một cách anh dũng. Tháng 5, quân Anh tấn công sâu vào thành phố Quảng Châu, Đại thần Dịch San vì sợ chết nên lập tức giơ cờ trắng đầu hàng.

Sau khi công kích vào Quảng Châu quân Anh đã có rất nhiều hành động độc ác và thủ đoạn, đồng thời còn kích động nhân dân TQ phản động lại triều đình Thanh. Trước tình hình đó rất nhiều người dân Quảng Châu đã tự tập hợp lại thành một tổ chức để chống chọi với quân xâm lược, bảo vệ quê hương, đem lại cho quân Anh không ít phiền toái.
ctnp4
Chính phủ Anh cho rằng những chiến công mà Nghĩa Luật đạt được tại đất Quảng Châu là quá ít nên đã thay Nghĩa Luật bằng tướng Henry Pottinger (đại diện cho đặc quyền của Anh tại TQ). Henry Pottinger đã dẫn theo 37 tàu chiến, cùng với 2500 lục quân rời khỏi Hồng Kông, công phá Hạ Môn của Phúc Kiến, sau đó 1/10 tiến vào Chiết Giang công phá Định Hải,
10/10 xâm nhập Trấn Hải (nay thuộc Ninh Ba), 13/10 chiếm lĩnh Ninh Ba. Vì lúc này quân Anh binh lực không còn đủ mạnh nên quyết định tạm dừng chân tại đây, chờ quân tiếp viện từ phía chính phủ Anh.

Trong lần mở rộng xâm chiếm này của quân Anh thì Cát Vân Phi được coi là đại biểu cho quân dân yêu nước đã chiến đấu rất dũng cảm, nhưng do vũ khí quá lạc hậu và thiếu thốn, lại công thêm sự thối nát của triều đại lúc bấy giờ do đó các cuộc chỉ huy đều không được thuận lợi, dẫn đến những thất bại liên tiếp trước quân xâm lược Anh.
ctnp5
6/1842 quân Anh tiếp tục tấn công vào khẩu Ngô Tùng của Thượng Hải, lão tướng Trần Hóa Thành (gần 70 tuổi) đã chỉ huy quân dân tiếp trận, mặc dù bị trọng thương nhưng vẫn cố giương cờ chỉ huy quân của mình cho đến khi chết. Ngô Tùng sau khi đã bị chiếm lĩnh, quân Anh tiếp tục xâm nhập vào các khu vực ven sông Trường Giang, đến tháng 8 thì đánh vào Nam Kinh. Trước sự tấn công như vũ bão của quân Anh triều đình Thanh hoang mang lo sợ và trong một thời gian rất ngắn đã đầu hàng. Và đồng ý ký kết hiệp ước Nam Kinh (bán quyền lợi của dân tộc Trung Hoa), nội dung bao gồm: Triều đình nhà Thanh phải bồi thường 2100 vạn ngân lượng cho chính phủ Anh, nhượng đảo Hồng Kông, khu vực mới mở rộng của
Quảng Châu, Hạ Môn, Phúc Châu, Ninh Ba, Thượng Hải…

Đây được coi là điều ước không bình đẳng mà quân ngoại quốc đã ép buộc Trung Quốc phải ký kết. Trung Quốc từ đây trở thành một đất nước nửa thuộc địa nửa phong kiến.

Liệu chính phủ Anh có thỏa mãn với hiệp ước Nam Kinh thôi không? Liệu người dân TQ có chống đỡ nổi sự chèn ép, áp bức của quân Anh không?…

Mời các bạn theo dõi trong phần giới thiệu sau của mình nhé.

Chúc các bạn một ngày vui.

Kiều Tố Uyên

Independence Day – English discussion

Dear everyone,

Today is the Independence Day of our country.
52937
The first sentence of our Declaration of Independence says:

“All men are created equal. They are endowed by their Creator with certain inalienable rights, among these are Life, Liberty, and the pursuit of Happiness”

And last sentence says:

“The entire Vietnamese people are determined to mobilise all their physical and mental strength, to sacrifice their lives and property in order to safeguard their independence and liberty.”

Could you say something inspiring?

Thanks!

Hoanh

Lời nguyện bây giờ

Chúa ơi,
praying1
Hãy cho tất cả những thay đổi có thể đưa
thế giới này
ra khỏi khổ đau và đi vào an bình
ra khỏi bạo lực
và đi vào tình yêu
ra khỏi bóng đêm và đi vào ánh sáng
xảy ra ngay bây giờ.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

Hãy cho một ánh sáng chói lọi và huy hoàng
vụt lên
và chỉ cho tất cả chúng con
đường đi.

Hãy cho đôi mắt chúng con nhìn lên bầu trời rực sáng
và nhìn thấy dấu hiệu
rằng
hãy hy vọng
và cầu nguyện,
vì Chúa đã tìm thấy đường Chúa đến với bạn.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

Hãy cho giọt nước mắt được lau khô
mọi trái tim bắt đầu vui
và mọi cuộc đời được tình yêu chữa lành.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

Chúng con cầu nguyện
và tạ ơn,
vì lời chúng con đã được nghe.
Chúa nghe chúng con.

Bây giờ, không phải mai mốt,
bây giờ.

AMEN

.

Dear God,
prayingfriday
May all the changes that would shift
this world
away from sorrow and into peace
away from violence
and into love
away from darkness and into light
now happen.

Now, not later,
now.

May a great and glorious light
emerge
and show us all
the way.
May our eyes look up at an illumined sky
and see a sign
that mean
have hope
and pray,
for the Lord has found His way to you.

Now, not later,
now.

May every tear be wiped away
and every heart begin to gladden
and every life be healed by love.

Now, not later,
now.

We pray
and say thanks,
for we are heard.
He hears us.

Now, not later,
now.

Amen

(Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch)

Sứ mệnh của thế hệ này

Chào các bạn,

Hôm nay là Ngày Quốc Khánh, ngày Tuyên Ngôn Độc Lập, ngày người Việt Nam nói với thực dân và thế giới, “Việt Nam là một quốc gia độc lập và người Việt Nam là những công dân tự do”. Ngày hôm nay là chúng ta đã cởi bỏ xiềng xích nô lệ để đứng thẳng lưng làm người.

Bao nhiêu xương máu của cha anh chúng ta đã đổ ra để làm giành độc lập cho tổ quốc. Hôm nay là ngày chúng ta dành ra một phút để tưởng nhớ công lao của thế hệ trước, và để suy niệm đến sứ mệnh của thế hệ này.

Chúng ta đang làm gì? Sứ mệnh của chúng ta là gì?
tuoitre
Đi học không phải là sứ mệnh. Đi làm không phải là sứ mệnh. Đó chỉ là các công việc. Mọi công việc phải phục vụ cho một sứ mệnh.

Đất nước không còn chiến tranh, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề phát triển gai góc. Chúng ta vẫn là quốc gia “đang phát triển” (developing country) , tức là quốc gia nghèo đói. Chúng ta đang ở trong nền kinh tế toàn cầu hóa, với những cạnh tranh kinh tế dữ dội giữa các quốc gia trên thương trường quốc tế. Chúng ta một tay thì phải chống chỏi với nghèo đói và lạc hậu, một tay thì phải cạnh tranh để sinh tồn với các quốc gia khác. Đó chính là sứ mệnh của thế hệ này: Mang Việt Nam ra khỏi nghèo đói và biến quốc gia thành hùng cường trên thương trường quốc tế.

* Nguồn căn của nghèo đói lạc hậu nằm ở trong ta, nằm trong (1) tối tăm của đầu óc, (2) gian tham của một số người, và (3) lãnh cảm của những người khác về những bức xúc và những bất công xã hội hàng ngày.

Muốn chống thoát khỏi nghèo đói lạc hậu ta phải sáng suốt đầu óc, tức là ta phải biết suy tư, biết phân tích vấn đề, biết tìm giải pháp, biết sáng tạo. Các điều này đòi hỏi mỗi người chúng ta phải năng động và tích cực hơn trong “học” và “hành”. Chúng ta phải biết đặt vấn đề, biết thắc mắc, biết đặt câu hỏi, biết suy nghĩ. Chúng ta không thể học như vẹt, kể cả khi gặp một “thầy” dạy như vẹt.

Và chúng ta không thể chỉ ôm sách ngồi trong lớp học. “Học” phải đi đôi với “hành”. Chúng ta phải nhúng tay vào các hoạt động thiện nguyện, hoạt động thanh niên sinh viên học sinh, hoạt động xã hội giúp đỡ người nghèo, người ốm đau, người cô thế. Chúng ta phải nhúng tay vào việc làm xã hội của ta đẹp hơn và tốt hơn.

Và khi có chuyện bất công xảy ra trước mắt, chúng ta không thể ngồi yên xem đó là chuyện có thể chấp nhận được. Chúng ta ít nhất cũng phải lên tiếng trước những hành động gian tham, lấn át, bất công của người khác. Bất công thường xảy ra chỉ vì 1 người bất công và 10 người lãnh cảm. Một người bất công chỉ là một vi khuẩn, 10 người lãnh cảm là môi trường rộng rãi cho vi khuẩn phát triển. Nếu mọi người đều không chấp nhận bất công và sai trái, đều lên tiếng chống bất công và sai trái, thì dù không diệt được hết bất công, chúng ta cũng làm môi trường của chúng ta trở thành khó khăn hơn cho bất công phát triển.
đấu vật
* Trên phương diện cạnh tranh quốc tế, chúng ta phải hiểu quốc tế, phải hiểu thế giới bên ngoài, phải có kiến thức và kinh nghiệm đủ để sinh họat trên sân chơi quốc tế. Nghĩa là chúng ta cần cập nhật thông tin kiến thức từ thế giới bên ngoài hàng ngày. Chúng ta cần phát triển và sử dụng các phương tiện truyền thông đường dài, nhất là Internet, vào việc giao lưu và am hiểu quốc tế.

Chúng ta cần đủ tự tin để học cái hay của người và cố gắng để trở thành thầy của người dạy mình một ngày nào đó.

Chúng ta cần có bạn khắp năm châu. Đất nước chúng ta cần vươn đến được mọi ngõ ngách của thế giới qua con dân và bạn bè Việt Nam khắp nơi trên thế giới.

* Sứ mệnh của chúng ta là đưa tổ quốc ra khỏi nghèo đói lạc hậu và trở thành cường quốc kinh tế. Đó là sứ mệnh của thế hệ này. Đó là sứ mệnh của mỗi người trong thế hệ này.

Tất cả mọi hoạt động của chúng ta, đi học, đi làm, đi nghỉ, đều nhằm phục vụ sứ mệnh thiêng liêng đó.

Đất nước chúng ta đã anh dũng thắng bao cuộc ngoại xâm qua hàng nghìn năm. Ta cần bước một bước cao hơn—làm cho đất nước ta thành hùng mạnh đến nỗi chẳng có quốc gia nào dám nghĩ đến việc xâm lăng chúng ta nữa. Đó là cuộc chiến của thế hệ này. Cuộc chiến biến quốc gia này thành cường thịnh, để chận đứng xâm lăng ngay trước khi xâm lăng có cơ hội nhen nhúm thành chỉ một tư tưởng phôi thai trong tâm thức của nước khác.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Thứ ba, 1 tháng 9 năm 2009

Bài hôm nay:

Solo trống, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Trần Đính Hoành giới thiệu và nối link.

Do government officials love to insult the people? , English Discussion, anh Trần Đình Hoành.

Xi măng ướt , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Trái tim của mẹ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Về bên kia núi , Văn, chị Niê Thanh Mai.

Lời nguyện cho tất cả mọi người , Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.

Kết nối với người nghe , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

60% người da đen sống ở Moscow bị tấn công vì kỳ thị. – Nearly 60% of black and African people living in Russia’s capital Moscow have been physically assaulted in racially motivated attacks, says a new study.

Chiến tranh miệng giữa Iraq và Sirya gia tăng – Iraq nói là Syria chứa những trại huấn luyện khủng bố tấn công Iraq. Tổng thống Syria trả đủa là cáo buộc đó của Iraq thiếu luận lý và vô đạo đức. Hai bên đã rút đại sứ về nước. Turkey, Anh, Pháp và các quốc gia khác tìm cách giải hòa, vì cuộc tranh chấp này có thể làm cho toàn vùng Trung Đông mất an ninh.

Thủ tướng Nga Putin tuyên bố là hiệp ước giữa Nga và Đức Quốc Xã năm 1939 là vô đạo đức – Hiệp ước này tạo cơ hội cho Đức tấn công Ba Lan và Đông Âu.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

19 thanh niên VN dự Chương trình đào tạo lãnh đạo trẻ 2009 – Chương trình đào tạo lãnh đạo trẻ 2009 (trước đây là Chương trình hữu nghị thanh niên Nhật Bản – ASEAN) do T.Ư Đoàn, Ủy ban Quốc gia về thanh niên VN và Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật Bản phối hợp tổ chức diễn ra từ ngày 31.8 đến 17.9 tại thành phố Tono (Tohoku, Nhật Bản).

“Yêu cầu hội nhập quốc tế rất quyết liệt” – Điều trăn trở của tôi lúc này là yêu cầu hội nhập quốc tế rất quyết liệt, nếu ngành Giáo dục không có phương pháp vừa đột phá, vừa phát triển theo chiến lược đồng bộ thì chúng ta có thể làm lỡ cơ hội phát triển của đất nước…

Chủ tịch nước đánh trống khai giảng năm học 2009 – 2010 – Sáng nay 31/8, thầy trò trường THPT Lê Quý Đôn đã vinh dự đón Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết dự lễ khai giảng năm học mới. THPT Lê Quý Đôn là trường khai giảng sớm nhất ở TPHCM.

“Cuộc chiến đấu khổng lồ” sau ngày thống nhất – Hồ Chủ tịch gọi công cuộc tái thiết đất nước sau chiến tranh là “cuộc chiến đấu khổng lồ” và “việc cần phải làm trước tiên là chỉnh đốn lại Đảng”!

Đầu tư hơn 2.700 tỉ đồng định canh, định cư đồng bào dân tộc – Tạo điều kiện cho đồng bào dân tộc thiểu số phát triển sản xuất, nâng cao đời sống vật chất tinh thần, xóa đói giảm nghèo, góp phần bảo vệ rừng, bảo vệ môi trường sinh thái, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt kế hoạch định canh, định cư cho đồng bào dân tộc thiểu số du canh, du cư đến năm 2013. Tổng vốn cho kế hoạch này là hơn 2.700 tỉ đồng.

Trang bị bản đồ vùng ngập lũ cho các xã – Theo Ban chỉ huy phòng chống lụt bão tỉnh Quảng Ngãi, đến nay đã có 16 xã được trang bị và tập huấn sử dụng bản đồ cũng như biện pháp ứng phó khi có tình huống lũ, lụt xảy ra. Quảng Ngãi là địa phương đầu tiên trong cả nước xây dựng và trang bị bản đồ vùng ngập lũ.

Hỗ trợ nhà ở cho nông dân nghèo Đồng Tháp – UBND tỉnh Đồng Tháp vừa phê duyệt kế hoạch thực hiện đề án hỗ trợ hộ nghèo về nhà ở trên địa bàn tỉnh với tổng số tiền trên 230 tỉ đồng từ nguồn ngân sách trung ương, địa phương, vốn vay tín dụng ưu đãi, vốn huy động tại địa phương, cộng đồng…

Khởi nghiệp với gốm Bàu Trúc – Festival nghề truyền thống 2009 tại Huế vừa qua, gốm Bàu Trúc thu hút người xem không chỉ bởi vẻ đẹp thô mộc truyền thống mà còn gây chú ý bởi những sản phẩm lớn có sự phối cảnh với ngọn núi nhỏ, tượng, cây cỏ, nước chảy róc rách…
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Solo trống

Chào các bạn,

Sáng ra nghe một lọat solo trống cho tỉnh ngủ 🙂 Đây là các dàn trống nhạc jazz và rock… và là những màn solo có một không hai. Mỗi dàn trống có một (hoặc nhiều) trống bass, điều khiển bằng bằng chân. Xem video thì ít thấy được chân, nhưng các bạn để ý nghe tiếng trống trầm nhất, để biết chân chuyển động nhanh đến thế nào.

Để mở đầu, trước khi xem các biểu diễn đương thời, hãy xem lại bản wipe out của ban The Ventures khoảng 50 năm trước, đặt chuẩn solo trống cho các ban nhạc sau này.

Chúc các bạn một ngày vui 🙂

Hoành
.

Wipe Out

.

Thomas Lang solo

.

Ba Tay Trống Sấm Sét

.

Travis Barker chơi theo Soulja Boy “Crank That”

Do government officials love to insult the people?- English Discussion

Dear Everyone,

If you are the president of a company, and you ask one of your managers why the production of his group is so low, and he answers that is because the employees in his group are a bunch of lazy and irresponsible guys, would you still keep this manager in your company?

In the following article, this Mr. Hoang Van Manh, deputy director of Hanoi’s department of transportation, more than once, blamed “the irresponsibility of the people” fỏ the traffic jams of Hanoi.

The government’s job is to make people responsible, by education, by putting up signs, by ticketing, by fining, by policing, by whatever.  But, traffic jams (except for those cause by accidents or other unexpected causes) are Department of Transportation’s responsibility.

Many government official have the immature habit of blaming the people for the problems within the responsibility of the officials themselves.  That is unacceptable.

People are the boss. Dân làm chủ. Government officials are the servants. Quan chức nhà nước là người phục vu. Government serves the people. In no place in the world, including Vietnam, we hear “Government scolds the people.”

But government officials, like this Mr. Manh, do scold people, their BOSS, so often.  That is irresponsible for not taking responsibility for problems within their job.  That is also disrespectful to the People.

(A plain citizen can blame the people, a government official cannot).

Can we just replace the bullies by the real servants?

Have a great day!

Hoanh

.

‘Ùn tắc ở các điểm phân làn chỉ là cảm quan’

“Một số người cho rằng, ách tắc đang xuất hiện tại các điểm quay đầu xe, nhưng tôi cho đó là cái nhìn cảm quan. Ùn tắc hiện nay là giả tạo do sự thiếu ý thức của người tham gia giao thông”, ông Hoàng Văn Mạnh, Phó thanh tra Sở Giao thông vận tải Hà Nội trao đổi với VnExpress.net.
> Nhiều điểm phân làn ùn tắc trở lại/ Giao thông Hà Nội rối loạn ngày tựu trường

– Thời gian gần đây, ùn tắc tái xuất hiện trên một số tuyến đường. Nhiều người cho rằng, việc phân làn thời gian qua thành công là do tiến hành vào thời gian học sinh, sinh viên nghỉ hè. Ý kiến của ông về vấn đề này thế nào?

– Trong thời gian thí điểm phân làn, một số sinh viên, học sinh nghỉ hè hoặc về quê, sau khi quay trở lại Hà Nội chứng kiến việc tổ chức lại giao thông nên bỡ ngỡ, chưa quen với các điểm quay đầu. Phải mất một thời gian nhất định để người tham gia giao thông quen với biển báo chỉ dẫn hướng đi. Ngoài ra, cũng có nguyên nhân mật độ giao thông khi tựu trường tăng đột biến.

Liên ngành công an và giao thông thành phố đang tiến hành rà soát những điểm phân làn có nguy cơ ùn tắc để tăng cường lực lượng, điều tiết giao thông trên các tuyến này.

Ùn tắc giao thông tại điểm phân làn trên phố Giảng Võ - Đê La Thành. Ảnh: Xuân Tùng
Ùn tắc giao thông tại điểm phân làn trên phố Giảng Võ – Đê La Thành. Ảnh: Xuân Tùng.

– Vậy ông giải thích thế nào trước ý kiến cho rằng, phân làn giao thông cũng chỉ là đẩy ùn tắc từ ngã tư sang các điểm quay đầu xe?

– Nếu thoạt nhìn có thể một số người cho rằng ùn tắc đang xuất hiện tại các điểm quay đầu xe, nhưng tôi cho đó là cái nhìn cảm quan. Hiện nay tại các điểm quay đầu, tình trạng chen lấn diễn ra khá phổ biến gây ùn tắc. Đây là nét không văn hóa về giao thông. Tôi rất buồn về việc này.

Có những điểm quay đầu chúng tôi tạo ra các ô để chia làn cho các phương tiện không bị xung đột, tránh ùn ứ nhưng do ý thức kém, người tham gia giao thông chỗ nào đi được là chen vào gây nên tình trạng ùn tắc cục bộ.

– Thực tế cảm quan cho thấy, việc “cưỡng ép” phân làn ở một số tuyến đường có dải phân cách nhỏ là không hợp lý. Tại sao không tiến hành phân làn chỉ ở những tuyến đường có dải phân cách rộng?

– Đúng là việc phân làn để thành công cần có các điều kiện: mặt cắt tuyến đường đảm bảo để các loại xe có thể quay đầu, dải phân cách tương đối rộng đủ chiều quay và không cản các luồng phương tiện đi lại…

Tại các điểm sang đường mới, tất cả những tuyến xe buýt và xe trên 12 chỗ đều được điều chỉnh quay tại vị trí khác thích hợp hơn. Việc này đã được tính toán từ trước, nếu người tham gia giao thông thực hiện đúng thì không có vấn đề gì nhưng rất tiếc một số trường hợp thiếu ý thức. Hiện nay, nhiều xe du lịch, xe chở khách tham quan quay đầu tùy tiện.

Ùn tắc giao thông tại điểm quay đầu xe trên phố Kim Mã. Ảnh: Xuân Tùng
Ùn tắc giao thông tại điểm quay đầu xe trên phố Kim Mã. Ảnh: Xuân Tùng.

Việc phân làn thời gian qua tương đối tốt và đã hạn chế được 45 điểm ùn tắc trên địa bàn thành phố. Tuy nhiên, ngoài nỗ lực của cơ quan chức năng, người tham gia giao thông cũng phải có trách nhiệm đi đúng làn đường.

– Theo những gì ông vừa nói thì việc tái diễn ùn tắc chủ yếu là do ý thức người tham gia giao thông. Vậy việc rào chắn các ngã tư để phân làn đến nay có điểm nào chưa hợp lý?

– Các tuyến phân làn cơ bản đã đạt mục tiêu. Tuy nhiên, cũng còn một số tuyến chưa được như mong muốn, ví dụ đường Nguyễn Văn Cừ. Khi nghiên cứu tổ chức làn, liên ngành giao thông, công an thành phố đã đưa ra nhiều phương án, trong đó, có tham khảo ý kiến của công an phường, quận nhưng hiện nay vẫn chưa tìm ra giải pháp để giải quyết.

Nguyên nhân là do mật độ giao thông qua cầu Chương Dương vào nội thành quá lớn. Các cây cầu kế cận: Vĩnh Tuy, Thanh Trì… chưa thông. Chúng tôi đang tập trung tìm phương án cho điểm này.

Xuân Tùng

Về bên kia núi

Em mặc yên bằng bàn tay gân guốc của mẹ. Yên cứng và còn thơm mùi hồ. Áo tròng qua cổ, cổ tay em nhỏ và mềm ngọ nguậy dưới lớp áo đen thẫm. Áo mới, em theo chị đi dự lễ tối nay.

Chị Xuân đẹp. Chị mặc yên mặc áo một mình. Cứ xoay trước xoay sau trước mặt bà để bà khen. Bà già rồi, nhưng bà muốn nhìn thấy ngày xưa từ dáng tròn mây mẩy hồn nhiên như lá của cháu gái. Vì vậy mỗi khi mặc yên mới, áo mới. Chị Xuân lại làm bà rơm rớm nước mắt. Nước mắt bà lăn từ những nếp nhăn xếp đều đặn trên mặt. Em thấy thương bà.

Chị Xuân không muốn ở mãi một xó rừng.

taynguyen
Chị nói với em điều đó khi chị em cặm cụi lên rẫy buổi sớm. Con đường mòn gập ghềnh và dốc. Mùa khô gió bốc từng nắm bụi ném vào mặt người. Mặt em lấm lem, mặt chị cũng thế. Chị ném những quả bắp to bằng bắp chân trẻ con của em vào bao bực dọc. Trưa chị không ăn cơm, em ngồi một mình với nắm cơm gạo trắng. Cơm ăn với muối vừng. Chị ngồi mãi ở gốc cây muồng, mông lung nhìn về cuối chân trời. Xung quanh chị hoa vàng rụng kín. Em thấy chị lau nứơc mắt vào chiếc yên cũ kỹ và sờn hết gấu.

Em thấy anh Plin nhìn chị. Aùnh mắt anh sáng lấp lánh như vòng đồng bắt gặp ánh nắng buổi sớm. Anh nhổ củ mì cho em bằng đôi tay rắn như gỗ rừng, củ mì gãy đôi, sữa trắng lấm lem đất. Anh nhặt cây khô nướng củ mì cho em ngay bên bìa rẫy. Em bẻ một nửa cho chị, nhưng chị không ăn. Chị bảo không thích ăn củ mì, chị thích ăn xôi nếp với thịt gà chấm muối ớt xanh. Câu nói của chị làm mắt anh hơi tối lại. Ngày hôm sau anh mang đến rẫy một con gà rừng. Gà bọc trong đất sét, trắng nõn khi anh lôi ra từ đống than hừng hực. Chị nhấm nhấm chiếc đùi gà rồi bỏ xuống xách gùi đi bẻ đọt mây. Chị bảo chị không thích nữa. Em thương anh Plin. Nhìn theo dáng khập khiễng của anh, em thấy chạnh lòng.

Chỉ có em mới biết chị muốn gì.

Chị không nói chuyện với mẹ. Chỉ thì thầm hát với em.

Những hôm trời mưa, em nằm gọn trong lòng chị. Tay vân vê những sợi tóc dài mượt đen bóng vì gội bằng bồ kết rừng. Em nghe chị hát, Giọng chị trong trong và ngọt như nước đầu nguồn tuồn trong ống lồ ô. Chị hay mân mê yên mới trong tay. Em thấy chị dệt túi mới, may áo mới. Mặt chị ngời ngời sáng.

Chị muốn lên phố. Bạn chị lên phố ba năm, quay trở về làng bằng đôi dép cao nghều nghệu, gót nhọn hoắc, chênh vênh như người ta chơi trò cà kheo. Aùo xanh lông két, váy mềm lòe xòe bay bay khi bạn chị leo lên cầu thang.

Em nép sau cửa buồng nhìn chị gói quần áo vào túi xách. Hớn hở. Khi chị xách túi bước xuống cầu thang thì quay lại nhìn em, ngùi ngùi. Chị thơm em thật lâu ở má trái, má phải. Nước mắt chị thấm ướt má em. Vậy mà chị vẫn đi. Chị giúi vào tay em tờ giấy nghệch ngoạc. Em nhỏ quá chẳng biết chị viết gì. Chỉ thấy mí trở về ngã xuống sàn nhà. Từ hôm ấy câm lặng cho đến khi em lớn.

Mí giận em. Nếu chị với em đều là núm ruột của mí có lẽ lại khác. Chị Xuân là con gái mẹ lớn. Mẹ lớn về với ông bà ngay sau khi sinh chị Xuân được hai giờ đồng hồ. Không có người chăm sóc trẻ con, không có người dỗ nó khóc lúc nửa đêm gần sáng, không có người bón nước cháo lúc nó đói. Cha nối dây với mí của em. Rồi cha mất, chị Xuân ở với mí. Mí không xem chị Xuân là con chồng. Nhưng người làng mấy ai hiểu hết lòng mí.

Em lớn và biết mặc váy áo một mình. Em tự dệt váy cho mình. Mền cũng cũng tự em dệt cho mình. Bà không còn ngồi bên khung cửi nữa. Chân bà run và yếu, bà không đủ sức duỗi chân để dệt áo cho bà nữa. Mí đi rẫy suốt và trở về đến nhà vào lúc chiều tối, khi ánh nắng là những vệt mờ xa tít ở chân trời. Mí chẳng bao giờ nói chuyện với em, cũng chẳng nói chuyện với bà. Mí nhìn em bằng cái nhìn sẫm buồn.

Em chẳng có bạn cùng lứa. Bạn em là những đứa trẻ con, tóc vàng hoe và cháy khét. Chẳng đứa nào mang dép. Chúng có những chiếc quần đùi mỏng thếch, áo thun nhàu nhàu mùi đất. Chiều nào em cũng tắm gội cho chúng. Em lôi từng đứa xuống suối, vò đầu vò tóc và kỳ cọ. Chúng bám lấy vai em, hò hét ỏm tỏi. Tắm xong chúng trèo lên trên bờ, lúp xúp trên những tảng đá và hát. Chúng chờ em giặt quần áo cho bà.

    ***

Em nhìn thấy Plin một mình.

Plin ngồi trên tảng đá với con chó nhỏ. Con chó có lông vàng và gầy tong teo. Anh thổi sáo bằng hai tay, bằng cả đôi mắt nhắm nghiền, một chân vung vẩy và mái tóc xoăn xoăn mềm.

Em đứng chôn chân nhìn. Cách Plin khoảng hai chục bước chân. Bỗng thấy trong lòng mình một cảm giác rất lạ lùng. Tiếng sáo kéo em lên lưng chừng không gian. Từ trên đó nhìn xuống dưới mọi thứ thật nhỏ bé và thơm. Mùi cỏ, mùi bùn, mùi hoa lan nép mình dịu dàng trên những thân cây.

Khi em mở mắt thì Plin đang nhìn em. Aùnh mắt anh buồn và mệt mỏi. Từ ngày chị đi, anh cứ ngồi mãi chỗ này mỗi buổi chiều. Anh đợi chị quay về bằng cây sáo 6 lỗ với những âm thanh da diết. Chân anh lấm đất, đầu anh khét mùi nắng nhưng hai tay anh lúc nào cũng ôm cây sáo.

Em mỉm cười rồi quay lưng đi, suýt vấp vào con chó vàng gầy tong teo đang quấn dưới chân.

    ***

Bà đã ngủ một giấc trưa. Và không tỉnh dậy nữa.
nhamo1
Mí khóc vật vờ và dai dẳng. Người ta lôi cái trống lớn nhất, đánh bên phía bịt da con trâu đực. Sầm sầm và buồn. Trống báo tin làng có người mất. Chỉ chốc lát nhà em đã đông nghịt là người, đàn bà trong làng vừa leo lên cầu thang đã khóc, khóc từ cầu thang lếch dần vào nhà. Những tiếng khóc buồn miết vào không gian não nùng.

Em ngồi ở bậc cửa sau, luôn phải nép người sang một bên cho những người phụ nữ lo cơm nước đi lên đi xuống. Em không khóc, em mân mê chiếc yên mới tự tay em dệt mà bà chưa kịp mặc lần nào.

Người ta đưa bà đến nghĩa địa. Đến ở chung với những người đã chết. Người đi đưa đông. Nhưng không có chị. Chị không biết tin nên không về. Không ai biết chị ở đâu để báo tin. Em vùi xuống đất một chiếc ché mới, nắm ba nắm cơm gạo nếp đặt vào đó. Em khóc khi mọi người về hết. Em ngồi một mình cho đến khi không còn nhìn thấy mặt người. Plin đến đưa em về, ngọn đuốc của anh chập chờn ma quái đã mang em khỏi nghĩa địa của bà.

Bà trở về nhà đêm ấy.

Bà đi vào từ nhà trước và ngồi xuống bếp lửa. Bà bảo sao không vùi khoai vào bếp cho nhà có mùi thơm. Không khí trong nhà chết chóc quá. Bà mặc chiếc áo mới, yên mới. Cổ tay đeo đầy vòng đồng. Gót chân bà nứt nẻ và thâm sì. Bà bảo đau chân, đau cả lồng ngực nữa. Bà không thấy cháu gái về nên không đi đâu được. Bà nhớ cháu gái của bà, cháu xinh và người tròn đầy mây mẩy.

Em tỉnh dậy khi mồ hôi ướt đẫm. Bà không có ở đây, chỉ có mí ngồi thờ thẫn bên bếp. Dáng mí còng và tội nghiệp. Gian nhà nhỏ xíu thơm thơm mùi khoai lang nướng. Có lẽ mí cũng nghe lời bà. Bà chẳng bao giờ ăn khoai nướng nhưng thích nghe mùi thơm của nó. Em sờ lên má mình, thấy má ướt. Em đã khóc khi đang vùi trong giấc ngủ chập chờn.

Em không ngủ được vì tiếng giã gạo của mí mỗi đêm. Em nghe cả tiếng hát ư ử buồn buồn phía dưới sàn nhà. Nhà thênh
thang và buồn. Em đi tìm Plin.

    ***

Em nói với Plin rằng muốn đi tìm chị.

Plin nhìn vào mắt em. Không nói. Nhưng em biết Plin đang hỏi em có biết chị ở đâu không mà đi tìm. Em khóc, nước mắt làm khuôn mặt em mờ đi và nóng hổi. “Em không biết, nhưng em phải đi tìm chị về.”

Em chạy về nhà. Em bỏ quần áo vào túi xách. Mí nhìn thấy không hỏi gì. Em đứng tần ngần trước mí, chào nghèn nghẹn. Mí không hỏi em đi đâu, vì sao lại đi. Em chạy xuống cầu thang, vừa chạy vừa khóc. Em hay khóc thế có khi nào em không còn thấy đường trước mặt nữa không.

Em đi một mình trên phố. Em mặc áo vải hoa và quần tây. Em nhớ mùi hồ của yên, cái cấn cấn của tay áo em tự dệt. Nhưng em phải mặc quần áo người Kinh để đi tìm chị cho dễ. Em xuống chợ. Mỗi sáng gùi một gùi măng lấy lại của người cùng làng. Em mong gặp chị vì em chẳng biết chị ở đâu.

Chợ đông và ồn ã. Em không biết rao. Ai dừng lại ở hàng em, em cười và dịu dàng mời mọc. Tiếng em nhỏ. Em hay nhìn sâu vào mặt những người phụ nữ ngồi trên xe, bịt mặt kín mít. Họ mua hàng và luôn miệng kêu đắt. Có khi nào trong số đó có chị của em. Em bị xe đô thị hốt hai lần, cả hai lần em đều níu gùi lại cật lực và khóc. Họ sửng sốt nhìn em. Họ không biết em chẳng tiếc gì những cành măng trong gùi. Em chỉ sợ không gặp được chị khi vắng một buổi chợ.

Nhưng em không gặp chị. Chị không đi chợ và không mua hàng của em.
Em không gặp chị. Có lẽ chị của em đã đi mất rồi.
Em đứng một mình giữa trời nắng. Khóc và thấy trống rỗng.
Em phải về làng. Mí chắc không vui. Nhưng em chẳng biết làm sao.

Em vào sâu trong chợ. Em muốn mua cho mí một cái gì đó. Em cũng sẽ mua cho Plin một cái mũ. Plin vẫn để đầu trần. Tóc xoăn và cháy nắng. Nhìn Plin hoang dã. Em thương cái hoang dã ấy của Plin.

Em nhìn mọi thứ bằng con mắt lạ. Rụt rè và không dám dừng lại ở bất cứ hàng nào. Mọi người nhìn em cũng bằng con mắt lạ. Nhưng họ quên ngay em sau đó và đổ xô đến cuối chợ xem một đám cãi nhau. Tiếng gào thét ầm ĩ. Hình như hai người đàn bà đang túm tóc nhau. Họ hét vào tai nhau những tiếng tục tĩu lanh lảnh. Em nghe như tiếng hét của chị.

Đó là chị của em.

Chị dừng cuộc vật nhau bằng bộ dạng tơi tả. Tóc chị rối tung. Quần áo có nhiều vết toạc. Em nép vào tường. Mép tường nham nhở. Em nhìn chị từ xa xa sau những vết nham nhở ấy. Chị của em. Có lẽ không. Chị em mặc yên mới, áo mới chứ không nhàu nhĩ như thế kia. Tóc chị em không xù và vàng rực như thế kia. Chị em không bao giờ nói với ai nặng lời, nhăn mày với ai quá một ngày.
taynguyen1
Em rời mép tường nham nhở. Rón rén đến gần đám đông bằng bước chân run run. Em sẽ ôm chị và khóc tức tưởi nhé. Em sẽ bảo chị về nhà. Mí không mắng chị vì chị bỏ nhà đi lâu đến thế. Em sẽ nói với chị rằng Plin đang đợi chị.

Mà có khi không phải chị đâu. Em muốn thế. Em run run nghĩ thế.

Lô nhô người. Họ xúm quanh người ngồi bệt dưới đất một cách hiếu kỳ. Nhìn qua vai của những người đang xúm đông ấy, em thấy vết sẹo dài và nhỏ như sợi chỉ vắt ngang trên thái dương bên trái. Dấu vết của lần cành cây rơi xuống khi chị và em đi rẫy về gặp giông.

Chị nhìn em.
Chị có thấy không mà mắt thảng thốt thế kia.
Chị có nhận ra em không mà xoay người phủi đất cát dưới mông mà quay lưng đi thẳng một mạch thế kia.
Chị quên mặt em hay chị không muốn em thấy chị như thế này.

Đám đông tan ngay sau đó. Chỉ có em đứng thẫn thờ giữa lối đi. Có người đi ngang mắng em sao đứng nghênh ngang giữa đường. Chị không xuất hiện để bênh em.
Có lẽ chị đi thật rồi.

    ***

Em trở về làng vào một buổi sáng.
Em đã đi bộ suốt đêm trên con đường nhấp nhô đá. Hai bàn chân em tê buốt. Nhưng không buốt bằng khi em nhớ về chị. Má em nóng rát vì nước mắt.

Mí ôm chầm lấy em. Mí sờ soạng khắp người em như kiểm chứng rằng em có phải bằng xương bằng thịt hay không. Đứng thật gần mí, em mới phát hiện ra mí già đi nhiều quá. Khóe mắt không đếm nổi có bao nhiêu vết chân chim.

Mí không hỏi em có tìm thấy chị hay không? Em cũng không nói rằng em đã gặp chị và không nói được rằng chị nhất quyết không trở về làng. Chị không muốn sống cuộc sống của mí, của em. Chị muốn là người thành phố. Chị bảo có thể sống khốn khó nhục nhã ở đây cũng được. Chị quen rồi.

Em nhìn thấy Plin trên đường ra suối. Plin ôm chầm lấy em, cái ôm của Plin chặt và nóng ấm. Em gục vào ngực Plin và khóc tức tưởi. Nước mắt em thấm ướt một vạt áo. Plin thầm thì “ Em ơi đừng khóc. Em đừng đi tìm chị Xuân nữa. Chị Xuân trở thành người dưng của làng mất rồi. Chị Xuân không trở về nữa đâu.”

“ Chị đi mãi vì làng mình nghèo phải không Plin.”
“ Anh không biết. Nhưng làng hết nghèo thì chị Xuân cũng không trở về nữa đâu em à.”

Em im lặng. Chị không về Plin có đau lòng không. Plin yêu chị.
Em im lặng. Chị không về mí có đau lòng không. Vì mí luôn thấy có lỗi khi chị rời bỏ làng.

Nhưng chị không về, trái tim em nhói buốt. Mí tưởng rằng em không tìm được chị. Mí vẫn đợi cửa chị mỗi khi đi ngủ. Mí chờ chị rời phố phường và về bên kia núi. Em thương mí. Và em thương em.


Niê Thanh Mai

Tư duy tích cực mỗi ngày