All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 12: Thế thiên hành đạo

Toàn tập 21 chương >>

Một tháng sau khi đoàn tù binh Xiêm Bộ được cho về, một chiếc thuyền khá lớn cập cảng Hòa Cường. Một thủy thủ xuống tàu, gặp quan giám cảng và báo tin là sứ thần Xiêm Bộ đến xin gặp Nguyên soái Đại Diệu Tâm. Đại Diệu Tâm cho mời sứ thần vào và gọi hai phó nguyên soái đến để cùng tiếp đón sứ thần.

Sứ thần đến một mình, hai tay ôm một hộp vuông mỗi chiều khoảng một gang tay rưỡi. Ba cô đang ngồi tại chiếc bàn trong phòng làm việc của nguyên soái. Sứ thần cúi đặt hộp vuông xuống nền, rồi chắp tay búp sen cúi đầu chào. Ba cô cùng đứng dậy, chắp tay búp sen, cúi chào đáp lễ. Sứ thần nói bằng tiếng Việt rõ ràng: Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 12: Thế thiên hành đạo

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 11: Tạ ơn

Toàn tập 21 chương >>

Sáng hôm sau đêm thắng trận, Đại Diệu Tâm gọi hai phó tướng vào lễ Phật tạ ơn. Họ vào sân chùa hái một tá hoa cúc đại đóa vàng rực rỡ, cắm vào bình, rồi mang vào đại điện để dưới chân Phật tổ. Ba chị em thắp nhang, mỗi người vài que nhang, cùng vái ba lạy, và Đại Diệu Tâm nói lớn đủ cho cả ba cùng nghe: “Chúng con tạ ơn Phật tổ và chư Phật, chư Bồ tát, đã giúp chúng con chiến thắng, bảo vệ quê hương đất nước. Xin Phật tổ và chư Phật, chư Bồ tát, tiếp tục đồng hành cùng chúng con mỗi ngày để chúng con luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ của người chiến binh bảo vệ tổ quốc và người con Phật nhẫn nhục từ bi.” Khấn xong ba cô vái ba lạy và bước lui ra khỏi đại điện, lòng mỗi người tràn ngập yêu thương và niềm biết ơn chư Phật. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 11: Tạ ơn

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 10: Địa lợi

Toàn tập 21 chương >>

Trong vòng ba tháng, làn sóng tình nguyện vào nữ quân đoàn ở huyện Hòa Cường lan sang các huyện lân cận, rồi các tỉnh lân cận. Con số tình nguyện tăng lên đến hơn ba ngàn người. Giờ thì mọi người cực kì bận rộn. Trại binh được dựng lên cấp tốc, với vách tre và mái tranh. Các nữ chiến binh được yêu cầu tự lo đồng phục bà ba đen. Quân đoàn chỉ phát đai thắt lưng theo cấp bậc. Thấp nhất là đai đen và cao nhất là đai trắng, theo thứ tự từ dưới lên: đen, xanh lá cây, vàng, đỏ, trắng, với ý nghĩa đen là cơ sở, xanh lá cây là hy vọng, vàng là màu da tức là võ công đã đến da, đỏ là võ công đã vào máu, và trắng là võ công đã đến xương tủy. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 10: Địa lợi

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 9: Giặc đến nhà đàn bà phải đánh

Toàn tập 21 chương >>

Sau ngày Đại Diệu Tâm và các sư đệ giải cứu đào nương được một thời gian thì nhà vua đột ngột băng hà vì bệnh tim. Nhân dân cả nước đau buồn tiếc thương vì nhà vua là người hiền từ đức độ. Nhưng ba ngày sau, ngay khi vua được an táng, kinh thành có biến. Tả tướng quân Mạnh Kha, liên kết với Lã Quý Phi, khởi quân chống lại việc phong vương cho hoàng tử cả Đức Chính, để đưa con Lã Quý Phi là hoàng tử Phi Hùng lên ngôi.

Hoàng tử cả Đức Chính là con của hoàng hậu Đoan Trang, tuy chỉ mới 12 tuổi và chẳng có vẻ thông minh xuất chúng, nhưng giống như mẹ, có trái tim yêu người sâu sắc và rất nhạy cảm về cảm xúc con người. Vua cha rất yêu thương Đức Chính và đã hứa với hoàng hậu và tể tướng Trung Trực là sẽ phong Đức Chính làm thái tử để tương lai kế vị cha. Nhưng chưa kịp làm lễ đăng quang cho Đức Chính thì vua đã băng hà.

Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 9: Giặc đến nhà đàn bà phải đánh

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 8: Quốc pháp

Toàn tập 21 chương >>

Đoàn hát lưu diễn về đình hát tuồng Quan Âm Thị Kính. Ni cô bảo Đại Diệu Tâm đưa các sư muội đi xem. Các cô vui mừng. Ai nấy đều mặc áo tứ thân đẹp đi xem hát.

Sân đình cờ phướn bay lượn đủ sắc màu. Tiếng trống nhạc rộn rã. Người ta qua lại đông đúc trong sân đình. Có nhiều gánh hàng ăn uống của người dân quanh đó mang vào bán trong sân đình. Quang cảnh thật là tấp nập vui vẻ. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 8: Quốc pháp

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 7: Nhường

Toàn tập 21 chương >>

Hôm nay Đại Diệu Tâm cùng hai sư muội đi chợ. Đến ngã ba gần chợ thì thấy có ba người con trai khoảng 16, 17 tuổi đang đứng ở đó. Người có vẻ lớn nhất trong bọn nói: “Chào Đại sư tỉ Đại Diệu Tâm.” Hai người kia đứng gật gù và nhếch mép cười cười, trông dáng vẻ rất lưu manh, và đồng thanh nói: “Chúng em kính chào Đại sư tỉ a… ạ…”

Đại Diệu Tâm cảm thấy ngay là có điều không ổn, nhưng cô cũng cúi đầu chào lịch sự và nói: “Em chào các anh.”

– “Xin nói chuyện với Đại sư tỉ một chút,” người lớn nhất lại nói.
– “Dạ,” Đại Diệu Tâm và hai sư muội dừng bước. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 7: Nhường

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 6: Đồ tể buông đao thành Phật

Toàn tập 21 chương >>

Thấm thoát Đại Diệu Tâm đã vào chùa được hai năm. Giờ cô không còn là một đứa bé mà đã là một thiếu nữ thông minh, nhanh nhẹn, đảm đang, đạo học sâu sắc, và võ công thâm hậu. Mỗi ngày cô siêng năng làm việc và học tập. Ni cô Trường Bình thường nói: “Con có căn cơ cao. Học gì cũng nhanh và giỏi. Con học một năm bằng người bình thường học 5, 6 năm. Sau này sẽ có nhiều cơ hội giúp đời.” Đại Diệu Tâm trân quý những lời đó, và cất kỹ trong lòng. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 6: Đồ tể buông đao thành Phật

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 5: Sát giới

Toàn tập 21 chương >>

Chiếc cầu gỗ bắc ngang dòng sông nhỏ, chiều ngang chỉ khoảng 50 bước, nhưng chiều sâu thì khá sâu, có người nói sâu đến 100 bước, nhưng chẳng ai biết được chắc chắn. Người ta gọi cầu này là Cầu Tự Sát, vì ai muốn tự tử cũng đến cầu này nhảy xuống sông. Sông sâu và đôi khi nước chảy siết, bảo đảm cái chết cho người tìm chết.

Đại Diệu Tâm đang đi chợ về, đội thúng đồ ăn trên đầu. Lên hết dốc, vừa bước lên cầu được vài bước, cô thấy một người đàn bà đang đi bộ khoảng giữa cầu bỗng leo lên thành cầu và nhảy ngay xuống cầu. Sự việc xảy ra trong một chớp mắt, Đại Diệu Tâm chẳng phản ứng gì kịp. Có tiếng người la: “Có người nhảy cầu, có người nhảy cầu.” Khoảng chục người túa đến phía cầu người đàn bà nhảy, vịn thành cầu, nhìn xuống. Đại Diệu Tâm cũng đến thành cầu nhìn xuống. Người đàn bà nhảy cầu đang chìm nổi lên xuống và vùng vẫy ngụp lặn dưới nước. Dù bà ấy cố tình tự tử thì bà vẫn chưa quen với ngợp nước. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 5: Sát giới

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 4: Định

Toàn tập 21 chương >>

Có tiếng người phụ nữ la chói lói: “Cứu tôi, cứu tôi. Ông ấy giết tôi,” và tiếng người đàn ông la lối: “Tao giết mày, tao giết mày.” Cả xóm túa ra đường, đầu người lố nhố dưới ánh trăng. Hai bóng người chạy qua, người ta nhận ra đó là cô Dương và anh Phong, chồng cô ấy. Cô Dương chạy hớt hải, và anh Phong cầm con dao cắt thịt dài chạy theo. Mọi người thất kinh: “Chuyện gì vậy? Chuyện gì vậy?”

Ni cô Trường Bình và Đại Diệu Tâm cũng đã ra đứng trước cổng chùa tìm hiểu chuyện gì. Cô Dương chạy qua mặt hai người và phóng ngay vào cổng chùa. Ni cô Trường Bình và Đại Diệu Tâm lập tức chạy lại đóng cửa chùa. Phong chạy đến la lối: Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 4: Định

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 3: Bản chất Phật

Toàn tập 21 chương >>

Sau khi làm ông đánh vợ tạm ngưng đánh vợ vì bị tuột quần và thoát khỏi tay anh chàng côn đồ tính hiếp dâm, Củn được bà chủ quán ăn trong phố bảo là ông đánh vợ thế nào cũng trả thù vì ông ta có nhiều quyền lực. Bà khuyên Củn nên trốn sang làng đánh cá cách huyện một ngày đường, xin vào tá túc trong ngôi chùa nhỏ của ni cô Trường Bình là người bà con của bà chủ quán. Củn dạ vâng. Bà cho Củn ăn một bụng thật no, bảo Củn tắm rửa sạch sẽ và bà cho cô mặc một bộ quần áo nam để cải trang. Củn trông như một thư sinh nho nhã. Bà cho Củn một ít tiền, viết một lá thư ngắn giới thiệu Củn, và gần tối dẫn Củn đi đường tắt ra khỏi huyện lỵ. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 3: Bản chất Phật

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 2: Nhân Quả

Toàn tập 21 chương >>

Những cánh đồng mênh mông với những lũy tre xanh tận chân trời bắt đầu có nhà cửa hai bên con lộ Củn đang đi. Con đường rộng ra dần, có thêm nhiều người gánh gồng qua lại. Thỉnh thoảng một chiếc xe bò hay xe ngựa đi qua.

Tại một cây đa lớn ven đường, có chiếc cổng lớn bằng gỗ đã bạc màu với ba chữ “Huyện Bình An” màu gạch đỏ. Củn nói thầm với Bụt bà: “Xin Bụt bà cho con bình an.” Củn chẳng nghe Bụt bà nói gì cả, nhưng Củn luôn có cảm tưởng Bụt bà nghe Củn. Từ lúc gặp Bụt bà trên cây cổ thụ đến nay, Củn thỉnh thoảng hay nói một câu với Bụt bà như thế, và chẳng hề nghe Bụt bà nói gì, nhưng luôn có cảm tưởng Bụt bà có nghe và mỉm cười lặng lẽ. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 2: Nhân Quả

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 1: Ra đi (Yêu người)

Toàn tập 21 chương >>

Bình Nam Đại tướng quân Nguyên soái Pháp sư Đại Diệu Tâm đứng nhìn quân đoàn 15 ngàn người, đồng thời là đệ tử của mình, đang sắp hàng ngay ngắn, và cô nói lời cuối cùng:

–  “Bụt bà đã bảo cô nhập thất ba ngày, và trong ba ngày đó Bụt bà sẽ dẫn độ cô về cõi bên kia. Sau ba ngày các em có thể mở cửa thất và hỏa táng cô.”

Đoàn quân lặng yên, mọi cặp mắt mở to nhìn cô đăm đăm. Hình như mọi người đều có vẻ như nghiêng đầu một chút để lắng nghe từng lời cô nói.

–  “Hãy mừng vui, vì chúng ta đã có nhiều phút giây ý nghĩa bên nhau và cô cũng đã làm tròn bổn phận ở thế giới này.”

Rồi cô đưa mắt chầm chậm nhìn đoàn quân từ trái sang phải, như đang uống vào lòng những hình ảnh thân yêu cuối cùng mà cô sẽ không bao giờ gặp lại.

–  “Đây là lời cuối của cô, các em ghi nhớ:

Cuộc đời ảo diệu khó lường
Chỉ chắc một điều: hãy yêu thương
Yêu mọi sinh linh trong thế giới
An lạc về không, buổi hoàn hương.

Mười lăm ngàn quân nhìn cô, đẫm lệ, sụt sùi. Cô chắp tay cúi chào quân đoàn, và quay vào, đóng cửa thất.

Mười lăm ngàn người bên ngoài đứng lặng yên.

Cô ngồi xuống, thiền định, và bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình…

***

Tại một làng quê nghèo có một người con gái 12 tuổi tên Củn, sống cùng cậu mợ. Ba mẹ Củn đã mất vào trận lụt năm Thìn khi Củn mới được một tuổi. Cậu, em trai của mẹ, và mợ, vợ cậu, mang Củn về nuôi và đặt tên là Củn. Ba mẹ Củn đã có đặt một tên đẹp gì đó cho Củn rồi, nhưng cậu mợ đã mất hai người con do mợ bị sảy thai, nên cậu mợ muốn cho Củn một cái tên xấu xí để quỷ thần không thèm bắt Củn.

Năm đó hạn hán, ngày ngày nắng nóng như thiêu đốt và chẳng có mưa, ruộng rẫy đều khô héo. Mất mùa. Cả nước đói khổ, thiếu gạo để ăn. Lý trưởng của làng vẫn theo lệnh trên bắt mỗi nhà đóng thuế 3 giạ thóc. Cậu mợ Củn không đủ thóc để đóng, xin lý trưởng cho khất đến năm sau, nhưng lý trưởng nói:

– “Tôi đã cho cô chú khất 3 năm rồi. Năm đầu 1 giạ, năm thứ hai 3 giạ, năm thứ ba 2 giạ. Bây giờ nếu khất 3 giạ nữa là 9 giạ, nhiều quá, chính tôi cũng sẽ bị còng đầu. Tôi gia hạn cho cô chú 3 ngày để đóng 3 giạ. Nếu không thì tôi phải theo luật công, bỏ tù chú.”

Lý trưởng nói xong bỏ về, mặc cậu mợ khóc lóc van xin. Ba ngày sau, lý trưởng và lính làng bắt cậu giam trong phòng giam cạnh đình làng. Mợ ở nhà lắng lo và buồn cho số phận, bèn nhảy xuống dòng sông bên làng tự tử.

Khi người làng mang xác mợ về, thấy mợ, Củn đau lòng quá thành mất trí. Củn chạy đến nhà ông lý trưởng, định chửi rủa ông gian ác. Thấy ông đang đứng bên thành giếng, Củn nổi điên chạy đến từ sau lưng đẩy ông xuống giếng. Nào ngờ đó là giếng sâu và đã khô lâu ngày, ông lý trưởng rơi từ cao xuống, chết tức thì. Củn sợ quá, chạy ra khỏi làng, và chạy mãi, chạy mãi.

Củn không biết mình đã chạy bao nhiêu lâu, cho đến khi trời sẫm tối, thấy một cây cổ thụ to lớn bên đường, nơi không có nhà cửa gì cả, Củn leo lên cây, tìm một cành cây có chảng ba, lấy dây thắt lưng buộc mình vào cây để ngủ cho khỏi bị rơi. Nhưng Củn không ngủ được. Củn nhớ cậu mợ, nhớ những buổi chiều cùng nhau ăn cơm đầm ấm, nhớ những chuyện vừa xảy ra như cơn ác mộng, và Củn thút thít khóc.

Khóc một hồi lâu, Củn bỗng nghe tiếng một người đàn bà: “Con nín đi.” Củn nhìn quanh và nhìn xuống đất, chẳng thấy ai cả, Củn lại thút thít khóc và lại nghe: “Con nín đi.” Củn lại nhìn quanh quẩn tìm người, nhưng chẳng thấy ai. Củn lên tiếng hỏi: “Bà ở đâu vậy? Con không thấy bà.”

– “Bà ở đây này, bên cạnh con,” tiếng đàn bà nói.
– “Con không thấy ai cả.”
– “Con có thấy bông hoa vàng ở gần tay con không?”
– “Dạ, con thấy.”
– “Bà là bông hoa vàng đó.”

Củn sửng sốt, nhìn bông hoa vàng chằm chằm. “Sao bà là bông hoa vàng đó được? Sao bông hoa lại nói được?”

– “Vì bà là Bụt.”
– “Bụt là hoa hở bà?” Củn hỏi.
– “Ừ, Bụt là hoa, hoa là Bụt. Nhưng Bụt còn là nhiều thứ nữa.”
– “Là những thứ gì vậy bà?” Củn mở to mắt tò mò.
– “Là con ruồi như thế này. Con nhìn xuống bàn tay của con đi.”

Củn nhìn xuống và thấy một con ruồi đang đậu trên lưng bàn tay của mình. “Bà là con ruồi này à?” Củn hỏi đầy thú vị.

– “Ừ, bà là con ruồi đây.”
– “Bà có làm người được không ạ?”
– “Được chứ.”

Và bỗng nhiên Củn thấy trước mặt mình, trên cành cây, một phụ nữ mặc áo dài tứ thân màu nâu, khăn mỏ quạ đen, đang nhìn Củn mỉm cười hiền dịu.

– “Ô, bà đẹp quá,” Củn nói to thích thú. “Bụt là người đẹp như thế này ạ?”

Bà Bụt mỉm cười rồi nói: “Con cũng có thể đẹp như Bụt.”

– “Làm sao con có thể đẹp như bà được?”

Củn nhìn xuống cái váy quây sờn rách và đôi chân vừa đen vừa bẩn thỉu vừa rướm máu của mình. Củn sờ cái bụng xẹp lép vì cả ngày chưa có hạt cơm, và sờ bím tóc ngang vai khô cứng vì suốt ngày cháy nắng của mình. Củn nhìn bà Bụt đẹp, Củn nói:

– “Con cũng muốn đẹp như bà.”
– “Nếu trái tim con đẹp, con cũng đẹp như bà,” bà Bụt nói.
– “Làm sao để trái tim con đẹp?” Củn tròn mắt.
– “Yêu tất cả mọi người, trái tim con sẽ đẹp.”
– “Ôi bà ơi, nếu con lỡ giết người thì sao hả bà?”
– “Chuyện gì đã qua thì đã qua. Nếu con thành tâm xin lỗi người, nếu con yêu người con giết, trái tim con vẫn đẹp.”
– “Làm sao con xin lỗi bác lý trưởng được đây? Bác ấy chết rồi. Làng con lại ở cách xa đây lắm, con cũng chẳng biết đường về.”
– “Con chỉ cần thành tâm xin lỗi bác lý trưởng, bác ấy sẽ nghe được.”

Củn chỉnh váy áo cho ngay ngắn, chắp tay búp sen, nói:

– “Bác lý trưởng ơi, cháu xin lỗi bác. Lúc đó cháu giận quá, cháu giận vì cậu bị bắt vô tù, mợ thì tự tử, nên cháu lỡ tay giết bác. Xin bác tha tội cho cháu. Cháu yêu bác lắm. Cháu luôn nhớ những lần bác cho cháu quà bánh khi cháu làm việc nhà cho bác. Cháu lỡ tay giết bác, cháu rất hối hận. Xin bác tha thứ cho cháu.”

Củn vừa nói xong, một ánh sáng trắng lói xuất hiện trước mặt Củn, rồi một người đàn ông đứng sau làn ánh sáng đó: “Bác lý trưởng đây.” Củn há hốc mồm cố nhìn xuyên làn ánh sáng. Cô nghe giọng bác lý trưởng, nhưng không thấy rõ người.

–  “Đó là duyên nợ của bác. Nhưng cũng nhờ vậy mà bây giờ bác được đi theo Bụt bà đây để học đạo.”

Lý trưởng nói xong, cúi đầu lạy bà Bụt: “Con cám ơn bà Bụt đã giáo hóa con.” Bà Bụt gật đầu. Rồi bác lý trưởng biến mất.

– “Bây giờ con định làm gì?” Bà Bụt hỏi Củn.
– “Con không biết nữa. Chắc con cứ đi con đường này, tới làng nào đó con sẽ xin làm việc để có cơm ăn.”
– “Con có muốn bà chỉ cho con một con đường không?”
– “Dạ có.”
– “Ừ, bà chỉ cho con con đường bà đã đi và đang đi. Con có sợ đi đường khó không?”
– “Bà ơi, con là con nhà nghèo, làm việc cực nhọc từ nhỏ, con không sợ việc khó đâu bà.”
– “Tốt lắm. Vậy con hãy đi con đường yêu tất cả mọi người.”
– “Làm sao con biết con yêu đủ tất cả mọi người?”
– “Cứ yêu, và con sẽ biết.”
– “Con đã yêu cậu mợ con, con cũng yêu bác lý trưởng, vậy là con đã yêu 3 người,” Củn nói.
– “Đúng vậy, con còn nhiều người để yêu: người tốt, người xấu, người dễ thương, người dễ ghét, người lành, người dữ, người thân, người không thân, người quen, người không quen, ân nhân, và kể cả kẻ thù.”

Củn ngồi lặng yên nhìn bà Bụt, cố gắng hiểu những lời bà nói. Củn nói: “Yêu tất cả mọi người. Sao yêu kẻ thù được bà?”

– “Được, chớ sao không?” Bà Bụt nhìn vào mắt Củn. “Nếu con muốn yêu kẻ thù của con, con sẽ yêu được kẻ thù của con, và khi yêu như thế, trong lòng con kẻ thù không còn là kẻ thù nữa.”

Củn nghiêng đầu nhìn bà, dường như chẳng hiểu. Bà Bụt hiểu ý, nói tiếp:

– “Khi con cố gắng yêu tất cả mọi người, con sẽ yêu được kẻ thù của con. Dễ thôi, nếu con thành tâm thực hành,” bà Bụt giải thích, ngưng một chút trong khi Củn yên lặng nhìn bà.

Được một lúc, bà nói:

– “Yêu tất cả mọi người, không chừa một người nào, và trái tim con sẽ trở thành đẹp đẽ. Và con sẽ đẹp như bà.”
– “Con cám ơn bà Bụt. Con sẽ đi đường này của bà. Mà bà ơi, con muốn đi với bà.”
– “Ừ, bà sẽ luôn đi cùng con, con sẽ chẳng sợ điều chi. Bà sẽ luôn nắm tay con, con sẽ không bị lạc. Con đừng sợ, con sẽ không bao giờ đi một mình.”

Nói xong, bà Bụt chỉ vào cành cây và nói: “Bông hoa vàng đó là bà. Con hãy ngắt lấy và cài lên tóc con.” Bà Bụt biến mất.

Củn cúi xuống ngắt bông hoa, cài lên mái tóc, mỉm cười và nói: “Vâng, con đi cùng bà. Bà luôn ở trên đầu con.”

***

© copyright 2020
Trần Đình Hoành & Phạm Thu Hương
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thích, chấp và vô chấp

Chào các bạn,

Bài này mình giải thích rõ ràng sự khác biệt giữa “thích” và “chấp”, để chúng ta hiểu “chấp” và hiểu “vô chấp”. Vô chấp là khái niệm trung tâm của Phật triết. Vô chấp, vô trụ, thì được giải thoát, giác ngộ – Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm (Không trụ/chấp nơi đâu thì sinh tâm bồ đề – Kinh Kim Cang).

Chúng ta thích đủ mọi thứ trên đời: Continue reading Thích, chấp và vô chấp

Chao đảo với thất tình lục dục

Chào các bạn,

Nếu các bạn là người có nhiều tình cảm, nhiều xúc cảm, thì bạn đương nhiên là có nhiều chao đảo trong đời – hỉ, nộ, ái, ố, bi, lạc, dục – mừng, giận, yêu, ghét, thương, vui, muốn – đây là “thất tình”, bảy loại tình cảm của con người, (không phải “thất tình” kia, có nghĩa là mất tình và muốn tự tử 🙂 )

Thất tình (bảy tình cảm) thường đi đôi với sáu ham muốn (lục dục) thành “thất tình lục dục”. Lục dục chính là “dục”, từ cuối cùng của “thất tình.” Sáu ham muốn đó là: sắc dục, thanh dục, hương dục, vị dục, xúc dục, pháp dục – ham muốn về hình ảnh, âm thanh, mùi thơm, vị ngon, cảm giác, và mọi thứ (kể cả tư tưởng). Đây chính là sáu điều mà Phật triết gọi là lục trần – sáu bụi – của cuộc đời: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Continue reading Chao đảo với thất tình lục dục

Tựa vào một người

Chào các bạn,

Thiền tông dạy chúng ta 100% chủ động và tự lập trong đời sống. Nhưng đó là một cách sống rất khó khăn. Cả thế giới may ra chỉ được một hai thánh tăng có thể làm thế. Con người yếu đuối, cho nên cực kỳ khó để chúng ta đi qua đời sống này một mình. Vì vậy, cách sống thông thái hơn là nên tựa vào một người để có sức mạnh.

Hầu hết mọi truyền thống tâm linh của thế giới dạy chúng ta tựa vào Trời, Thượng đế, Allah, Thiên chúa… Phật giáo nhấn rất mạnh đến tự lập, nhưng cũng nói đến nhờ chư Phật và Bồ tát giúp đỡ và hỗ trợ.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Ta biết ta yếu, thì ta tìm nơi nương tựa.

Cho nên, các bạn, hãy nương tựa vào Chúa, Phật, Bồ tát, Thánh… của bạn. Vị nào cũng được. Cầm tay vị thánh của bạn để bước từng bước trong ngày.

Bắt đầu ngày, nói một câu với vị thánh. Khi gặp căng thẳng trong công việc, nói một câu. Trước khi vào phòng họp, nói một câu. Khi bực mình, nói một câu. Khi xuống dốc, nói một câu. Khi suy tư về chiến lược, nói một câu. Khi trượt ngã, nói một câu. Khi cần thêm sức mạnh, nói một câu… Nói chung là chúng ta có thể nói với các vị về mọi chuyện lớn nhỏ trong ngày của ta. Chẳng có gì là quá lớn, và chẳng có gì là quá nhỏ, đối với các vị.

Nếu các bạn làm thế thương xuyên trong ngày, các bạn sẽ tăng sức mạnh ít nhất là 100 lần, và tăng khả năng thành công ít nhất là 100 lần.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Chúc các bạn luôn nắm tay nguồn sức mạnh, và chiến thắng.

Mến,

Hoành