Câu chuyện đầu năm

 

Có một chàng trai Singapore vì mê bánh mì kẹp thịt kiểu Sài Gòn mà mở cửa hiệu bánh mì ngay tại Singapore. Anh muốn bánh mì kẹp thịt kiểu Sài Gòn không bị xem là món ăn hè phố tầm thường.

Đó là Wei Chan, chủ cửa hàng Viet – inspired Deli. Nằm trong trung tâm mua sắm Raffles City nhộn nhịp của Singapore, cửa hàng của anh trông khá bắt mắt với kiểu bài trí hiện đại và ấm cúng. Đặc biệt hơn, đây là nơi duy nhất ở Singapore bán bánh mì kẹp thịt “đúng điệu” VN.

Lẽ ra Chan đã nối nghiệp gia đình, trở thành ông chủ cửa hàng bánh ngọt (gia đình anh chuyên nghề làm bánh ngọt đã 23 năm qua với Công ty Pine Garden”s Cake khá nổi tiếng tại Singapore), nếu không có ngày anh bị món bánh mì “quyến rũ” lúc du học ở Canada:

“Lúc đó tôi thèm đồ ăn châu Á khủng khiếp.

Ở Canada tìm đỏ con mắt cũng chẳng có chỗ nào bán thức ăn Singapore, tôi đành ăn tạm bánh mì kẹp thịt do người Việt bán. Gặm bánh mì riết rồi ghiền lúc nào không hay!”

– Anh vui vẻ kể lại. Cái cảm giác “ngây ngất” khi cắn miếng bánh mì giòn rụm, tận hưởng sự hòa quyện giữa những miếng thịt thơm ngậy và những cọng đồ chua giòn ngọt lưu luyến theo Chan về đến tận Singapore.

Giờ đây, Chan đã có thể “ngây ngất” mỗi ngày khi chính tay anh làm ra được những ổ bánh mì “y hệt bánh mì VN” sau hơn hai năm trời mày mò thử nghiệm. Ông chủ quán 34 tuổi cười tươi rói khoe rằng hiện mỗi ngày cửa hàng anh bán được trên 100 ổ bánh mì kẹp thịt mà anh đặt tên là “Saigon baguette” (bánh mì Sài Gòn). Khách hàng của anh chủ yếu là người Singapore, một số là sinh viên VN du học tại đây.

Chan rất chú trọng đầu tư cả nội dung lẫn hình thức cho loại bánh mì của cửa hàng. Anh nhập thịt jambon và patê từ Úc, sử dụng rau sạch và bao bì mẫu mã riêng, mời đầu bếp người Việt là chị Mai Thị Bảo Châu (trước đây làm ở khách sạn Sofitel Plaza, Sài Gòn) để cố vấn cách kết hợp các nguyên vật liệu sao cho hài hòa và đẹp mắt nhất. “Tôi muốn đẩy hình ảnh ổ bánh mì lên một tầm cao hơn và hi vọng làm cho mọi người biết nhiều hơn về nó. Đó là cách đối xử công bằng nhất với món ăn tuyệt hảo này!” – anh nói

Sài Gòn có nhiều món ăn rất riêng, khởi thuỷ là món “nhập cư” được Sài Gòn hoá. Chúng không chỉ Sài Gòn ở khẩu vị, ở cách chế biến mà ở cả cách ăn, cách kinh doanh… Bánh mì là một trong số đó.

Ổ bánh mì thịt kiểu Sài Gòn đã có mặt khắp nơi trong nước. Nó còn theo chân người Việt để bén rễ ở nhiều quốc gia khác

Gần ngã tư Cao Thắng – Nguyễn Đình Chiểu có một tiệm bán bánh mì nhỏ với bảng hiệu cũ kỹ, phai màu theo năm tháng. Bánh mì Hoà Mã đã tồn tại 50 năm kể từ ngày thành lập. Nhiều người khẳng định chủ nhân ở đây là người đầu tiên bán những ổ bánh mì thịt kiểu Sài Gòn.

Sài Gòn từ trước năm 1958 đã có những cửa hiệu bán bánh của người Pháp. Họ bán bánh ngọt, bánh mì theo gu Pháp để phục vụ chủ yếu dân Tây. Bánh mì Tây là loại đặc ruột, tuỳ hình dáng mà được gọi tên (bánh mì gối là do tròn lớn như cái gối…). Và thịt nguội được bán riêng theo nhu cầu của người mua.

Năm 1954, vợ chồng ông Lê Minh Ngọc và bà Nguyễn Thị Tịnh di cư vào Nam. Trước đó, bà Tịnh đã làm cho hãng thịt nguội chuyên cung cấp sản phẩm cho các nhà hàng Pháp ở Hà Nội. Khi vào Sài Gòn, hai ông bà đã có sẵn ý tưởng mở cửa hàng bán bánh mì, thịt nguội để cung cấp cho người Việt trong khu vực. Thế là ra đời, năm 1958, cửa hàng bánh mì thịt nguội mang tên Hoà Mã (tên một làng ở ngoại ô Hà Nội) tại số 511 Phan Đình Phùng (nay là Nguyễn Đình Chiểu, Q.3). Sau đó hai năm, tiệm dời về số 53 Cao Thắng cho đến nay.

Ban đầu, tiệm cũng bán bánh mì riêng, thịt nguội riêng, ăn tại chỗ hoặc mang về. Nhưng người mua thường là công chức, thợ thuyền, sinh viên, học sinh không có nhiều thời gian vào buổi sáng để nhẩn nha ngồi ăn ở tiệm. Thế là Hoà Mã làm ổ bánh mì vừa đủ cho suất ăn sáng dài hơn gang tay, nhét thịt, chả lụa, pa-tê vào giữa để người mua tiện mang theo vào nơi làm việc, lớp học.

Lúc đó, tiệm Hoà Mã gọi một ổ bánh mì thịt của mình là cát-cút, có lẽ dùng theo từ Pháp casse-croûte, tức bữa ăn lót dạ, bữa ăn qua loa

Ngày xưa, các vị công chức ở vùng Bàn Cờ, cư xá Đô Thành rất thích ăn bánh mì Hoà Mã. Bà Tịnh vốn xuất thân làm thịt nguội cho hãng Tây nên vẫn giữ gu Pháp cho bánh mì Hoà Mã suốt 50 năm. Không ít người ở nước ngoài về thăm quê hương thường ghé lại Hoà Mã để thưởng thức hương vị bánh mì thịt không thể nào quên.

Bánh mì thịt kiểu Sài Gòn bắt đầu định được dáng vẻ, hương vị riêng của mình. Vì ổ bánh mì vừa đủ cho một khẩu phần ăn nên không cần lớn lắm, nhưng vỏ bánh phải giòn, ruột bánh đặc vừa phải để bột không quến khi nhai làm mất ngon.

Người miền Nam thường thích cái gì cũng có tí rau. Vì vậy ổ bánh mì được cho thêm vài lát dưa leo, củ cải trắng, cà rốt cắt sợi ngâm chua, thêm vài cọng hành, ngò để có hương thơm, vài khoanh ớt cay vừa ăn vừa hít hà mới khoái.

Ăn ổ bánh mì thịt có đủ mùi thơm giòn của vỏ bánh, vị ngọt của bột mì, béo của bơ, hương vị thịt, chả, pa-tê như một bản phối tròn trịa sắc màu nhưng không hề ngán bởi có rau dưa tươi mát. Và điều quan trọng của ổ bánh mì thịt Sài Gòn là ngon, rẻ, tiện lợi cho tất cả mọi tầng lớp 😀

Ông chủ tiệm bánh mì Hòa Mã chính là nhà thơ Lê Minh Ngọc, sinh năm 1917, thua nhà thơ Vũ Hoàng Chương một tuổi, là bạn rất thân với Vũ Hoàng Chương tới mức hai ông từng mong muốn gả con cho nhau để được làm thông gia.

Sau cuộc di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, ông có xuất bản tập thơ Hoa Thề (năm 1962), trong tập thơ này có bài “Tâm sự gởi về đâu” được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, rất hay.

 

Tâm sự gởi về đâu

Ngoài ấy tuổi xuân lạnh
Rét căm lòng cỏ hoa.
Em nhìn mây không cánh,
Bay về phương trời xa.
Nghẹn ngào em thầm hỏi
Người đi có nhớ nhà ?

Ra đi mùa xuân ấy
Mây hồng bay cuối thôn
Hoa vàng cài trên tóc
Em thơ ngây mắt buồn.

Trời sáng trong lòng anh,
Vực sầu vương mắt em.
Hai đứa hai tâm sự,
Xa nhau như ngày đêm.

Anh đi say lý tưởng
Em ở nghẹn căm thù
Mỗi mùa hoa lại nở
Một bóng hình phiêu du

Cô đơn vai áo bạc
Lênh–đênh vạn gốc dừa
Mơ trời hoa gạo đỏ
Giữa hai mùa nắng mưa

Hẹn mai về, mai về …
Xuân rồi xuân, quạnh-quẽ.
Thương người em gái quê,
Xuân, buồng xuân vắng-vẻ.

Hoa nắng đường anh đi,
Dài dài bước thương nhớ.
Em xa, giờ nghĩ chi?
Mây trùng dương cách trở.

Hỡi người em quê hương
Xa nhau vì lý tưởng
Đâu phải vì biên cương !
– Ngàn sau nước mắt rơi trên đá,
Ai kể chuyện mình, ai xót thương?

(Cho người gái xóm đình Yên-Thái, đất Xuân-Thảo)

 
Trên đây là nguyên tác bài thơ, còn lời bài hát đã được nhạc sĩ Phạm Duy chỉnh sửa cho phù hợp với giai điệu, Các bạn nghe ca sĩ Tuấn Ngọc hát nhé:

 

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Câu chuyện đầu năm”

  1. Rất cảm ơn anh Can đã giới thiệu câu chuyện bánh mì Sài Gòn với Vườn Chuối, đặc biệt là thông tin về cửa hiệu bánh mì của anh Chan ở Singapore, mai em sẽ đi Raffles City tìm mua liền vì em nhớ và thèm bánh mì của mình quá 🙂

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s