Hành trình ăn Tết những năm thơ…

 

Gò Công, quê hương đồng sâu nước mặn của tôi với đàn cò trắng lút nhút đầy đê. Ông ngoại có vườn me và lờ, đó, đặt bên dòng sông nhỏ sau nhà, luôn luôn vớt đầy ắp cá lóc, cá bống kèo, tôm đất… Bà Năm, chị của ngoại, và chỏ xôi vò cơm rượu. Bà Chín, em của ngoại, và nồi kiểm. Dì Ba Thận, chị của mẹ, và nồi thịt kho tàu dưa giá. Dì Bảy Nghi, chị của mẹ, và nghệ thuật bánh ít bánh tét có một không hai. Và mẹ tôi với các món bánh mứt cây trái phủ phê vào những ngày đầu xuân… Những người thân yêu đó, đã qua đi trong đời này, đã có một lúc đưa tôi vào hành trình ăn Tết thời thơ trẻ xa xưa…

Những ngày Tết của tuổi thơ là áo quần mới, lì xì, chơi cả ngày, chẳng ai la mắng, và… ăn uống thả giàn, với những món ăn ít thấy trong năm. Ngày Tết đối với tôi là một hành trình thưởng thức những món ăn tuyệt vời bên ngoại. Nguời ta có thể nghỉ Tết, vui Tết, chơi Tết, thưởng thức Tết… nhưng riêng tôi thì tôi giữ đúng truyền thống “ăn Tết”.

*

Kể từ năm tôi 8 tuổi cho đến năm 18 tuổi, năm nào cũng vậy, cứ khoảng tháng 11 âm lịch là tôi và Lan, em gái, được mẹ dẫn đi may cho mỗi đứa 2 bộ bà ba mới, thường là vải tơ trắng có một chút bông hoa gì đó. Mẹ tôi thích màu trắng.

Có quần áo mới xong là chị em tôi háo hức chờ đến ngày 30 tháng chạp được về nhà ngoại ăn Tết. Mẹ và hai chị em tôi ở Xóm Đạo, Chợ Gò Công, từ đó về nhà ngọai ở Bình Luông Đông khoảng 6 km, đi bằng xe kéo, tức là xe ngựa không mui, gặp mưa mà không có áo mưa thì ráng chịu. Nhưng thường chẳng bao giờ có mưa vào dịp Tết.

Ngày 30 tháng chạp là ngày ngoại và mẹ tôi cúng rước ông bà tổ tiên và chờ đón giao thừa. Ngay sau giao thừa, ngoại và mẹ tự xông đất nhà mình để khỏi lo người vận đen xông đất, làm mình dông cả năm.

Cả một năm chỉ có đêm giao thừa là chị em tôi được phép thức khuya, được ăn đêm cùng mẹ và ngoại, nên hí ha hí hửng vui mừng, không biết mệt.

Nhưng vui nhất phải nói đến ngày mùng 1 hôm sau, ngày hai chị em tôi theo ngoại và mẹ đi mừng tuổi mọi người trong gia tộc, theo thứ tự lớn trước nhỏ sau, bắt đầu từ Bà Năm, chị ông ngọai. Dù là thức khuya đón giao thừa đêm trước, có khi gần 2 giờ sáng mới đi ngủ, nhưng hừng đông ngày hôm sau là tôi thức tọt ngay dậy, rửa mặt rửa mày, thay quần áo mới, tóc tai thắt bính, không mỏi mệt chút nào.

*

Nhà Bà Năm Tết nào cũng đầy đủ các món ăn. Nhưng đặc biệt nhất là món xôi vò cơm rượu. Ngày đó tôi không có một khái niệm nào về cái ngon cái dở của món ăn độc đáo này của Bà Năm, mà tôi chỉ biết là ăn ngon lắm. Và tôi thường chờ đợi được thêm chén thứ hai, mà hoặc Bà Năm hoặc Dì Tư con bà chắc chắn sẽ cho. Mãi sau này lớn lên, có kinh nghiệm ăn món này tại nhiều nơi, tôi mới hiểu ra bà chị của ngoại tôi khéo tay cho đến dường nào.

Bà Năm hấp xôi vò bằng chỏ, đan bằng tre, đặt khít khao trên một nồi đất nấu nước bên dưới. Xôi vò của Bà Năm là từng hột xôi tách bời rời nằm trong chỏ không bao giờ đóng cục. Xôi phải được vò tròn từng viên đặt trên tàu lá chuối, mang ra đặt trên bộ ván ngựa giữa nhà cùng với thố cơm rượu, sau bửa ăn chính.

Xôi vò cơm rượu của Bà Năm chỉ để dành ăn tráng miệng. 4 viên cơm rượu được múc ra từng chén và 4 viên xôi được nhẹ nhàng thêm vào. Viên xôi vò xốp mềm hòa tan với viên cơm rượu dịu thơm trong miệng, cùng với chất béo của nước cốt dừa hòa lẫn chất béo của đậu xanh, là cả một vị giác tở mở mãi cho đến bây giờ, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tôi vẫn chưa quên hương vị.

*

Nhưng trước món tráng miệng của Bà Năm, đương nhiên là một loạt các món ăn chính, trong đó món kiểm của Bà Chín cũng là một món độc đáo khác mà tôi chỉ được ăn vào dịp Tết. Món kiểm này phải chính tay Bà Chín ra chợ lựa từng gia vị. Bí rợ phải chín vừa độ, chuối xiêm đen cũng phải chín vừa độ, dừa thì không được quá khô, bột khoai và bột bán không được quá cũ, còn khoai lang thì phải là khoai lang bí màu vàng. Món kiểm của Bà Chín bao giờ cũng được ngoại tôi dặn phải để dành thêm phần cho ông, không được thiếu.

Bà Năm và bà Chín biết tôi cũng thích ăn ngon và cũng thích nấu nướng, nên đã có lần nói: “Muốn hai bà truyền nghề thì mày phải về đây ở luôn với hai bà mới được”. Tôi dạ lên dạ xuống thích thú lắm. Nhưng bao năm phải theo mẹ lo chuyện học hành, rồi thời gian trôi qua với bao biến đổi vì thời cuộc, tôi thành thân và lưu lạc xứ người, còn hai bà thì qua đời sau đó, và tâm nguyện của tôi học các món ngon của hai bà không bao giờ thành tựu.

*

Từ nhà Bà Năm về lại nhà ngoại, là mọi người sẽ được thưởng thức món cá bống kèo nướng lụi chấm nước mắm me nổi tiếng. Ôi trời, món này của ngoại tôi thật là tuyệt, do chính ông chế biến từ đầu đến cuối.

Trước hết, cá bống kèo phải được ngoại tôi bắt từ cái đó ngoại đặt bên sông sau nhà, sau đó đem chà cá với tro trong bếp cho sạch nhớt, rồi mới cắt miệng (chứ không cắt đầu, đứa nào rửa cá mà cắt mất đầu là bị ăn roi liền), cắt đuôi, không được mổ bụng, rồi đem rửa cho sạch. Xong xuôi mới lấy ống tre chẻ ra thành một mớ thanh tre, vót nhọn, lụi vào mỗi con cá. Rồi nướng bằng lửa than đốt riu riu cho tới chín vàng đều. Mùi và vị tre tươi trong các thanh tre sẽ thấm vào cá.

Nhà ngoại tôi có một vườn me gần 20 cây rất say trái nên mùa nào ngoại tôi cũng có me chín để dành trong khạp, ăn quanh năm. Món cá bống kèo nướng lụi của ngoại tôi đặc biệt phải ăn với nước mắm me. Thường thì người ta làm nước mắm chấm bằng dấm, nhưng ngoại tôi lại làm bằng me chín. Vị chua của me chín dịu dịu ngọt ngọt hoàn toàn khác hẳn với vị chua ai ái của dấm nên nước mắm me ngon rất đặc biệt. Cá bống kèo chấm nước mắm me của ngoại, ai đã ăn qua một lần chắc không bao giờ quên được.

Tôi nghe ngoại kể lại ông học ngón nghề này từ bà ngoại (vì là món bà cũng rất ưa thích), lúc bà còn sinh tiền. Từ ngày bà ngoại qua đời lúc ông 38 tuổi cho đến khi ông trút hơi thở cuối cùng mùa thu năm 1976, năm ông 82 tuổi, ông thủ tiết sống vui đời góa bụa bên cạnh mẹ tôi (và chị em tôi sau này) vì tình yêu của ông đối với con với vợ. Trong mỗi bửa ăn hàng ngày của ông, ông đều có cái chén trống và đôi đũa dành riêng mời bà về dùng bửa cùng ông.

Ngày nay, cứ mỗi lần đi chợ ngang qua các tủ cá bống kèo đông lạnh nhập cảng từ Việt Nam, tôi luôn thẩn thờ nhớ đến món cá bống kèo nướng lụi chấm nước mắm me của ngoại tôi, cùng đôi đũa và cái chén trống trong mỗi bửa ăn suốt cuộc đời ngoại.

*

Món thịt kho tàu dưa giá của Dì Ba Thận cũng là món tôi chờ đợi được ăn. Rạng ngày mùng hai, chị em tôi theo mẹ lên nhà dì Ba Thận. Tết năm nào các chị của mẹ–Dì Ba Thận, Dì Sáu Bộ và Dì Bảy Nghi, các con cháu của mấy dì, và chị em tôi, cũng tụ hội về nhà Dì Ba Thận để vui chơi suốt ngày.

Đến cổng nhà là mẹ đã gọi tên nguời con trai lớn của Dì Ba Thận: “Rằng ơi Rằng, má có ở nhà không con?” Và anh Rằng luôn luôn trả lời vọng ra từ trong nhà “Dạ có”. Ngày xa xưa đó… không ai có điện thoại. Điện còn chưa có nói chi điện thoại, hay chuông điện. Đến nhà nhau thì chẳng hẹn trước, cứ đến, vào tới cổng là báo tin có mặt bằng một câu hỏi “có nhà không” như thế.

Ba dì và mẹ thường chơi bài tứ sắc để lấy hên đầu năm. Các dì tôi và mẹ tôi, bốn chị em, đều là đàn bà góa chồng, thủ tiết ở vậy nuôi con. Mấy chị em đều rất khắn khít thương yêu bảo bọc lẫn nhau. Mấy đứa con nít anh chị em bạn dì cô cậu chúng tôi cũng rất thân nhau, lo khoe quần mới, áo mới, tiền lì xì… Và tôi thì chờ đợi món thịt kho tàu dưa giá của Dì Ba Thận.

Trước ngày 30 dì đã lo đặt bà bán thịt heo ngoài chợ giữ thịt đùi ngon cho dì, bà bán trứng vịt phải có trứng mới, và bà bán dừa tươi để nguyên cho dì 1 quày dừa bung. Nồi thịt kho tàu của dì được kho từ chiều ngày 30 để cúng rước ông bà và để ăn trong 3 ngày Tết. Miếng thịt kho tàu của dì mà ngậm vào là nó tan ra từ từ trong miệng, làm mình chỉ muốn ngậm mà thưởng thức hương vị ngọt ngọt mặn mặn béo béo từ từ, chứ không đành nuốt trửng.

Dưa giá làm bằng giá, hành, và hẹ đã được dì làm 3 ngày trước, đến ngày Tết là chua vừa độ. Thịt kho tàu cùa Dì Ba Thận mà cuốn với dưa giá bánh tráng thì ăn một lần là sẽ nhớ đời.

Cộng với 2 món bánh tét bánh ít của Dì Bảy Nghi tôi nữa thì lại càng nhớ đời hơn. Bánh tét của dì gồm có nếp hột dài ngâm nước cốt dừa, đậu xanh xào dừa hành bao bọc nhân thịt ba rọi chính giữa. Lá chuối phải là lá chuối già hương thì bánh mới thơm. Bánh ít nhân đậu, hay nhân dừa, của dì cũng phải dùng lá chuối già hương để gói. Không biết bao giờ tôi mới được ăn lại bánh tét, bánh ít gói bằng lá chuối già hương?

*

Và đương nhiên là phải nhớ đến các món bánh mứt tuyệt hảo của mẹ tôi. Nào mứt dừa, mứt me, mứt mảng cầu xiêm, mứt gừng chuối dẻo, mứt bí. Nhưng tôi thích nhất là mứt gừng nguyên nhánh, mà có nguời gọi là mứt gừng xăm, và mứt cà chua nguyên trái.

Mỗi năm ngày 20 tháng chạp là mẹ tôi lại lo làm bánh mứt để làm quà cáp, làm lễ đưa ông Táo về trời, và cúng kiến ông bà tổ tiên trong ba ngày Tết. Trước đó mấy hôm, vào rằm tháng chạp là mẹ đã lo đặt trước vài chục ký gừng non. Gừng non ăn ít cay, ít sơ. Khác với nhiều người khác, mẹ tôi thích làm mứt gừng nguyên nhánh, thay vì làm mứt xắt miếng, còn gọi là mứt gừng lát.

Đến ngày 20 tháng chạp là mẹ cùng chị em tôi cạo vỏ và xăm các củ gừng mệt nghỉ. Xăm xong mẹ ngâm gừng trong nước để qua đêm. Kế tiếp mẹ tôi xả nước nhiều lần để xả bớt nồng độ cay của gừng, rồi mới bắt đầu sên mứt. Mứt gừng nguyên nhánh của mẹ tôi không cay dù vẫn có hương vị the the của gừng.

Món mứt cà chua của mẹ cũng thế, trái cà còn nguyên hình thể dù đã được xẻ lấy hột bên hông. Sau khi lấy hột, mẹ ngâm cà chua trong nước vôi qua đêm, ngày hôm sau rửa sạch trước khi sên. Mứt cà chua của mẹ rất dẻo, mùi vị thơm ngon nhẹ nhàng, chứ không hăng mùi cà chua và quá ngọt như hàng bán ngoài chợ.

*

Cả mười năm ở Gò Công, thông lệ ngày Tết của nhà tôi là thế. Với một thay đổi lớn năm tôi 16 tuổi. Tết năm đó, mẹ tôi dẫn tôi đi may chiếc áo dài đầu tiên. Trước đó tôi không hề được mặc áo dài, mà cũng chẳng ai bắt tôi phải mặc áo dài. Nữ sinh thời đó đi học vẫn mặc áo bà ba.

Chiếc áo dài đầu tiên trong đời, vải orlon màu trắng sữa, có hoa tu líp lớn màu hồng tím hai bên cánh áo. Áo có dây thắt eo và tà áo dài gần đụng mặt đường. Tôi nôn nao thấp tha thấp thỏm chờ đợi ngày mẹ đưa đi lấy áo. Trong suốt khỏang thời gian chờ đợi, tôi không thể ngủ thẳng giấc. Có nhiều khi tôi chỉ muốn đạp xe qua chỗ may để nhìn thử xem áo đã may xong chưa.

Người thợ may là Cô Tư, một vị ni cô làm nghề may để giúp gây quỹ cho chùa ở quận Hòa Đồng. Phòng may áo của Cô Tư nằm trong khuôn viên chùa, bên cạnh trai đường. Cô Tư mới ngoài 30, chuyên may áo dài nổi tiếng trong quận. Ai có thể nghĩ được một ni cô lại may áo dài rất giỏi cho các bà các cô ăn diện! Cho đến ngày nay tôi vẫn mong có một ni cô thiết kế thời trang thuộc đẳng cấp Minh Hạnh, Sĩ Hoàng…

Cô Tư rất thương tôi. Ngày lấy áo, lúc đang thử áo dài cho tôi, đột nhiên cô Tư nói với mẹ: “Chị Tám, con nhỏ này nó có cốt cách người tu, chị cho cháu nó vào chùa tu với tôi nghe chị Tám?”. Mẹ tôi chỉ cười cười, còn tôi thì chỉ biết nôn nao chờ đợi cô Tư gài chiếc móc dây cuối cùng để tôi soi gương xem chiếc áo dài đầu tiên trong đời ra sao, chẳng tâm trí đâu mà nghĩ đến việc tu hành.

Đứng trước tấm gương cao từ đầu đến chân, tôi bồi hồi nhìn tôi trong chiếc áo dài đầu tiên trong đời. Tôi hoảng sợ chợt nhận ra tôi không còn là “chuột nhỏ” (tên mẹ tôi thường gọi trong nhà) của mẹ tôi, nhưng sung sướng vì tôi có dáng dấp của một thiếu nữ lạ, mà chính tôi cũng không thể tin rằng thiếu nữ duyên dáng trong gương đó lại có thể là mình. Tôi bâng khuâng nhìn về phía mẹ, bắt gặp ánh mắt tự hào hạnh phúc của mẹ tôi. Tôi vui mừng reo lên với mẹ: “Áo đẹp quá hả mẹ? Con mặc áo này đi chùa với mẹ nghen?”. Rồi tôi nghiêng qua, nghiêng lại để khoe áo đẹp với mẹ, trong khi mẹ tôi gật gật mỉm cười.

Đêm giao thừa tôi mặc áo dài mới cùng mẹ và em gái đi lễ chùa xin lộc. Mái tóc dài của tôi được mẹ rẽ ngôi bên phải, kẹp xướt hai bên, rồi chải xỏa thẳng ra phía sau. Mẹ sung sướng nhìn tôi: “Con đã sớm thành thiếu nữ…”

Ôi, câu nói nhỏ của mẹ ngày xa xưa đó, đánh dấu một mốc lớn của đời tôi…

Trần Lê Túy-Phượng
Xuân Nhâm Thìn, 2012

 

 

Một suy nghĩ 16 thoughts on “Hành trình ăn Tết những năm thơ…”

  1. Cô chào Minh Thi,

    Chúc Mừng Năm Mới ! Thật ấm lòng có em ghé thăm và chia sẻ với cô. Cám ơn em nhiều. 🙂
    Ừ, những mùa Tết ngày xưa trong gia tộc cô bao giờ cũng cho cô nhiều tình cảm ấm áp Minh Thi ạ ! 🙂

    Cô chúc em một năm mới mọi điều như ý nguyện nhé ! 🙂

    Số lượt thích

  2. Hi Chị Phượng,

    Đọc hành trình ăn tết những năm thơ của chị mà trong em hồi tưởng lại cả một trời kỷ niệm, những câu chuyện của chị làm cảm xúc đong đầy và tươi rói trong tim phải không chị,

    Em thích nhất là giọng văn của chị, nó trong veo và đặc sệt chất nam bộ, em có cảm giác như đang đọc văn của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư vậy đó, giờ mới đựợc thưởng thức tài viết văn của bà chị nhen,

    Em cũng xuất thân từ miền quê sông nước miền tây, nên cảm trọn vẹn cái tình và cái nhớ trong bài viết của chị, vì tuổi thơ em cũng có nhiều cảm xúc với têt quê như chị, bây giờ dẫu đã là cư dân Sài Gòn mấy chục năm rồi, nhưng tết nào e cũng về quê ăn tết, là vì cái ngọt ngào và thiêng liêng của tết quê mà không nơi nào có thể cho ta cảm nhận đó được,

    Cám ơn chị đã cho em thưởng thức một bài viết về tết thật hay mà lâu lắm rồi em mới được thưởng thức !

    Năm mới em Chúc chị và anh Hòanh và cả vườn chuối chúng ta

    Vừa đủ tiền bạc để gia đình sung túc, vừa đủ hạnh phúc để tâm hồn ngọt ngào, vừa đủ ồn ào để đời không lặng lẽ, vừa đù sức khỏe để có thể rong chơi, vừa đủ thảnh thơi để thấy mình đang sống, vừa đủ hài hước để cuộc sống đáng yêu, vừa đủ mọi điều để đời thêm thi vị….

    Số lượt thích

  3. Tâm ơi ới ời,

    Sáng mùng 1 chị vào đọc những lời chúc Tết của Tâm là thấy hớn hở vui mừng mong chờ năm mới rồi. 🙂 🙂 🙂 Chúc gì mà chúc hay quá vậy hả? Chị cám ơn Tâm nhiều nhiều nha !

    Ừ, đúng thế Tâm à, ăn Tết ở đâu cũng không ngọt ngào thiêng liêng bằng ăn Tết ở vùng quê. Mà nhất là vùng quê lục tỉnh đối với những đứa con lớn lên trên sông nước miền Tây như hai chị em mình. Chị vui lắm khi khám phá Tâm cũng là người hàng xóm với chị. 🙂 🙂 🙂

    Chà chà… nghe Tâm khen cái lỗ mũi của chị nở phồng bằng cái bồ lúa năm thiên rồi đây nè. Nghe em nói chắc chị phải tìm đọc chuyện của nhà văn Nguyễn Thị Tư mới được đó. Chị chưa đọc chuyện của nhà văn này bao giờ. Văn từ của người dân miền sông nước lục tỉnh luôn mang tính chất độc đáo của nó Tâm hả? Chị luôn thương nhớ nó khó nguôi…

    Anh Hoành là người đề nghị chị viết bài này hôm trong năm. Vậy nên anh Hoành cũng có công cùng chị đó. Three cheer cho anh Hoành. 🙂

    Tâm chúc hay quá làm chị hết biết chúc gì cho Tâm rồi. Thôi thì Tâm chúc chị cái gì thì chị chúc lại Tâm cái đó vậy hén… 🙂 🙂 🙂

    Số lượt thích

  4. Chị Tâm ơi

    Sao đoạn cuối chị Tâm chúc hay quá! Chắc em nghĩ mãi một ngày cũng không ra được lời chúc nào hay như vậy.

    Chị Phượng ơi

    Bài văn của chị hay ghê, em thú thực là có đi đó đây mà chưa lần nào vào trong miền Tây hay đi Sài Gòn hết chị ạ ( Quê quá!) Đọc bài của chị xong mà em cứ thèm..nhỏ rãi 😀
    Thực sự là em chỉ tưởng tượng được miền Tây Nam Bộ qua các bộ phim tài liệu hay phim truyện nhựa ngày xa xưa thôi.

    Em cũng đang định viết một bài về Tết…hi hi…để góp xôm với chị ạ 🙂 nhưng mà thấy bài chị Phượng lại viết hay quá rồi 🙂

    Số lượt thích

  5. Hồng Thuận ơi,

    Cám ơn em nhiều. Lỗ mũi của chị đang từ từ nở lớn bằng bồ lúa 10 thiên luôn. 🙂 🙂 🙂

    Khi nào có dịp em nên có chuyến đi thăm vùng sông nước miền Tây. Mà muốn thưởng thức trọn vẹn cái đẹp, món ngon, vật lạ, ở vùng sông nước này thì em cần phải có thổ địa dẫn đường. Theo chị thì chị Tâm là thổ địa tốt nhất cho em đó. 🙂 🙂 🙂 Mà nếu như được dịp chị về thăm nhà cùng đi chung với hai em thì sẽ vui biết mấy nhỉ?

    Có lẽ vùng sông nước miền Tây nước Việt được Trời ưu đãi nằm trên một lợi thế cho nên sông rạch ruộng đồng lúc nào cũng đầy tôm cá các loại, cộng với nhiều loại rau trái đếm không xuể đưa cơ hội cho người dân biến chế các món ăn có một không hai trên đất nước Việt Nam chúng ta. Không biết đến nền văn hóa thực phẩm độc đáo này là một thiếu sót không nhỏ, theo chị. Nên nếu có dịp nhất định em phải đi khám phá Thuận nhé ! 🙂

    Càng có nhiều bài càng xôm (như em nói) thật đấy. Chị chờ đọc bài của em đó nghe. 🙂

    Số lượt thích

  6. Hi Chị Phượng,

    Em đang ăn tềt dưới quê, chuẩn bị về thăm ông ngọai,(Lại nhớ ông ngọai chị) dù thăm Tổ tiên ông bà giờ phải thông qua 3 nén nhang

    Em cũng rất vui khi biết chị là người con gái của Lục Tỉnh Nam Kỳ, quê em ở Cao Lãnh- Đồng Tháp mười, Gọi là Tỉnh Kiến Phong,Định Tường ngày xưa,
    Em sẳn sàng chào đón chị, anh Hòanh và Hồng Thuận,có dịp ghé nhà em chơi, người dân miền quê rất chân thành và hiếu khách,
    Má em nấu ăn rất ngon, sản vật địa phương dồi dào, đúng như chị nói, sự trù phú của thiên nhiên đã làm nên sự phong phú tâm hồn người dân nam bộ, cũng như của chị em mình hén chị,
    Chà, nghĩ đến dịp ấy em đã thấy rộn ràng trong lòng quá chị ơi, welcome mọi người nhé !
    Em Tâm

    Số lượt thích

  7. Hi Hồng Thuận,

    Tâm sẳn sàng làm Thổ địa nếu Hồng Thuận muốn một chuyến phiêu lưu khám phá vẻ đẹp của vùng Đồng bằng sông Cửu Long, mình có thể đi vừon tham quan và thưởng thức cây trái miệt vườn, ăn cơm nhà quê với nhiều món ăn lạ, nói chung mỗi vùng đất điều có nét đặc trưng đáng yêu của nó, từ tình đất đến tình người, sẽ cho ta cảm giác rất đặc biệt mà chỉ khi ở đó ta mới cảm nhận được hết hương vị Thuận à,
    Chúc Thuận năm mới nhiều điều mới sẽ đến với Thuận nhé, tòan điều hay thôi nhé.
    Tâm

    Số lượt thích

  8. Tâm ơi,

    Tâm vẫn còn được về quê ăn Tết sướng quá chừng. Nhớ ăn dùm chị một bụng dí. 🙂

    Chắc thế nào rồi có ngày chị sẽ theo Tâm về Cao Lãnh chơi mới được. Và cũng để xin ăn chực với má Tâm nữa. 🙂

    Không ngờ Tâm là hàng xóm gần chị đến vậy. Nguyên dòng họ bên ngoại chị trải dài từ Bến Tre, qua Mỹ Tho, xuống Chợ Gạo, xuống Hòa Đồng, xuống tận Gò Công. Ngày xưa tất cả những địa phận này đều thuộc về tỉnh Định Tường nếu chị nhớ không lầm. 🙂

    Nhưng chị lại chưa qua Cao Lãnh lần nào hết. Có thể vì gia đình chị không có người thân ở đó. 🙂

    Hẹn Tâm ngày đi Cao Lãnh nha. Chị cũng thấy rộn ràng rồi đây nè. 🙂

    Số lượt thích

  9. Chị Phượng ơi

    Sao chị làm em muốn thôi thúc đi miền Tây quá! Và ước gì được gặp những người miền Tây thổ địa như chị Tâm, hi hi, thực sự là ngày xưa, cái thời bé em rất hay xem phim và tưởng tượng về những con người miền Tây Nam Bộ như thế: chân thành, hào phóng và giàu tình cảm nhưng chưa bao giờ có cảm giác mình được sống trong bầu không khí ấy cả. Những món ăn mà chị Phượng kể em nghĩ là em cũng chưa được thưởng thức cho hết. Ước gì có một ngày mà em được gặp cả 2 chị, được 2 chị hướng dẫn cho em biết thêm thì tuyệt quá! Nghĩ đến đây là em đã thấy vui lắm rồi.

    Chị Tâm ơi
    Thế này thì chắc là em sẽ phải cố gắng book vé máy bay dần dần đợt nghỉ dài 30-4 để vào với chị mất thôi 🙂 Chị làm em thèm quá đi! Chị ơi, em cám ơn lời chúc của chị nhé! Hà Nội mấy hôm nay lạnh tê người, thành ra cứ ngồi ở nhà tưởng tượng ra mấy món ăn của chị Phượng, rồi nghe chị Tâm kể làm em muốn bay luôn vào trong đó quá!

    Số lượt thích

  10. Đầu năm em xin chúc cả nhà một năm an vui và hạnh phúc ạ. 🙂

    Chị Phượng giới thiệu gia đình, quê hương đậm đà quá! 🙂 Tết năm nay em host một bà người Anh, giá mà dịch được bài này sang tiếng Anh để đãi khách thì thật là hay! Tiếc là tiếng Anh của em còn lâu lắm mới tới được đó. 🙂

    Bước vào hai chữ Gò Công em đã nhấp nhổm vào comment để nhận … đồng hương với chị. 🙂 Quê nội chồng em cũng ở Gò Công mà.

    Người miền Tây nấu ăn rất ngon. 🙂 Gia đình em vẫn công nhận như thế. Em từ khi đi chúc tết với nhà chồng cũng được ăn thịt kho tàu, dưa giá, kiểm, bánh tét, … và chơi bài đầu năm. 🙂 Còn cá bống kèo nước lụi chấm mắm me thì là đặc sản của Tp.HCM mà dân bắc thường rất thích – bạn bè em mỗi khi vào hay đòi em dẫn đi. 🙂

    Số lượt thích

  11. Đầu năm đầu tháng có QL chúc an vui hạnh phúc là thế nào chị cũng được an vui hạnh phúc cho mà coi. 🙂

    Té ra bên chồng em cũng gốc gác người Gò Công. Đúng là trái đất này nhỏ thật. Vậy là chị có thêm vây thêm cánh đấy nhé ! 🙂

    Ah… em được thưởng thức các món ăn truyền thống Tết của gia đình người Nam Kỳ Lục Tỉnh là nhất em rồi. Chung chung là nhiều bà nấu rất ngon. Nhưng ngon theo mỗi cách khác biệt của từng gia đình là một điều thú vị nhất Linh ạ. 🙂

    Thật là cá bống kèo nướng lụi chấm mắm me trở thành đặc sản của người Sài Gòn? Hay quá. Không ngờ một món ăn dân dã của người miền quê mà giờ đã trở thành một món đặc sản của người thành phố. Khi có dịp nhất định chị sẽ tìm ăn thử xem người thành thị có chế biến giống người miền quê xa xưa hay không ! 🙂

    Nơi chị ở chỉ có cá bống kèo đông lạnh nhập cảng từ VN mà thôi. Mà cá để đông lạnh rồi (đó là chưa tính thời gian chuyên chở qua nữa vòng trái đất) thì mùi vị không thể nào tươi ngon bằng cá tươi roi rói được bắt ngay dưới sông buổi sáng rồi đem lên nướng liền. Còn me chín thì đã được lột vỏ nhồi thành cục không biết người ta chuyên chở bao lâu mới qua tới đây mà màu me đen thui lui thùi lùi chứ không được tươi còn nguyên vỏ được hái xuống ngay trên cây đem vô nhà pha chế liền với nước mắm. Vì thế nên chị không buồn ăn. 🙂

    Không có ai trong gia đình chị biết việc Sài Gòn có món này là đặc sản. Cám ơn em đã thông tin nhé ! Nhất định lần sau chị về thăm nhà sẽ đi khám phá một chuyến mới được. 🙂

    Số lượt thích

  12. Hi Chị Phượng, Hồng Thuận và Quỳnh Linh,

    Tâm ước gì mấy chị em mình có một cuộc hội ngộ ngay tại nhà em, và cả một vòng sông nước Miền Tây bằng xuồng nữa, Tâm chắc Hồng Thuận và Q.Linh sẽ thích lắm,
    Chị Phượng và Tâm thì có lẽ với tuổi thơ chèo chống, quen với việc đi xuồng rồi, tuy vậy được trở lại vùng kỹ niệm chắc thú vị không ít chị Phượng há. Mong ngày đó không xa …

    Số lượt thích

  13. Tâm ơi,

    Em đi ăn Tết dưới quê về rồi đó hả? Ôi Trời.. nghe em nhắc đến chuyện chèo chống xuồng làm chị càng nhớ nhà thêm. 🙂

    Phía sau nhà ngoại chị có một nhánh sông nhỏ chảy thẳng ra tận chợ Gò Công. Ngoại chị có một chiếc ghe loại lớn hơn ghe Tam Bản một chút và ông thường có cái thú “thả ghe trôi sông” (không chèo không chống – trừ khi nào ghe trôi tấp vô bờ 🙂 ) trong những đêm rằm trăng sáng rồi ông biểu chị hò hát cho ông nghe. Vì thế mỗi kỳ hè từ những năm trung học chị thường được “thả ghe dòm trăng” với ngoại nên cũng mê mẩn cái thú “thả ghe trôi sông” quá xá trời luôn. 🙂

    Hồi nhỏ có một lần chị bị té sông uống nước sắp chết đuối nên trong nhà chị ai cũng bị ám ảnh lo sợ chị sẽ được “hà bá” chiếu cố nên không ai dám để cho chị đi sông một mình bao giờ mà luôn luôn có người đi theo chèo chống cho nên chị chỉ biết chống mà không rành chèo. 🙂 🙂 🙂

    Chị chỉ biết chèo sơ sơ thôi nhưng lại bỏ lâu mấy chục năm qua nên bây giờ không biết chị chèo ghe có đi thẳng hay không hay lại quay tròn mòng mòng một chổ như hồi mới tập chèo đây nữa… 🙂 🙂 🙂

    Đứng chèo tầm dài thì chị không rành lắm nhưng còn ngồi chèo tầm ngắn thì chị có thể đưa mọi người qua sông an toàn.

    Lâu lâu có người cùng kể chuyện xưa chị vui lắm Tâm ơi… 🙂 🙂 🙂

    Ừ, chị cũng mong ngày mấy chị em mình du xuồng một vòng sông nước Miền Tây sẽ không xa…

    Số lượt thích

  14. Chào cả nhà,

    Bài này của chị Phượng vừa được đăng lại trong dịp Tết năm nay trên báo Quê Hương của Bộ Ngoại Giao (Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài), số Tết, với tiêu đề “Độc đáo ẩm thực Tết quê nhà”.

    Article_Nghệ sĩ Linh Phượng_Quê Hương_Xuân Giáp Ngọ (2)

    Article_Nghệ sĩ Linh Phượng_Quê Hương_Xuân Giáp Ngọ (3)

    Article_Nghệ sĩ Linh Phượng_Quê Hương_Xuân Giáp Ngọ (4)

    Article_Nghệ sĩ Linh Phượng_Quê Hương_Xuân Giáp Ngọ (5)

    Số lượt thích

  15. Chị Phượng ơi,

    Đọc bài của chị mà em thèm được ăn các món đó quá, chị tả hay quá, hấp dẫn quá. Xôi vò cơm rượu, món kiểm là món gì mà nghe muốn thèm. ^-^

    Em cám ơn chị và chúc chị luôn hạnh phúc.
    Em Hương,

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s