Những tình khúc bất tử (6) – Träumerei (Schumann)

 

Trong số các nhạc sĩ cổ điển, Robert Schumann có lẽ là người có số phận …buồn thảm nhất.

Là một trong những nhà soạn nhạc lãng mạn lừng danh nhất thế kỷ 19 của nước Đức, Schumann lại là người không may mắn trong tình yêu và hôn nhân, ông tự sát không thành và phải đưa vào viện tâm thần sống nốt những ngày cuối đời.

Tác phẩm lớn nhất của Schumann là “Giao hưởng mùa Xuân” Toàn bộ “Giao hưởng mùa Xuân” là những cảm xúc tươi tắn, tràn đầy những hương sắc của khí trời và hoa cỏ. Hình thức giai điệu mới mẻ, hòa âm đẹp, mang vẻ độc đáo và đầy cá tính.

Schumann sáng tác Kinderszenen (“Thời thơ ấu”), Opus 15, năm 1838, để hồi tưởng lại thời thơ ấu của mình. Tác phẩm này gồm 13 đoạn viết cho đàn piano. Lúc đầu ông viết tới 30 đoạn nhưng cuối cùng lựa ra chỉ 13 đoạn để xuất bản.

Trong 13 đoạn này, đoạn thứ 7, Träumerei (tức Rêverie), là đoạn hay nhất. Có thể nói đoạn này là một trong những bài cho piano nổi tiếng nhất từng được sáng tác trong nhạc cổ điển. Nhưng mình lại giới thiệu với các bạn danh cầm Joshua Bell với tiếng vĩ cầm hết sức mượt mà:

 

Phiên bản tiếng Việt “Mơ mòng” do ca sĩ Lệ Thu hát. Nhiều người thắc mắc sao không là “Mơ mộng” mà lại là “Mơ mòng”? Theo mình thì chỉ là …cách chơi chữ cho mới lạ của NS. Phạm Duy thuở ấy:

 

Chiều rơi từ nơi nào xa vắng cũ
Bóng đêm về đó, trời sầu tưởng nhớ
Và lòng nặng mong chờ.
Ngồi im nhìn lên vườn sao lấp ló
Có muôn ngàn sao lững lờ
Có ai run trong xa mờ.
Người xưa về đâu từ khi lá úa ?
Biết nhau chiều đó, trở về đường cũ
Rồi biệt ly không ngờ.
Người ơi ! Phải chăng lạc trong cánh gió ?
Đến bên đàn trăng tít mù
Hóa thân ra sao mơ hồ.
Vì sao lìa nhau để theo kiếp số ?
Cách xa nhiều quá
Nhờ đêm chiếu cho thêm mịt mù.
Dù sao người trên trời cao vẫn nhớ
Biết duyên bạc số
Mà sao vẫn chưa quên tình hờ.
Đột nhiên hạt sao rụng như cánh lá
Thấy tinh cầu ngã
Tưởng là người cũ, là người của mong chờ.
Tình ta hòa theo vệt sao bỡ ngỡ
Tới nơi mơ hồ có một trời hoa
Suốt một đời mơ ước thành tình ta.

 

Một bình luận về “Những tình khúc bất tử (6) – Träumerei (Schumann)”

  1. “Tới nơi mơ hồ có một trời hoa
    Suốt một đời mơ ước thành tình ta.”
    Đoạn kết này nhạc chuyển rất hay và Phạm Duy viết lời cũng quá tuyệt

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s