Mẹ ơi

 

Mẹ ơi, cứ mỗi lần con đọc câu chuyện Con Vẹt xanh (*) con lại nhớ mẹ vô cùng, con thấy tim mình thổn thức và đau nhói. Con lại nhớ bữa cơm gia đình gần đây nhất:

Con: Mẹ cứ ngồi yên đây để con bới cơm cho cả nhà cho hehe

Mẹ: Con không biết bới cơm đâu, để mẹ làm cho

Con: Mẹ thiệt là dìm hàng con quá xá, ai lại chẳng biết bới cơm, huống chi con đã có nhiều năm chinh chiến và lăn lộn trong bếp hehehe

Mẹ: Đó đó, thấy chưa, đã nói là con không biết mà. Có 1 lớp cơm nguội ở trên cùng, con phải bới lớp này riêng ra, để riêng đây cho mẹ, phần cơm nóng bên dưới thì mới bới cho mọi người.

Mẹ ơi, bao năm qua, Mẹ vẫn thế, vẫn hi sinh cho gia đình, nhưng con quá vô tâm. Con chỉ ước gì được ngồi cạnh Mẹ trong lúc này, được nghe tiếng Mẹ nói cười, hay la mắng mỗi khi con làm sai. Tham lam hơn, rất nhiều lần con chỉ mong ước mình nhỏ lại như ngày xưa, để con được ở cạnh Mẹ nhiều hơn và nhiều hơn nữa.

Con biết con không phải là đứa con tốt- con là một đứa ích kỷ, đã vậy còn lười biếng nữa chứ, chắc vì vậy mà ở nhà Mẹ gọi con là Heo. Vì vậy, con luôn thấy hổ thẹn, chẳng bao giờ con dám nói con thương Mẹ hay con yêu Mẹ. Nhưng trong thâm tâm, con luôn nhớ Mẹ day dứt và thương Mẹ vô cùng.

Nhớ lại lúc nhỏ, con hay so sánh gia đình mình với gia đình người khác, rằng họ hơn mình nhiều thứ. Con thật nhẫn tâm và thật ngu xuẩn quá.

Con đang đi trên một con đường, mắt con chỉ nhìn thấy cảnh các gia đình hạnh phúc, rộn rã tiếng cười, vật chất đủ đầy…mà con không thấy được cũng trên con đường này, Mẹ đang ngày đêm vất vả hi sinh thân mình để con có được cuộc sống mới tốt đẹp hơn và ý nghĩa hơn.

Con đang đi trên một con đường, tai con lại chỉ để tâm đến những lời thị phi chung quanh, thay vì lắng nghe và thấu hiểu những lời dạy bảo của Mẹ để sống tốt.

Con đang đi trên một con đường, những ảo giác của sự cám dỗ khiến con lầm tưởng đó là thiên đường của hạnh phúc và đôi lần con đã rẽ ngang, con ngu si không nhận ra rằng con đường mà mình đang đi mới chính là thiên đường hạnh phúc mà bao người khát khao, và thèm muốn.

Con đang đi trên một con đường, con cũng biết một ngày nào đó, rồi con đường này sẽ chỉ còn lại mình con, đôi lúc con lo sợ.

Nhưng Mẹ ơi, Mẹ đừng lo cho con, có một người tốt nói với con rằng: “nghĩ về nhau là gần nhau mãi mãi”- vì con đường mà con đang đi đong đày sự hi sinh và đau khổ của Mẹ, tích lũy nhiều tiếng cười hạnh phút và những giọt nước mắt buồn tủi của gia đình mình, và nhiều hơn thế nữa là tình thương yêu bao la, sự bao dung, rộng lượng của Mẹ. Với nguồn tài sản vô giá này, con cần phải sống tốt hơn nữa, và bây giờ con luôn khát khao được mãi mãi làm con của Mẹ, mãi mãi và mãi mãi.

Mẹ ơi, con thương Mẹ nhiều lắm.

Heo của Mẹ.

 

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Mẹ ơi”

  1. Em thật vui vì mình đã nghĩ về gia đình của mình từ lúc còn rất nhỏ như suy nghĩ của a(c) bi h. Hihi
    Nhưng em vẫn thấy mình còn nhiều lúc làm ba mẹ phiền lòng, em đang cố gắng học tập và làm việc thật tốt.
    Chúc tất cả những ba mẹ sức khỏe hạnh phúc.

    Thích

  2. Một chút chia sẻ cùng chị Hân và Vườn chuối,

    Ngọc Vũ cũng đang ở xa nhà, và ở chung thành phố với chị Hân, may mà hai chị em có nhau cũng đỡ tủi thân vì xa nhà toàn người lạ ….

    Chị Hân xa nhà đã lâu, và cũng ”có kinh nghiệm” hơn nên không phải chật vật vượt qua nỗi nhớ nhà hơn em… Với riêng N.V thì lần đầu tiên trong đời sống xa nhà, xa mẹ và vẫn còn ”mới” quá trong lĩnh vực này thì những lúc đối diện với bản thân mình cũng có những nỗi day dứt giống y hệt chị Hân mô tả, thậm chí hơn cũng nên…:)

    Một buổi tối đi làm về ngồi ăn cơm ngoài quán, nhìn cả nhà người ta đi ăn chung rất vui vẻ, mẹ gắp đồ ăn bỏ vào chén cho thằng nhóc con mà mình nhớ lại giờ này ở nhà mẹ chỉ có 1 mình trông anh chị mình đi làm về ăn cơm cho vui…Gọi điện về cho mẹ, chỉ mới nghe thấy tiếng thôi là tự dưng nước mắt ở đâu cứ chạy ra không cách nào ngăn được…….
    Và tối nay, cũng vừa xong bữa cơm tối một mình nữa, đọc được bài viết này của chị Hân mà chỉ muốn vứt lại mọi thứ chạy về với mẹ…..

    Cuộc đời vẫn là như vậy, con người vẫn sẽ là không tránh được những tình trạng như vậy, chỉ cầu sao cho chị Hân, chính em N.V và những bạn bè trẻ tuổi khác trong cùng hoàn cảnh luôn vượt qua được những giây phút cô đơn để vươn lên và tìm lấy thành công cho mình!

    Chào cả nhà Vườn chuối của mình,

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s