Lỗi ở đâu?

 

Tìm được việc làm đúng nghề sau khi tốt nghiệp.

Có  việc làm thêm để bù đắp chi phí những ngày đi học.

Được bổ sung kiến thức trong  một khóa học miễn phí…

đều là những điều được nhiều bạn trẻ quan tâm. Vậy mà …trong những câu chuyện của tôi:

 

1-Cần một giáo viên dạy môn Địa lý cấp ba, Hiệu trưởng bảo “người dân tộc càng tốt, trường mình có tới hơn 40% học sinh dân tộc”. Tôi nhờ các bạn sinh viên Tây Nguyên tìm giúp. Biết tin thông qua fecbook, H’L. phấn khởi gọi báo tin “ em tìm được cho cô rồi. Vừa tốt nghiệp sư phạm địa năm nay cô ạ ” . Chờ hoài chẳng thấy ai đến, tôi hỏi lại H’L.mới biết “ Mẹ bạn ấy sợ làm việc trên thành phố chưa quen, nên không cho đến chỗ cô”.

Yang ạ ! Nguyên tắc tuyển dụng là bạn phải mang hồ sơ đến, đơn vị có nhu cầu sẽ tổ chức phỏng vấn. Như trường tôi thì sau đó sẽ tổ chức cho dạy thử một tiết, rồi mới quyết định có nhận hay không? Chưa biết gì về trường, nhưng có cơ hội thử một việc làm đúng nghề đã được đào tạo , trong khi còn biết bao người thất nghiệp, hoặc phải “chạy” mới có việc làm…?

2- H’M. ra phố ở trọ luyện thi đại học hai năm liền không đủ điểm, nên học Trung cấp y ở Buôn Ma Thuột. Việc ăn ở tìm được người nhà giúp miễn phí. Mỗi kỳ  học , mẹ chạy vay khắp nơi mới có đủ hơn 3 triệu đồng để nộp học phí. Bởi dẫu cha bị tai nạn mất khả năng đi lại, mẹ một mình phải nuôi ba chị em đi học, nhưng địa phương so sánh với các hộ  trong buôn, vẫn không xếp gia đình vào loại khó khăn để được vay tiền chính sách.

Nghỉ hè, H’M. tìm được việc làm thêm ở cantin một trường học : ngày ăn ba bữa, lương tháng còn lĩnh 1,3 triệu. Ba mẹ thấy nói làm việc rửa ly chén thì gọi về, không cho đi làm nữa, vì “ sợ con hư ”.

Vừa làm mất lòng gia đình nuôi không con mình suốt một năm học. Vừa mất cơ hội có thêm chút tiền cho năm học mới. Mất cả cơ hội giao tiếp học lấy kỹ năng với cuộc sống bên ngoài.

3-Với mong muốn động viên thế hệ trẻ tiếp nối sự nghiệp làm công tác nghiên cứu văn hóa truyền thống, Ban chấp hành Hội văn nghệ dân gian Việt Nam ưu tiên Tây Nguyên một suất miễn phí, cho đối tượng trẻ chưa  phải hội viên, tham dự khóa tập huấn về công tác sưu tầm văn hóa dân gian tại miền Tây Nam Bộ. Chấp hành ý kiến của Chủ tịch Hội, em : vừa tốt nghiệp đại học tổng hợp, đã từng  làm tiểu luận nghiên cứu khoa học về đề tài văn hóa cổ truyền Tây Nguyên, lại thường bày tỏ sự hiểu biết  kha khá về ngôn ngữ và văn hóa các dân tộc Đông Nam Á, nên được chọn.

Nhận tiền và kế hoạch lớp học rồi, hướng dẫn từng bước qua điện thoại,  em còn đủ mọi “ nỗi sợ” :

–          Sợ “người ta” ….không cho học

–          Sợ không có người trẻ, toàn người già học.

–          Sợ….không biết học để làm gì (?)

4- Y .G. được đào tạo chính quy 6 năm chuyên ngành âm nhạc : bốn năm trung cấp sư phạm và hai năm cao đẳng sáng tác. Được mời dạy nhạc. Hết năm học, em nói “ không thích làm công tác giảng dạy ”. Hai mùa xuân đã trôi qua, Y.G. ở nhà chạy quanh chơi nhạc đám cưới, chẳng có cơ hội tham gia môi trường âm nhạc chuyên nghiệp nào để sáng tác, cái nghề mà em đã tốt nghiệp loại giỏi. Cũng chẳng đủ can đảm vượt xa khỏi thành phố quê hương để làm “ cái gì đó lớn hơn” như  em đã tưởng tượng…

Tôi có mua dây buộc mình không, khi cứ buồn với những việc không phải của mình như vậy nhỉ ? Nhưng mà lỗi ở đâu ra cơ sự thế chứ?

Linh Nga Niê Kdăm

Một suy nghĩ 6 thoughts on “Lỗi ở đâu?”

  1. Gửi chị Linh Nga,

    Em chia sẻ với chị mối quan tâm tới những “nỗi sợ” của các bạn trẻ mới ra trường. Các anh chị từng trải và nhiều kinh nghiệm hơn nên chắc có thể qua câu chuyện tìm thấy được nguyên nhân ở đâu mà các bạn trẻ mình “sợ” đủ thứ như vậy mặc dù có cơ hội để học hỏi và theo đuổi mơ ước. Em chỉ vừa qua khỏi tuổi trẻ một chút nhưng thật sự nhớ lại mình cũng một thời “sợ” đủ thứ như vậy chị ạ. Chẳng biết do đâu, có thể do giáo dục gia đình quá cẩn thận, có thể do tính mình thích hoàn hảo, sợ sai… nên trước khi làm chuyện gì cũng suy nghĩ cẩn thận, tính toán trước sau, mà tuổi em lúc đó thì không đủ để hiểu hết cuộc sống, nên cứ lần lữa, trì hoãn mãi không làm. Em nghĩ là em may mắn, do hoàn cảnh ở một mình xa gia đình, gia đình ở xa quá với không tới (quản lý không được), bên cạnh đó em lại có bạn tốt ở cạnh bên, vừa hướng dẫn vừa khuyến khích em mạnh dạn bước vào cuộc sống và “thử” những cơ hội đến với mình, nếu không thì chắc cũng giống các trường hợp mà chị gặp. Mong là thế hệ trẻ sau này sẽ mạnh dạn hơn.

    Em, Hồng Quyên

    Thích

  2. Cam on em, dung la co ban ben minh khi kho khan se yen tam hon, hoc hoi duoc nhieu dieu. Tuy nhien chi nghi, thanh nien dan toc ky nang song con thieu qua

    ________________________________

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s