“Đáng phê bình vì tăng giá cao gấp đôi tăng trưởng” – Thường vụ QH: Cần sớm công bố biện pháp kìm lạm phát

 

“Đáng phê bình vì tăng giá cao gấp đôi tăng trưởng”

 

(Dân trí) – “Năm 2010, tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đạt hơn 10% mà tăng giá tiêu dùng chỉ 5%. Trong khi đó Việt Nam tăng trưởng được 6,78% thì tăng giá tới 11,75%. Mức tăng giá cao gần gấp đôi mức tăng trưởng thì rất đáng phê bình…”

Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên thẳng thắn “truy vấn” sau phiên thảo luận về báo cáo bổ sung tình hình KT-XH những tháng cuối năm 2010 của Chính phủ tại UB Thường vụ QH hôm nay 18/2.

“Sự thật của tăng trưởng phần lớn do tăng giá”

Cho ý kiến về Báo cáo KT-XH năm 2010 bổ sung, Chủ nhiệm UB dân tộc Ksor Phước “đi thẳng” vào vấn đề lạm phát cao làm các thành tựu kinh tế giảm đi rất nhiều ý nghĩa. Hệ lụy gây thiệt hại nhất cho người nghèo, những người làm công ăn lương.

Chưa hài lòng với những giải pháp Chính phủ đề ra để kiềm chế lạm phát trong năm 2011, ông Ksor Phước kiến nghị những động thái quyết liệt hơn.

Lạm phát, bão giá ảnh hưởng trực tiếp đến người lao động nghèo.

Cũng đứng từ góc độ người lao động nghèo, Chủ nhiệm UB các vấn đề xã hội Trương Thị Mai băn khoăn vì chỉ tiêu tăng giá tiêu dùng vượt mọi dự báo. Kỳ họp QH cuối năm 2010, Chính phủ “xin” du di CPI trong khoảng 7 – 8%. Vậy mà con số chốt kết thúc năm vọt lên 11,75%, bà Mai cho là… choáng.

Vấn đề càng thêm lo ngại khi 2 tháng đầu năm 2011 lạm phát vẫn tiếp tục “nóng bỏng”, CPI tăng cao hơn cả năm có mức lạm phát cao nhất. Giá xăng lại rục rịch tăng, giá điện dự kiến sẽ tăng 18% từ ngày 1/3, giá than cũng lên tiếp. Bà Mai yêu cầu cần quan tâm nhiều hơn để có thể dự báo sát diễn biến CPI năm 2011, kịp thời ứng phó.

Lạm phát “đánh” trước hết vào người nghèo. Bà Mai yêu cầu Bộ LĐ-TB&XH tính lại tỷ lệ hộ nghèo, cận nghèo theo “chuẩn”… giá mới và nghi ngại thêm nhiều người, nhiều hộ gia đình rơi vào cảnh khó vì ngay cả mức hiện tại cũng là quá thấp so với đời sống của người dân.

Với các giải pháp kiềm chế lạm phát được kiến nghị, Chủ nhiệm UB các vấn đề xã hội cũng cho rằng chưa đủ “độ”, cần mạnh mẽ hơn với yêu cầu cấp thiết trước mắt phải giảm ngay sức ép tăng giá, trượt giá.

Chủ nhiệm UB Pháp luật Nguyễn Văn Thuận ưu tư: “Nhìn vào con số tăng trưởng, thu chi, mới chỉ thấy về lượng. Xét về chất, về sự thật của mức tăng trưởng, ngoài yếu tố sản xuất kinh doanh tạo ra thì phần lớn lại nằm ở tăng giá, đồng tiền mất giá. Nếu chỉ nhìn vào con số thì rất dễ thỏa mãn. Người dân vẫn hỏi là năm nào tăng trưởng cũng cao, con số đẹp nhưng đời sống không tăng kịp so với con số đó. Đó là câu hỏi cần phải trả lời”.

Điều hành sớm tự mãi dẫn tới… “xảy chân”

Biểu đồ diễn biến giá tiêu dùng năm 2010.

Tổng kết lại vấn đề, Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên truy xét khá gay gắt. Ông Kiên điểm lại kỳ họp đầu năm 2010, khi giao chỉ tiêu tăng giá tiêu dùng không quá 7% là QH đã tính đến yếu tố rủi ro của một nền kinh tế chưa ổn định.

“Kỳ họp cuối năm đã phải “nới” khung tới 8% nhưng xem chừng Nghị quyết thì QH cứ ban ra còn cơ quan chấp hành Nghị quyết cứ việc mình làm nên Nghị quyết vẫn không được đảm bảo thực hiện theo quy định pháp luật” – ông Kiên bức xúc.

Con số CPI tới 11,75% nêu ra, theo ông Kiên vẫn còn thấp hơn thực tế. “Mức tăng giá cao gần gấp đôi mức tăng trưởng kinh tế – đây là vấn đề rất đáng phê bình” – Phó Chủ tịch QH thẳng thắn.

Ông Kiên nêu ví dụ so sánh, năm qua, chỉ số tăng trưởng của Trung Quốc trên 10% mà tăng giá chỉ 5%, Thổ Nhĩ Kỳ tăng GDP 8% thì CPI cũng chỉ 3 – 4%. Chỉ số tăng giá như vậy chỉ bằng nửa tăng trưởng trong khi Việt Nam thì ngược lại, không thể tạo cuộc sống tốt hơn cho người dân.

Để việc tăng giá mất kiểm soát, theo ông Kiên là do lỗi điều hành. Phó Chủ tịch QH phân tích: “9 tháng đầu năm 2010 công tác điều hành rất tích cực nhưng cuối quý 3, sang quý 4 lại hơi buông lỏng và hơi thỏa mãn với những gì đạt được, cộng với nhiều yếu tố khó lường dồn vào cuối năm nên dẫn tới “xảy chân”.

Ông Kiên yêu cầu, khi triển khai nhiệm vụ năm 2011 phải đặc biệt lưu ý công tác dự báo và điều hành một cách quyết liệt, mang tính thường xuyên giữa các tháng, các quý trong năm để quyết đạt được chỉ tiêu lớn, mang tầm vĩ mô như Nghị quyết QH đề ra.

P. Thảo

Thường vụ QH: Cần sớm công bố biện pháp kìm lạm phát

Phần lớn các chỉ tiêu kinh tế – xã hội và ngân sách của năm 2010 đạt và vượt, trong đó có tốc độ tăng trưởng GDP, thu ngân sách và giảm bội chi, nhưng chỉ tiêu về chỉ số giá tiêu dùng (CPI) lại không đạt. CPI bình quân năm 2010 tăng đến 9,19% so với năm 2009 khiến các thành viên Thường vụ QH rất lo ngại.

Báo cáo có thể thấp hơn thực tế

Chủ nhiệm UB Kinh tế Hà Văn Hiền cho biết CPI năm vượt xa mức dự báo 8%, chủ yếu do biến động giá ở những nhóm hàng thiết yếu, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt của nhân dân. CPI tháng 1/2011 tăng 1,74% so với tháng 12/2010, dự báo tháng này còn tiếp tục tăng cao.

Muốn kinh tế phát triển tích cực, nâng cao đời sống nhân dân thì lạm phát và CPI phải tăng thấp hơn tốc độ tăng
trưởng GDP. Ảnh: Hoàng Hà (VNE)

 

Chủ nhiệm UB Quốc phòng – An ninh Lê Quang Bình đề nghị sớm có số liệu cập nhật đến hết tháng 2 vì chắc chắn giá cả tăng trong dịp Tết sẽ còn khiến chỉ số CPI nóng hơn nhiều.

Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên lo ngại con số nêu ra trong các báo cáo có thể vẫn còn thấp hơn thực tế, con số thực thậm chí có thể cao gấp đôi tốc độ tăng trưởng GDP.

Ông Kiên dẫn chứng một số nước như Trung Quốc, Lào, Campuchia, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ vừa giữ được tốc độ tăng trưởng GDP cao, vừa kiềm chế được lạm phát và đề nghị Chính phủ phân tích nguyên nhân và tìm giải pháp để mối quan hệ giữa tăng trưởng và lạm phát được điều chỉnh hợp lý hơn. “Nói gì thì nói, muốn kinh tế phát triển tích cực, nâng cao đời sống nhân dân thì lạm phát và CPI phải thấp hơn tốc độ tăng trưởng GDP”.

Phó Chủ tịch QH nhấn mạnh hệ lụy của sự mất cân đối này chính là những thách thức phải đối mặt trong năm 2011. “CPI cao sẽ tác động đến việc sử dụng các công cụ lãi suất của ngân hàng. Lãi suất cao sẽ ảnh hưởng đến sản xuất kinh doanh, mà sản xuất kinh doanh bị thu hẹp sẽ ảnh hưởng đến việc làm và đời sống của nhân dân, người lao động”, ông Kiên phân tích.

Đặc biệt, CPI quá cao cũng khiến tỉ lệ giảm nghèo không còn nhiều ý nghĩa, vì rất nhiều đối tượng cận nghèo bị đẩy xuống mức nghèo, điều này ảnh hưởng không tốt đến lòng tin của nhân dân.

Ông Lê Quang Bình đề nghị CP sớm công bố công khai các biện pháp kiểm soát lạm phát và giá cả tăng phi mã. “Giá lương thực, thực phẩm, hàng hóa tiêu dùng tăng nhanh, khiến người nghèo và người thu nhập trung bình ‘đi chợ như là bị móc túi’”, ông Bình nói.

Chủ nhiệm UB Các vấn đề xã hội Trương Thị Mai thì cho rằng cần tập trung nghiên cứu ngay từ bây giờ dự báo CPI của năm 2011, với một loạt mặt hàng như điện, nước, xăng dự báo sẽ đồng loạt tăng giá, để có biện pháp đối phó kịp thời.

Phó Chủ tịch QH Nguyễn Đức Kiên nhấn mạnh đến công tác chỉ đạo điều hành. Ông cho biết khi QH thông qua chỉ tiêu lạm phát tính theo CPI tăng không quá 7% là đã tính đến những yếu tố rủi ro của một nền kinh tế chưa ổn định, nhưng các cơ quan thừa hành lại công khai con số là không quá 8%.

“Nghị quyết QH ra thì cứ ra, cơ quan chấp hành cứ làm theo ý mình thì không để đảm bảo tính hiệu lựa của Nghị quyết QH”, ông Kiên nói. “QH đưa ra các ràng buộc không phải để có những con số đẹp, mà là để đòi hỏi chất lượng cao hơn cho nền kinh tế, chất lượng cao hơn của đời sống nhân dân, các cơ quan điều hành phải nghiêm túc phấn đấu đạt chỉ tiêu như QH đề ra”.

Chỉ nhìn con số thì dễ thỏa mãn…

Theo Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Giàu, để đối phó với lạm phát, NHNN đã báo cáo với Chính phủ hai giải pháp: đưa ra tín hiệu tăng lãi suất và tăng dự trữ bắt buộc. Tuy vậy, trong điều kiện cầu lớn nhưng cung bị kiểm soát chặt chẽ dẫn đến khả năng thanh khoản không rộng rãi, biện pháp tăng dự trữ bắt buộc khó có thể áp dụng.

Do đó, NHNN chọn cách nâng lãi suất để thu hút tiền trong dân, đồng thời các doanh nghiệp sẽ phải cân nhắc tính toán việc sản xuất kinh doanh một cách thận trọng.

Tổng Kiểm toán Nhà nước Vương Đinh Huệ nhận định việc tăng lãi suất năm 2010 khiến các ngân hàng thương mại “lãi to” nhưng các doanh nghiệp thì kêu ca rất nhiều. “Dù rất thông cảm cho các NH thương mại vì kinh doanh tiền tệ rủi ro lớn, cần có lãi phòng lúc thất bát, nhưng cần rà soát cơ cấu thu nhập của các ngân hàng, nếu chủ yếu là từ cho vay thì cần xem lại, không để tình trạng các doanh nghiệp vừa và nhỏ không thể vay được vốn”, ông Huệ nói.

Chủ nhiệm UB Tư pháp Lê Thị Thu Ba cũng không đồng ý với ý đồ của NHNN là các lãi suất cao sẽ khiến các doanh nghiệp tính toán thận trọng hơn. “Nếu không tính toán được, họ vẫn phải đi vay và rất khó khăn trong việc trả nợ, dẫn đến nguy cơ đổ vỡ, đặc biệt là các doanh nghiệp vừa và nhỏ”, bà Thu Ba nói.

Theo bà, cách nghĩ như của NHNN mới chỉ là những tính toán một chiều, một phía, chưa phù hợp với thực tiễn.

Về việc thị trường ngoại hối biến động mạnh, theo lý giải của Thống đốc NHNN, là do nước ta nhập siêu lớn và kéo dài, cung cầu ngoại hối mất cân đối. Năm ngoái, NHNN đã tiến hành điều chỉnh tỉ giá hai lần, ngày 11/2 vừa rồi lại điều chỉnh một lần nữa.

Chủ nhiệm UB Pháp luật Nguyễn Văn Thuận nhận định “quản lý thị trường ngoại tệ vẫn là việc nói bao nhiêu năm rồi mà không làm được”. “Thị trường VN hiện đang bị 3 phương tiện thanh toán chi phối: đồng VN, ngoại tệ mạnh và vàng. Nếu không sớm có biện pháp quyết liệt thì nguy cơ mất cân đối sẽ rất lớn, ảnh hưởng đến tâm lý xã hội, ai có tiền tiết kiệm đều mua vàng hoặc đổi ra đôla, huy động vốn trong dân sẽ trở nên khó khăn hơn”, ông Thuận nói.

Ông Thuận cũng lo ngại các con số tăng trưởng, thu chi mới chỉ phản ánh về lượng, chứ chưa có sự đánh giá về chất của sự tăng trưởng, thu chi. Rõ ràng trong tăng trưởng, ngoài yếu tố sản xuất kinh doanh, phần lớn nguyên nhân nằm ở giá cả tăng cao và đồng tiền mất giá. Vì vậy, “nếu chỉ nhìn con số thì dễ thỏa mãn, nhưng chất vẫn là câu hỏi lớn”, ông Thuận nói.

Nếu không trả lời được câu hỏi này thì cũng sẽ không trả lời được câu hỏi mà kỳ tiếp xúc cử tri nào dân cũng hỏi các đại biểu: “Tại sao năm nào kinh tế cũng tăng trưởng cao với con số đẹp, vậy mà đời sống nhân dân không tăng trưởng kịp với những con số đó?”.

Thủy Chung

One thought on ““Đáng phê bình vì tăng giá cao gấp đôi tăng trưởng” – Thường vụ QH: Cần sớm công bố biện pháp kìm lạm phát”

  1. Vấn đề căn bản của chúng ta là chúng ta dùng các biện pháp tiền tệ quá nhiều để quản lý kinh tế. Các biện pháp tiện tệ chỉ là các điều chỉnh ngắn hạn, không thể dùng để giải quyết các vấn đề dài hạn.

    Vấn đề dài hạn, và là vấn đề chính, là làm cho toàn nền kinh tế gia tăng hiệu năng của nó:

    — Hệ thống sản xuất phải tăng hiệu năng, tức là hàng hóa làm ra tốt hơn và rẻ hơn. Điều này chỉ xảy ra nếu hệ thống kinh tế trở thành more competitive. Tức là, chúng ta phải có những chính sách về industrial organization và competition (micro-economics) nhằm giúp các xí nghiệp gia tăng cạnh tranh, trong những sân chơi bình đẳng, nhất là bình đẳng giữa quốc doanh và tư nhân.

    Các hệ thống distribution cũng cần cạnh tranh.

    Các lãnh vực kinh tế có monopoly và oligopoly phải được quan tâm, tái cơ cấu, để gia tăng competition.

    — Bảo vệ thị trường nội địa chống unfair competition từ các sản phẩm nhập lâu, hoặc dumping, nhất là từ phía Trung quốc.

    — Khuyến khích foreign direct investments để gia tăng đầu tư cũng như hiệu năng kinh tế qua techonology transfer. Bằng cách tiếp tục thông thoáng luật lệ đầu tư và gia tăng các hoạt động mời mọc đầu tư từ bên ngoài.

    — Gia tăng cố gắng để xuất cảng ra nước ngoài (dùng mạnh lưới doanh nhân Vk làm môi giới).

    — Hạn chế nhập cảng tcang nhiều càng tốt. Tăng thuế “xa xỉ phẩm” cho các mặt hàng không cần thiết.

    Cần để cân bằng cán cân ngoại thương.

    — Gia tăng “xuất cảng” cho Việt kiều. Mở rộng thêm các lãnh vực vẫn bị giới hạn, như là địa ốc cho VK,

    — Tiếp tục cái tiến hệ thống luật pháp và tòa án–giản dị, minh bạch, và công bình. Bớt tham nhũng.

    — Luôn luôn hiện diện với thế giới rằng VN là một nơi “Đất lành chim đậu” (tức là tránh tạo ra tiếng xấu cho VN, dù đó là lãnh vực nào–giáo dục, xã hội, tôn giáo, chính trị v.v…) “Danh tiếng” luôn luôn ảnh hưởng đến “tiếp thị”.

    Tất cả các việc này phải được làm trong một chiến dịch campaign lớn, để tạo một ấn tượng lớn về đổi mới với thế giới và quốc dân.

    Và ngay trong lúc này, cần phải hạn chế lạm phát ngay lập tức để tránh các khủng hoảng xã hội do gia cả gia tăng quá đáng. Không nên quá quan tâm vào gia tăng GDP. Chú trọng vào gia tăng hiệu năng kinh tế. Khi hiệu năng kinh tế gia tăng GDP sẽ tự nhiên gia tăng, trường kỳ.
    ___

    Dưới đây là bài báo SGTT về nhập siêu từ Trung Quốc. Xe hơi thuộc về xa xỉ phẩm. Ngay cả các máy máy tiệu thụ trong nhà và điện thoại di động, tại sao không giảm nhập khẩu được? Và tại sao chúng ta sản xuất các loại hàng này với một giá rẻ hơn là giá sản xuất từ TQ cộng phí vận chuyển sang VN?

    Có lẽ là nhà nước cần có biện pháp giảm thuế vài năm đầu đối với các xí nghiệp đầu tư vào các dây chuyền sản xuất mới, để khuyến khích đầu tư sản xuất trong nước.

    Nhập khẩu hàng tiêu dùng Trung Quốc tăng nhanh

    SGTT.VN – Gần đây, sự gia tăng quá mạnh nhập khẩu hàng tiêu dùng trong bối cảnh Việt Nam đang mất cân bằng cán cân thương mại càng làm dấy lên mối lo ngại về cách thức giải quyết bài toán nhập siêu. Trong đó, phần lớn hàng tiêu dùng nhập khẩu là hàng Trung Quốc qua đường chính ngạch và tiểu ngạch, với tốc độ tăng trưởng về kim ngạch trong ba năm qua là 54%.

     

    Buôn bán hai chiều, Việt Nam thường ở thế yếu so Trung Quốc. Trong ảnh: một số loại hàng Việt Nam in chữ Trung Quốc để bán cho người tiêu dùng Trung Quốc. Ảnh: Lê Quang Nhật

    Theo một báo cáo chính thức của tổng cục Hải quan, nhập khẩu hàng tiêu dùng của cả nước trong tháng 1 vừa qua là 580 triệu USD, chiếm tỷ trọng 7,3% tổng kim ngạch nhập khẩu (cả năm 2010 nhập 5,68 tỉ USD, chiếm tỷ trọng 6,7%). Nhưng đây là mức gia tăng đột biến nên nó có nguy cơ làm gia tăng gánh nặng nhập siêu.

    Bốn nhóm hàng chính

    Chỉ riêng bốn nhóm mặt hàng xe hơi nguyên chiếc, điện thoại di động, thiết bị điện và thực phẩm đã chiếm trên 51% kim ngạch hàng tiêu dùng nhập khẩu. Theo thống kê của tổng cục Hải quan, từ trước tới nay, xe hơi nguyên chiếc chín chỗ ngồi trở xuống vẫn được xem như một trong những mặt hàng xa xỉ, góp phần không nhỏ trong nhập siêu. Theo thống kê, mặt hàng này mới đứng hàng thứ tư trong nhóm hàng tiêu dùng với kim ngạch nhập khẩu giai đoạn 2008 – 2010 lần lượt là 368 triệu USD, 499 triệu USD và 401 triệu USD.

    Qua mặt xe hơi là các mặt hàng máy móc thiết bị điện sử dụng trong gia đình; điện thoại di động, sữa và các sản phẩm từ sữa, trứng chim, gia cầm, các sản phẩm động vật khác. Theo một quan chức bộ Tài chính, các mặt hàng: trứng chim, trứng gia cầm, dầu mỡ động thực vật… nhập khẩu gây lo ngại mới vì trước nay, Việt Nam ít nhập khẩu các mặt hàng này khi trong nước sản xuất được khá tốt.

    Còn kim ngạch nhập khẩu mặt hàng điện thoại di động cũng rất đáng báo động. Thống kê của Tổng cục Hải quan cho thấy, năm 2009, đã có gần 1,4 tỉ USD bỏ ra nhập khẩu điện thoại di động thì đến năm 2010, tuy giảm nhưng vẫn ở con số đáng kể là 1 tỉ USD. Kim ngạch nhập khẩu hàng điện tử cao cấp sử dụng trong gia đình cũng rất cao và tăng nhanh, với kim ngạch nhập khẩu lần lượt trong ba năm qua là 688 triệu USD, 881 triệu USD và 1,03 tỉ USD. Các mặt hàng chủ yếu là nồi cơm điện, máy hút bụi, tủ lạnh, tivi, bếp từ.

    Khi thu nhập tăng thì dải sản phẩm tiêu thụ được mở rộng theo hướng cao cấp là điều dễ hiểu. Điều đáng nói là mức độ gia tăng nhanh của hàng tiêu dùng nhập khẩu. Trong bối cảnh kinh tế đang hồi phục như năm 2010, trên 530 triệu USD chi cho nhập sữa, trứng gia cầm, sản phẩm từ sữa và thịt, trong đó có 103 triệu USD nhập khẩu thịt và phụ phẩm dạng thịt ăn là điều đáng bàn. Các loại giấm ăn, đồ uống… tưởng giá trị thấp nhưng nhập khẩu năm 2010 cũng hết 65 triệu USD.

    Hàng Trung Quốc dẫn đầu</p>

    Trong bốn nước dẫn đầu về kim ngạch xuất khẩu hàng tiêu dùng sang Việt Nam, đứng đầu là Trung Quốc, kế tiếp là Thái Lan, Malaysia, Hàn Quốc. Trong mười thị trường nhập khẩu lớn nhất, chiếm trên 82% tổng kim ngạch nhập khẩu hàng tiêu dùng của Việt Nam thì chỉ có Mỹ và New Zealand là hai nước không thuộc châu Á. Riêng nhập hàng tiêu dùng trong năm 2010 từ Trung Quốc chiếm 1,85 tỉ USD, tương đương 32, 6% tổng kim ngạch nhập hàng tiêu dùng của cả năm 2010. Sau ba năm kể từ năm 2008, kim ngạch nhập khẩu hàng tiêu dùng từ Trung Quốc đã tăng 54%.

    Biểu thống kê hàng nhập khẩu của tổng cục Hải quan cho thấy, các mặt hàng tiêu dùng nhập nhiều từ Trung Quốc chủ yếu là điện thoại di động, băng đĩa nhạc, thiết bị điện gia đình, hoa quả, rau… Một con số đáng chú ý là có 82 triệu USD được chi ra để nhập các loại quả; 69 triệu USD nhập khẩu các mặt hàng rau trồng ở Trung Quốc. Trước đó, năm 2009, nhập khẩu một số mặt hàng nông sản như hành, tỏi, nấm… từ Trung Quốc là 65 triệu USD; còn các loại quả như cam, táo, lê… cũng nhập khoảng 100 triệu USD, tăng 34% so với năm 2008.

    Trong phạm vi bài viết nay, không phân tích sâu về nhập khẩu hàng máy móc thiết bị với con số rất lớn từ Trung Quốc là 4,47 tỉ USD (trong đó có 2,27 tỉ USD nhập để kinh doanh và 2 tỉ USD nhập để đầu tư).

    Việc phải nhập khẩu nhiều hàng tiêu dùng từ Trung Quốc là dễ hiểu do khoảng cách địa lý, do tính chất cơ cấu hàng hoá của Trung Quốc cũng phù hợp với yêu cầu của người tiêu dùng Việt Nam. Bài toán đặt ra cho các doanh nghiệp trong nước là trong số sản phẩm nhập khẩu có không ít sản phẩm trong nước có thể sản xuất được. Trong một văn bản mới đây báo cáo Chính phủ, tổng cục Hải quan đã đề nghị cần có các giải pháp tăng cường kiểm tra các mặt hàng nông sản, may mặc về mức độ đảm bảo vệ sinh, an toàn và kiểm soát chặt chẽ, quyết liệt tình trạng buôn lậu ở các tỉnh phía Bắc.

    Phương Hà

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s