Mỗi ngày 1 tin vui: 3 thanh niên được ‘giải oan’ sau 10 năm tù vì tội hiếp dâm

PHÁP LUẬT

Thứ sáu, 7.5.2010

Sau 2 cấp xét xử, qua gần 10 năm vùi tuổi xuân sau song sắt, bị cáo được đề nghị tuyên vô tội khi bác sĩ phát hiện người này “chưa từng quan hệ với phụ nữ”.

Trong căn nhà nhỏ, yên tĩnh ở xã Yên Nghĩa (Hà Đông, Hà Nội), Nguyễn Đình Kiên (tức Lợi), Nguyễn Đình Kiên (cùng 30 tuổi), Nguyễn Đình Tình (29 tuổi) quây quần bên chén trà nóng sau hơn 3 tháng trở lại với cuộc sống tự do. Tình cười, nhưng mắt vẫn buồn.

Rót nước mời khách, Tình kể lại cái ngày “không thể quên”. Cuối năm 2000, Lợi, Tình, Kiên ngỡ ngàng khi bị Công an tỉnh Hà Tây (cũ) bắt về hành vi cướp tài sản và hiếp dâm.

Nguyễn Đình Tình (áo trắng, bên trái), Nguyễn Đình Kiên (Lợi), Nguyễn Đình Kiên đang kể cho phóng viên về diễn biến vụ việc. Ảnh: Anh Thư

“Tôi cảm giác đó là chuyện đùa, tưởng người ta trêu mình. Nhưng sau khi bị đưa vào nhà tạm giữ, làm các thủ tục lấy cung, tôi biết không phải đùa rồi”, Tình nói rồi im lặng hồi lâu. Quá khứ về những ngày đã qua dần hiện lên qua từng lời kể của anh.

“Suốt gần 20 ngày lấy cung… tôi đành phải nhận tội. Nhưng chẳng biết gì mà nhận, tôi lại phản cung… Các câu trả lời của tôi lúc đó đơn giản chỉ là có, không”, anh Tình nhớ lại.

Trải qua hai phiên tòa, các cấp xét xử cùng xác định, tối 24/10/2000, Tình, Kiên, Lợi bàn nhau đi trấn lột. Khi đến gần trạm bơm Yên Nghĩa, phát hiện một đôi trai gái đang ngồi tâm sự, họ lội qua mương đến gần. Lợi dùng dao gí vào cổ, khống chế người đàn ông kéo xuống mương, cướp tài sản. Sau đó, cả nhóm thay nhau hãm hiếp cô gái.

Ngày 22/4/2002, 3 thanh niên phải nhận án tổng cộng 41 năm tù, dù các bị cáo đều một mực không nhận tội trước tòa. Thậm chí trong phiên phúc thẩm, khi biết bị bác kháng cáo kêu oan, cả ba bị cáo nhất loạt xin… lĩnh án tử hình.

Suốt gần 10 năm bị bắt, mỗi tháng Tình, Kiên, Lợi đều đặn viết 2-3 lá đơn kêu oan gửi đi các nơi và mòn mỏi chờ đợi. Nhưng những hy vọng, thắc thỏm của họ cứ dần trôi qua trong im lặng.

Cuốn sổ khổ lớn, giấy đã bạc màu theo thời gian, kín đặc nét chữ viết trong những đêm dài, khi phải đối diện với bóng tối trong song sắt trại giam được Tình nâng niu, giữ gìn cẩn thận như cuốn nhật ký về cuộc đời.

Tình cho biết, hằng đêm anh làm bạn với trang giấy, ghi lại những ngày tháng viết đơn kêu oan… Anh còn ghi lại cả những bài báo viết về vụ việc của mình, bài bào chữa của luật sư đã được anh nắn nót viết lại.

“Lúc đó, tôi thật sự suy sụp và tuyệt vọng, chỉ muốn tìm đến cái chết cho nhẹ nợ. Nhưng nghĩ những gì mình không làm, mà phải gánh chịu, tôi lại cố sống, để sau này ra tù tìm ra được chân lý, sự thật”, Tình chia sẻ.

Như một định mệnh, Nguyễn Đình Kiên (Lợi) trong một lần bị bệnh đã được chuyển ra bệnh viện Đa khoa Hà Đông và gặp được bác sĩ Phạm Thị Hồng, Khoa phục hồi chức năng.

Trong một lần trò chuyện, bác sĩ Hồng hỏi Lợi về mức án… Nghĩ về sự tủi nhục phải gánh chịu bao nhiêu năm qua vì những việc mình không làm, Lợi bật khóc. Lợi nhớ, đó là năm 2006, nhưng lúc đó anh lại phải nhanh chóng chuyển vào trại nên những tâm sự với nữ bác sĩ chưa thật sự tỏ tường.

Lợi may mắn gặp người bác sĩ tốt bụng. Với những kinh nghiệm nghề nghiệp, vị bác sĩ biết rằng, anh chưa một lần quan hệ với phụ nữ. Ảnh: Anh Thư

Đến năm 2008, Lợi phải tiếp tục vào viện và gặp lại vị bác sĩ này. Chắp nối những sự kiện, với kinh nghiệm nghề nghiệp, bà cho rằng Lợi chưa từng quan hệ với phụ nữ, vì vậy không có cơ sở để kết tội chàng trai này về việc hiếp dâm.

“Suốt hơn một năm trời ròng rã, tôi bỏ cả việc để đi tới 36 cơ quan tìm lại công lý cho 3 thanh niên này, nhưng không được chấp nhận. Tòa vẫn gửi văn bản trả lời tôi rằng, họ không xử sai…”, bác sĩ Hồng chia sẻ với VnExpress.net.

Thông tin về vụ việc cuối cùng đã đến Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Ông yêu cầu VKSND Tối cao xem xét lại và báo cáo. Vụ án được rà soát. Cuối năm 2009, các cơ quan tố tụng có công văn gửi các cấp lãnh đạo thừa nhận: “Quá trình điều tra và xét xử đã có những thiếu sót”.

“Cơ quan điều tra đã thiếu khách quan, không đầy đủ và không triệt để, nhiều chứng cứ gỡ tội chưa được xác minh làm rõ. Công tác điều tra có nhiều vi phạm nghiêm trọng pháp luật tố tụng hình sự. Các bản án sơ thẩm và phúc thẩm đã căn cứ vào các tài liệu điều tra thiếu tính khách quan để kết tội các bị cáo…”, Phó viện trưởng VKSND Tối cao Lê Hữu Thể khẳng định trong kháng nghị giám đốc thẩm ký ngày 26/1.

VKSND Tối cao đề nghị xem xét vụ án theo thủ tục giám đốc thẩm để hủy hai bản án, tuyên 3 bị cáo “không phạm tội cướp tài sản và hiếp dâm”.

Ngay khi có kháng nghị trên, Tình, Lợi, Kiên được thả tự do, trở về với cuộc sống đời thường. “Khi bị bắt, chúng tôi cảm thấy nhục nhã vì bị mọi người nhìn với ánh mắt khinh thường. Ngày trở về, chúng tôi nhận được những cảm thông, chia sẻ, bởi suốt thời gian qua, người dân ở đây đã hiểu chúng tôi bị oan như thế nào”, anh Tình chia sẻ.

Còn anh Lợi trăn trở, sau gần 10 năm trong nhà giam, 3 anh em giờ đã ở tuổi 30, ngỡ ngàng trước sự đổi thay của cuộc sống. Làm lại cuộc đời ở tuổi này cũng đã là một điều thật khó…

“Chúng tôi mong mỏi đến phiên tòa giám đốc thẩm, để trả lại danh dự, mang lại công bằng cho không chỉ riêng 3 chúng tôi, mà cả gia đình, họ hàng. Nhưng chúng tôi cũng muốn cơ quan chức năng tìm ra kẻ phạm tội đích thực để chúng tôi thực sự được minh oan”, anh Tình nói.

Anh Thư

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Mỗi ngày 1 tin vui: 3 thanh niên được ‘giải oan’ sau 10 năm tù vì tội hiếp dâm”

  1. Gọi là “chuyện vui” nhưng đọc thấy buồn thật nhiều.

    1. Mười năm trai trẻ đẹp nhất của 3 chàng trai trôi qua trong tù, những mất mát thật không thể đong đếm được. Hi vọng rằng các anh không vì thế mà mất niềm tin vào cuộc đời và chúc các anh sớm có được cuộc sống mới cho mình.

    2. Còn bao nhiều điều khuất tất, đáng buồn nữa đằng sau vụ oan sai này?

    Thích

  2. Hôm qua đi chợ em có nhiều chuyện vui lắm nhé:

    1. Gửi xe không cần lấy vé xe. Thật ra là tại 1 lần quên lấy vé, người ta vẫn nhớ mặt và cho lấy xe nên sau này không lấy vé luôn.

    2. Đi chợ thiếu tiền, chị hàng thịt không những bán chịu mà còn cho mượn tiền để đi chợ tiếp (!!!).

    3. Xách lỉnh kỉnh nên mua bún xong quên không xách về, đi một đoạn nhớ ra quay lại lấy thì gặp chị hàng bún đang tất tả đi tìm mình để đưa bịch bún (!!!).

    Kể ra thì toàn chuyện “hậu đậu” thôi (xấu hổ nhỉ!!!), nhưng nhờ thế mà thấy tình người thật đẹp ở cái nơi được gọi là “chợ búa” này.

    Thích

  3. hihi… nếu gặp em ngoài đời anh Hoành sẽ thấy em đã rất slow rồi, chỉ không down thôi!

    Tính tắc trách hay quên là cố hữu của em. Chỉ khi nào cố gắng tập trung thì khá hơn được một chút thôi (như trong công việc chẳng hạn). Còn chuyện chợ búa cuối tuần, đôi khi em xem nó như một việc thư giãn: hôm đó em dẫn theo con bé 2,5 tuổi đi chợ (nên hầu như phải bế nó suốt vì chợ bẩn) và cô em gái em đành hầu như xách giỏ một mình, thấy nho ngon mua thì thêm 2 kg, cá lăng ngon thì mua thêm 1 con (cũng 2 kg), .. tiền thì vốn ko dám cầm dư nhiều sau kinh nghiệm 1 lần bị móc túi. Thế là mọi chuyện … nó vậy đó! 😀

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s