Đó là khi ta lạc mất nhau rồi

Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
(Khúc mùa thu – Hồng Thanh Quang)

sadness
Tôi biết chuyện của cô một cách tình cờ. Mẹ cô là bạn thân của dì tôi, vẫn còn thảng thốt khi kể lại chuyện cô con gái 19 tuổi vừa được cứu sống sau khi cắt cổ tay tự tử vì thất tình. Mối tình kéo dài từ năm lớp mười cho đến khi cô vào đại học. Trước khi đi du học, bạn trai cô hứa hẹn rất nhiều, kể cả chuyện sẽ kiếm học bổng để đưa cô theo… Nhưng chưa đầy một năm, anh đã công khai sống chung với một cô gái khác bên xứ người, và đề nghị chia tay cô qua email.

Mẹ cô tìm cách an ủi: “Nó như vậy là không xứng với con, đừng tiếc làm gì”. Cô chỉ cười lớn: “Có gì đâu! Ba đồng một mớ đàn ông mà mẹ, con không quan tâm đến ảnh nữa”. Vậy nên bà cứ đinh ninh là cô đã nguôi ngoai rồi. Ai ngờ cô “nói một đằng nghĩ một nẻo”, lòng vẫn ấp ủ thương nhớ, căm hận, đến nỗi cắt cổ tay. May mà gia đình đưa đến bệnh viện kịp thời.

Mẹ cô chảy nước mắt khi tâm sự. “Tính nó là vậy, có gì buồn thường không nói ra, chỉ giấu trong lòng, còn mặt ngoài cứ cười hơ hớ. Lúc nó nhỏ tui luôn nhớ đến điều đó, mà sao bây giờ nó lớn tui lại quên. Nó nói “có gì đâu” là tui cho qua liền. Cái nhạy cảm của người làm mẹ như tui để đâu rồi không biết nữa”

Đó là một lời tự trách. Nhưng tôi nghe như một câu hỏi vậy.

Các nhà khoa học đã chứng minh rằng những đứa trẻ sơ sinh có thể cảm nhận được những cảm xúc của người khác. Hẳn nhiên, trước tiên là cảm xúc của mẹ chúng. Nếu người mẹ vui sướng hạnh phúc, đứa trẻ sẽ tỏ vẻ mãn nguyện, ngủ ngoan, hay cười. Nhưng nếu người mẹ lo lắng, buồn phiền, đau khổ hoặc không muốn có con thì đứa trẻ sẽ phản ứng theo cách khác. Nó bú ít, khó ngủ, quấy khóc nhiều, cáu bẳn, đau bụng… Mặc dù người mẹ không hề tỏ ra điều gì khác thường khi chăm sóc bé.
EQ
Thật lạ lùng phải không? Dường như chúng ta được sinh ra đời cùng với một món quà vô giá, đó là sự thấu cảm bẩm sinh. Và rồi món quà ấy mai một dần theo thời gian. Hay chính ta đã vứt bỏ nó đi trong hành trình sống của mình?

Như Daniel Goleman, tác giả của hai cuốn sách nổi tiếng Trí tuệ cảm xúc và Trí tuệ xã hội đã nhắc chúng ta rằng, sự thấu cảm là một phần của trí tuệ xã hội. Và chúng ta đang đánh mất nó. Chúng ta tưởng mình đang được kết nối, khi friendlist trong Facebook của ta dài ra từng ngày. Nhưng cùng lúc đó, chúng ta đang mất dần kết nối với nhau. Chúng ta say sưa với ảo tưởng nắm bắt được cảm xúc của những người quen ở nơi xa xôi nào đó, thậm chí cả người xa lạ, trong khi vô tình thờ ơ với người thân thuộc đang ở ngay bên cạnh mình. Mạng lưới rộng đến nỗi một đứt gãy nhỏ bên cạnh làm ta không để tâm. Nhưng chính những đứt gãy nhỏ kề cận, chứ không phải những đứt gãy rời rạc ở xa, mới làm ta trở thành một tinh cầu cô độc.

Có vẻ như càng ngày chúng ta càng phải dựa dẫm quá nhiều vào ngôn ngữ, để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó: “Mọi chuyện sao rồi?” và câu trả lời : “Cám ơn. Vẫn tốt” làm chúng ta dễ dàng hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ qua những gì có thể nằm sau những câu nói. Sự mệt mỏi nơi khoé môi. Nét buồn trong ánh mắt. Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây giống như chiếc ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó nhưng không ai dùng nó để bắt sóng nữa.

Chúng ta dựa vào từ ngữ nhiều đến nỗi, khi ai đó nói rằng chúng ta không hiểu gì về họ cả, chúng ta sẽ trả lời rất nhanh: “Bạn không nói làm sao tôi hiểu được” như thể việc chúng ta không hiểu hoàn toàn là lỗi của họ.

Sách vở thường viết rằng, hai thế hệ rất khó hiểu nhau, cha mẹ và con cái không hiểu nhau, đàn ông và phụ nữ không hiểu nhau. Vì chúng ta bày tỏ theo những kiểu khác nhau, chúng ta diễn giải sự việc theo cách khác nhau, chúng ta dùng từ ngữ với những ý nghĩa khác nhau.

Tôi tự hỏi, có phải ta đã chấp nhận những lý lẽ ấy như sự biện hộ cho chính mình. Và quên rằng vẫn còn có một cách khác để hiểu. Rằng sự giao tiếp thực sự giữa con người với nhau có thể vượt qua ngôn ngữ. Đó là cách mà những người yêu thương nhau thường dùng, khi họ thực sự yêu thương.
communication-problems
Yêu và biết cách yêu là hai điều khác nhau, phải vậy không

Ta luôn có thể yêu cho bản thân mình, bằng cách nào cũng được, nói hay không nói, chia sẻ hay không, nhưng để yêu cho người khác thì phải biết cách yêu – tức là biết cách bắt sóng cảm xúc của người ấy để vuốt ve yêu thương chia sẻ với chính những cảm xúc thường tìm cách lẩn trốn ấy. Đó là khi ta giao tiếp không phải để bày tỏ chính mình mà là để thấu hiểu người ấy. Nói hay thinh lặng không phải để mở cửa tâm hồn chính mình, mà tìm đường vào tâm hồn người ta yêu. Đó là khi ta lắng nghe, không chỉ những lời nói, mà lắng nghe một làn sóng, một tín hiệu vô thanh. Những tín hiệu yếu ớt của cảm xúc.

Cũng Daniel Goleman, trong một bài phỏng vấn đã nói đại ý rằng, chúng ta hoàn toàn có thể mài giũa trí tuệ xã hội của ta, lấy lại khả năng thấu cảm, bằng một cách đơn giản: hãy chuyển sự chú ý của ta sang người ta yêu. Ngay khi ta thực sự chú ý đến họ, ta sẽ ngay lập tức bắt được trường cảm xúc của người ấy. Phía sau lời nói, phía sau biểu hiện, thậm chí phía sau sự yên lặng.

Phải vậy không em, đôi khi ta chỉ cần trở lại ngồi yên bên nhau là đủ. Đủ để hiểu.

Như ngày xưa, khi ta khởi đầu yêu.
empathy
Chúng ta thường khởi đầu một tình yêu với một người khi nhận ra rằng ta và người ấy có thể hiểu nhau mà không cần nói. Những xung động buổi ban đầu trong tim ta thường không phải là ngôn từ. Chỉ cần nhìn vào mắt nhau, hay thậm chí chỉ cần ở bên nhau trong cùng một bầu không khí, dường như ta đã hiểu nhau. Và khi mối tình trở nên bền chặt hơn, ta tự hào vì người kia chưa nói hết ý mà người này đã hiểu: tình cảm, nhu cầu chia sẻ, nỗi buồn, niềm vui, sự lo âu… Chiếc ăngten thấu cảm trong ta thật nhạy.

Nhưng rồi, thời gian qua, đến lúc nào đó bỗng dưng ta nhận ra người này đang trách người kia rằng nếu không nói ra làm sao hiểu được. Có lẽ từ khi đó tình yêu đã bước qua một khúc quanh.

Và cuối cùng, khi nói bao nhiêu cũng không hiểu. Càng nói càng không hiểu nhau…

Đó là khi ta nhận ra ngôn từ chưa bao giờ là đủ. Có biết bao điều ta muốn bày tỏ cho người ta yêu – những điều ta mong người ấy thấu hiểu – những yêu thương, oán giận, xót xa, giày vò tự sâu thẳm trái tim ta – nhưng không ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn vẹn lý tình, không ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn tả. Từ ngữ lúc ấy thậm chí còn có bộ mặt phản trắc vì sự đa nghĩa của chúng. Và chúng ta hiểu sai, chúng ta bị hiểu sai. Chúng ta như đi trong rừng rậm của những ý niệm đan chồng chéo lên nhau. Bao nhiêu cuộc tình đã và sẽ còn diễn ra theo cách đó? Không phải sự thấu cảm cạn dần theo tình yêu mà là ngược lại, tình yêu cạn dần theo sự thấu cảm.

Khi ta phải viện đến từ ngữ để tìm cách hiểu nhau, thay vì nghĩ về nhau, nắm bắt cảm xúc của nhau để hiểu nhau. Đó là khi ta nhớ đến Saint Exupéry với lời cảnh tỉnh “Ngôn ngữ là cội nguồn của mọi ngộ nhận.”

Và buồn thay, đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi.

Đông Vy và Phạm Công Luận

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Đó là khi ta lạc mất nhau rồi”

  1. “Đó là khi ta nhận ra ngôn từ chưa bao giờ là đủ. Có biết bao điều ta muốn bày tỏ cho người ta yêu – những điều ta mong người ấy thấu hiểu – những yêu thương, oán giận, xót xa, giày vò tự sâu thẳm trái tim ta – nhưng không ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn vẹn lý tình, không ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn tả. Từ ngữ lúc ấy thậm chí còn có bộ mặt phản trắc vì sự đa nghĩa của chúng. Và chúng ta hiểu sai, chúng ta bị hiểu sai.”

    Hi Đông Vy,
    Đoạn này quá đúng, nhất là cho chị, lúc này!
    Thôi thì chọn giải pháp im lặng.
    Bởi vì, nếu thật sự hiểu nhau, ngôn từ không cần thiết.
    Nếu đã không còn sự đồng cảm, liệu ngôn từ có ích gì!

    Cám ơn bài viết của Đông Vy. Sao lâu quá không thấy em? Chúc em ngày mới thật đẹp nha 😛

    Số lượt thích

  2. Chào cô chú, cháu tên là Vi, một độc giả thân thiết của báo 2!, đặc biệt cháu rất yêu thích chuyên mục Cảm thức mà cháu được biết bút danh Phạm Lữ Ân là của vợ chồng cô chú. Cháu thực sự rất khâm phục sự thấu hiểu của cô chú về giới trẻ chúng cháu hiện nay với những vấn đề cần phải quan tâm, phải suy nghĩ và phải hành động. Mỗi bài viết của cô chú đã để lại trong lòng người đọc chúng cháu và cả ba mẹ của chúng cháu, những rung cảm sâu sắc và những ấn tượng đậm nét. Bản thân cháu khi đọc bài của cô chú thường đọc rất kĩ, thậm chí đọc hàng chục lần, và ngẫm nghĩ. Cô chú viết đúng và hay quá! Cô chú đã đem đến những suy nghĩ mới mẻ, đúng đắn mà trước đây cháu cứ nghĩ rằng cách nhìn nhận của bản thân mình đã đúng nhất. Qua từng bài viết, về từng vấn đề mà cô chú hướng đến, cháu luôn tìm được những bài học kinh nghiệm tuyệt vời cho riêng mình, và còn để giúp đỡ người khác nữa. Cháu thay mặt bạn đọc 2! yêu Cảm thức, xin chân thành cảm ơn cô chú!
    Cháu nhớ lần đầu tiên mình thực sự ấn tượng về bút danh Phạm Lữ Ân của cô chú là trong bài viết : “Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”, vì trước đó cháu nhớ không nhầm cũng có đôi lần cô chú viết bài trên Cảm thức. Không hiểu sao chính bài viết đó đã để lại trong cháu vô cùng nhiều cảm xúc, suy tư về chủ đề tình yêu, dù lúc đó cháu chưa đầy 17 tuổi, cái tuổi mà tụi cháu dễ phủ nhận những tình cảm khác, non nớt và thiếu chín chắn thành tình yêu mà tụi cháu cho là đẹp nhất, tuyệt vời nhất. Cô chú đã đem đến những suy nghĩ tích cực và hiện đại hơn, và cháu tin có rất nhiều người đồng tình với những quan điểm ấy, bởi trước nay họ đã quá nhàm chán với cái khái niệm có phần cổ hủ “tình yêu vĩnh cửu, tình yêu chung thuỷ” rồi đúng không cô chú?…Rồi những bài viết như “Hãy giữ lấy nhành xa trục thảo đầu tiên”, “Dư vị từ những tình bạn nhạt nhoà”, “Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người”, “Nghẹn lời thương đỏ mắt chuyện tương phùng”, “Về nghề báo, từ những điều nhỏ bé và chân thật” hay mới đây nhất là “Có một cuốn sách bên trong bạn”…đều rất hay và có ý nghĩa nhân văn tích cực. Cháu hâm mộ cách viết gợi mở mà lôi cuốn đến lạ kỳ của cô chú! Một lối văn không gò bó trong những chuẩn mực quy phạm, không nặng nề những ràng buộc mà vẫn đúng đắn và lôgic, có nhiều chi tiết đắt giá và những dẫn chứng sinh động tạo nên sức thuyết phục mạnh mẽ! Đọc chúng làm cho suy nghĩ của cháu chín chắn hơn rất nhiều và làm cho niềm đam mê yêu thích văn, yêu thích viết của cháu ngày một lớn dần lên!
    Ở bài viết này, cháu cực kì ấn tượng với quan điểm “Có vẻ như càng ngày chúng ta càng phải dựa dẫm quá nhiều vào ngôn ngữ, để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó: “Mọi chuyện sao rồi?” và câu trả lời : “Cám ơn. Vẫn tốt” làm chúng ta dễ dàng hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ qua những gì có thể nằm sau những câu nói. Sự mệt mỏi nơi khoé môi. Nét buồn trong ánh mắt. Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây giống như chiếc ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó nhưng không ai dùng nó để bắt sóng nữa…”.Đúng vậy cô chú ạ, những lời nói đó giữa con người với nhau giờ đây đơn thuần chỉ là xã giao mà mất đi ý nghĩa thực sự của nó. Mọi người dường như quá bận bịu với cuộc sống bộn bề mà quên mất cội rễ tồn tại của mình, đó chính là tình cảm giữa con người với con người trong đời thực. Tiếc thay cháu cũng đang gặp phải tình huống đó, để rồi bỏ quên những người thân yêu quanh mình, mà tìm đến những mối quan hệ ảo, những con người ảo qua những phương tiện ảo. Dù cháu biết điều đó không tốt, nhưng tại sao cháu vẫn không thể làm khác được. Đọc bài của cô chú đã khá lâu, suy ngẫm cũng khá nhiều, nhưng cháu vẫn chưa tìm được câu trả lời cho chính bản thân mình, cô chú ạ!
    Đó chỉ là cảm giác về tình cảm con người nói chung mà cháu nhận thấy khi đọc bài này, còn về điều trọng tâm hơn và sâu sắc hơn nữa là về tình yêu thì chắc phải một thời gian nữa cháu sẽ đọc lại khi bản thân đã trưởng thành hơn và cảm nhận về nó sâu sắc hơn thì cháu sẽ bình luận theo một cách khác, với một cái nhìn khác để thực sự thấu hiểu hết tất cả những gì cô chú muốn chuyển tải qua bài viết này…:)
    Chân thành cám ơn và mến mộ cô chú! Chúc cô chú luôn hạnh phúc!

    Số lượt thích

  3. @chị Yến: cám ơn chị đã chia sẻ. 😉 Những bài viết như thế này trước hết là để nhắc nhở chính người viết ra nó đó chị, rồi sau đó mới là nhắn nhủ với người đọc ! Bởi vì những người làm nghề viết, khi không nói thì thôi, khi nói thì lại dễ mắc bệnh…nói nhiều mà! 😉 Vì vậy, một phần nào đó, em đồng cảm với chị. Chúc chị cuối tuần vui.
    P/S: Ông Nội mấy đứa nhỏ nằm viện nên nhà bận rộn, em ít khi có thời gian lướt web! Em có đọc thoáng thấy mấy phản hồi ở dotchuoinon mà chưa thảnh thơi để trả lời.
    Đông Vy
    @Thảo Vi: Cám ơn cháu đã có một phản hồi thật dài. Và cám ơn cháu đã tìm được trong bài viết của Phạm Lữ Ân những điều hữu ích.
    Những phản hồi của các cháu luôn có sức mạnh, khuyến khích cô chú bắt tay vào viết một bài khác ngay lập tức. 😉
    Những bài viết này, bởi vì sự cô đọng và thành thật của chúng, cô chú dù muốn cũng không đủ tài năng để viết liên tục, thường xuyên, với số lượng nhiều được. Vì vậy, chỉ sau khi đã nghĩ đủ, tranh luận đủ, có đủ cảm xúc và tin vào điều mình nghĩ thì cô chú mới viết.
    Cô chú luôn mong nhận được phản hồi: một là chia sẻ, và hai là phản biện, tranh luận về những điều có thể cô chú chưa nghĩ đúng. Bởi dù sao đây cũng chỉ là những quan điểm cá nhân.
    Cô chú muốn gửi gắm cho những độc giả trẻ (trong đó có cháu ruột của cô chú và sau này là con cái) những trải nghiệm, sai lầm và thu thập của mình trên đường đời, bên cạnh đó, cô chú cũng muốn học được nhiều điều từ chính các cháu. Một thế hệ khác, với nhiều tiềm năng đáng ngạc nhiên.
    Thảo Vi ạ, thú thật là khi 17 tuổi, cô chú không thể viết được những dòng comment như cháu viết trên đây. Không chỉ vì những điều cháu chia sẻ, mà còn vì văn phong rất chín chắn của cháu.
    Còn về điều này:
    “Tiếc thay cháu cũng đang gặp phải tình huống đó, để rồi bỏ quên những người thân yêu quanh mình, mà tìm đến những mối quan hệ ảo, những con người ảo qua những phương tiện ảo. Dù cháu biết điều đó không tốt, nhưng tại sao cháu vẫn không thể làm khác được.”
    Cô chú mong có dịp trao đổi tiếp với cháu trực tiếp hoặc qua email. Nhưng có thể tóm gọn quan điểm của cô chú như thế này: “Nếu chúng ta nhìn thấy được chất lượng của số ít, chúng ta sẽ không còn phải lặn lội tìm kiếm sự bù đắp trong số lượng của số nhiều.”
    Một cô gái sâu sắc như cháu, cô chú tin là cháu sẽ tự mình tìm được con đường để có một cuộc sống phong phú, vui vẻ, lạc quan và hướng thượng.
    Điều cuối, cô chú mong cháu sẽ viết nhiều hơn, không phải những comment mà là những bài viết của riêng cháu. Và chia sẻ những bài viết đó với mọi người nhé! Cô chú rất muốn đọc.
    Cho cô chú gửi lời chúc sức khỏe đến ba mẹ cháu, và chúc cháu một ngày thật đẹp.
    Cô chú Luận Vy

    Số lượt thích

  4. Hi Đông Vy,

    Bài viết hay lắm Đông Vy ạ. Đúng là ngôn từ nhiều lúc dễ gây hiểu lầm thật, vì điều mình nghĩ thì người ta không nghĩ giống như mình và điều người ta nghĩ thì mình cũng không đồng cảm như vậy. Nhiều lúc chỉ cần một ánh mắt nhìn thôi là mình đã hiểu bạn biết bao nhiêu rồi.

    Cảm ơn Đông Vy nhé

    Số lượt thích

  5. thực sự cám ơn cô chú rất nhiều vì đã dành quỹ thời gian rảnh rỗi ít ỏi của mình để hồi âm cho cháu!
    thực ra cháu cũng viết khá nhiều những bài viết của riêng mình, và rất mong nhận được sự góp ý từ cô chú, nhưng chỉ là chưa có cơ hội mà thôi! cháu đã add FB của cả hai cô chú nhưng vẫn chưa nhận được thư chấp nhận, cháu hi vọng ngày đó đến sớm! 🙂
    Vâng cô chú nói đúng, khi nhìn thấy được chất lượng của số ít thì chúng ta sẽ không phải lặn lội tìm kiếm sự bù đắp trong số lượng của số nhiều nữa…vâng cháu đã nhận ra mình chưa nhìn thấy được chất lượng ấy, và ko biết có phải nó vẫn tồn tại từng ngày, từng giờ bên mình bên mình hay không? Hay tại vì nó chưa hiện hữu đủ để cháu cảm nhận thấy những gì nó mang lại cho cháu sẽ khiến cháu không cần phải đi tìm những giá trị ảo khác.
    Mà thực ra những giá trị ảo mà cháu tìm kiếm cũng rất thật, đó là những distant friends nhưng họ luôn nhớ về những gì cháu chia sẻ và ngược lại cháu cũng vậy, họ giúp đỡ cháu rất nhiều và thậm chí còn nhớ cả ngày sinh nhật của cháu và chúc mừng dù chỉ bằng những tin nhắn, cuộc gọi, còn bạn bè bên cạnh cháu thì có người thậm chí đến tận một tuần sau mới nhớ ra và nói: “Vi sr mày nhé, tuần trước b-day mày mà tau quên!” mà quên cả điều nhỏ bé nhất cháu mong muốn được nghe, đó là một lời chúc sinh nhật trễ! Cháu thấy chia sẻ với bạn online cũng dễ dàng hơn, khi ấy bản thân thấy thực sự thoải mái và không phải lo nghĩ người khác biết những bí mật của mình như là khi chia sẻ với một bạn ở gần. Tuổi của cháu đúng là ẩm ương như thế đấy cô chú ạ! Họ cũng thẳng thắn nói ra suy nghĩ của họ về cháu, chứ ko mập mờ và ngại mất lòng như những người khác…
    Cháu cũng biết là dù họ như thế, nhưng đến khi cháu thực sự gặp phải chuyện không may hay những điều cần sự chia sẻ không chỉ là về tinh thần thì họ không thể giúp ích gì hơn cho mình mà chính những người thân, người bạn bên cạnh mình mới có thể làm được điều đó.
    Vậy nên cháu tự nhủ sẽ cố gắng tìm kiếm chất lượng của cả hai và tôn trọng nâng niu chúng như nhau. Cháu cám ơn cô chú đã tin tưởng, và cháu cũng tin tưởng mình sẽ tìm được con đường đi đúng đắn cho riêng mình chỉ nhờ những sự chia sẻ giản dị mà ý nghĩa như thế này!
    Chúc cô chú dồi dào sức khoẻ và ngày càng có được nhiều bài viết hay! 🙂

    Số lượt thích

  6. Cảm ơn chị Đông Vy về bài viết và bạn Thảo Vi về phản hồi.
    “Ngôn ngữ là cội nguồn của mọi ngộ nhận.”
    Đó là một quan điểm mang tính triết lý cũng rất hay của Saint Exupéry. Rất tiếc là không tìm thấy chính xác câu nói đó ( Em đã tìm trong chương 16,17 của sách Hoàng tử bé mà chưa thấy 🙂 Sẽ cố gắng đọc hết sách đó để tìm hiểu thêm 🙂

    Bài viết trên cũng nhắc đến khái niệm Thấu cảm. Đây là lần đầu em được biết đến khái niệm này, tìm hiểu Google cũng cho ra một số bài viết khá hay, xin được trích dẫn :
    Thông cảm là một hình thức thỏa thuận, một hình thức phê phán. Đôi khi nó là sự xúc cảm và sự đáp ứng thích đáng hơn. Nhưng người ta sống dựa vào sự thông cảm. Nó làm cho người ta trở nên phụ thuộc. Bản chất của nghe thấu cảm không phải là thông cảm với một người nào đó, mà nó là sự hiểu biết đầy đủ sâu sắc về một con người, về mặt tình cảm cũng như lý trí.

    Nghe thấu cảm không phải đơn thuần chỉ là hiểu từng lời nói của người khác. Trên thực tế, những chuyên gia về giao tiếp cho rằng chỉ mươi phần trăm thông tin được thể hiện thông qua lời nói, ba mươi phần trăm thông tin được thể hiện thông qua âm thanh còn nửa thông tin còn lại được thể hiện thông qua ngôn ngữ cơ thể.

    Trong nghe thấu cảm, chúng ta không những nghe bằng tai, mà quan trọng hơn là nghe bằng mắt, bằng cả trái tim. Lắng nghe không chỉ điều người ta nói nên lời, mà cả những gì không nói lên được, những gì bộc lộ qua ngôn ngữ không lời: ánh mắt, nụ cười, nét mặt, tư thế, điệu bộ… Lắng nghe những cảm xúc, nhu cầu của người kia. Lắng nghe cả chính những phút giây im lặng.

    Nghe thấu cảm có một uy lực rất lớn bởi vì nó cung cấp cho chúng ta những tư liệu đúng đắn để hành động. Thay vì dựa vào những cảm giác, động cơ, những giả định, suy nghĩ của mình, chúng ta làm việc với thực tế bằng suy nghĩ và tình cảm của người khác. Chúng ta nghe để hiểu, để tiếp nhận những thông tin sâu kín nhất trong tâm hồn của con người.

    Nghe thấu cảm cũng giúp bạn tạo dựng được tình cảm tốt đẹp với người đối thoại, vì khi giao tiếp với bạn, người khác được thoả mãn nhu cầu rất lớn. Đó là nhu cầu tồn tại về tâm lý, muốn được hiểu, được khẳng định, được đánh giá cao, được cảm thấy có ích. Và sau khi đã đáp ứng nhu cầu đó, bạn có thể tập trung phát huy sự ảnh hưởng và giải quyết vấn đề. Một số kỹ năng cần thiết trong lắng nghe thấu cảm:
    nguồn : http://www.kynangquanly.com.vn/product/product1.php?cat=22&id=658&page=2
    Thấu cảm đòi hỏi phải có khả năng đặt mình vào vị trí người khác để hiểu, và có hiểu mới thương!
    trích : http://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thau-cam/#more-1408

    Có lẽ ngôn ngữ cũng không thể hiện được hết tấm lòng, nhưng cũng xin mượn dotchuoinon chân thành cảm ơn bài viết và chia sẻ của các bạn !

    Số lượt thích

  7. Mình hoàn toàn đồng cảm với bài viết này. Những điều này, đặc biệt là “bộ mặt phản trắc” của từ ngữ, mình chỉ vừa ngộ ra vài tháng gần đây. Nhưng tiếc là “đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi”!

    Số lượt thích

  8. Cám ơn những chia sẻ của các bạn về bài viết! 😉
    Nguoimattim thân mến, thật xin lỗi bạn vì hôm trước mình và ông xã đều không nhớ chính xác và lười lục lại cuốn sách Hoàng tử bé.
    Hôm nay rãnh rỗi giở ra tìm lại thì mới thấy câu trích “Ngôn ngữ là cội nguồn của ngộ nhận” (không có từ “mọi” – cái này do mình nhớ sai) nằm ở chương 21 chứ không phải 17. Đoạn con chồn nói với Hoàng tử bé.
    Nếu bạn có cuốn sách Hoàng tử bé do Bùi Giáng dịch, in năm 1994 thì câu đó sẽ nằm ở dòng thứ 6, trang 104. Nguyên văn “Ngôn ngữ vốn là cỗi nguồn của ngộ nhận” (Bùi Giáng dịch)
    Google thì ra câu nguyên gốc thế này:
    Tiếng Pháp: Le langage est source de malentendus.
    Tiếng Anh: Language is the source of misunderstandings.
    Mình rất tâm đắc câu đó, và luôn biết ơn Saint Exupéry vì đã diễn tả nó ra thành một câu ngắn ngủi nhưng đáng nhớ như vậy.
    Chúc tất cả các anh chị em trong Dotchuoinon một Giáng Sinh an lành, hạnh phúc!

    Số lượt thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s