Lưu trữ theo thẻ: Thơ

Những câu thơ chất từ mồ hôi và nước mắt

Trần Vân Hạc

Đọc tập thơ: “Người thứ ba” của Đinh Thị Hường, NXB Hội Nhà văn năm 2014 người đọc có cảm giác những câu thơ của chị như được chắt ra từ mồ hôi, nước mắt, chắt ra từ những sóng gió của cuộc đời và ẩn sâu trong nỗi đau buồn về cuộc đời đa đoan là niềm khát yêu và khát sống, như một mạch ngầm nuôi những vần thơ và giúp chị đứng lên, vững vàng trong bể khổ.

bia

Tác giả Đinh Thị Hường tuy mới bước vào nghiệp làm thơ nhưng đã có những bài được đăng trên báo Văn nghệ như bài: “Mất”, “Sao”, “Trộm”… và một số bài đăng trên các báo trung ương và địa phương. Đọc tiếp

Trường sa

Hiểu Tổ Quốc đến xót xa…

Lần đầu tiên tôi được đọc thơ Đỗ Nam Cao, qua tập di cảo Thơ mang tên ông do nhà báo Nguyễn Thế Khoa (người sưu tầm, biên soạn) thay mặt gia đình Đỗ Nam Cao đưa tặng. Nhiều bài hay trong tập thơ đó, nhưng có một bài khiến tôi cứ nghẹn ngào mãi sau khi đọc- đó là bài :

GỬI QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA 

Trường Sa ư với ngày thường xa thật
Đảo ở đâu tôi có hỏi đâu mà
Điều khốn nạn là chỉ khi máu đổ
Đảo mới gần mới thật đảo của ta
Đọc tiếp

biển đông

Nguồn cội phương Đông

Việt Nam tôi
Ngàn năm nguồn cội, hướng về đông
Từ đỉnh Long Sơn, đến mũi Rạch Tàu
Sông Hồng sông Hậu, hướng về đông.

Việt Nam tôi
Ngàn năm nguồn cội, hướng về đông
Đồi núi mênh mông, đồng bằng bát ngát
Ưỡn ngực giữa trời, sóng hát ngoài khơi.

Tôi hát bài biển ca
Biển sinh ra mặt trời
Biển sinh ra Tổ quốc.
Biển sinh tôi làm người
Xưng tụng lời nước non
Ca ngợi ánh mặt trời
Vinh danh cả cuộc đời
Và hạt muối quê hương.

Thương sao hạt muối này
Thiêng liêng mùi Tổ quốc
Thấm đẫm máu tiền nhân
Khẩn hoang hồi lập ấp
“Kiếm bạt khấp quỷ thần”(*).

Thương cây bần nhân nghĩa
Đấng kiệt liệt anh hùng
Rướn mình ra bể cả
Giữ đất cát ngọc ngà
Khai sinh ra từ biển.

Nơi đó hải đảo xa, vọng rền vang sông núi
Anh nghe lòng biển gọi, tiếng gọi bốn ngàn năm
Tiếng gọi từ mặt trời, nguồn cội của quê ta.

Nơi đó hải đảo xa, sóng đập tan ghềnh đá
Anh xốc cây gươm thiêng, bảo vệ ánh mặt trời
Giữ hạt muối tiền nhân, chém tan tành sóng dữ.

Canh giữ Tổ quốc mình
Như cây bần bất khuất
Chống gươm báu cửa trời
Nơi ngàn sông tụ hội
Giữ gốc gác bình minh.
Để nước Việt Nam mình
Từ ngàn năm nguồn cội
Oai dũng đón mặt trời
Đứng sừng sững phương Đông.

(*) Trích từ câu “Hỏa hồng Nhật Tảo oanh thiên địa / Kiếm bạt Kiên Giang khấp quỷ thần” trong bài Điếu Nguyễn Trung Trực của Huỳnh Mẫn Đạt.

Nguyễn Hồng Chí

Nguồn: VnExpress

Cho-be-an

Once Upon A Time There Was Mother… – Ngày Xưa Có Mẹ…

Once upon a time there was Mother…

When I knew how to cry for food
Mother spoon-fed me congee
When I knew how to demand sleeping music
Mother stayed awake to sing me lullabies
When the sky in my eyes became bluer
More white strands appeared in Mother’s hair
Mother became as natural as Heaven and Earth,
As life I couldn’t lack
Had I gone around the earth
Mother could’ve been the sole person waiting in anguish everyday
The arms that opened since my birth
Constantly enlarged as I grew
Mother gave me a nickname
Before I could even utter “Ma” Đọc tiếp

msg-unconditional-love

Trải nghiệm tình yêu vô điều kiện

Chào các bạn,

Mình đã đọc nhiều về tình yêu vô điều kiện, của nhiều tác giả, nhưng hôm nay mình đã có một trải nghiệm thực sự về tình yêu vô điều kiện.

Tình yêu, đó phải là tình yêu vô điều kiện.

Có người dành tình yêu cho 1 người (như mẹ yêu con, chồng yêu vợ)

Có người dành tình yêu cho nhiều người (cha mẹ yêu đàn con, thầy yêu trò trong lớp) Đọc tiếp

ngay-nha-giao-viet-nam (10)[13]

Thoáng nghĩ về thầy

Nhân đọc bài “Người thầy thời hiện đại” của bạn Thân Quang Minh tự nhiên mình nhớ đến bài thơ này. Một bài thơ dung dị, được viết cách đây hơn chục năm, nhưng càng đọc càng thấy thấm thía. Chắc không cần phải đợi đến ngày 20/11 để bày tỏ lòng biết ơn với người thầy(?!), vì thế, hôm nay mình muốn giới thiệu với các bạn bài thơ này. Bài thơ do một người anh học cùng trường cấp ba với mình ngày xưa sáng tác. Mình chép lại bài thơ này bằng trí nhớ “có hạn” của mình. :)
Đọc tiếp

Ben-do-que

Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi

Nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy đã trân trọng chọn vào phần “Thơ người Thơ đã mất”, sách “Thơ bạn Thơ 2″ (Nxb Văn học, 2012) một bài thơ hay, lạ: KHI NÀO THẤY, và thương nhớ Bạn Thơ của anh : “Anh Xuân Hoàng ơi, tôi đã tìm thấy bí quyết vì sao Anh viết được những bài thơ hay và vì sao Anh sống hoàn thành một đời thơ đẹp… Thơ Anh, đời thơ Anh còn cần thêm lời đò đưa gì nữa ?”

Tôi cũng đồng tình với nhà thơ đàn anh NNB. Nhưng tôi vẫn không thể an lòng, nếu chưa nói ra được đôi cảm nhận về bài thơ này mà khi đọc lên một cách chậm rãi, tôi chợt như nghe tiếng đàn dương cầm thánh thót, buồn và trong trẻo của mẹ tôi giữa một trưa hè nóng nực, khiến tôi lặng người ứa lệ… Đọc tiếp