Tạo một team vô địch

 


Chức năng của người lãnh đạo là gì?
Nhiệm vụ của người lãnh đạo trong nhóm,
trong cộng đoàn, là gì?
Sr. M. Matta Trần Thị Lành, Dòng Nữ Vương Hòa Bình Buôn Ma Thuột

Điều khó nhất để trở thành lãnh đạo hạng thầy là gì?
Phạm Thu Hương, tác giả, dịch giả, admin dotchuoinon.com, Đà Nẵng

Những điều gì là căn bản để giữ tinh thần
làm việc cũng như sự gắn bó trong 1 team?
Ngô Quỳnh Linh, luật sư, Tp HCM

 

vodichtaekwondoTất cả mọi lãnh đạo của mọi công ty, mọi quân đội, mọi đoàn thể, đều muốn tạo nên một nhóm lãnh đạo vô địch, một đoàn quân vô địch, làm đâu được đó, đánh đâu thắng đó, khai phá mọi vùng đất mới, chiến thắng trên mọi chiến trường…

Làm sao để tạo một team vô địch như thế?

Đó là việc của lãnh đạo.

Lãnh đạo một team tức là lập một team vô địch, hay biến một team đang có thành team vô địch.

(more…)

Thông Minh Tình Cảm

Chào các bạn,

“Thông mình tình cảm” là mình dịch từ “emotional intelligence”. Có lẽ trong môi trường giáo dục chú trọng vào vài môn học như toán, lý, hóa… mà hầu như bỏ quên teamwork hoàn toàn, chúng ta tạo ra một thế hệ học sinh sinh viên với chỉ số thông minh tình cảm (EQ, emotional quotient) rất thấp.

Trong môi trường sống của chúng ta ngày nay, thông mình tình cảm quan trọng bằng hoặc là hơn cả thông minh lý luận (IQ, intelligence quotient). Rất nhiều người làm lãnh đạo và quản lý mà chuyên môn không giỏi bằng những người dưới quyền, vì họ giỏi thông minh tình cảm hơn các quý vị chuyên gia kia.

(more…)

Teamwork

Chào các bạn,

Nếu nói về các điểm yếu của người Việt chúng ta, thì teamwork nếu không đứng số 1 thì cũng đứng số 2, số 3.

Tuy vậy, sự thật là nếu đánh nhau chống ngoại xâm thì có lẽ là người Việt có teamwork giỏi nhất thế giới, với bằng chứng là các chiến thắng chống quân Tàu, quân Mông Cổ, quân Pháp, và quân Mỹ qua nhiều niên đại.

Thế thì chúng ta phải biết cách tìm ra bí quyết teamwork của chúng ta trong thời chiến tranh, để mang dùng vào thời bình. Hình như ta có viên kim cương ở đâu trong lòng ta, mà nó chỉ hiện ra trong thời chiến.

(more…)

Truyền thông của người Việt

Chào các bạn,

Rất thường xuyên chúng ta nghe tin một quan chức nào đó những lạm chuyện gì đó rất lớn, và các cấp chỉ huy của người đó hầu như chẳng biết gì cà. Tạm thời đặt qua một bên vấn đề trách nhiệm của thủ trưởng trong một tổ chức, rất có thể vấn đề chính là yếu kém về communication, tức là truyền thông giữa hai người hay nhiều người. Nếu so sánh với nhiều quốc gia khác, nhất là các quốc gia với nền kinh tế cao, người Việt ta rất yếu về communication.

• Trong communication của người Việt, im lặng là cách truyền thông chính.

Nếu ta chỉ ra cho một người thân một lỗi gì đó của người đó, ta thường nhận lại sự im lặng. Im lặng đó có thể có rất nhiều nghĩa khác nhau: nhận lỗi, nhận lỗi và vui vẻ, nhận lỗi nhưng bực mình, cóc cần, cóc cần và giận…

(more…)

Tôi và team

Chào các bạn,

Khi chúng là làm việc trong một team, chúng ta có hai cách để lựa chọn:

1. Chọn Tôi: Lấy “tôi” làm tiêu chuẩn chọn lựa và định giá—mọi người phải thông minh như tôi, mọi người phải đồng quan điểm với tôi, mọi người phải làm việc quy củ như tôi, mọi người phải hợp với tôi, team phải đi theo đường hướng của tôi…

Nếu tư duy như thế thì ta không thể là một team player tốt của team. Ta sẽ làm cho team yếu đi. Và nếu một team có nhiều người như thế thì team đó chẳng là team.

(more…)

Phẩm chất cao nhất của công việc – teamwork

Chào các bạn,

Lúc mình mới vào nghề luật có một chị luật sư vào nghề trước mình mấy năm. Chị ấy thỉnh thoảng gõ cửa phòng mình nói chuyện, thường bắt đầu thế này: “Hoanh, can I borrow you several minutes to bounce some ideas around?” (Hoành, tôi mượn anh vài phút để động não được không?) Thế rồi chị ấy nói về một vấn đề luật và hỏi mình nghĩ thế nào về vấn đề đó. Và nó trở thành một cuộc thảo luận sôi nổi, đôi khi kéo dài cả một hai tiếng đồng hồ.

(more…)

Hiểu các bài học về trái tim linh thiêng

Chào các bạn,

Các bạn đã thực hành huấn luyện trái tim linh thiêng của chính mình thường xuyên đương nhiên là đã nhận ra rằng các quy luật thực hành tâm linh rất giản dị–ví dụ “yêu mọi người”, hay “tĩnh lặng”–rất đơn giản, chỉ có vài từ như thế. Và khi mình nghe/đọc lần đầu là mình hiểu được ngay. Để rồi một vài năm sau đó, có lẽ là lần thứ 1001 mình đọc đến hay nói đến “yêu mọi người” hay “tĩnh lặng”, mình mới chợt “ngộ” ra là trước nay mình chẳng hiểu gì về “yêu mọi người” hay “tĩnh lặng” cả.

(more…)

Giỏi teamwork

Chào các bạn,

Dân Việt ta thời chiến thì rất giỏi teamwork, đánh đâu thắng đó. Thời bình thì teamwork tồi có hạng trên thế giới. Cho nên khi nói đến teamwork, chúng ta không cần phải học đâu xa, chỉ cần học teamwork thời chiến của ta là đủ.

Trong thời chiến, giả sử ta có một đại đội muốn tấn công chiếm một đồn của địch quân, thì:

1. Mọi người từ đại đội trưởng đến các trung đội trưởng, tiểu đội trưởng và tất cả mọi chiến sĩ đều biết và nhất tâm với mục đích cuả đại đội: “Chiếm đồn của địch”.

Không ai có một mục đích khác, như là “đánh để thị uy mà thôi, chứ không để chiếm đồn.”

(more…)

Làm hỏng team

Chào các bạn,

Nhiều nhà quản lý lầm lỗi là xem teamwork là việc đếm đầu người—team tôi có 7 người tốt 3 người tồi, như vậy cũng là khá rồi! Thực sự là, nghĩ như thế là sai. Chỉ cần một người trong team làm việc chỏi với team là cả team bị hỏng. Như bộ máy nhiều bánh răng cưa của một đồng hồ, chỉ cần một bánh răng cưa bị hỏng là cả bộ máy không hoạt động được.

Một team phối hợp hoàn hảo là một bộ máy đồng hồ hoàn hảo. Chỉ cần một người không hoạt động tốt với cả team là cả team bị hỏng.

(more…)

Truyền thông trong công việc

Chào các bạn,

Truyền thông là communication. Hôm nay chúng ta nói về nhu cầu truyền thông trong công việc. Truyền thông trong công việc là một kỹ năng truyền thông mà dân Việt chúng ta rất yếu. Người nước ngoài khi làm việc với người Việt là thường sợ khoản truyền thông này.

Năm 1992 mình hướng dẫn một lớp luật tại Bộ Tư Pháp ở Hà Nội và Sài Gòn cho các giáo sư và luật gia Việt Nam về một số luật căn bản của Mỹ để giúp Việt Nam “nhìn ra thế giới”. (Đây là lớp học của Mỹ đầu tiên ở Việt Nam – không tính trước 1975 ở miền Nam. Cực kỳ khó để mở vào thời đó, vì cả Mỹ lẫn VN đều không thích, mà còn nghi ngờ chính trị. Nhiều người nói là mình làm chuyện impossible. Nhưng chuyện impossible đã thành sự thật, sau nhiều cố gắng trầy vi tróc vẩy của mình. Nhưng chuyện này để khi khác kể). Mình là trưởng đoàn, hai giảng viên kia là Sesto Vecchi – nhiều người ở VN biết Sesto — và Stuart Lemle, một luật sư về thương mãi ở Washington DC. Lớp học dài 1 tuần ở mỗi thành phố. Trước khi mở lớp, mình soạn một tờ “định giá”, để cuối khóa các học viên định giá các giảng viên. Trong tờ định giá, mình có một câu về khả năng của giảng viên trong việc khuyến khích các học viên tham gia thảo luận trong lớp. Stuart thì mù về VN nên chẳng nói gì, nhưng Sesto đọc câu đó là giật mình ngay: “Học viên VN có bao giờ thảo luận đâu mà có điểm thảo luận được?” Mình nói: “Tôi biết điều đó Sesto, chính vì vậy mà tôi có khoản đó để mỗi chúng ta phải nghĩ ra cách làm cho học viên thảo luận.” Sesto có vẻ rất stress. Nói đến chuyện này để các bạn hiểu, khi nói đến kỹ năng truyền thông của dân ta là các quý vị nước ngoài rất sợ.

(more…)

Nhạy cảm về cảm xúc của người khác

Chào các bạn,

Nếu quan sát các vấn đề giữa vợ chồng (mà các luật sư thường hay “bị” nghe) thì vợ chồng có thể bị trục trặc vì cả trăm l‎ý do khác nhau. Nhưng ngoại trừ lý do có người thứ ba, đại đa số các l‎ý do trục trặc gia đình là do “tôi đúng ông/bà ấy sai”, hay “chúng tôi không hiểu nhau được, tôi nói A ông/bà ấy hiểu B”, hay “việc ấy tôi đã nói một triệu lần, nhưng ông/bà ấy cứ hành động như chẳng nghe lời tôi phàn nàn bao giờ”. Nói chung, đại đa số các l‎ý do giữa vợ chồng là do “không hiểu nhau được”. Và đôi khi, chính cái “không hiểu nhau được” này đưa đến sự hiện diện của “người thứ ba”, và làm cho vấn đề trở thành phức tạp đến mức không còn chỉnh sửa gì được nữa.

(more…)

Teamwork – Gia nhập nhóm mới

Chào các bạn,

Mỗi tổ chức, mỗi nhóm người có một văn hóa riêng. Nếu bạn có 4 người bạn đã từng thân thiết và gặp gỡ nhau thường xuyên lâu năm, nhóm 4 người đó có một văn hóa đặc biệt, với những ứng xử đặc biệt, mà người ngoài nhóm không biết. Mỗi gia đình có một văn hóa riêng, người ngoài không biết. Mỗi văn phòng có một văn hóa riêng, người ngoài không biết.

Cho nên khi bạn đến với một công việc mới tại một văn phòng mới, gia nhập một nhóm mới, vào một diễn đàn mới… là bạn bước vào một văn hóa mới với nhiều điều bạn không biết.

(more…)

Nghe, nhìn, hỏi

Chào các bạn,

Ba điều bạn cần để trong đầu mỗi khi vào một nơi mới—đến nhà người quen lần đầu, một nhóm mới, một diễn đàn mới, một sở làm mới—là “nghe, nhìn, hỏi”. Mỗi tập thể, mỗi gia đình, mỗi tổ chức, mỗi công ty, mỗi diễn đàn, mỗi văn phòng… có những thủ tục và văn hóa khác nhau. Người ngoài không thề biết được. Cho nên khi vào một nơi mới bạn luôn phải “nghe, nhìn, và hỏi”.

Vào một gia đình, hay một văn phòng, đừng bước vào cửa trước chủ, trừ khi chủ mời mình vào trước. Vào thì đừng ngồi, chờ khi được mời ngồi. Và được mời thì đừng ngồi ngay, hỏi là ngồi chổ nào. Biết ghế nào phải ngồi thì đến đứng đó, nhìn nhà chủ, khi nào thấy chủ ngồi thì ngồi cùng lượt hay ngồi sau đó một chút.

(more…)

Bốn cách thu phục lòng người

Chào các bạn,

Bốn cách thu phục lòng người là dịch từ Tứ Nhiếp Pháp của Phật gia. Bốn cách làm người mến mình để mình có thể cảm hóa họ.

1. Bố thí

Có 3 cách bố thí. Tài thí là cho tiền, thực phẩm, vật chất, của cải. Pháp thí là dạy cho người khác hiểu đạo đức và kiến thức. Vô úy thí là cho “cái không sợ”, tức là dạy cho người ta biết tĩnh lặng, bình tĩnh, không sợ hãi, như là chúng ta làm hàng ngày trong Đọt Chuối Non.

(more…)

Nâng hay đạp ?

Chào các bạn,

Tưởng tượng đến một nhóm bạn cùng leo núi hỗ trợ nhau. Người trên cao giúp một tay kéo người thấp hơn lên, người dưới thấp trồi được lên cao hơn người đã giúp mình thì lại đưa tay xuống kéo giúp người ấy lên. Luân phiên, người thấp lên cao, người cao thành thấp hơn, ai cao hơn thì kéo người dưới thấp. Một nhóm cùng leo như thế ắt là mọi người đều lên được đỉnh rất nhanh.

Ngược lại một nhóm khác, đạp đầu nhau mà lên. Rốt cuộc người cao nhất thì cũng vẫn ở dưới chân núi như mấy người kia vì ai cũng lên được một bước là bị đạp xuống, kéo xuống.

Đó là hai xã hội với hai lối sống khác nhau—nâng nhau lên, và đạp đầu nhau để lên.

Bạn muốn chọn con đường nào?

(more…)