Quán khiêm tốn

Chào các bạn,

Đây là một bài tập lấy ra từ cách thực tập thiền quán Vipassana, hay nói theo từ phương Tây là visualization (tưởng tượng ra hình ảnh).

Chúng ta nói khiêm tốn, vậy bạn đã bao giờ “quán” bạn khiêm tốn chưa?

Quán là nhìn, như xem một hình ảnh trên TV, mà không phê phán, phân tích, lý giải gì cả. Continue reading Quán khiêm tốn

Chuyện gia đình

Chào các bạn,

Buổi chiều dần tắt nắng, mình đang đi gần đến nhà văn hóa cộng đồng thôn Tư, nghe tiếng ồn ào từ gia đình bố mẹ Hie ở gần đó vọng ra, mình nghĩ chắc lại tụ tập uống rượu, vì mùa này gần như anh em Buôn Làng đã thu hoạch xong lúa gạo, trời cũng đã bắt đầu vào mùa khô nắng nên đa số nhà nào cũng có người đi bẫy chuột và như vậy có mồi để các bố, các anh nhậu.

Về ở Buôn Làng một thời gian ngắn, mình mới biết xã Ea Yiêng nơi Buôn Làng mình ở là xã nghèo nhất Đăklăk. Đến khi ở hơn hai năm, mình biết thêm xã Ea Yiêng còn có một tên gọi rất hoành tráng: “Thành phố Rượu”. Cho nên bây giờ mình không lạ khi thấy rượu tràn lan mọi nhà, từ hừng đông cho đến chiều tà nữa! Continue reading Chuyện gia đình

Nhìn xa, kiên trì thực tập

Chào các bạn,

Mình nhớ có lần trò chuyện với bác đồng nghiệp cũng là bác bạn (già) gần 70 tuổi. Bác nói hồi tôi 15 tuổi, thầy tôi bắt học đánh máy chữ… tôi thấy chẳng lợi ích gì. Vì tôi nghĩ là nhà tôi nghèo, tôi sẽ trở thành nông dân, công nhân.. học đánh máy chữ làm gì cơ chứ. “Why the hell I have to learn to type, what the typing will be used for”. Và sau vài chục năm nhìn lại thì bác nói hồi đó mà không học đánh máy chữ để có một cái nghề kiếm một chút tiền và được đi học đại học, thì bây giờ chắc là cuộc sống của mình sẽ chật vật lắm.

Mình thấy thật đúng cho việc tầm nhìn xa ở những việc học và phát triển khác. Mình nhớ và trích lại một đoạn ở đây trong cuốn sách đang dịch cùng các bạn “Mệnh lệnh Năng lượng bắt buộc – 100% tái tạo ngay bây giờ”: Continue reading Nhìn xa, kiên trì thực tập

Tiếng xe xoáy nòng

Cao Thị Lai

Màn đêm yên tĩnh. Ngoài trời long tong những hạt mưa nhỏ rả rích. Bà con đã chìm vào giấc ngủ. Khuya khuya tôi ngủ mơ mơ màng màng, giật mình nghe con đường nhựa trước nhà lướt qua tiếng rú ga phát ra từ cái bô nóng tạo âm thanh nghe rùng mình đến lạ.

…En en, én én… en…

Tưởng chừng với tốc độ ấy, chiếc xe từ đầu đường sẽ bay tới cuối đường. Continue reading Tiếng xe xoáy nòng

Hàng trăm tiểu thương chợ Đồng Xuân phản đối giá thuê kiốt mới

VnExpressKhông đồng tình với mức giá thuê kiốt mới, hàng trăm tiểu thương chợ Đồng Xuân (Hà Nội) đã tụ tập phản đối. Trong khi đó, đơn vị quản lý chợ cho hay đây là dự kiến và mức giá đưa ra đã có sự chia sẻ với người dân.

Chiều 20/11, sau khi không được gặp lãnh đạo đơn vị quản lý chợ (Công ty cổ phần Đồng Xuân) để phản ánh ý kiến liên quan đến việc điều chỉnh giá thuê kiốt, hàng trăm tiểu thương đã tụ tập trước cổng chợ để phản đối.

tieu-thuong-cho-dong-xuan-4457-141649457

Tiểu thương chợ Đồng Xuân tụ tập phản đối mức giá thuê ki ốt mới. Ảnh: Minh Minh.

Continue reading Hàng trăm tiểu thương chợ Đồng Xuân phản đối giá thuê kiốt mới

Vợ chồng già dạy trẻ giữa U Minh

Nguyễn Tiến Hưng

TP - Phóng xe máy xuyên rừng tràm U Minh Thượng, xuôi về Miệt Thứ, rẽ vào con đường nhỏ gập ghềnh qua mấy lượt phà sang sông sẽ đến ấp Xẻo Nhàu A, xã Tân Thạnh (An Minh, Kiên Giang). Miệt Thứ là tên gọi đặc trưng vùng đất này, miệt là vùng đất xa, thứ là thứ tự những con kênh đào ra biển Tây. Lòng vòng giữa những tên đất tên làng xa xôi mà dân dã thân quen, PV Tiền Phong lọt vô lớp học tình thương Xóm Miễu.


Lớp mẫu giáo buổi chiều. Ảnh: Nguyễn Tiến Hưng

Lớp học của vợ chồng ông giáo già Trần Văn Nhâm và bà Lê Ngọc Lệ, mái lá đơn sơ nhưng tiếng trẻ ê a giữa rừng sâu, mênh mang sông nước gợi không khí rất đặc biệt. Sân lớp học tình thương Xóm Miễu cũng tráng xi măng, rợp bóng cây.Dịu mát

Bóng cây xanh tỏa rộng trên mái lá, sân trường làm cho ánh nắng trưa dịu mát. Trong lớp, cô giáo già Lê Ngọc Lệ đang dạy toán cho mấy chục học sinh lớp 1. Mái tóc cô điểm bạc, còn học trò mặc áo nhiều màu sắc khác nhau, chân đi dép lê xen nhiều em đi chân đất. Giọng cô giáo đầy yêu thương: “Phép cộng làm sao các con?”. Cả lớp đồng thanh: “Cộng là gom vô!”. Phấn trắng trên bảng đen hiện ra hàng chữ nét chân phương ghi đầu đề bài học: Phép cộng trong phạm vi 6.
“Hôm nay, cô dạy cho các con phép cộng trong phạm vi 6. Các con đếm mỗi bàn tay có mấy ngón để cùng cô tính nghen!”, vừa nói cô giáo vừa ghi lên bảng rồi đếm những ngón tay và học sinh làm theo. Nét mặt từng học sinh rạng rỡ theo lời cô, bài học phép tính trong phạm vi 6 sinh động, dễ hiểu, dễ nhớ.

Vợ chồng ông bà giáo với cúp “Vinh quang Việt Nam”

 
Lớp học tình thương Xóm Miễu thực ra có hai phòng học liền nhau, cột tràm cặm xuống đất, mái lá che mưa nắng. Trong lúc cô giáo dạy trẻ, thì chồng của cô giáo già là ông Trần Văn Nhâm vui vẻ tiếp khách. Kính lão dày cộm, ông Nhâm tươi cười để lộ hàm răng ố vàng, chiếc còn chiếc mất: “Hồi năm 2000, vợ chồng tôi ở đậu đất ông Trần Văn Dẫu bên kia sông, dựng nhà và năm 2001, mở lớp học tình thương tại nhà. Thấy vậy, ông Ngô Văn Hoàng cho mượn doi đất rộng rãi bên này để vợ chồng tôi dựng hai phòng học rộng rãi”.

“Học trường công đóng tiền đủ thứ, còn học ở đây không tốn tiền mà các cháu lại biết chữ nhanh nên ham lắm”.

Bà Huỳnh Anh, 65 tuổi

Ông Nhâm năm nay 64 tuổi, cô Lệ 60 tuổi, hai người là đồng nghiệp và nên vợ chồng từ thời bao cấp. Cuộc sống nhà giáo hồi đó có con nhỏ rất khó khăn, hai người phải rời trường lớp để bươn chải kiếm sống, trôi dạt xuống ấp Xẻo Nhàu A giữa rừng U Minh vùng Miệt Thứ xa xôi. Nhưng cái nghiệp nhà giáo trong máu khiến ông bà không yên lòng khi thấy trẻ con xung quanh mù chữ, thậm chí đi học mà cũng không đọc thông viết thạo. Đắn đo tính toán, hai vợ chồng mở lớp dạy học. Lúc đầu có thu mỗi học sinh mỗi ngày 500 đồng, để lo cuộc sống và nuôi hai con học đại học xa nhà. “Khi con ra trường, có việc làm, vợ chồng tôi dạy miễn phí”, ông Nhâm kể.

Chữa bệnh

Lúc đầu chỉ dạy chữ cho những trẻ con nhà nghèo không có điều kiện đến trường. Nhưng dần dần, lớp học tình thương phải thu nhận cả những học sinh đã học nhiều lớp ở trường công nhưng… chưa đọc thông viết thạo và chưa biết làm toán. Cha mẹ học sinh gửi con đến nhờ chữa bệnh “mất căn bản”.

Giờ dạy toán của cô Lệ 

 
Hai phòng có 4 lớp học, gồm lớp mẫu giáo, lớp 1, lớp 2 và lớp 3. Nguyễn Nhật Hoa ở ấp Xẻo Lúa, xã Tân Thạnh, đang học lớp 1, có cha là giáo viên của trường THCS địa phương. Cha của Hoa kể, vào trường công xác định Hoa bị câm điếc nên đã gửi lên trường chuyên biệt dành cho trẻ em câm điếc, học hành không có kết quả nên phải gửi vào lớp học tình thương Xóm Miễu. Cô giáo Lệ cho biết: “Hoa chỉ bị khiếm thính, không phải câm, có khả năng tiếp thu bài vở. Sau mấy tháng học đã biết chữ, nói được tuy hơi chậm, hòa đồng với bạn bè”.Ông Cao Văn Cần, 65 tuổi, ở ấp Xẻo Nhàu A, có cháu Võ Quốc Duy đang học lớp 1, kể: “Cháu tôi đã học một năm ở trường công nhưng không biết chữ, không biết làm toán nên phải đưa vào đây, nay biết chữ rồi, làm toán nhanh”. Bà Huỳnh Anh, 65 tuổi, ở ấp Xẻo Ngát, đưa hai cháu nội là Trần Huỳnh Vàng và Trần Mộng Kiều cùng đến lớp 1, nói: “Học trường công đóng tiền đủ thứ, còn học ở đây không tốn tiền mà các cháu lại biết chữ nhanh nên ham lắm”.

Dân cư trong vùng lưa thưa, phân tán nên nhiều trẻ đi học phải có người lớn đưa đón. Một số người ngồi lại chờ con cháu học xong về luôn, trong khi con cháu ngồi học, họ quét sân, nhổ cỏ, sửa sang lớp học và còn học lóm, học ké. Chị Nguyễn Thị Khen ở ấp Xẻo Lúa mù chữ vì nghèo, không được đi học. Khi đưa con đi học, đứng ngoài lớp “học lóm” đã biết đọc chữ, biết làm toán: “Chồng tôi khen mẹ con tôi giỏi nhất nhà luôn”.

Lo lắng

Lớp học tình thương Xóm Miễu hồi mới ra đời vào dịp hè năm 2001, có hơn 30 hộ dân ký đơn xin phép Phòng GD&ĐT huyện An Minh và được chấp thuận mở lớp dân lập, dưới sự quản lý của Trường tiểu học Tân Thạnh 1, xã Tân Thạnh. Học bạ của học sinh do các thầy giáo ở Trường tiểu học Tân Thạnh 1 ký tên chủ nhiệm. Một số gia đình có điều kiện, thấy việc dạy của vợ chồng giáo già có hiệu quả nên tự nguyện góp sức góp tiền để mua phấn, trả tiền điện, mua bàn ghế, bảng đen và còn làm phòng đọc sách, tráng sân trường, xây cầu bê tông đến trường. Tình thương dành cho học sinh giữa rừng U Minh qua từng năm được mở rộng.

Thế nhưng, vì tồn tại “dân lập” nên lại bị phân biệt đối xử. Chẳng hạn, có lần, có vị lãnh đạo xã chạy xe máy xộc vào lớp học, ra lệnh đình chỉ giảng dạy, rút giấy phép lớp dân lập của Phòng GD&ĐT huyện An Minh. Ông Nhâm nhớ lại còn run: “Vợ chồng tôi thấy vậy sợ quá, ra sức năn nỉ ông bớt giận. Nhờ trời, sau đó, vị này nhận lỗi vì say rượu”.

Hiện nay, lớp học tình thương Xóm Miễu thực sự đứng trước nguy cơ bị xóa sổ, do quy định về quản lý học bạ. Thông báo từ cấp trên chuyển xuống, từ năm học này, học sinh sẽ không được ký học bạ nữa, tức là học ở lớp tình thương của vợ chồng giáo già thì không được thầy giáo ở trường tiểu học trong xã ký tên học bạ nữa. Nếu học ở lớp tình thương dù biết chữ cũng không có học bạ, không được học lên cao ở các trường công. Cho nên, đầu năm học, mẫu giáo không vướng học bạ thì vẫn có 50 học sinh, còn lớp 1 từ 30 học sinh giảm còn 18, lớp 2 từ 30 học sinh còn 12 và lớp 3 từ 10 học sinh chỉ còn 2.

Vợ chồng thầy giáo Trần Văn Nhâm và cô giáo Lê Ngọc Lệ sau khi được vinh danh tại “Vinh quang Việt Nam” lần thứ 7, trở về lại đầy lo lắng. Ông Nhâm run run kể: “Sau khi dự lễ vinh danh về, tôi bị mời lên UBND xã Tân Thạnh làm việc 3 lần, rồi lên huyện 1 lần, còn bị Sở GD&ĐT tỉnh Kiên Giang tổ chức thanh tra. Vợ chồng tôi tính nếu nhà nước có cách gì duy trì được chất lượng lớp học, có lợi cho con em giữa rừng U Minh này thì vợ chồng tôi giao lớp để nghỉ ngơi”.
Hết thảy cha mẹ học sinh lớp học tình thương Xóm Miễu, khi gặp PV Tiền Phong đều bày tỏ sự hoang mang lo lắng cho việc học hành của con cháu.

PV Tiền Phong đến Trường tiểu học Tân Thạnh 1, UBND xã Tân Thạnh, Phòng GD&ĐT huyện An Minh và nơi làm việc của Chủ tịch UBND huyện An Minh để phản ánh nỗi lo lắng của cha mẹ học sinh Xóm Miễu nhưng những người có trách nhiệm đều bận họp, đi công tác xa.

Tàu cá Trung Quốc bị “đánh hội đồng”

Thứ Sáu, 22:07  21/11/2014

NLDLực lượng Tuần duyên Nhật Bản (JCG) hôm 21-11 bắt đầu chiến dịch trấn áp tàu Trung Quốc đánh bắt trộm san hô trong lãnh hải nước này ở Thái Bình Dương.

Tàu tuần tra Nhật Bản (phải) ngăn chặn tàu cá Trung Quốc ở ngoài khơi đảo YomejimaẢnh : Japan News

Tàu tuần tra Nhật Bản (phải) ngăn chặn tàu cá Trung Quốc ở ngoài khơi đảo Yomejima. Ảnh : Japan News

Theo hãng tin Kyodo, lực lượng này sẽ triển khai thêm tàu và máy bay để bắt giữ tàu thuyền Trung Quốc sai phạm. Bộ trưởng Bộ Đất đai, Hạ tầng, Giao thông và Du lịch Akihiro Ota còn yêu cầu giám sát vùng biển Nhật Bản 24/24 giờ để ngăn chặn đánh bắt trộm vào ban đêm. Continue reading Tàu cá Trung Quốc bị “đánh hội đồng”

Hãy để anh là đôi cánh của em nhé

Chào các bạn,

Mình thấy lời tỏ tình của hoàng tử Cornelius với nàng Thumbelina thật say đắm và lãng mạn. Khi yêu, ai cũng mong mình “là đôi cánh” của người kia, để người kia được bay cao bay xa, để người kia được hạnh phúc các bạn nhỉ! :)

Mời các bạn cùng nghe nhé. Đây là bài hát trong phim hoạt hình Thumbelina. Bộ phim dựa trên truyện cổ tích cùng tên của nhà văn Andersen.

Chúc chúng ta luôn giữ tinh thần này với tất cả mọi người.
Continue reading Hãy để anh là đôi cánh của em nhé

Giác quan thứ sáu

Chào các bạn,

Chúng ta có 5 giác quan – nhãn nhĩ tỉ thiệt thân, mắt tai mũi lưỡi da – và một giác quan mà người ta thường gọi là giác quan thứ 6 vì chẳng ai thực sự biết nó là gì.

Giác quan thứ 6 này có lẽ không phải chỉ là một thứ đối với tất cả mọi người, nhưng có lẽ là nhiều thứ khác nhau đối với nhiều người – người này thì có thể là cảm được suy nghĩ của người khác, người kia thì có thể nằm mơ báo mộng, người nọ thì có thể cảm được hình ảnh quá khứ của các nạn nhân, v.v… Mình không thể xác định 100% gì về các điều này, vì mình chẳng là chuyên gia. Nhưng mình có thể nói về các điều này một chút vì mình có giác quan thứ sáu, biết được những điều đang xảy ra cho người thân. Continue reading Giác quan thứ sáu

Chọn con đường có nhiều bình an

Chào các bạn,

Mình biết bố Joa từ lần bố Joa đến gặp mình ở nhà Lưu trú để xin cho em Yoang con gái thứ hai vào nhà Lưu trú học. Mình đã phân vân không biết bố Joa người đồng bào sắc tộc thiểu số hay người Kinh. Vì nếu người Kinh mình sẽ không nhận.

Bởi ngay từ khi mới về nhận nhà Lưu trú mình đã qui định: Nhà Lưu trú chỉ dành riêng cho các em nữ học sinh sắc tộc thiểu số và mình muốn qui định đó trở thành truyền thống của nhà Lưu trú.
Continue reading Chọn con đường có nhiều bình an

Tư duy tích cực mỗi ngày

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 125 other followers