Danh mục lưu trữ:

be-still

Tĩnh lặng với Chúa

Chào các bạn,

Chúng ta nói đến Thiền tĩnh lặng, tu tập ngồi Thiền lâu năm để lòng rỗng lặng, không còn vướng mắc vào đâu, không lo sợ băn khoăn gì, rất tĩnh và rất lặng.

Bây giờ mình nói đến một đường khác cho những người tin vào Thiên chúa, như những tín hữu Do thái giáo, Kitô giáo (Công giáo, Chính thống giáo, Tin Lành), và Hồi giáo, hoặc chỉ đơn giản là Jesus believers hay God believers.

Rất nhiều tín hữu đi nhà thờ vì thói quen, nhưng lòng tin thì rất thấp, chính vì vậy mà họ lo sợ, nóng giận, băn khoăn, căng, stress cả ngày, và họ có thể cầu nguyện xin Chúa nhiều điều thường xuyên — công việc, sức khỏe, con cái, tài sản – nhưng vẫn stress và nhiều toan tính. Đọc tiếp

Tay-Nguyen-6

Có nghề nhưng không sống với nghề

Chào các bạn,

Mình đi bộ đến thôn Tư ngang qua nhà bố mẹ Xóa, bố Xóa ngồi trước hiên, mẹ Xóa giặt áo quần ở gần giếng. Mình ghé vào, mẹ Xóa vội vàng chạy vào nhà lấy chổi quét nhà, bố Xóa đi vào lấy chiếc chiếu ra trải giữa nhà. Lúc bố Xóa đứng lên đi, mình thấy chân trái của bố Xóa bị cà nhắc rất nhiều nên bước đi khó và chậm.

Bố mẹ Xóa khoảng trên năm mươi tuổi, có năm người con – hai người con gái lớn đã lập gia đình, ba người con còn lại đã nghỉ học và người con gái út mười sáu tuổi, đang đi làm công ty may ở Đồng Nai.

Trong Buôn Làng đang mùa gặt lúa, vì vậy ở trong góc nhà bố mẹ Xóa có một số lúa đã phơi khô đựng trong bao dựng ở góc nhà. Mình hỏi bố mẹ Xóa năm nay gặt được nhiều lúa không? Và được mẹ Xóa cho biết ít, có mấy bao đó! Đọc tiếp

bb

Con mắt thứ ba

Pháp Nhật

“Life is beautiful only when you have a beautiful heart to feel it.”

 

Mỗi người chúng ta ai cũng có con mắt thứ ba hết. Em biết con mắt thứ ba đó nằm ở đâu không? Em nói sao, nó được nằm ở chính giữa hai chân mày? Cũng có thể như vậy. Tôi từng xem phim Tôn Ngộ Không, và con mắt thứ ba của Dương Tiễn nó nằm ở vị trí mà em vừa nói đó. Nhưng đó không phải là con mắt mà tôi muốn nói cho em. Vậy nó nằm ở đâu? À, nó nằm… Nằm bên trái ngực của em, ngay chỗ có trái tim đang đập. Khi em có tình thương thì em sẽ có con mắt thứ ba.

Đúng vậy, tình thương là một cái gì đó rất mầu nhiệm trong cuộc đời này. Khi có nó rồi em sẽ thấy được những điều mà bình thường em sẽ không thấy. Đọc tiếp

timnhau

Tìm nhau trong cõi hồng trần

Chào các bạn,

Internet cho chúng ta một cơ hội truyền thông rộng rãi mà trước đó không hề có.

Thời trước, truyền thông đại chúng (mass communication) là do nhà nước nắm độc quyền tại các nước nghèo hay các nước có chế độ độc tài. Ở các quốc gia tư bản thì các đại công ty truyền thanh, truyền hình và báo chí nắm độc quyền. Các cá nhân trung bình chẳng có quyền gì cả.

Internet thay đổi mọi sự. Ngày nay người nào cũng có thể có một blog để viết cho cả thế giới đọc. Và nếu siêng thu âm và thu hình, thì có thể làm đài phát thanh và truyền hình cho cả thế giới. Đọc tiếp

IMG_6834

Nhớ mẹ

Chào các bạn,

Chiều thứ Bảy mình lên lớp sớm nên xuống nhà bếp chơi. Biết xuống nhà bếp của Boh giờ này mẹ Hel (người nấu bếp cho Boh) đang đi lễ, chỉ gặp em Jeli (cháu gái nội của mẹ Hel). Biết như vậy nhưng mình vẫn thích xuống gặp em Jeli để hỏi chuyện, vì em Jeli nói chuyện rất dễ thương và em Jeli năm nay đang học lớp Tám trường trong Buôn Làng.

Đến nhà bếp, nhìn vào chỗ mọi khi em Jeli thường đứng phụ bà nội nấu bếp thấy vắng tanh, mình cũng hơi ngạc nhiên, vì mình biết nhà này không bao giờ không có người. Đi đến cửa ngang (cửa này dẫn thông ra phía sau) và tận phía trong góc, em Jeli đang ngồi im lặng bên cạnh con chó mẹ đen nằm duỗi chân thoải mái cho bầy chó con bú và em Jeli vuốt ve, ôm từng con chó con lên nựng chơi. Đọc tiếp

images1032921_Sen__6_

Tĩnh lặng để lắng nghe được mình

Chào các bạn,

Vài tháng trước, một người bạn của mình mới bắt đầu một công việc mới và rất nhiều khó khăn. Bạn mình đã chia sẻ rất nhiều với mình trong thời gian đầu về việc băn khoăn có tiếp tục công việc hay không vì mệt mỏi, vì vất vả quá. Rồi vì xa nhà, rồi bố mẹ đã nói ngay từ đầu là vất vả đừng có làm, rồi người này nói ra, người kia nói vào, rồi không có bạn bè, rồi lập gia đình muộn, rồi đủ thứ… Kể hết ra chắc muốn mệt nghỉ hết ngày!

Sau nhiều lần mình động viên bạn cố gắng khắc phục mọi khó khăn nếu cảm thấy vẫn muốn theo đuổi công việc. Và bạn mình hỏi mình cho bạn lời khuyên có nên tiếp tục làm hay không?

Mình nói mình không khuyên bạn được việc tiếp tục làm hay bỏ, mình cũng không muốn thêm ý kiến nào làm ảnh hưởng đến bạn lúc này. Bạn đang chưa có đủ tĩnh lặng, mình có nói gì, nói nữa bạn cũng không thấy được gì. Mình nói với bạn: Đọc tiếp

Classical_Guitar_player

Nhuần nhuyễn một nghệ thuật

Chào các bạn,

Mỗi nghệ thuật chỉ có một số rất ít các điều bạn phải làm.

Guitar thì chỉ có 5 ngón tay trái bấm các nốt trên cần đàn và các ngón tay phải khảy đàn, và chỉ có 7 nốt nhạc chính.

Võ thì chỉ có 4, 5 thế đứng, 4 hướng di chuyển, vài kiểu đấm, vài kiểu đá, vài kiểu đỡ.

Vẽ thì chỉ có 3 màu chính, 2 màu phụ, cách pha màu, và các đường nét.
Đọc tiếp

???????????????????????????????

Ăn hạnh phúc

Chào các bạn,

Mình lầm lẫn khi ở với các em học sinh Lưu trú sắc tộc khi nghĩ không cho các em ăn cá khô, ăn mắm như các em thích, vì những thứ đó không mang lại dinh dưỡng cho sức khỏe và trí tuệ. Cho đến một hôm tình cờ nói chuyện với em Đen, anh của em Mươi học sinh lớp Mười một, khi mình hỏi em Mươi mỗi cuối tuần về gia đình nghỉ có biết giúp đỡ gia đình nấu nướng, dọn dẹp gì không? Em Đen cười nói:

- “Em Mươi lần nào sau một tuần ở Lưu trú về, vừa dựng xe đạp vào nhà là hối mẹ Đê: ‘Đi mua mắm, đi mua mắm, mình thèm mắm quá!’ Có lần lại đòi mẹ Đê: ‘Đi mua cá khô, đi mua cá khô!’” Đọc tiếp

iceskating

Tập luyện cần thời gian

Chào các bạn,

Nếu các bạn nhìn các lớp học nghệ thuật, bất kì môn học gì, thì cũng sẽ thấy 100 người nhập môn thì có được một người ra trường làm thầy.

Tại sao?

Vì học thì rất tốn thời gian luyện tập để thành thầy. Mình thấy trung bình là khoảng 4-5 năm tập luyện, thì người nhập môn có thể nắm được một số vấn đề căn bản, thêm 4-5 năm nữa để có thể thành thầy “mới ra trường”. Đọc tiếp

???????????????????????????????

Khuyên Yăh

Chào các bạn,

Sống với các em học sinh Lưu trú, mình cảm nhận các em rất dễ thương, rất tự do dân chủ, đến độ nghĩ sao nói vậy! Chính vì vậy mình nhận được nơi các em học sinh Lưu trú hai lời khuyên.

Lần thứ nhất khi mình dùng cơm tối với các em.

Vào một buổi chiều, mới năm giờ bốn mươi lăm nhưng trời tháng mười một nhanh tối, vì vậy lúc đó trời đã nhá nhem nhưng phòng cơm vẫn chưa bật đèn. Trong khi dùng cơm và nói chuyện với các em được khoảng mười lăm phút, mình nhìn lên bức tường nhà bếp thấy một con chuột thật bự đang chạy chậm chậm từ bên này qua bên kia tường. Vì mình chăm chú nhìn nên các em nhìn theo và phát hiện ra mình đang nhìn gì. Em Kam nói: Đọc tiếp