Nỗi đau nở đóa yêu thương

  KHÔNG GIỜ LÀ ĐÊM CHƯA Bàng Ái Thơ – (Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam)   Giữa vòng quay thế kỷ tôi như kẻ lạc loài Lại mỗi ngày chùng chân mình quanh quẩn Con tim nhậy bén cơ hồ như đã mất Mắt khô đêm nghe tuyệt vọng giằng co Đêm mòn [...]

Sông Cái Mỉm Cười

  Lan man với “Sông Cái mỉm cười” của nhà thơ Nguyễn Nguyên bảy   SÔNG CÁI MỈM CƯỜI Sông mở lòng trang nghiêm Nước không trôi đỏ vắt Anh thả tro bụi cha vào sông Xin mát mẻ hồn Hồn cười trong nước Anh hái những lá cỏ mật Thả xuống sông làm thuyền [...]

Xuân Đang Về Đó Ư ?

  Bâng khuâng say hương đông Chợt nghe bên thềm vắng Mưa rơi rơi thầm lặng Xuân đang về đó ư ? Gió qua miền hoang vu Đục ngầu hơi sương giá Đường gầy xơ xác lá Xuân đang về đó ư ?

Dòng Sông Tình Yêu

  (Cảm nhận nhân đọc bài thơ: “Tặng tình” của nữ sĩ Lý Phương Liên) TẶNG TÌNH Ai làm cầu bắc qua sông Cho bờ em lại phải lòng bờ anh Ai cho chim cả trời xanh Để đầy tiếng hót trên cành yêu đương Ai cho thuyền vượt sóng cồn Anh bẻ lái, em [...]

Nặng trĩu đỉnh Mẫu Sơn

Dường như cái giá lạnh của mùa đông đối với nhiều người Hà Nội vẫn chưa đủ “đô”, và họ thường lên các vùng núi phía Bắc lúc cuối năm để còn được chứng kiến tuyết rơi, nước đóng băng… Nhà giáo & nhà văn Chu Sơn là một trong những người thích “chơi ngông” [...]

Hãy Cầu Khẩn Tình Yêu – Abu-Said Abil-Kheir

Shaikh Abu-Said Abil-Kheir (967-1049) là một thi sĩ Hồi giáo Sufi. Thơ của Abu-Said nhấn mạnh vào hoàn toàn tan biến trong Tình Yêu Thiêng Liêng, hòa nhập hoàn toàn vào Thượng đế. Abu-Said thường tự gọi mình là “Không ai, Con của Không Ai” (Nobody, Son of Nobody) để diễn tả ‎ý niệm huyền [...]

Để hiểu thêm bài thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử

  Trong làn nắng ửng khói mơ tan Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang. Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời. Bao cô thôn nữ hát trên đồi; – Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng [...]

Bóng dáng một thời và thông điệp vượt thời gian

  TẦU ĐIỆN ĐÊM Tầu chạy cuốn đêm đông Chở độc một người khách Gió trong khoang chật ních Run cầm cập môi hôn Đèn đôi ngọn lom đom Nhợt nhạt vàng mệt mỏi Người lái tầu thở khói Dựng hờ cổ áo bông Phố như một dòng sông Tầu trôi ngang qua cửa Leng [...]

Hé mở vài khoảng đời trong Kinh Thành Cổ Tích

( Thử bình ba bài thơ * của Nguyễn Nguyên Bảy) Trong thế giới của “Kinh thành cổ tích” mà NNB vẽ ra có biết bao con người, sự kiện, biểu tượng, cùng những vẻ đẹp đến nao lòng mà nhà thơ chiêm ngưỡng và tự nguyện ngợi ca suốt đời… Ba bài thơ sau [...]

Đọc “Lời Thề Lá Sen”

  Nguyễn Khôi bình “Lời Thề Lá Sen” của Nguyễn Đăng Luận Tháng 7, Thi nhân về quê, tới Ao Sen đầu làng…vừa mùa Sen nở lục biếc chen hồng, lòng bật lên một “Ý Xưa” (cổ ý) : Sen lá như dù biếc Sen hoa tựa má đào Nhớ ai chưa gặp mặt Thơ [...]

“Hoa xuân, quà của thời gian tặng người”

  (Cảm nhận khi đọc bài thơ: “Dâng tặng thời gian” của nhà thơ Ngọc Bái)   DÂNG TẶNG THỜI GIAN Tất nhiên đất đã xanh lên Thời gian qua tựa lời nguyền lặng qua Cái phôi pha đã phôi pha Những gì sâu nặng cho ta giữ gìn Cái tin thì lấy làm tin [...]

Thời Áo Trắng

  Trả lại cho anh một thời áo trắng Em đi rồi, mai thành phố cô đơn… Những bông hoa mùa xuân thôi không nở Đi dưới bóng điện đêm lòng chợt rất buồn.

Khi tình yêu được tôn thờ

(Nhân đọc bài “Thơ tặng người về” của nhà thơ Nguyễn Thị Mai) THƠ TẶNG NGƯỜI VỀ Phút ngừng ký mọi chức danh Là khi con chữ chỉ dành cho em Là khi tình được tô tem Vinh danh thi tứ anh đem tặng đời Bàn tay đã với sao trời Thôi, về chải tóc [...]

Có một lãng tử thơ…

  Nguyễn Nguyên Bảy đò đưa Giã tên Hậu, nghệ là Thiên Ca, tuồi nhỏ thua con trai tôi một đoạn. Tôi tình cờ còn giã vẻ như cố ý mà thành duyên “thầy trò”. Ngay lần gặp nhất, khi tôi đến tòa báo T, nơi giã đang “làm”, bàn công việc với H, giã [...]

Điều Ước… Ánh Sao Băng

ĐIỀU ƯỚC… ÁNH SAO BĂNG               Dung Thị Vân Vì anh nên biển có em Để bờ cát trắng về đêm thầm thì Sóng xô như lệ vương mi Vỡ òa nỗi nhớ bước đi ngập ngừng Em ngồi trước biển rưng rưng Dã tràng xe cát mấy trùng sóng xô Nhìn đâu cũng chỉ [...]

Mưa rơi vườn chuối

  Ráng chiều lung linh vườn cũ Thì thầm tán lá đung dưa Mải miết dấu chân rêu phủ Nghe lòng thổn thức dâng mưa Hạt nắng trôi ngang loáng bạc Lung lay tầu lá che nghiêng Lộp bộp gieo từng nốt nhạc Gọi về khúc nhớ chung chiêng

Niềm tin trong ánh mắt người

  (Nhân đọc bài “Thay đổi” của Ngọc Chấn,  Hội văn học nghệ thuật tỉnh Yên Bái)   THAY ĐỔI   Lửa có thể biến lâu đài thành tro bụi Sấm sét rạch nát bầu trời Lũ lụt đổi thay mặt đất Giông bão làm ngả nghiêng núi rừng Rượu biến ta thành người khác [...]

Thảo nguyên xanh

Ngút ngàn Xanh dịu một thảo nguyên Mênh mông, Bờ này em đứng lặng Từng bước, Khe khẽ U sậm mắt buồn Mây trôi về đâu Ru tình dịu vợi Thấp thoáng, nhạt nhòa Bóng người câm vọng Nhức nhối Đợi chờ Chân tình còn lạ lẫm…

Khúc hát người tha phương

  Đi về đâu cuối chiều Khi xung quanh vắng lặng Con thú nào lạc bạn Hoảng hốt giữa đồi nương. Suối róc rách bìa rừng Cứ kêu hoài chân vực Một thành phố quê hương Hiện lên trong đáy mắt!

Bàn thêm về Hoa Nhài sau khi đọc thơ Nguyễn Nguyên Bảy

  Là một người thơ yêu thiên nhiên, yêu hoa cỏ đến độ ” Tình có nụ cười bối rối các loài hoa”, NNB – người tự nhận là “một lãng du yêu”, trong khi nói về các loài hoa như trà mi, hoa sữa, hoa quỳnh, cả loại “hoa chân chim” – bước chân [...]

Tam Đảo

  Tam Đảo Tam Đảo hừng lên trong nắng mai Bồng bềnh mây sữa ngậm sương phai Mắt em huyền ảo vương hoa khói Lằng lặng đêm đi giấc mộng dài Ta dắt nhau về lối vết xưa Rêu phong dấu cũ nắng đung đưa Lâu đài hoa lệ trăm năm cũ Còn lại trong [...]

Lời đối thoại tự nhiên của trái tim

  (Ngọc Bái đọc “Tiếng Khèn” của Trần Vân Hạc)   Tiếng Khèn Vút lên từ con tim Rộn ràng như vó ngựa Chuốt chọn từng sợi gió Thông vi vút non ngàn Gom muôn ánh trăng rằm Sóng núi dâng mê mướt Chắt bình minh chợt thức Lửa tình đầu tinh khôi Anh hái [...]

Chơi Trăng

Ai như đứa trẻ thèm Trăng sáng Muốn hái Trăng chơi, hái được nào? Hồn dẫu vấn vương bên bóng Nguyệt Chân chồn đâu kiễng đến Trời cao!  

Nhìn lại “Hiện tượng Lý Phương Liên” của 40 năm trước

 (Nhân Hội nghị viết văn trẻ toàn quốc lần thứ VIII)   Em tuổi hai mươi như tất cả mọi người Chọn số phận ở thời mình đang sống…                                                Lý Phương Liên Tôi sẽ không gọi Lý Phương Liên là nhà thơ – mặc dù chị xứng đáng và cần được gọi như vậy, [...]

Ngày xa xanh

  Ngày xa xanh Tiếng cọn nước trong mơ Đưa anh về ngày hoang vãng Áo chàm xanh chiều lặng Và em Đôi mắt vắt xanh Ngăn ngắt lá về cành Bìm bịp triền non khắc khoải Ngày gội sương loang vãi Gọi khói lam mái chiều Sàn gió liêu xiêu Trâu về gõ nhạc

“Tìm về cơn khát dịu êm…”

  Mãi đến tận chiều nay, “Hình như bóng dáng mùa thu/ Thấp thoáng ngoài khung cửa nhỏ”, tôi mới lại giở tập “Hình như thu”* của tác giả Lý Viễn Giao tặng hồi chớm hè để đọc một cách kỹ lưỡng… Tôi được gặp tác giả đôi ba lần, trong mấy cuộc giao lưu [...]

“Con đường tình ta đi” dẫn về đâu?

  (Đọc “Những hoàng hôn ta đã đi qua” của TĐH) Những hoàng hôn ta đã đi qua Con đường tình ta đi (*) Quanh co Qua những hàng cây rợp lá Những cánh đồng xanh cỏ mạ Những đàn bò sữa Nhẩn nhơ Nắng hong vàng Những hành trình bình an Thân ái Chỉ [...]

Kí Ức Mùa Thu

  Mùa thu khuấy lên bao kí ức Xác thời gian trôi trên tóc em Em đi trong trăng mùa thu thổi gió Lá vàng rơi mênh mông Em đi qua mùa thu không gian Trăng mặc đồi con gái Nhớ đến lâu cái hương con gái Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

Những hoàng hôn ta đã đi qua

Con đường tình ta đi (*) Quanh co Qua những hàng cây rợp lá Những cánh đồng xanh cỏ mạ Những đàn bò sữa Nhẩn nhơ Nắng hong vàng

“Anh thức qua cuộc đời nhìn tình yêu” – Xuất xứ bài thơ “Mai em về nhà chồng” của Trần Hòa Bình

(Kỷ niệm 3 năm ngày mất của nhà thơ – nhà báo Trần Hòa Bình) Thị trấn Xuân Hòa – Vĩnh Phúc hai mươi năm trước… Tối mịt, sau khi ăn uống quấy quá cho xong tại quán cơm bình dân, tôi và Trần Hòa Bình đang định quay lên căn phòng tập thể của [...]

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 356 other followers