Danh mục lưu trữ: Teen talk

Đôi giày mới

 

Lượn lờ và chọn lựa. Những đôi giày thật xinh đẹp nằm hàng chờ ta ướm thử. Trời mưa nên quầy hàng vắng khách. Ta làm “thượng đế” duy nhất ở đây rồi ^^! Cô bạn nhanh nhảu chọn cho ta mấy đôi giày liền để thử. Chà, đẹp quá, nhưng tớ không thích màu này…Ui, đôi kia đẹp hen, tớ mang đôi đấy “chuẩn” không?…Ôi, hai đôi này tớ đều thích cả, chọn cái nào đây? Khó xử quá!…Và rồi, sau một hồi hội ý, suy nghĩ, đôi giày này nằm đây, trên tay tớ.

Đọc tiếp

Cùng nhau

 

Có một niềm hạnh phúc chỉ có thể có được khi ta mở lòng mình để cùng nhau. Cùng nhau làm việc nhóm dẫu rằng chín người mười ý, song rõ ràng mười cái đầu vẫn hơn một cái đầu, và chúng ta dồi dào ý tưởng cho một đề tài. Cùng nhau chụp ảnh ta ghi lại những khoảnh khắc khi chúng ta bên nhau, và trong nụ cười cho đi có nụ cười đáp lại. Cùng nhau tô một bức tượng, ta cảm nhận một sự gắn kết trong veo, nồng ấm nơi tình bạn của chúng ta tỏa ra sắc màu. Cùng nhau lội nhà sách chúng ta tìm thấy nhanh hơn thứ mình cần. Cùng nhau đi shopping ta biết đôi giày đã chọn là đôi giày hợp với ta nhất. Cùng nhau đội mưa đường về, cơn mưa này thật mát và sẽ thành kỉ niệm. Cùng nhau một bữa cơm, cười hì hì, đói quá :”>! Cùng tặng một món quà, tình bạn trong sáng mãi :-)!

Đọc tiếp

Chiếc vòng đeo tay

 

Chiếc vòng thật sáng, thật đẹp, thật dễ đeo :) ! Lại rất hợp với trang phục của mình :). Thích đeo, thích ngắm nó. Một thứ nằng nặng, mát mát, và lấp lánh. Nó thật sang trọng. Nó còn làm mình vui vui khi mang trên tay. Nó là một món quà từ một người bạn. Một người bạn mà mình rất mến. Một người bạn hay đi cùng nhau.

Cầm chiếc vòng lên rất nhiều lần. Mân mê nó như một dòng chảy nào ấm áp. Có một câu hát rất hay rằng: “And we are all connected to each other. In a circle, in a hoop that never end” (Và tất cả chúng ta đã gắn kết với nhau. Trong một vòng tròn, trong một cái vòng mà không bao giờ kết thúc).

Đọc tiếp

Chiều tan trường và một cơn mưa nhỏ

 

Đà Nẵng mùa này lạ quá! Sáng lên thật nắng để rồi chiều đổ mưa. Thời tiết cứ như tuổi mình, như tâm trạng mình tuổi này, mau thay đổi quá. Ơ hay, đất trời vẫn trẻ!

Nắng cứ nắng suốt đường em đi học. Cái nắng quang quẻ, ngỡ ngàng. Nắng tràn đầy cả đôi tà áo, để áo trắng thêm, rạng ngời cả đôi mắt biếc.

Thế rồi cơn mưa chiều đến. Một điều thật lạ là khi nắng ban sáng càng to thì cơn mưa ban chiều càng lớn. Bữa này, nắng không to nữa, trời chỉ râm mát, và cơn mưa chiều đến lặng lẽ, êm êm. Và những cơn mưa như thế cứ đều đặn đón đưa em mỗi chiều tan học về. Ô, em chẳng còn như ngày xưa nữa. Em hôm nay thích mưa đến lạ kì. Em muốn đi trong mưa, thích tắm mưa. Những hạt nước đôi khi chẳng bé tẹo, nhưng mát rượi. Em cố ý bỏ quên áo mưa ở nhà. Cơn mưa chỉ vừa đủ ướt!

Đọc tiếp

Tô tượng

 

Chị nói chưa đi tô tượng bao giờ. Em nói vậy thì bây giờ… Chị gật đầu. Và thế là chị em ta đứng giữa gian hàng tượng thạch cao. Những bức tượng trắng phau được nhấc lên hạ xuống nhiều lần bởi những người đang chọn lựa. Em gái đã quen với việc tô tượng nên rất biết phải chọn loại tượng như thế nào cho quãng thời gian của mình, trong khi chị đây vô cùng lúng túng (vì là lần đầu đi tô tượng mà!). Kinh nghiệm giúp em khi gặp lại sự việc cũ, và cũng giúp chị nhiều khi chị biết lắng nghe em.

Đọc tiếp

Buồn vu vơ

 

Chiều nay mưa… Mát! Ôi, cớ sao lòng lại cứ buồn thế nhỉ? Có nỗi buồn nào gọi là nỗi buồn vu vơ không?

Cuộc sống không toàn màu hồng. Tôi chẳng buồn vì điều ấy. Khi người ta trải qua những nỗi đau, người ta sẽ biết để mà dễ đồng cảm hơn với những số phận. Song nỗi đau vẫn cứ đấy, hoặc nếu có lành, vẫn để lại những vết sẹo, và ta không thể không biết đến sự hiện diện của chúng. Có đôi khi cố gắng nhiều. Có đôi khi lao đầu vào nhiều thứ. Có nhiều niềm vui mới… Hãy để quá khứ ngủ yên. Kiên nhẫn chờ… niềm hạnh phúc mà ta chưa có được. Nỗi buồn chỉ thoáng qua thôi, bằng một làn gió, một cơn mưa, hay chẳng vì một điều gì. Buồn vu vơ là nỗi buồn bất chợt vậy đó! Nó là những nỗi buồn đi qua một hôm chợt nhớ. Nó có thể chỉ là một. Hoặc là chất chứa của rất nhiều… những nỗi niềm chưa nói, những tâm tư sâu kín.

Đọc tiếp

Đi chợ đêm cùng mẹ

 

Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Mẹ, đêm nay là một đêm yên bình. Đêm nay, một đêm vui. Đêm nay! Đêm nay mẹ muốn đi chợ đêm!

Tuyệt vời làm sao, mẹ không cặm cụi với những lo nghĩ. Mẹ xem ti vi. Và mẹ đề xuất việc đi chơi. Đêm nay con có hẹn với bạn. Đêm nay con bỏ hết. Vì mẹ đấy, mẹ yêu, để mẹ thấy rằng mẹ quan trọng!

Đọc tiếp

Quét nhà

 

Một cái nhà có thể lâu bẩn cũng có thể bẩn rất mau. Một cái nhà cứ bẩn nếu chẳng ai chịu động đến cái chổi. Việc quét nhà có thể được phân công, đôi khi cần sự tình nguyện.

Ai có thể chịu được bẩn? Chỉ là mức độ bẩn mỗi người có thể chịu đựng được. Nhưng chắc chắn phải có người quét nhà!

Cái nhà là của chung. Cái nhà bẩn, mọi người uể oải với nhà bẩn. Cái nhà sạch, mọi người cùng thoải mái theo nó. Cái nhà là của chung. Ảnh hưởng của nó cũng chung tất cả mọi người, nhưng tùy “khả năng thích nghi” mà có phản ứng khác nhau. Có thể người này thấy “chưa làm sao”. Có thể người kia hơi khó chịu. Có người lại thấy “không thể chịu nổi nữa”. Và một người có thể cầm ngay cái chổi đi quét: “Tôi không thích nhà bẩn!”

Cái việc quét nhà có thể thuận lợi hơn với một cái chổi mới, cũng có thể mất thời gian hơn với một cái chổi cùn. Vẫn phải quét!

Đọc tiếp

Mọi người bảo rằng tôi tự tin

Các bạn,

Tôi giơ tay phát biểu rất nhiều. Mọi người bảo rằng tôi tự tin. Họ chẳng biết tôi đã từng rất trăn trở viết bài thơ:

Ôi, lười, lười ngấm vào da ra đằng tóc
Đầu óc u mê tê dại giữa giờ trôi
Mặt cúi gằm nhìn trang vở trắng
Thân rã rời, cứng đờ không dám động
Tim run run, thót lên sau câu hỏi
Trống trường ơi, sao chưa gõ nhịp?

Tùng tùng tùng… trống đánh giòn tan
Nhẹ nhõm thay sắc da tươi nhuận
Mở lời vàng sau tiết học khóa im

Tùng tùng tùng… tiếng trống lại ngân
Cho ai ủ mặt chau mày đăm chiêu

Sao khổ thế, việc gì khổ thế?
Cũng như ta bạn bè vui hớn hở
Cánh tay giơ là hạnh phúc dâng trào
Người cô giáo dịu dàng trên bục giảng
Nhìn trò yêu đôi mắt ánh niềm tin
Sao khổ thế, việc gì khổ thế?
Mạnh dạn lên, và chăm hơn chút nữa!
Rũ sạch phiền đứng dậy giữa vinh quang
Hôm nay nhé ta làm người khai sáng
Trước cho ta và sau đến bạn hiền…

Tôi đứng giữa lớp tôi hát, tôi cũng có thể cầm mic hát karaoke. Mọi người vỗ tay! Nhưng nếu ai từng kiên nhẫn chờ để nghe tôi hát trước đây sẽ biết thêm rằng tôi từng hát kiểu… thì thào chẳng có hơi!

Đọc tiếp

“Ước mơ” hay “muốn”

Chào các bạn!

Có người hỏi tôi về ước mơ…Tôi bối rối…Có những câu hỏi giản đơn mà đôi khi ta quên vậy đó!

Ước mơ, có phải là điều ta rất khát khao không nhỉ, một điều mong muốn bền bỉ, cháy lòng, nhưng, không dễ thực hiện, không dễ có được? Nó là cái đích đến còn xa, đôi khi không tưởng…Có lẽ vì vậy mà lâu rồi tôi không nhắc đến “ước mơ”, chỉ có những điều mình “muốn” mà thôi! “Muốn” nghe gần gũi, quyết tâm hơn, và thường là những cái gì phải thực tế, có thể thực hiện được. Còn “ước” và “mơ” nghe tên gọi đã thấy xa vời. Một điều mong muốn, rất mong muốn (ước) nhưng dường như không tưởng (mơ). Song, “ước” và “muốn” cũng gần giống nhau, đều thể hiện sự mong mỏi của ta về cái gì đó…

Đọc tiếp