Category Archives: Kỹ năng giao tiếp

ThoangNhin02

Phát triển tiềm năng bằng quan sát và lắng nghe

Ngày xưa, mình có đọc một cuốn truyện rất rất hay và tinh tế: “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” về một thằng nhỏ nó có khả năng quan sát và lắng nghe cực kì tốt. Nó có thể luyện đến nghe được tiếng bước chân cách nó bao nhiêu xa hay âm thanh phát ra từ hướng nào; ba nó, bạn nó, mẹ nó đang có tâm trạng như thế nào…v…..v…….

Một câu chuyện ấn tượng cực mạnh với mình. Bởi vì ngày xưa mình đã từng thế, có thể ngồi hàng giờ lắng nghe tiếng mưa, nhìn mây, lắng nghe tiếng chim hót,….v….v….. Continue reading

Các kỹ năng giao tiếp

Chào các bạn,
bowing
Chúng ta thi thoảng có các bài về kỹ năng giao tiếp như bắt tay, chào hỏi, nói chuyện với đám đông, kỹ thuật interview… Nhưng các bạn có thể nhận thấy ĐCN không có nhiều các bài về kỹ năng giao tiếp như các bài về trái tim.

Không phải là chúng ta không xem nặng các kỹ năng giao tiếp, nhưng vì khi Tâm ta có nội lực mạnh thì ngôn ngữ thân thể của ta và aura của ta sẽ tự động làm cho những hành vi giao tiếp của ta có sức mạnh của một vị thầy. Chỉ cần đọc một ít về các kỹ năng giao tiếp là được.

Continue reading

Communication

 

Em thấy có rất nhiều kỹ năng mềm
cần phải học. Mỗi kỹ năng thì lại có
rất nhiều sách dạy khác nhau với rất
nhiều điều phải nhớ. Vậy em nên bắt
đầu học và luyện tập như thế nào?
Đặng Thế Hòa, Kiểm toán Price Waterhouse Cooper, Sài Gòn.

Nói chuyện với người ta thì em đỡ hơn,
chứ cứ mỗi lần nhận email hay qua tin
nhắn thì em lại hiểu sai ý, có khi khác
hoàn toàn, hoặc sót nội dung nữa. Làm
sao để em hiểu đúng ý của người khác?
Nguyễn Thị Phương Linh, gia sư English, Sài Gòn.

 

communicationRất khó tìm một chữ Việt để có thể diễn tả hết ý của từ communication. Thường thì người ta dịch là truyền thông hay thông tin. Những cách dịch này chỉ đúng cho một số trường hợp nhỏ. Communication có nghĩa bao gồm tất cả mọi trao đổi thông tin của con người để con người có thể hiểu ý nhau—nói chuyện, ra dấu hiệu, viết, đọc, email, blog, báo chí, radio, TV, phim ảnh… Một công ty có thể dùng tất cả các cách communication này.

Một cá nhân thì thường là nói chuyện, điện thoại, viết email, viết blog. Nói chung, communication có nghĩa là các cách ta nói chuyện, giao tiếp và thông tin hàng ngày.

Hầu như trong tất cả mọi loại công việc của chúng ta đều có communication là thành phần chính — nói chuyện với sếp, viết email cho bạn, nói chuyện và viết thư cho khách hàng, networking, teamwork, v.v… Communication là cái nền chính trong mọi hoạt động của con người, cho nên 80% các vấn đề trong mọi tổ chức là vấn đề communication. Và nếu bạn chỉ chọn được một kỹ năng mềm để học, thì nên học communication và thành thầy về communication.

Continue reading

Bắt tay

Chào các bạn,

Trong giao tiếp hàng ngày thì đương nhiên bắt tay là một trong những cách giao tiếp thông thường nhất. Và bắt tay thường là với người mình không thân nhiều, chỉ mới gặp nhau lần đầu, hoặc thỉnh thoảng gặp một lần trong môi trường công việc… Bạn bè thân thì ít bắt tay, gặp nhau thì hay bá vai bá cổ. Chính vì vậy mà bắt tay là một trong những cách communication quan trọng, vì nó là cách mình nói với người lạ hay người chưa quen.

Người ta thường nói đến cách bắt tay chuẩn nhất là bắt bàn tay người kia một cách chắc chắn, giữ hai bàn tay của hai người là hai mặt phẳng thẳng đứng song song, và đưa lên đưa xuống nhè nhẹ 4 hay năm lần.

Người thì thẳng đứng, nhìn thẳng vào mắt người kia, mỉm cười.

Continue reading

Nói chuyện chính xác

Chào các bạn,

Nếu bạn có thói quen nói chính xác thì có lẽ là bạn cũng có thói quen nghe chính xác. Người nói không chính xác thì cũng thường nghe không chính xác.

Đương nhiên nói và nghe là hai kỹ năng chính của truyền thông (communication). Nếu bạn không truyền thông tốt thì rất khó làm việc, vì người khác nói bạn hiểu sai ý, và khi bạn nói, bạn nói không đúng ý bạn muốn nên người khác không thể hiểu đúng ý bạn.

Continue reading

Điều đình

Chào các bạn,

Trong các thương thảo hợp đồng, thương thảo chính trị, hay cả thương thảo với bạn bè trong các việc xảy ra hàng ngày như là làm gì trong buổi picnic ta đang chuẩn bị cho tuần tới… các bên thương thảo, hai bên hoặc có thể là ba bốn bên, thường đến với những “vị thế” (position), tức là những ước muốn và nguyện vọng khác nhau, đôi khi đối chỏi nhau—như trong hợp đồng chuyên chở, hãng vận tải muốn đi đường A với giá 10,000 đô, trong khi khách hàng muốn đi đường B với giá 8,000 đô. Muốn có được thỏa thuận thì thường là mỗi bên nhường nhịn một chút. Người điều đình giỏi phải nhạy cảm là điều gì quan trọng cho mình, điều gì quan trọng cho phía kia, để có thể kiến trúc các điều kiện thế nào mà mọi người đều vui vẻ thỏa thuận.

Continue reading

Có cần tự bào chữa?

Hôm nay bà xã mình đưa một bà bạn đi thi lái xe. Bà này bị Bộ Phương Tiện Giao Thông tiểu bang tạm ngưng bằng lái vì trong 3 ngày bà tạo ra 2 tai nạn trong khi lui xe ra trong bãi đậu xe. Ở xứ nào cũng vậy, mất bằng lái là y như cụt chân, đi đâu cũng phải nhờ người chở, rất phiền toái, nhất là đi làm hàng ngày.

Thi lái xe thì thí sinh ngồi lái, người giám khảo ngồi bên cạnh ở ghế hành khách và yêu cầu thí sinh lái đi đâu, làm điều gì. Bà này lái xe quá tồi, cho nên kết quả là rớt (và có lẽ ông giám khảo cũng mừng là ông vẫn còn sống sót sau cuộc thi :-)).

Continue reading

Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người

Chào các bạn,

Khổng tử nói: “Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người”. Đây cũng rất giống cách sống vô ngã của Phật gia—yêu người và không chú tâm vào ta. (Dù là ở nhiều điểm khác thì Khổng giáo không vô ngã).

Đây là điều rất quan trọng trong giao tiếp và ngoại giao, và rất nhiều người lầm lỗi. Mình đã gặp nhiều nhà ngoại giao của các nước, và rất nhiều người chú tâm vào làm người khác hiểu nước họ, nhưng không chú tâm vào họ hiểu nước khác.

Sở dĩ người ngoại giao chuyên nghiệp cũng có lầm lỗi nầy thường xuyên là vì họ tự cao và xem thường nước khác, họ đã có thành kiến là nước kia tồi tệ dốt nát, hay gian ác, và đó là họ đã “hiểu” nước kia. Bây giờ họ chỉ cần nước kia hiểu họ.

Continue reading

Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ

Chào các bạn,

Câu đầu tiên của Luận Ngữ của Khổng Tử (trong bài Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới) viết:

Có học mà thường ôn luyện, chẳng phải là điều vui sướng hay sao?

Có bạn thiết từ phương xa đến thăm, chẳng phải là điều vui mừng hay sao?

Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ, thế chẳng phải người đức hạnh, quân tử hay chăng?

Continue reading

Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết

 

Chào các bạn,

Khổng Tử nói: “Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy là biết vậy”.

Nhưng làm sao ta có thể biết ta không biết điều gì?

Thường thì ta biết ta biết điều gì—ví dụ nếu ta đã học nhạc 3 năm thì ta biết ta biết nhạc với kiến thức của người đã học nhạc 3 năm.

Nhưng nếu có một hành tinh như trái đất và một loại sinh linh gần giống người trên hành tinh đó, cách ta mấy trăm triệu năm ánh sáng. Chẳng ai biết sự hiệu hữu của hành tinh đó cả, thì làm sao ta biết là ta không biết đến hành tinh đó?

Continue reading