Danh mục lưu trữ: Chuyện phố

c79015a227b446e15f181d145a9ed4a7_XL

Lời cảm ơn không bao giờ thừa

Chào các bạn!

Vào một buổi sáng trời lạnh lẽo, tôi để mắt nhìn từ phía đầu đường trông thấy người đi ngang, kẻ đi lại đủ các loại xe phương tiện. Hình như, ít ai để ý 2 anh em người đồng bào độ dưới 12 tuổi ăn mặc nhếch nhác đang mải đi theo mấy thùng rác để tìm kiếm ve chai, người em gái dắt xe đạp kèm theo cái bao to để đựng.

Lúc đó, tôi chăm chú nhìn bàn tay của người anh cầm cái móc sắt nhỏ bằng chiếc đũa thoăn thoắt đào xới vào từng thùng, từng thùng, hễ khi tìm được thì vứt ra lề đường để em gái mình lượm.
Đọc tiếp

97b222040913_thoi-su_xa-hoi_khai-giang4_dan-viet

Câu chuyện cuối tuần

Chào cả nhà,

Hôm nay là thứ Hai, em chúc cả nhà đầu tuần thật vui và chúc cả nhà tuần mới tràn đầy năng lượng.

Sáng Chủ Nhật hôm qua em có chuyện vui, em muốn kể với cả nhà, hihi.

Chẳng là sáng qua em có hẹn với bạn đi tắm biển. Trong lúc đợi bạn em tới chở, em ra công viên gần nhà để ngồi chơi và đọc Thánh kinh. Trong lúc em đang đọc, có một cô bé 13 tuổi tới gần và hỏi: Chị đang học bài à?
Đọc tiếp

talking

Mỗi ngày một câu chuyện (5)

Hôm nay trong một buổi hội thảo về du học, mình đi hỗ trợ cho một trường bên New Zealand và ngồi cùng với một anh là International Market Sector Manager của trường. Anh này mình vừa mới nhìn đã đoán ngay là Tung Của Lửn. Thế mà lúc đầu cứ nghĩ phải là một anh mắt xanh tóc vàng cười duyên rồi dịu dàng bảo “em đến để giúp anh phải không?” nhưng hóa ra không phải. Là anh mắt một mí, kính cận, tay đang sắp xếp đồ, và miệng còn nhồm nhoàm….đồ ăn sáng. (E hèm, hơi có chút “vỡ mộng” rồi !). Thế nhưng để khỏi phải bị động hay có chút xíu thất vọng nào đó, mình chủ động chào hỏi, bắt tay và vào ngay chủ đề chính: như là hỏi về trường, về các khóa học, về các yêu cầu nhập học, môi trường việc làm sau khi tốt nghiệp v.v…, và với vai trò của mình, anh muốn mình hỗ trợ anh như thế nào. Anh có muốn góp ý hay đưa ra ý kiến nào nữa không nếu các bạn sinh viên có thêm nhiều câu hỏi. Anh tỏ ra là người thân thiện và cởi mở hết sức, Rất ngạc nhiên, những ấn tượng ban đầu không mấy thú vị ấy cũng từ từ được cởi bỏ trong đầu mình.
Đọc tiếp

writing-center-1

Viết khiêm tốn, thành thật hay phóng đại

Chào các bạn,

Trong bài Bến bờ hạnh phúc, viết về bạn mình, trước khi gửi đăng, mình đã có hỏi ý kiến bạn trước, đồng ý rồi mới đăng.

Trong email trước đó mình và bạn có trao đổi một chút, mình thấy thú vị và hỏi ý kiến bạn để đăng lại chia sẻ với các bạn. Có lẽ là bạn nên đọc lại bài Bến bờ hạnh phúc để hiểu thêm bối cảnh trước khi đọc bài này.

Thực ra mình vẫn xưng hô mày tao với bạn, ở đây mình tạm chuyển gọi là bạn tên Lan đọc cho đỡ mệt. Đọc tiếp

things-that-make-me-smile

Một chuyện thường ngày

Hiện mình đang sống trong một ký túc xá dành cho sinh viên của trường tại Đức. Mỗi tuần hai buổi sẽ có một cô lao công ở ngoài được thuê đến để lau chùi và dọn dẹp các khu vực chung của từng tầng. Sáng nay mình vừa đi ra khỏi phòng thì thấy cô lao công đang loay hoay không biết làm sao đẩy cái xe to đùng với bao nhiêu thứ dụng cụ để lau chùi vào cái thang máy nhỏ xíu để đi lên các tầng trên. Mình đến gần để mở cái cửa thang máy rộng hơn và cố giúp cô ấy vào trong thang máy dễ dàng hơn. Đọc tiếp

event-security

Tôn trọng quy định an ninh và an toàn

Chào các bạn,

Thi thoảng mình đến trường vào ngày cuối tuần. Đến trường cuối tuần thì không được ra vào tự do mà phải có thẻ mới vào được tòa nhà mà mình làm việc. Vì cái tòa nhà đó có nhiều thiết bị máy móc đắt tiền cũng như hóa chất thí nghiệm tùm lum. Thế nên an ninh phải đảm bảo và chỉ có người làm việc ở đó mới có thẻ để vào ngày cuối tuần.

Hôm đó mình đến vào thứ 7, mình có thẻ sinh viên nhưng mình chưa có cái thẻ ra vào đó. Đọc tiếp

37a8[4]

Hai đứa bé

Câu chuyện 1: Cậu bé đạp xe ở Đồ Sơn

Nghỉ lễ giỗ Tổ, Huyền và nhóm bạn xuống Hải Phòng đi Đồ Sơn. Sau khi chụp ảnh ở bãi 2, mấy đứa tụi Huyền đi bộ ra khu vực Hòn Dáu Resort để tìm gặp một nhóm khác đã đi trước và hẹn nhau ở Hòn Dáu. Trong lúc không biết đường đi, thì gặp một cậu bé đạp chiếc xe đạp nhỏ vòng qua vòng lại, đạp xe ở một chỗ thoáng mát như vậy, có gió biển, đường có đoạn phẳng, đoạn lên dốc nhẹ thật là thích. Đoán là cậu bé là dân ở đây, nên tụi Huyền gọi em lại hỏi đường. Cậu bé chỉ dẫn nhưng không rõ ràng nên tụi Huyền vẫn chưa biết đi thế nào, cậu bé bảo: “Vậy để em dẫn đi”. Đọc tiếp

???????????????????????????????

Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Chào các bạn,

Có một hoạt động xã được hội sinh viên quốc tế tổ chức cho bọn mình là đi thu gom thức ăn thừa từ các nhà hàng, khách sạn, siêu thị rồi sau đó chế biến, nấu, đóng hộp và phát cho người vô gia cư và người nghèo trong thành phố.

(Mình nghĩ với đà phát triển đô thị ở Việt Nam như hiện nay, siêu thị sẽ còn mọc lên như nấm thì có thể đây là mô hình tốt cho việc giúp đỡ người nghèo)

Tụi sinh viên bọn mình đến nhà hàng, siêu thị nào họ cũng cảm ơn nhiệt tình vì đến lấy đồ ăn thừa giúp họ. Thực tình các siêu thị và nhà hàng rất bận, họ không có đủ người làm hết nên cần sinh viên đến làm cầu nối để giúp đỡ các tổ chức xã hội là như vậy. Đọc tiếp

7252904-778012-banana-garden

Vườn Chuối và những khu vườn bí mật

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả lâu năm của ĐCN nhé – đó là Nguyễn Thiện Chân.  

Thiện Chân đang là sinh viên năm 1 ĐH Ngoại thương Tp Hồ Chí Minh. Cách đây 2 năm Thiện Chân từng gửi bài tới dotchuoinon.com. Bây giờ Thiện Chân “quyết định viết lại, lập blogs, viết để gọt giũa tâm hồn mình, để trưởng thành và lan tỏa những quan điểm, suy nghĩ của mình cho mọi người”.  

Thiện Chân “muốn lan tỏa đến nhiều bạn trẻ nhất, bởi vì khi cùng lứa tuổi thì những suy nghĩ, tâm tư sẽ gần giống nhau và họ sẽ thấy được mình trong đó thì dễ tạo sự đồng điệu và giá trị mang đến sẽ gần gũi và thiết thực hơn”. Đọc tiếp

chup anh cuoi tren bien 17

Bến bờ hạnh phúc

Chào các bạn,

Chim Điên bạn mình học với mình từ cấp I và tụi mình chơi với nhau đã hơn 20 năm. Càng lớn, càng chơi thì tụi mình mới thấm độ “điên” rất dễ thương của bạn mình. Cầm kỳ thi họa cái gì cũng chơi, nhạc nào cũng nhảy. Bạn mình thi thoảng đọc cho tụi mình nghe bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh như thế này:

Tôi hỏi một-không-tám-không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì ^^
À…nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
Hình như là bạn…đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn…đang điên?
Vâng! điên thì mới phí tiền hỏi han

Xong xuôi hết bốn-chín-ngàn Đọc tiếp