Danh mục lưu trữ: Chứng Nhân

Vợ chồng già dạy trẻ giữa U Minh

Nguyễn Tiến Hưng

TP - Phóng xe máy xuyên rừng tràm U Minh Thượng, xuôi về Miệt Thứ, rẽ vào con đường nhỏ gập ghềnh qua mấy lượt phà sang sông sẽ đến ấp Xẻo Nhàu A, xã Tân Thạnh (An Minh, Kiên Giang). Miệt Thứ là tên gọi đặc trưng vùng đất này, miệt là vùng đất xa, thứ là thứ tự những con kênh đào ra biển Tây. Lòng vòng giữa những tên đất tên làng xa xôi mà dân dã thân quen, PV Tiền Phong lọt vô lớp học tình thương Xóm Miễu.


Lớp mẫu giáo buổi chiều. Ảnh: Nguyễn Tiến Hưng

Lớp học của vợ chồng ông giáo già Trần Văn Nhâm và bà Lê Ngọc Lệ, mái lá đơn sơ nhưng tiếng trẻ ê a giữa rừng sâu, mênh mang sông nước gợi không khí rất đặc biệt. Sân lớp học tình thương Xóm Miễu cũng tráng xi măng, rợp bóng cây.Dịu mát

Bóng cây xanh tỏa rộng trên mái lá, sân trường làm cho ánh nắng trưa dịu mát. Trong lớp, cô giáo già Lê Ngọc Lệ đang dạy toán cho mấy chục học sinh lớp 1. Mái tóc cô điểm bạc, còn học trò mặc áo nhiều màu sắc khác nhau, chân đi dép lê xen nhiều em đi chân đất. Giọng cô giáo đầy yêu thương: “Phép cộng làm sao các con?”. Cả lớp đồng thanh: “Cộng là gom vô!”. Phấn trắng trên bảng đen hiện ra hàng chữ nét chân phương ghi đầu đề bài học: Phép cộng trong phạm vi 6.
“Hôm nay, cô dạy cho các con phép cộng trong phạm vi 6. Các con đếm mỗi bàn tay có mấy ngón để cùng cô tính nghen!”, vừa nói cô giáo vừa ghi lên bảng rồi đếm những ngón tay và học sinh làm theo. Nét mặt từng học sinh rạng rỡ theo lời cô, bài học phép tính trong phạm vi 6 sinh động, dễ hiểu, dễ nhớ.

Vợ chồng ông bà giáo với cúp “Vinh quang Việt Nam”

 
Lớp học tình thương Xóm Miễu thực ra có hai phòng học liền nhau, cột tràm cặm xuống đất, mái lá che mưa nắng. Trong lúc cô giáo dạy trẻ, thì chồng của cô giáo già là ông Trần Văn Nhâm vui vẻ tiếp khách. Kính lão dày cộm, ông Nhâm tươi cười để lộ hàm răng ố vàng, chiếc còn chiếc mất: “Hồi năm 2000, vợ chồng tôi ở đậu đất ông Trần Văn Dẫu bên kia sông, dựng nhà và năm 2001, mở lớp học tình thương tại nhà. Thấy vậy, ông Ngô Văn Hoàng cho mượn doi đất rộng rãi bên này để vợ chồng tôi dựng hai phòng học rộng rãi”.

“Học trường công đóng tiền đủ thứ, còn học ở đây không tốn tiền mà các cháu lại biết chữ nhanh nên ham lắm”.

Bà Huỳnh Anh, 65 tuổi

Ông Nhâm năm nay 64 tuổi, cô Lệ 60 tuổi, hai người là đồng nghiệp và nên vợ chồng từ thời bao cấp. Cuộc sống nhà giáo hồi đó có con nhỏ rất khó khăn, hai người phải rời trường lớp để bươn chải kiếm sống, trôi dạt xuống ấp Xẻo Nhàu A giữa rừng U Minh vùng Miệt Thứ xa xôi. Nhưng cái nghiệp nhà giáo trong máu khiến ông bà không yên lòng khi thấy trẻ con xung quanh mù chữ, thậm chí đi học mà cũng không đọc thông viết thạo. Đắn đo tính toán, hai vợ chồng mở lớp dạy học. Lúc đầu có thu mỗi học sinh mỗi ngày 500 đồng, để lo cuộc sống và nuôi hai con học đại học xa nhà. “Khi con ra trường, có việc làm, vợ chồng tôi dạy miễn phí”, ông Nhâm kể.

Chữa bệnh

Lúc đầu chỉ dạy chữ cho những trẻ con nhà nghèo không có điều kiện đến trường. Nhưng dần dần, lớp học tình thương phải thu nhận cả những học sinh đã học nhiều lớp ở trường công nhưng… chưa đọc thông viết thạo và chưa biết làm toán. Cha mẹ học sinh gửi con đến nhờ chữa bệnh “mất căn bản”.

Giờ dạy toán của cô Lệ 

 
Hai phòng có 4 lớp học, gồm lớp mẫu giáo, lớp 1, lớp 2 và lớp 3. Nguyễn Nhật Hoa ở ấp Xẻo Lúa, xã Tân Thạnh, đang học lớp 1, có cha là giáo viên của trường THCS địa phương. Cha của Hoa kể, vào trường công xác định Hoa bị câm điếc nên đã gửi lên trường chuyên biệt dành cho trẻ em câm điếc, học hành không có kết quả nên phải gửi vào lớp học tình thương Xóm Miễu. Cô giáo Lệ cho biết: “Hoa chỉ bị khiếm thính, không phải câm, có khả năng tiếp thu bài vở. Sau mấy tháng học đã biết chữ, nói được tuy hơi chậm, hòa đồng với bạn bè”.Ông Cao Văn Cần, 65 tuổi, ở ấp Xẻo Nhàu A, có cháu Võ Quốc Duy đang học lớp 1, kể: “Cháu tôi đã học một năm ở trường công nhưng không biết chữ, không biết làm toán nên phải đưa vào đây, nay biết chữ rồi, làm toán nhanh”. Bà Huỳnh Anh, 65 tuổi, ở ấp Xẻo Ngát, đưa hai cháu nội là Trần Huỳnh Vàng và Trần Mộng Kiều cùng đến lớp 1, nói: “Học trường công đóng tiền đủ thứ, còn học ở đây không tốn tiền mà các cháu lại biết chữ nhanh nên ham lắm”.

Dân cư trong vùng lưa thưa, phân tán nên nhiều trẻ đi học phải có người lớn đưa đón. Một số người ngồi lại chờ con cháu học xong về luôn, trong khi con cháu ngồi học, họ quét sân, nhổ cỏ, sửa sang lớp học và còn học lóm, học ké. Chị Nguyễn Thị Khen ở ấp Xẻo Lúa mù chữ vì nghèo, không được đi học. Khi đưa con đi học, đứng ngoài lớp “học lóm” đã biết đọc chữ, biết làm toán: “Chồng tôi khen mẹ con tôi giỏi nhất nhà luôn”.

Lo lắng

Lớp học tình thương Xóm Miễu hồi mới ra đời vào dịp hè năm 2001, có hơn 30 hộ dân ký đơn xin phép Phòng GD&ĐT huyện An Minh và được chấp thuận mở lớp dân lập, dưới sự quản lý của Trường tiểu học Tân Thạnh 1, xã Tân Thạnh. Học bạ của học sinh do các thầy giáo ở Trường tiểu học Tân Thạnh 1 ký tên chủ nhiệm. Một số gia đình có điều kiện, thấy việc dạy của vợ chồng giáo già có hiệu quả nên tự nguyện góp sức góp tiền để mua phấn, trả tiền điện, mua bàn ghế, bảng đen và còn làm phòng đọc sách, tráng sân trường, xây cầu bê tông đến trường. Tình thương dành cho học sinh giữa rừng U Minh qua từng năm được mở rộng.

Thế nhưng, vì tồn tại “dân lập” nên lại bị phân biệt đối xử. Chẳng hạn, có lần, có vị lãnh đạo xã chạy xe máy xộc vào lớp học, ra lệnh đình chỉ giảng dạy, rút giấy phép lớp dân lập của Phòng GD&ĐT huyện An Minh. Ông Nhâm nhớ lại còn run: “Vợ chồng tôi thấy vậy sợ quá, ra sức năn nỉ ông bớt giận. Nhờ trời, sau đó, vị này nhận lỗi vì say rượu”.

Hiện nay, lớp học tình thương Xóm Miễu thực sự đứng trước nguy cơ bị xóa sổ, do quy định về quản lý học bạ. Thông báo từ cấp trên chuyển xuống, từ năm học này, học sinh sẽ không được ký học bạ nữa, tức là học ở lớp tình thương của vợ chồng giáo già thì không được thầy giáo ở trường tiểu học trong xã ký tên học bạ nữa. Nếu học ở lớp tình thương dù biết chữ cũng không có học bạ, không được học lên cao ở các trường công. Cho nên, đầu năm học, mẫu giáo không vướng học bạ thì vẫn có 50 học sinh, còn lớp 1 từ 30 học sinh giảm còn 18, lớp 2 từ 30 học sinh còn 12 và lớp 3 từ 10 học sinh chỉ còn 2.

Vợ chồng thầy giáo Trần Văn Nhâm và cô giáo Lê Ngọc Lệ sau khi được vinh danh tại “Vinh quang Việt Nam” lần thứ 7, trở về lại đầy lo lắng. Ông Nhâm run run kể: “Sau khi dự lễ vinh danh về, tôi bị mời lên UBND xã Tân Thạnh làm việc 3 lần, rồi lên huyện 1 lần, còn bị Sở GD&ĐT tỉnh Kiên Giang tổ chức thanh tra. Vợ chồng tôi tính nếu nhà nước có cách gì duy trì được chất lượng lớp học, có lợi cho con em giữa rừng U Minh này thì vợ chồng tôi giao lớp để nghỉ ngơi”.
Hết thảy cha mẹ học sinh lớp học tình thương Xóm Miễu, khi gặp PV Tiền Phong đều bày tỏ sự hoang mang lo lắng cho việc học hành của con cháu.

PV Tiền Phong đến Trường tiểu học Tân Thạnh 1, UBND xã Tân Thạnh, Phòng GD&ĐT huyện An Minh và nơi làm việc của Chủ tịch UBND huyện An Minh để phản ánh nỗi lo lắng của cha mẹ học sinh Xóm Miễu nhưng những người có trách nhiệm đều bận họp, đi công tác xa.

Nông dân sáng chế máy biến rác thải thành phân hữu cơ

Lâm Đồng:

(Dân trí) -Từ khi sang chế ra máy chế biến phế phẩm nông nghiệp thành phân hữu cơ, gia đình anh Phúc không phải mua phân ngoài thị trường để bón cho trên 1ha hoa màu. Từ đó, mỗi năm gia đình anh tiết kiệm được khoảng 70 triệu đồng tiền mua phân bón.

Anh Phúc bên sản phẩm của mình

Anh Phúc bên sản phẩm của mình

Trưa ngày 19/11, chúng tôi tìm tới nhà cũng là lúc vợ anh Vũ Đình Phúc (khu Đất Mới, phường 7, TP Đà Lạt, Lâm Đồng) đang sốt sắng chuẩn bị một số nông sản là rau, hoa, cho chồng đem ra Hà Nội làm quà biếu người quen. Anh Phúc cho biết, đầu giờ chiều qua anh bay ra Hà Nội để ngày 20/11 nhận giải thưởng Nhân tài Đất Việt cho sản phẩm máy nghiền rác tạo thành phân hữu cơ do anh sáng chế. Continue reading Nông dân sáng chế máy biến rác thải thành phân hữu cơ

Người gốc Việt đầu tiên đắc cử thượng nghị sĩ bang Mỹ 

06/11/2014 10:13 GMT+7

TTOLần đầu tiên trong lịch sử chính trường Mỹ một người gốc VIệt đã được bầu làm thượng nghị sĩ một bang. Đó là bà Janet Nguyễn, đại diện quận Cam ở California.

Bà Janet Nguyễn khi đi vận động tranh cử – Ảnh: LA Times

Theo báo Los Angeles Times, trong cuộc bầu cử hôm 4-11 bà Janet Nguyễn, giám sát viên quận Cam, thuộc đảng Cộng hòa, đã đánh bại ứng cử viên Dân chủ gốc Mexico Jose Soloria với 62% số phiếu bầu để trở thành thượng nghị sĩ bang California.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ có một người gốc Việt đảm nhận chức thượng nghị sĩ bang. “Cuối cùng sau 40 năm cộng đồng người Việt cũng làm nên lịch sử” – trang New America Media dẫn lời bà Janet Nguyễn, 38 tuổi, tuyên bố. Continue reading Người gốc Việt đầu tiên đắc cử thượng nghị sĩ bang Mỹ 

“Hiệp sĩ” ở làng Cà Ná

BM – 01/07/2012 07:03

(Trái hay Phải)- Đã nhiều năm nay, một người đàn ông ở tuổi “thất thập cổ lai hy” của làng chài Cà Ná (Phước Diêm, Ninh Thuận) đã lặng lẽ làm hàng chục biển cảnh báo giao thông để cắm dọc các con đường.

Biển báo ở làng Cà Ná

Ông được mọi người gọi là “Ông Sáu giao thông”, không phải ông là một quan chức nào đó của ngành giao thông đã nghỉ hưu. Ông chỉ là một ngư phủ già, không còn sức chống chọi với những cơn bão của biển khơi nên rút lên bờ để làm rẫy và những việc lặt vặt như đổi nước ngọt cho bà con trong làng chài, đắp đổi kiếm sống qua ngày. Continue reading “Hiệp sĩ” ở làng Cà Ná

Nông dân xây cầu “siêu tốc”

Chủ nhật, 02/11/2014 09:16

(AGO) – Người có ý tưởng sáng tạo cây cầu nông thôn “siêu tốc” ấy là anh Lê Văn Cư (thường gọi Ba Đạt), nông dân ấp Ninh Phước (xã Lương An Trà huyện Tri Tôn)…

“Anh thấy bên Trung Quốc người ta làm cây cầu nông thôn trong vòng 2 – 3 ngày, báo mạng đã khen như kỳ tích. Với anh, chỉ cần… 2 giờ là ráp xong cây cầu. Nếu vật tư, nhân lực chuẩn bị đầy đủ, có sẵn nguồn điện và cây cầu không quá dài, chỉ cần… 1 giờ thi công là có thể thông xe. Anh nghĩ mình cũng nên giới thiệu sự sáng tạo của dân lên báo để quảng bá tài trí của người Việt Nam – Ba Đạt nói.

01A-1.jpg Continue reading Nông dân xây cầu “siêu tốc”

Chàng trai tật nguyền và vườn ươm trăm triệu

TPTật nguyền từ khi lọt lòng mẹ, hiện là thạc sỹ ngành khoa học cây trồng, ông chủ của vườn ươm cho thu nhập mỗi năm hàng trăm triệu đồng… Đó là vài nét phác họa chân dung chàng trai tật nguyền Trần Kim Việt, 24 tuổi, ở xóm 5, xã Hương Long, Hương Khê, Hà Tĩnh.

Trần Kim Việt đang chăm chút từng giống cây tại vườn ươm của mình

 
Tuổi thơ nhọc nhằn

Vừa lọt lòng mẹ, Trần Kim Việt thua thiệt bạn bè với chân trái bị teo cơ, chân phải phát triển không bình thường. Gần 8 tuổi, trong khi bạn bè cùng trang lứa tung tăng cắp sách tới trường, chàng trai có đôi chân lèo khèo một mình lặng lẽ lê lết đi lại trong nhà. Những buổi chiều tan học, lớp trẻ cùng trang lứa tung tăng đi học về lại ùa đến trêu đùa Việt “Việt khều, Việt mù chữ…”. Những hình ảnh đó cứ ám ảnh mãi trong đầu đứa trẻ tật nguyền năm nào. Continue reading Chàng trai tật nguyền và vườn ươm trăm triệu

“Ngôi sao” Tả Phìn

Thứ Bảy, 25/10/2014

NLDGần đây, du khách Việt mới tìm đến Tả Phìn ở Lào Cai nhờ sản phẩm thêu thổ cẩm nức tiếng và bài tắm thuốc trứ danh của người Dao đỏ nhưng du khách châu Âu đã có mặt từ lâu. Họ thích đến đây để cảm nhận cuộc sống người dân vùng cao Tây Bắc

Kỷ niệm ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10 năm nay, 2 phụ nữ ở xã Tả Phìn, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai được mời sang Pháp quảng bá và trình diễn văn hóa dân tộc Dao đỏ, trong đó có chị Chảo Mán Mẩy. Từ lâu, chị đã ấp ủ giấc mơ giúp sản phẩm văn hóa của người Dao đỏ tỏa sáng ở kinh đô ánh sáng Paris, Pháp. Với đôi bàn tay tài hoa, khéo léo, người phụ nữ Dao đỏ này được hâm mộ như một “ngôi sao” ở nhiều nơi.

Chị Chảo Mán Mẩy (bìa phải) cùng các phụ nữ Dao đỏ với nghề thêu thổ cẩm truyền thống
Chị Chảo Mán Mẩy (bìa phải) cùng các phụ nữ Dao đỏ với nghề thêu thổ cẩm truyền thống

Continue reading “Ngôi sao” Tả Phìn

Già làng làm du lịch

TP - Thời trai trẻ xông pha đánh giặc, đến tuổi xế chiều, già Brôl Vẻ thích làm du lịch, thích dạy cho bọn trẻ biết nhiều bài hát, điệu khèn, tiếng sáo, cồng chiêng… để giữ gìn bản sắc văn hóa của người Jẻ – Triêng.

 

Già Brôl biểu diễn đàn tại nhà
Già Brôl biểu diễn đàn tại nhà

 
Giữ nét truyền thống

Đã qua tuổi 70 nhưng già Brôl Vẻ (làng Đắk Răng, xã Đắk Dục, huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum) trông trẻ trung, thân hình lực lưỡng. Đầu điểm bạc mà đôi mắt ông vẫn tinh anh, đôi tay thoăn thoắt, giọng hát mượt mà.

Già Brôl bảo: “Già hay đàn hay hát là vì quá đam mê, còn sống ngày nào thì vẫn đàn hát ngày đó. Già làm du lịch chỉ để nhiều người biết đến văn hóa của đồng bào Jẻ-Triêng hơn”. Continue reading Già làng làm du lịch

Người phụ nữ nối dài con chữ cho trẻ điếc

VnExpressCâu chuyện đẹp được cô Hòa viết lên giữa khuôn viên trường ĐH Đồng Nai hàng chục năm qua khi những học sinh khiếm thính đầu tiên cầm trên tay tấm bằng cao đẳng sư phạm ở Việt Nam.

Gắn bó với những đứa trẻ kém may mắn từ những ngày còn là sinh viên, 20 năm qua cô Nguyễn Thị Hòa – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu thúc đẩy văn hóa điếc (ĐH Đồng Nai) – vẫn cháy hết mình để nối dài ước mơ con chữ cho trẻ khiếm thính. Đây cũng là nơi duy nhất đào tạo bậc trung học cơ sở, phổ thông, trung cấp và cao đẳng của cả nước cho những em học sinh kém may mắn này.

Cô Nguyễn Thị Hòa hơn 15 năm gắn bó với các em học sinh điếc để giúp các em được học cao hơn. Ảnh: Hoàng Trường

Cô Hòa hơn 15 năm gắn bó với các học sinh khiếm thính để giúp các em được học cao hơn. Ảnh: Hoàng Trường.

Kể hành trình đến với các em và gắn bó cho đến giờ, cô Hòa cho nói mình vốn dĩ là giáo viên dạy Toán. Continue reading Người phụ nữ nối dài con chữ cho trẻ điếc

8 người phụ nữ săn thần chết

19/10/2014 16:11 GMT+7

TT – “Bom mìn là thần chết, nhưng công việc của chúng tôi là đi tìm thần chết ấy.

Rà phá bom, mìn luôn đầy rẫy hiểm nguy
Rà phá bom, mìn luôn đầy rẫy hiểm nguy

14 năm lăn lộn khắp vùng rừng rú của tỉnh Quảng Trị này, chúng tôi đã phát hiện và phá hủy hàng ngàn quả bom, quả đạn, mìn và các vật liệu chưa nổ” – chị Trần Thị Thảo, 39 tuổi, đội trưởng đội 1 của dự án MAG Quảng Trị (viết tắt của Mines Advisory Group – nhóm cố vấn bom mìn do Vương quốc Anh tài trợ), nói.

Trước khi ra hiện trường thực hiện phóng sự này, quy định bắt buộc chúng tôi phải đăng ký nhóm máu của mình với nhân viên y tế để xử lý cấp cứu nếu xảy ra rủi ro. Trên tấm bảng thông tin ở các điểm rà phá bom mìn luôn nổi bật sơ đồ chuyển thương ngắn nhất đến các bệnh viện.

Công việc được xếp vào hạng nguy hiểm bậc nhất thế giới này tưởng chừng chỉ dành cho đàn ông, nhưng ở dự án rà phá vật liệu còn sót lại sau chiến tranh MAG Quảng Trị có tám nữ kỹ thuật viên trực tiếp rà tìm bom mìn, vật liệu chưa nổ, gồm các chị Trần Thị Thảo, Trần Thị Lý Vân, Dương Thị Hồng, Trần Thị Hạnh, Hoàng Thị Hải Lý, Trần Thị Lý, Lê Thị Bích Ngọc và Nguyễn Thị Bảo Nhi. Continue reading 8 người phụ nữ săn thần chết

Tư duy tích cực mỗi ngày

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 125 other followers