
Ấn giáo phát triển một hình ảnh tráng lệ để mô tả quan hệ của Thượng Đế với Tạo vật. Thượng để “khiêu vũ” Tạo vật. Thượng để là vũ công, Tạo vật là Điệu nhảy của Ngài. Điệu nhảy khác với người vũ công, nhưng nó không có sự tồn tại ngoài vũ công.
Bạn không thể mang nó về nhà trong một cái hộp, nếu nó làm bạn hài lòng.
Khoảnh khắc người vũ công dừng, điệu nhảy không còn hiện hữu.
Trong quá trình tìm kiếm Thượng đế, chúng ta nghĩ quá nhiều, suy tư quá nhiều, nói quá nhiều.
Ngay cả khi chúng ta nhìn vào điệu nhảy mà chúng ta gọi là tạo vật, chúng ta dành toàn bộ thời gian suy nghĩ, nói (với chính ta và những người khác), suy tưởng, phân tích, triết lý. Những từ. Nhiễu.
Hãy tỉnh lặng và ngẫm nghĩ về Điệu nhảy.
Chỉ cần nhìn: một ngôi sao, một bông hoa, một chiếc là phai màu, một con chim, một hòn đá… bất kỳ một mảnh nhỏ nào của Điệu nhảy cũng được.
Nhìn, Nghe. Ngửi. Sờ. Nếm.
Và, hy vọng rằng, chẳng bao lâu bạn sẽ thấy Ngài – Chính người Vũ công!
(Nguyễn Minh Hiển dịch)
Did you hear that bird sing?
Hindu India developed a magnificent image to describe God’s relationship with Creation. God ‘dances’ Creation. He is the Dancer, Creation is his Dance. The dance is different from the dancer, yet it has no existence apart from him.
You cannot take it home in a box, if it pleases you.
The moment the dancer stops, the dance ceases to be.
In our quest for God, we think too much, reflect too much, talk too much.
Even when we look at this dance that we call creation, we are the whole time thinking, talking (to ourselves and others), reflecting, analyzing, philosophizing. Words. Noise.
Be silent and contemplate the Dance.
Just look: a star, a flower, a fading leaf, a bird, a stone… any fragment \of the Dance will do.
Look. Listen. Smell. Touch. Taste.
And, hopefully, it won’t be long before you see Him—the Dancer Himself!
(Anthony De Mello)


















God dances Creation. Đây là câu nói sâu sắc nhất anh từng được nghe. Cám ơn Hiển.