
Chào bạn,
Hôm nay bạn có gì vui ? Hôm nay bạn quan sát thấy gì hay? Hôm nay bạn làm điều gì có ích? Hôm nay bạn có ý tưởng gì sáng tạo? Hôm nay bạn làm được gì sáng tạo?
Ý tưởng nào thực tiễn và cụ thể, mà nếu áp dụng, sẽ làm môi trường kinh doanh của Việt Nam tốt hơn? Làm đường phố nơi bạn ở tốt hơn? Làm thành phố nơi bạn ở tốt hơn? Làm nước mình tốt hơn? Các bạn cứ đặt thêm câu hỏi nhé?
Hôm nay bạn học được điều gì mới? Bạn có mơ ước gì mới ? Bạn có hy vọng gì mới?
Bạn có nghe được câu nói nào làm bạn bừng sáng?
Hôm nay bạn thấy ai làm được điều gì tốt?
Đừng để ký ức trôi qua vụt mất, hãy ghi lại và giúp các bạn khác cảm được cái vui của bạn, biết đâu, đó lại là nguồn sáng duy nhất rọi sáng một ngày ảm đạm của một ai đó? Hay ý tưởng không dùng tới của bạn có thể được thực hiện bởi một ai đó giùm bạn?
Mình xung phong trước nhé:
1) Hôm nay mình dậy sớm tập thể dục
2) Mình dich một bài viết Giành nhiều thời gian hơn để lắng nghe để chia sẻ với độc giả của blog Đọt chuối non.
3) Hôm nay mình nghĩ ra topic này để chúng ta tích cóp tích cực và ý tưởng hàng ngày. Chỉ tích cực thôi nhé!
4) Mình quan sát thấy bên Mỹ tuyên truyền ý thức môi trường bằng business rất tốt, ví dụ trên các mug (cốc nước) có ảnh nghệ thuật reduce, reuse, recycle, nếu ai cũng dùng cốc đó hàng ngày, tự nhiên có ý thức. Vậy nếu mình cũng áp dụng được ở Việt Nam thì hay nhỉ
Thay đổi bắt đầu từ những gì rất bình thường và nhỏ bé. Một năm mỗi ngày sẽ tạo ra thay đổi cực kỳ lớn đấy!
Các bạn cùng tham gia nhé
Một ngày thật sáng,
Hiển.
Filed under: Trà Đàm Thẻ: | Nói trước công chúng, tích cực



















Có một điều vui cho tới lúc này : em được đọc những bài viết của anh,có thêm kiến thức và hiểu biết,quan trọng hơn ngọn lửa trong em đã bùng trở lại.
Gần đây mình đã biết tiết kiệm hơn trong việc chi tiêu.
Mấy ngày hôm nay, đã ăn uống nghiêm túc, cố ăn cho hết, không để thừa đồ ăn, tránh lãng phí!
Hôm nay thấy các bạn rất hăng hái tấn công các thử thách Anh Ngữ. Phe ta nhất thế tiến công như thế là vui rồi
Chào các bạn,
Hôm nay mình không làm được điều gì tốt (hichic..), nhưng cũng không làm điều gì để phải trằn trọc (hihi..). Nhưng mình thấy một “người tốt, việc tốt” nên muốn chia vui cùng các bạn.
Chiều muộn hôm nay, trên đường đi làm về, ngay khi hàng xe vừa dừng lại chờ đèn đỏ thì có một em nhỏ bước ra phát tờ rơi (brochure). Phần đông, sau khi nhận tờ rơi, mọi người chỉ liếc qua một cái rồi vất ngay ra đường. Ngã tư nào có người phát tờ rơi là y như rằng chung quanh đầy những rác là rác! Nhưng anh thanh niên đậu xe cạnh mình, có vẻ là thợ cơ khí vì quần áo lấm lem dầu mỡ, lại khác. Anh cố cúi người xuống, dúi tờ giấy nhăn nhúm, bẹp dúm vào chiếc túi thợ của mình.
Dĩ nhiên là mình nhìn anh đầy thiện cảm! So với quý vị đi xe đời mới đang xả rác vô tư kia, thì anh đáng để cho chúng ta trân trọng quá chừng, phải không các bạn?
Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.
pky
Hôm nay mình cắt được đám cỏ quá cao chung quanh nhà. Coi như là một ngày tập thể thao tốt !
Hôm nay mình làm đồ án, chiều đi họp lớp triển khai về việc bảo vệ đồ án, sau đó đi tập thể dục bên công viên, về vào đọc Đọt chuối non yêu quí…tối nay tiếp tục vẽ cad các thiết bị. hi!
Chắc các bạn không thể hình dung, mình đã trèo lên mái nhà, sửa cái máng xối bị nghẹt và dán những chỗ thủng trên mái.
Wow, Ngoan siêu quá vậy!!!
Từ sáng tới giờ, tui đã rất cố gắng, nhưng hổng tìm được việc gì tốt để làm. Đành kể việc tốt của người khác dzậy:
Cô giáo hỏi học sinh :
- Hôm nay, em nào đã làm được việc tốt kể cho cô nghe
- Dạ thưa cô – Tèo đứng lên – Hôm nay em dẫn một bà già qua đường ạ.
- Tốt lắm, tất cả lớp phải học tập phát huy theo bạn nhé.
Ngày hôm sau cô lại hỏi:
- Nào hôm nay những ai đã làm được việc tốt nào ?
- Dạ thưa cô, hôm nay chúng em đã học tập bạn Tèo, và chúng em đều làm được việc tốt ạ.
- Vậy rất tốt, vậy các em đã làm gì nào ?
- Chúng em cùng dẫn một bà già qua đường.
- Tốt, nhưng tại sao có một bà già mà cả lớp cùng dẫn qua đường à ?
- Dạ thưa cô vì bà ấy nhất định không chịu qua đường ạ.
Minh rat luoi tap the duc nhung hom nay minh da thuc day tu luc 5h va di bo duoc 3 vong cong vien . Minh thay vui lam.
Wow, thức dậy từ 5 giờ sáng để tập thể dục là hay lắm đó. Nếu có hẹn hò được với người bạn nào để tập chung thì còn hay hơn, vì có bạn thì mới động viên nhau được. Điều quan trọng nhất của thể dục là thường xuyên và điều nhiều người bỏ cuộc nhất cũng là thường xuyên.
Cám ơn Duy Thư đã phản hồi bài “Nói và viết như thế nào” nha.
Chào các bạn,
Hôm nay mình đi bộ được hơn một tiếng đồng hồ trong công viên và các đường phố sau giờ làm việc.
Thoải mái lắm.
Khỏe hơn.
Sống động lắm.
Trong sự thoải mái đó, mình khám phá ra the meaning of life
It is so simple. To be alive. Truly alive
Mình sẽ quyết tâm hình thành thói quen đi bộ, hình như đi bộ 30 phút mỗi ngày thì cuộc sống sẽ dài ra thêm 1 ngày mỗi ngày
Mình tin rằng, bằng cách post message này lên Đọt chuối non, mình sẽ có thêm động lực để hình thành thói quen đó.
Các bạn cũng post những ao ước lên tường Đọt chuối non nhé
Chúc các bạn một ngày đầy sáng,
Hiển.
Hôm nay tự nhiên mình thấy mọi người ai cũng dể thương, kể cả những người không cùng quan điểm với mình, chính sự khác biệt lại làm mọi người trở nên thú vị và dể thương hơn, hì ^^
Hôm nay em chưa làm gì tích cực, chỉ mới mỉm cười khi thấy trời hửng nắng sau 1 tuần mưa tầm tã. Thế nhưng giờ trời lại mưa nên tắt cười luôn. hihi
-Hôm nay chủ nhật mình dậy hơi muộn ,lướt web.Hôm nay làm được 1 việc có ích là giặt dược cái chăn hôi:D.Chắc tối nay ngủ thì thơm lắm.Ngâm tận 2 gói comfor mà.
-Mình lướt web xem có gì hay để chia sẻ cho ban bè cùng biết.Điều ấy làm mình vui hơn.
Bửa nay phải là ngày đụng xe trong nhà mình.
Sáng ra mình bị bà kia lái xe đổi lằn, từ bên lằn bên phải mình đâm ra ngày phía bên hông phải mình gần phía sau. Hư xe một tí.
Bây giờ mới nghe thấy Phượng gọi về nói là bị ông kia vượt stop sign đụng. Chỉ hư xe. Nhưng mình sẽ chạy ra xem sao.
Should I be positive and laugh ha ha ?
Chào tất cả mọi người.
Hôm nay vô tình mình vào được trang web này, thấy nó rất phù hợp với mình, lôi cuốn mình ngay từ cái tên đến những mục tiêu mà nó theo đuổi. Mình nghĩ là những trang web như thế này sẽ rất hữu ích cho những người biết trân trọng giá trị của cuộc sống trong muôn vàn sự hỗn độn trắng đen, và nó sẽ lôi con người ta ra khỏi những u mê và quay lại với những gì là chuẩn mực, là tốt đẹp.
Đây sẽ là một khám phá đặc biệt của ngày hôm nay đối với mình.
Cảm ơn mọi người nhiều.
Chào “Khám Phá”,
Cám ơn KP đã tặng cho mọi người, mỗi người một lọ vitamin lớn. KP nói rất đúng: “Trân trọng giá trị của cuộc sống trong muôn vàn sự hỗn độn trắng đen, và nó sẽ lôi con người ta ra khỏi những u mê và quay lại với những gì là chuẩn mực, là tốt đẹp.” Thực là một câu nói rất sâu sắc.
ĐCN muốn mang lại chuẩn mực tốt đẹp đó trong khung cảnh hiện nay (khi mà giá trị sống thực sự bị tấn công từ đủ mọi nguồn lẫn lộn tù mù), để các bạn, nhất là các bạn trẻ, sẽ không bao giờ mất đi cái tinh tuyền và hùng khí của mình.
Mong “Khám Phá” sẽ mang khám phá mới này đến các bạn khác. Đó là cách mọi người chúng ta làm việc với nhau để xã hội của ta tốt đẹp hơn.
Chúc Khám Phá vui vẻ
Hoành
Hôm nay mình bắt đầu công việc ở công ty mới, cũng là ngày bắt đầu một tháng mới. Sáng ra mình đi chọn cho văn phòng một lọ hoa. Người bán lọ hoa gợi ý cho mình một chiếc lọ tròn nhỏ màu hồng, nhìn khắp một lượt, mình thấy một chiếc khác ở trên giá có những ánh xà cừ rất đẹp. “Anh ơi, hình như cái kia đẹp hơn” – mình nói với người bán hàng. ANh ta xoay chiếc bình lúc đầu chỉ cho tôi và nói: “Vẫn là chiếc này em ạ, chẳng qua là em nhìn nó ở góc độ khác mà thôi”.
Tôi bất chợt hiểu rằng, cuộc sống của mình cũng có muôn màu sắc, có những mặt rất tối và có những mặt đầy ánh sáng, thời gian vừa qua, mình toàn nhìn ở góc tối, mình sẽ thay đổi bởi cuộc sống vẫn còn nhiều sắc màu đẹp đẽ giành cho mình.
Hãy trân trọng cuộc sống bạn nhé.
Hi Sesame, anh rất vui thấy em có công việc mới. Và lọ hoa mới nhiều màu lấp lánh. Giữ hoa trong bình tươi mỗi ngày nhé.
Tin thật vui ngày hôm nay là chị Hoàng Khánh Hòa đã dành cả một ngày để đọc hết các bài Trà Đàm của ĐCN
Thật tuyệt vời và đáng khâm phục. ĐCN tới giờ đã 6 tháng Trà Đàm rùi !!
Chi Khánh Hòa viết bài Thảo luận về Leadership rất hay mà ĐCN đăng vào cuối tuần trước.
Wow, kinh quá vậy! Vậy thì phải đăng quanh Khánh Hòa với một tên mới–ROTY–Reader of the year.
Thanks, Roty Khánh Hòa
Anh Hiển gọi em là Khánh Hòa được rùi, để title nghe già quá à hii. Em nghĩ chắc nhiều người sẽ “nghiện” ĐCN hơn em lắm, em phải đi tuyên truyền mới được
Hôm nay em làm được việc có ích là thay vì nghịch facebook em đã đọc toàn bộ mục Trà đàm và học được nhiều điều hay. Em cảm ơn mọi người rất nhiều vì ý tượng tuyệt vời này.
Ah chính xác là em đọc chuỗi bài “tư duy tích cực” bi h tìm lại mới nhìn ra.
@ a Hoành: để cuối năm xét giải Roty sau đi anh hii, dù sao cái tên này cũng cute quá. Chúc anh khỏe.
Hay qua’! Sáng nay cháu dậy sớm (hình như la 5h j đấy chú ah), thấy còn sớm quá thì lại ngủ tiếp
.
)
Mở DCN ra thấy có bài đăng, cháu thích quá!
Lâu lâu mở lại Facebook thấy có nhiều comment, lại vui tiếp!
Con bạn cháu vừa cho cháu thêm một con chuột cảnh xong, đẹp lắm (nó tên là Koy` Koy`).
Hôm nay BMT trời nắng đẹp lắm, cháu lại tự thưởng cho mình 1 cốc cafe’ ngon cực (Cháu pha cafe tuyệt).
Thích quá chú nhỉ!
Mong chú co’ nhiều bài Vitamin như thế này nhe’
P/S 1: chú ah`, 3R cung~ co mặt ở Việt Nam, thỉnh thỏang chúng cháu cug~ tham gia chương trình này. hay lắm.
P/S 2: BTW, chú xem hộ cháu bài dịch Regrets luôn
Hôm nay Mình không vui vì nhận thấy Mình chẳng có gì mới hơn ngày hôm qua và nếu ai cũng như mình thì mọi thứ sẽ như rùa bò. Nhưng khi nhiều người ở cơ quan rủ nhau đi uống bia cả ngày, Minh lại ngộ ra rằng , không phải, nếu ai cũng như mình thì xã hội đã sạch sẽ hơn !!! Vớ vẩn và Minh tự mắng Mình , phải ít nhiều thấy sấu hổ vì sự chậm chễ của mình chứ !! cho dù xung quan họ có bê tha thế nào nếu muốn không bị nhuốm màu phải biết gạn đục khơi trong.
Chieu nay troi mua to tam ta~. Lu’c ve dduong ngap nuoc, khap noi ke.t xe, dduong nao cung ke.t, chua bao gio khu Co^.ng Hoa, Truong Chinh Q. TB lai ke.t xe kinh khung nhu hom nay. Tuy nhien, minh dda rat kien nhan, nhi’ch tung buoc, tung buo’c mo^.t vi minh biet rang, chi? them vai buoc nua la co’ quan’ cafe sa’ch rat hay (chi nghe no’i thoi, chua vao bao gio). Cuoi cung cung vao dduoc qua’n Hub cafe, vua dde tra’nh ke.t xe, surf internet, va tien the^? an to^’i luon!! Minh thay qua’n nay cung hay hay, thu vi. nen gui cho moi nguoi link thong tin ve qua’n nay.
Neu co’ ddang ddi tren dduong Cong Hoa ma bi. ke.t xe thi ghe’ vao dday dde ddo.c sach, luot web va giai toa stress!
http://www.hubcafe.net/gioithieu.html
Sáng ra nhận được tin nhắn của chồng, hoá ra hôm nay là ngày 09/09/09, mọi người coi đây là ngày đặc biệt và cố gắng làm cái gì đó cho đặc biệt. Thấy cũng vui vui. Mình chẳng biết làm gì để đánh dấu ngày này, đành vào ĐCN ghi lại vài dòng. Chúc ĐCN ngày càng trở thành người bạn đặc biệt của nhiều người.
Cheer!
Hi sesame,
Chia vui với em nhé
Hôm nay chị cũng rất vui. Cuối ngày đặc biệt 09/09/09 này, một người bạn cũ say hello với chị trên ĐCN. Thú vị quá phải không?
Em vui nhiều với những điều ngỡ như small thing nhưng lại rất emotive như ngày hôm nay nhé
Hay quá. Mình cũng bắt chước Sesame và ông xả, để lại đây vài dòng cho bà xả trong ngày đặc biệt này: “I love Phượng. May God keep her healthy and beautiful always.”
Vui ơi là vui. Sáng ra thức dậy được một message từ ông xả như thế này thì còn gì hơn nửa. Nhất là vào ngày đặc biệt 09/09/09 này
. I am the luckiest girl on this planet
. Xin cám ơn ông xả from the bottom of my heart. Likewise, I love you too. May God always keep you healthy and handsome and bless us with His love
.
Hôm nay mình vừa làm xong PPS file về Thiền Thi. Rất vui. Ghi lên đây để đánh dấu ngày đặc biệt này.
Hôm nay, tôi làm một việc có ích là tôi viết bài đầu tiên trên dotchuoinon.com
Bravo! U40going30.
Hi, anh Hoanh
Cuoi tuan vua roi em da tham gia hoat dong hien mau nhan dao trong truong anh ah, nhung cho mau khong duoc nhieu vi trong luc rut em da bi chong mat, hoa mat, keke (nhung ma nhu the la em dung cam lam roi, vi em so bi tiem lam anh ah).
anh Hoanh vui va khoe nha,
Em Uyen.
Bravo, Tố Uyên, ít nhiều gì cũng tốt. Hiến máu là tốt rồi vì chẳng có gì mình có mà quý hơn máu mình cả. Nhưng anh đang chờ các bài văn hóa của em cho ĐCN đó
Em khỏe nha
Tố Uyên can đảm thật đấy. Hoan hô Uyên.
Hồi xưa lúc tốt nghiệp đại học nhân dịp chưa đi làm, anh tự nguyện xung phong hiến máu nhân đạo một mình, không theo một phong trào gì hết để cho biết.
Kết quả được một túi to và cảm giác mình như mặt đất mới mưa xong vào sáng sớm, mọi thứ lung tinh và lúc đó anh rất trân trọng sự sống. Thật tuyệt diệu là được sống.
Uyên khỏe nhé.
Hôm nay, vượt qua bao “cầu tre lắt lẻo gập ghềnh” tôi trở lại “Đọt chuối non”.
Hơn 10 ngày qua tôi không đến được vườn chuối nhưng tôi đã mời gần 20 bạn trẻ đến với DCN.
Chuyện này đích thực là vui và có ích
.
NTPThao
Hi Thảo,
Cám ơn Thảo vì đã giới thiệu ĐCN đến nhiều bạn trẻ.
Chuyện này đúng là đáng được thưởng rồi. Khi nào hai chị em có dịp đi nghe Thầy giảng, chị khao em đậu đỏ bánh lọt ở trường Gia Long nha
Nhưng em cũng phải dành thời gian tham gia ĐCN nhiều nhiều, chị mới chịu! Thiếu em, ĐCN vắng một giọng comment dí dỏm, dễ thương đó…
Nice day em nha
Hôm nay lang lang trên mạng vô tình bắt gặp trang web này, chưa đọc hết các chuyên mục nhưng thật sự rất ấn tượng, nhất là tên trang web. Cảm ơn những người đã tạo nên trang web.
* Chào Thảo! Thảo thật may mắn, lang thang và đã dạo vào vườn chuối này trong thời gian đầu tiên của một ngày, đó là điều tốt đẹp! MT là thành viên mà còn phải ngỡ ngàng đến thán phục trước vẻ đẹp kì diệu của ngôi nhà này qua mỗi ngày đó Thảo! MT đã tìm được sự bình yên khi vào ngôi nhà ấm áp và đầy tính nhân văn này. Chúc Thảo một ngày an hoà, thiện hảo!!!
* Minh Hiển ơi! Chị cảm ơn Hiển đã giúp chị nạp thêm năng lượng sống đẹp của một ngày cần sự kiên trì, tĩnh lặng này của chị! Chúc em một ngày thật vui!!!
Chào mừng chị Thảo tới thăm vườn và cám ơn chị Minh Tâm.
Hôm nay là một trong những ngày cuối mùa thu ở Bắc Mỹ, lá cây hai bên đường cao lộ vàng và đỏ trong thời tiết xe lạnh rất đẹp. Tuy nhiên mọi người đều mặc quần áo rất ấm vì thời tiết đang trở trời.
Hy vọng mọi người ai cũng đủ ấm và khỏe mạnh.
Hi! toàn thể anh chị em gia đình DCN .Niềm vui lớn đầu tiên ngày nay là em được đọc những bài viết của mọi người
Chuyện vui ngày hôm nay em bắt đầu có nhiểu suy nghĩ chín chắn hơn để làm người lớn ….trước đây em có nhiều suy nghĩ ..bí..rị…à
chúc mọi người vui vẻ
@ chấm bi. Chia sẻ với em những suy nghĩ chín chắn nhé. Chị có một kinh nghiệm này, cứ lúc nào bị bế tắc trong suy nghĩ, đọc ĐCN, y như rằng tìm được một vài ý tưởng hợp với hoàn cảnh của mình, thế là a lê hấp, có hướng đi ngay. Hãy gắn bó với ĐCN nhé.
Hello Sesame. Lâu lâu thấy em là vui rồi
Chào các bạn,
Buổi tối hôm nay (9 tháng 11) mình xem bộ phim “Đừng đốt” về bác sĩ Đặng Thùy Trâm ở trong trường đại học Yale của đạo diễn Đặng Nhật Minh. Đạo diễn đi lưu chiếu bộ phim ở các trường đại học Mỹ, với sự giúp đỡ của tổ chức IVCE.
Khán giả gồm các bạn người Mỹ và người Việt Nam, cùng xem một bộ phim rất cảm động.
Lịch chiếu phim “Đừng đốt” có tại địa chỉ của IVCE’s website:
Screening of “Don’t burn it” (Dung Dot), director Dang Nhat Minh
Thật cảm ơn anh Thắng Trần, người chạy tổ chức IVCE để giúp phát triển văn hóa Việt Nam ở Mỹ và giúp đỡ các đơn vị từ Việt Nam.
ICVE cũng có các hoạt động giúp các bạn học tiếng Anh và thông tin học bổng du học. Các bạn có thể vào website http://www.ivce.org để xem thêm thông tin.
Chúc các bạn khỏe và vui,
Hiển.
Hôm nay em có một thứ rất mới. Đó là một tuổi mới, muốn chia sẻ với ĐCN cho vui. Thêm một tuổi mới, trong lòng tự hứa sẽ làm tươi mới hơn cuộc sống của mình. Tự hứa sẽ sống có ý nghĩa hơn và học được nhiều cách ứng xử cho mỗi thăng trầm trong cuộc sống. Nhưng phải thú nhận là phụ nữ ngoài 30 cảm nhận cái sự “mỗi tuổi mỗi đuổi xuân đi” rõ nét lắm. Híc, sợ mình già và xấu lắm…
Dạo này lạnh quá mọi người nhỉ.Lâu lâu quay lại đọt chuối thấy nhiều người tham gia quá.mình mới ra trường đi làm kinh doanh,mà chưa ký được cái hd nào,buồn quá mọi ngưới ơi.Ngày đi làm tối đi học liên thông mệt quá,không biết mình có chịu nổi không.trời lanh cài tự nhiên ốm mất rùi.Cuộc sống vất vả quá.
Chào cả nhà,
Một chuyện vui hôm nay là mình nhận được góp ý về tính năng Dòng thông tin RSS của ĐCN.
Hóa ra từ trước đến giờ Dòng thông tin RSS của ĐCN chỉ hiển thị được nội dung tóm tắt của bài viết, như thế không thuận tiện lắm cho các bạn đọc ĐCN qua RSS Reader như Google Reader.
Mình đã chỉnh sửa lại rồi. Giờ RSS sẽ hiển thị toàn bộ cả bài viết.
Cảm ơn góp ý của bạn Quỳnh. Thật bổ ích. Bây giờ khi bạn Refresh RSS Reader bạn sẽ đọc được toàn bộ post.
Nếu các bạn có góp ý gì để ĐCN tốt hơn, các bạn gửi Email cho mình nhé. Email của mình ở trong phần Giới thiệu
Chúc cả nhà một ngày mạnh khỏe,
Hiển.
Hìhì, cho mình tham gia với!
Mình và cô bạn cùng phòng đã vui vẻ trở lại sau những ngày “chiến tranh lạnh” (hì). Hai đứa cùng nhau lắp cái tủ đựng quần áo với bao nhiêu là …nỗ lực (ặc!). Lắp xong .. hết giận nhau luôn! Hehe
.. Để thấy rằng cuộc sống – thật cần bao nhiêu là sự hài hoà…
Mình sẽ luôn cố gắng để hài hoà các mối quan hệ, để có thể sống một cách thoải mái nhất!
Buổi sáng nay, mình đã có thể nghe được tiếng chim hót quanh nhà ríu ran đến thế nào… Và chắc chắn, mình sẽ “lắng nghe” được nhiều hơn thế nữa!
Mình yêu cuộc sống!
hôm nay nhà mình có đám giỗ, mình phụ dọn dẹp và chuẩn bị được nhiều thứ…Tuy hoi mệt nhưng thấy mình it 1lười và chịu khó hơn trước…mọi người cũng vui vẻ với mình hơn…thấy vui vui
nhưng còn nhiều điều chưa làm xong lắm, dự định thì nhiều mà chưa làm được gì đã hết ngày. Sáng vẫn còn ngủ nướng…hix..vẫn chưa sắp xếp được công việc..
Và đặc biệt, vẫn chưa có cách nào hoà đồng với team làm việc, dù vẫn rất cố gắng, nhưng ko biết trò chuyện thế nào, …nên im re… mọi người e dè mình, mình e dè mọi người…mệt mỏi thật
hom nay minh cung that vui vi kham pha ra mot trang w moi . O day moi nguoi cung nhau nhung chia se nhung cong viec ma minh da lam duoc vaf minh cung muon chia se cung moi nguoi .
minh cung rat thich ngay nao cung lam duoc that nhieu viec tot va hoan thien ban than minh nhieu hon .
minh tu cam thay minh con thieu nhieu qua cac ban a . Nhung hom nay minh cung rat vui vi doc duoc nhung mau tin ma cac ban da de lai. Chuc cac ban vui ve nhe . Minh cung se lam duoc that nhieu viev tot cho ban than minh.
Đề nghị Hiển và anh em admin cho 1 mục là :
“Giới thiệu thành viên giao lưu”
- mỗi người sẽ tự giới thiệu về mình thật kute để làm quen!
Còn bên kinh tế cho thêm mục kiến thức Bất Động Sản và tin tức BĐS , nên chăng ?
Việt Nam đang sốt BĐS mà
Chào cả nhà,
Luôn tươi cười nhé.
Hôm nay mình có 2 niềm vui nho nhỏ muốn chia sẻ cùng các bạn:
- Sáng nay mình nhận kết quả bài test, và mình đã pass với điểm số khá Ok
- Mình nhận ra được sự hữu ích của việc đọc sách bằng tiếng Anh (cái này nhận ra từ trước), và hôm nay mình đã có cái thẻ của public library để mượn sách về đọc. Từ trước mình cũng hay có thói quen đọc sách, nhưng cũng ko dành thời gian đọc nhiều, dần dần lười ko đọc nữa. Nhưng từ giờ chắc chắn sẽ chăm chỉ đọc nhiều hơn, rất hữu ích. Hy vọng bằng việc post comment này sẽ giúp mình có thêm động lực để hoàn thành mục tiêu đọc sách tiếng anh thường xuyên ^^
Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ!
Hôm nay mình thấy thất vọng quá. Người yêu nói dối mình, mình biết được. Dù đó là điều không gây hại nhưng mình thấy dần mất niềm tin vào cô ấy.
Hi Kakalot, nếu là điều “không gây hại” thì cũng chẳng nên quá nặng lòng. Nhiều người nói dối chỉ vì lo chuyện không đáng lo, sợ chuyện không cần phải sợ… Cứ xem như là mình không biết nàng nói dối, thông cảm cho sự yếu đuối của nàng, thì liên hệ tình cảm sẽ rất đẹp. Người ta thường yêu người hiểu và cảm thông với mình mà.
Cám ơn tdhoành nhé. Thật vui vì lời khuyên bổ ích.
hôm nay àh? hôm qua nhé vì hôm qua ấn tượng lắm
hôm qua mình học được nhiều điều mà nhà trường và các thầy cô không đủ thời gian để dạy cho mình. mình học được rằng:
1. hãy để ý đến những gì thuộc về vô thức, đằng sau những lời nói, những hành động của chính bản thân mình. nghe trìu tượng không? hiiiiiiiiiiiii
2. hãy tập thói quen làm việc với biểu tượng
3. bất kì 1 sự kiện nào cũng đều thân thiện, đừng gắn cho nó những suy nghĩ lầm lạc của bản thân mình
4. không được trì hoãn việc gì nếu không khi khởi động bạn sẽ cần 1 lực lớn gấp đôi lực ban đầu
5. khi bị stress bạn chỉ cần đứng lại và chấp nhận nó. hãy tìm hiểu đằng sau đó là cái gì? con người vô thức của bạn muốn nói gi?
6. khi căng thẳng thì người ta hay đi….tè ^_^
7. những người con gái thân thuộc ở với nhau thường có kinh đồng bộ
8. làm việc theo nguyên tắc đào giếng_rộng miệng, sâu lòng
9. khi nghe một câu chuyện khoan hãy chấp nhận nó như một sự thật
10. nếu ai đó nhờ mình giúp đỡ 1 vấn đề mà mình không biết thì lúc đó là lúc phải liên kết với bản thân mình (người ta nói để lại cho mình ấn tượng gì)
Oh, các bài học “hôm qua” của anvarado thật thú vị, tuy nhiên có những điều mình không hiểu ý tác giả, dù đã cố gắng, ví dụ như điều 2 và 10.
Đúng đây là những kinh nghiệm hơi quái !
Nhưng một số cũng bổ ích chứ – nghe 1 câu chuyện hãy khoan chấp nhận nó như 1 sự thật – hãy lắng nghe chính bản thân vô thức của mình./
thanks anvarado !
Mình thì thích câu :
4. không được trì hoãn việc gì nếu không khi khởi động bạn sẽ cần 1 lực lớn gấp đôi lực ban đầu
– câu này hay nè .
E hèm…lâu quá không vào ĐCN…nhớ mọi người ghê gớm! Để Clown “quậy” tí xem nào…hihi



Hôm nay có gì vui nhỉ?
À, hôm nay được điểm 8 môn Lý và Công Nghệ (Clown làm si rô đấy…si rô dâu…tự hào lắm cơ!)
Và gì nữa ha?…Đúng rồi, đi học cô Huệ rất vui, vào Ban Mai Hồng comment cho mọi người…tuyệt!!!!!!!!
—
Hôm nay mình quan sát thấy gì hay?
Chà…mình thấy hôm nay trời vẫn nắng như thường…!!!! Nắng và nóng…nóng đến đau đầu luôn ấy.
Ước gì trời mưa!!!! (lầm bầm cầu nguyện)
—
Hôm nay bạn làm điều gì có ích?
E hèm…Clown ý à…Clown đã tưới cây cho mama đấy, nhìn thấy những cây lan được tưới nước, lộ vẻ tươi tắn và rạng rỡ…thích ơi là thích!!!!
—
Hôm nay mình học được rất nhiều điều, ước mơ của mình còn xa lắm và cũng rất cần sự cố gắng của mình, hy vọng gần nhất là trời sẽ mưa…
—
Mình thấy tất cả mọi người đều đã làm rất nhiều việc tốt, tất cả mọi người trên Đọt Chuối Non và Ban Mai Hồng. Hehe!!!
Mọi người đã khơi sáng cho những thế hệ trẻ chúng ta cách học tập thật tốt, mở mang tri thức, lại luôn vui vẻ, cởi mở, chia sẻ những điều thầm kín mà chúng ta khó nói. Chắp cho chúng ta nhiều hy vọng và mơ ước xa xôi!….
—
CHúc mọi người chiều mát thật mát nha!!!!!!
Còn ai ở nơi lạnh thì có chiều (sáng) ấm thiệt ấm!!!
—
Cảm ơn mọi người nhiều nhiều lắm!
—
Mr.Clown
p/s: Em đăng ký wordpress nên có tên là “mochacoffee”, nhưng thật ra vẫn là Mr.Clown đấy ạ!
Hôm nay có được khoảng 20 hột mít sống, luộc lên. Đây là lần đầu tiên ăn hột mít luộc trong vòng 35 năm, kể từ 1975. Chuyện nhỏ nhưng 35 năm mới làm một lần thì thành chuyện đáng nhớ
Chào mọi người,
Thời tiết ở chỗ mình đang là mùa xuân nên cây lá xanh tươi thích lắm. 6h là mặt trời đã gõ cửa gọi dậy rồi không thể ngủ nhiều như mùa đông được, 8h tối “lão” mặt trời ý vẫn chưa thèm đi ngủ nên làm cho ngày của mình như dài ra gấp đôi. Thấy làm được bao nhiêu là việc
Tận dụng thời tiết này hai vợ chồng mình dậy sớm chơi cầu lông, đá cầu, đi bộ dưới tán cây, xung quanh là tiếng chim hót líu lo thật là thư thái dễ chịu. Mình thấy chơi thể thao làm cho cơ thể khỏe mạnh lên rất nhiều và đầu óc cũng thông suốt nữa.
Mình đang cố gắng duy trì nhịp độ đều đặn mỗi ngày.
Chúc các bạn cũng chơi thể thao đều đều nhé
Khánh Hòa
Mừng anh chị Hiển – Hoà nên duyên lành nha ! Vậy là ngoài niềm đam mê cùng chung tay xây dựng DCN hai anh chị còn có chung sở thích đi dạo lúc bình minh nữa
( Sở thích này chắc mới có quá! )
Ngày trước em cũng hay dậy sớm tập thể dục vừa ngắm cảnh vừa nghe những âm thanh rộn ràng đầu ngày nhưng bây giờ thì…( ..ặc. ặc..). Chắc tại không có động lực dậy sớm Thực ra thì em đã lập lại kế hoạch dậy sớm để có chút thời gian ôn anh văn và củng cố thêm kiến thức. Nhỏ em của em cũng quyết tâm lắm vì sau khi sinh em bé tướng tá hết mi nhon. Nhưng rồi gọi nhỏ dậy là cả vấn đề vì ban đêm nhỏ it khi nào ngủ trọn giấc với em bé được. Vậy là nhỏ chị cũng lười dậy sớm luôn. Hi!
Ơ, đã lâu rồi sao không thấy anh chị nào báo thêm tin vui nữa nhỉ? Thôi Chauminh mở hàng lại vậy
Đợt gác thi vừa qua mình có nhiều chuyện để kể lắm !
Không ngờ mình có thể bình tĩnh đến thế. Có lẽ nhờ đọc được những bài viết tích cực giúp rèn luyện bản thân, mình đã hiểu được trước những tình huống tồi tệ, sự bối rối lo sợ chẳng giúp gì cho mình, giữ sự tĩnh lặng bình tĩnh trước sóng gió giúp cho tâm mình và cũng giúp cho mình sáng suốt tìm ra những cách giải quyết tốt nhất !
Đường lên Châu Đốc thì xa, mình định 5 giờ đi mà ngủ dến 6 giờ mới thức. Vì đi trễ nên chạy hơi nhanh, vậy là bị cảnh sát bắn tốc độ dưới Năng Gù một chút do chạy 50km trong khi qui định 40km Giấy tờ xe và giấy phép lái xe bị giữ lại. Chạy đến nơi mới hay người cũ cùng làm chung hội đồng!
Vậy làm sao gọi là chuyện vui được? Thực sự mình vui vì những chuyện đó giúp mình nhận ra mình đã tiến bộ rất nhiều trong việc giữ tĩnh lặng cho bản thân. Dù thức trễ nhưng mình đã không hoảng hốt như hồi trước, vẫn bình tĩnh chuẩn bị mọi thứ và hôn tam biệt đứa cháu yêu trước khi đề xe . Khi anh cảnh sát gọi lại, kiểm tra giấy tờ và báo việc vi phạm, dù đây là lần đầu tiên đối mặt mình không hề lo lắng, cũng chẳng năn nỉ ỉ ôi, mình chỉ nghĩ đến những những phương án đối phó với tình cảnh chẳng sáng sủa đó. Mình cũng không hề nguyền rủa cái anh chàng bắn tốc độ mà mình không hề biết mặt Mình thật sự ngạc nhiên về chính mình
Lần này Chauminh gác thi hội đồng bổ túc, một hội đồng gồm những học sinh đã thi rớt năm trước, những người lớn đã đi làm cần thêm bằng 12… Nói chung gác thi bổ túc bây giờ giám thị không phải chịu áp lực nặng nề như hồi trước, Cũng như những hội đồng thi khác ở An GIang, nơi này hội đồng thi rất nghiêm túc . ( Ngày trước giám thị gác thi bổ túc toàn phải năn nỉ thí sinh để thu tài liệu, phòng thi rất nhốn nháo, giám thị gác xong về rất sợ bị chặn đường)
Ngồi gác thi, nhìn những người tuổi đã lớn phải bặm môi mím lợi ráng làm bài, mình buồn vẩn vơ. Sao chuyện học và thi rất dễ đối với người này thì lại quá khó khăn với người kia. Vì yêu cầu công việc, họ phải có được tấm bằng dù phải thi lại năm bảy lượt. Mình giíup gì cho họ được ngoài những hướng dẫn tỉ mỉ nhẹ nhàng hay những lời bông đùa trấn an giúp họ bớt căng thẳng những lúc chờ phát đề thi
Ngoài những giờ căng thẳng trong phòng thi, mình còn cùng các bạn tranh thủ khám phá ẩm thực Châu Đốc, viếng miếu bà Chúa xứ, thăm chùa Huỳnh Đạo. Đúng là xứ sở du lịch, người dân nơi đây đã dần từ bỏ tư tưởng chặt chém khách, cung cách phục vụ tốt hơn 10 năm trước rất nhiều. Dọc con đường vào núi Sam mùa này phượng nở rợp trời, rác rến ít đi .Mùa này cũng là mùa lễ hội, hai bên đường vào Châu Đốc treo cơ man là cò xí người đi viếng đông nghịt, nhất là từ chiều tối trở đi. Mình thích nhất là đi ăn nơi đây, mỗi món ăn dù bán nơi sang trọng hay bình dân đều được chăm chút tỉ mỉ từ cách bày trí đến mùi vị, cả nước mắm chan cơm cũng được thắng kẹo lại rất vừa miệng hay tuơng ớt để ăn phở cũng đậm đà cay cay của ớt và mằn mặn chứ không lạt lạt như mình đã từng nếm qua. Giá cả đôi khi rẻ hơn cả Long Xuyên. Điều này làm cho những người cùng đi thật ngạc nhiên. Mình phát hiện ra một điều, muốn ăn ngon và rẻ, hãy vào các con hẻm!
Mình cũng đến thắp một nén nhang mong bà Chúa xứ phù hộ cho việc kinh doanh của mình được thuận lợi .Có nhiều người cùng khấn vái thật lâu nhưng họ không thắp 1 cây như mình mà đốt cả bó , khói bay mù mịt càng làm ngột ngạt thêm không gian vốn nhỏ của gian thờ. Tưởng như đốt càng nhiều thì bà Chúa càng phù hộ gấp nhiều lần hay sao ý
Có một điều vui muốn chia sẻ cùng mọi người. Trường học cách nhà mình không phải xa quá, mà cũng không phải là gần, Tùy thuộc vào ta đi ô tô, hay là đi xe của bộ. Đi ô tô thì chắc tầm 10p, nhưng đi bộ cũng chừng 25-30p thì tới nơi. Mỗi buổi sáng đều có xe shuttle bus của trường đón đi học, nhưng dạo này mình đã quyết định, sáng sẽ đi bộ tới trường, hưởng thụ không khí tươi mát của buổi sáng sớm. Ngoài ra, mình còn tranh thủ học được khoảng 15 từ mới trong lúc đi bộ tới trường. Học từ mới vào buổi sáng phải nói vào cực nhanh. Trong không khí tươi mát của buổi sáng, tâm hồn tha hồ mà sáng tạo ra các câu chuyện phục vụ cho việc học từ. Vừa học được, vừa khỏe người, trẻ ra, vừa bắt đầu một ngày mới với nhiều niềm vui và sự thoải mái. Không còn sự khởi đầu nào tốt hơn.
Better said than done. Mình hy vọng sẽ duy trì được việc này một cách thường xuyên.
Chúc cả nhà luôn nhìn thấy niềm vui trong mọi việc.
Nghe Châu Minh nói các người lớn đi thi năm bảy lượt, cũng mũi lòng, và phục các quí vị. Có cách nào làm cho gánh nặng các vị nhẹ hơn một tí không nhi?
Chào anh Hoành !
Đây là câu hỏi khó,em không nghĩ ra được câu trả lời 
Câu hỏi này anh Hoành dành cho mọi người hay dành cho riêng mình vậy?
Thực ra đã từ lâu người ta tìm cách giảm gánh nặng cho người học, thí sinh nói chung. Bao nhiêu cuộc họp, bao nhiêu trang báo cáo thảo luận, rồi những tranh cãi dữ dội, toàn những vị có bằng cấp cao ngất. Vậy mà chưa có cách nào khả thi thật sự. Vậy thì một người bình thường như em làm sao có thể trả lời câu hỏi lớn như vậy.
Sao anh Hoành hỏi một câu dễ hơn, chẳng hạn ” vì sao họ phải thi nhiều lần như vậy” thì câu trả lời sẽ dễ hơn nhiều. Ai trong chúng ta cũng thấy được nhiều nguyên nhân . Đó là do họ đã lớn tuổi, học không còn sáng, do bị chi phối nhiều bởi trăm nỗi lo nên học ít thuộc mau quên, rồi không dành được nhiều thời gian cho việc học được như bọn trẻ bây giờ…Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta thấy ngay điều cốt yếu ở chỗ bản thân họ không thích học. Họ thừa thông minh và từng trải ( đa số họ đã có một công việc, địa vị ổn định) mà lại không thích học? Đúng vậy, thực tế việc học đã giúp rất ít cho công việc của họ. Với nội dung khô cứng, lí thuyết họ sẽ ứng dụng vào đâu trong công việc biến thiên vạn hóa hằng giờ của mình.Phải chi bài học họ tiếp thu đem lại cho họ lợi ích thực tiễn kèm theo cách dạy và học nhẹ nhàng hào hứng thì em nghĩ những người lớn tuổi đó sẽ là tấm gương chăm học cho lớp trẻ. Theo ý chủ quan của em, họ sẽ không phải thi năm lần bảy lượt nếu đề thi là đề mở. Ví dụ đề sử thay vì yêu cầu tường thuật lại chiến dịch thu đông, nêu ý nghĩa lịch sử với hàng loạt sự kiện phải nhớ chính xác từng ngày, hãy yêu cầu thí sinh nêu thân thế , sự nghiệp anh hùng mà họ thích, phân tích những ưu khuyết của người anh hùng đó, những bài học rút ra ứng dụng vào cuộc sống…đại để như vậy. Với kinh nghiệm sống vốn có, làm bài thi là dịp để họ múa bút ấy chứ.
Vài suy nghĩ lan man, còn câu hỏi chính em vẫn còn chờ comment của các anh chị khác
Chào Dung Tran!
Dù Chauminh thích đi bộ và thường tranh thủ đi nhưng vẫn nể bạn đó nha. Mình chỉ dành nhiều thời gian tản bộ khi rảnh , khi đó mình rủ thêm vài chị em trong xóm vừa đi vừa nói chuyện phiếm, nếu đi làm thì mình vẫn phải lên xe máy thôi
Mong bạn sẽ duy trì thường xuyên thói quen tốt này.
Cám ơn Châu Minh,
Em đã trả lời câu hỏi của anh rồi. Người ta đã giỏi hơn bài thi, bắt học mấy bài đó để đi thi thì học sao vô, còn bao nhiêu chuyện phải lo hơi đâu mà học mấy chuyện chẳng tích sự gì cho họ.
Anh nghĩ là hệ thống hành chánh nên bỏ các yêu cầu về bằng cấp với người đã có kinh nhiệm làm việc, và chỉ nên đòi hỏi các lớp hành chánh bổ túc để đáp ứng được nhu cầu hành chánh thì tốt hơn. (Con gái của anh, chẳng đi học đại học giờ nào cả, nhưng 27 tuổi làm phó tổng giám đốc một ngân hàng lớn ở Mỹ, dưới tay là một dàn thạc sĩ).
Ồ, hổ phụ sanh hổ tử! Chúc mừng anh Hoành nha!
Trong hành chánh tư tuởng sính bằng nảy sinh nhiều hệ luỵ . Nên chăng thay vì đòi hỏi bằng cấp thì nhà nước tổ chức thi tuyển công chức và các cuộc sát hạch công chức theo kì. Có như vậy thì mọi người sẽ tự giác học và học rất chăm nữa .
Hi cả nhà,
Mình tình cờ đọc được một câu chuyện cười giữa hai người bạn chát trên YM. Đọc xong cười ngất lên ngất xuống nên post vào đây chia sẻ với mọi người hii.
Các bạn nhớ cẩn thận với password của mình đấy nhé
Chúc cả nhà một tuần vui vẻ!
Đoạn chát trên buồn cười quá, tuy không “tích cực” lắm.
Cảm ơn Khánh Hòa.
Hôm nay có một chuyện vui là tui đọc được bài viết này ^_^
Hi ca nha,
Hom nay minh ko lam duoc viec gi tot ca, ma nguoc lai con lam cho 1 nguoi ban buon long, minh thay trong long an han va ray rut qua. Co gang mai se lam duoc nhieu viec tich cuc hon. Chuc ca nha cuoi tuan vui ve.
Co gang!
Cho tôi tham gia vào khu vườn này với! Vui quá! Dạo này đọc báo thấy toàn là tin giết người, cưỡng hiếp, cướp của, đụng xe, v.v… tối tăm mặt mày luôn! Vô đây thấy không khí khác hẳn: mát mẻ, thư thái như được nằm võng đong đưa dưới bóng cây trong một khu vườn xanh tươi, yên tĩnh…
em có thể nhập bọn được không mấy anh chị
Được, My
em cũng muốn viết tâm sự của mình.
Mấy hôm nay, mình gặp bạn bè, anh chị. Mọi người cho mình rất nhiều lời khuyên. Mình cần phải học anh văn ngay bây giờ nếu ko muốn sau này phải ân hận. Mình bắt đầu từ những clip của dotchuoinon.com. Mỗi ngày học một ít, như thế mình sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Sống là chiến đấu! Mỗi ngày chiến thắng chính bản thân mình là mình thấy thật vui rồi! Cố lên nào!Fighting!
Hay lắm Khánh Hòa, cố lên nhé. Các clip học tiếng Anh của ĐCN rất tốt, vì đã qua chọn lọc, để các bạn có thể vừa học nghe vừa học văn phạm. Và các bài văn phạm cũng thường được trình bày rất thực tiễn, trong đời sống hàng ngày.
À, ĐCN có một admin là Hoàng Khánh Hòa. Em thêm họ của em vào cho khỏi bị nhầm (trừ phi em cũng họ Hoàng)
Chào cả nhà,
Hôm nay mình câu được 3 con cá Bass khá to và khoảng 6 con cá Perch cỡ bàn tay. Mình cũng mới bắt đầu tập câu cá, và đây là chuyến câu khích lệ đầu tiên của mình đấy
Thế là được một bữa cá rán và một nồi cá kho rồi
Chúc cả nhà vui khỏe,
Hiển
Hôm nay Oct. 23 là kỷ niệm 35 năm mình đặt chân đến nước Mỹ. Từ phi trường Harrisburg ở Pennsylvania đi xe bus đến Allentown (Indiantown Gap) mình chẳng thấy gì nhiều, trời có nhiều sương mù. Đến khi bước ra khỏi xe, quay nhìn một vòng, chung quanh đều là núi, mình đang ở trong một thung lũng, chiều mờ sương, một vòng núi sắc màu của mùa thu như thế này:

Phải nói là mình sững sốt, không thể tưởng được là có cảnh đẹp như vậy trên thế gian. Đó là ấn tượng đầu tiên của mình về nước Mỹ.
Về sau mình biết mình đã đứng trong rặng Appalachian chạy dọc bờ đông nước Mỹ.
Chúc mừng kỷ niệm 35 ngày tới Mỹ của anh Hoành. Anh Hoành tới Mỹ trong đúng cảnh sắc thật lãng mạn.
Còn khi em tới Mỹ lại đúng vào giữa mùa Đông ở Vermont. Lạnh kinh khủng và toàn màu xám.
chào các bạn, mình mới đọc ĐCN nhưng mình cảm thấy rất thích, cho mình gia nhập gia đình ĐCN nhé.
Hôm nay mình có chuyện này rất buồn cười.
Minh ngồi trong cafeteria nhà sách Borders và soạn bài post bản nhạc Auld Lang Syne. Cafeteria có khoảng 30 người ngồi, với laptop để làm việc, và rất yên tĩnh, như là thư viện. Mình mở link video để kiểm tra link có làm việc tốt không, mang headphone để không làm phiền mọi người. Nhạc hát tốt, có cả lời nhạc trên video. Mình thích nhạc quá, bèn đọc lời nhạc và lẩm bẩm hát theo.
Đến lúc hết bản nhạc, mình ngưng, và lấy headphone ra, thì kịp lúc thấy cả cafeteria vỗ tay rầm rầm, vài người hình như nhìn mình.
Nghĩ là nhà sách vừa nói gì đó trên loa phóng thanh mà mình không nghe kip, mình quay sang bà bàn bên cạnh và hỏi: “Họ nói cái gì vậy, tôi nghe không kịp?”
Bà ta nhìn mình, như không hiểu câu hỏi. Mình hỏi lại: “Mọi người vỗ tay chuyện gì vậy?”
Bà ta nói: “Họ vỗ tay hoan hô bài hát của anh!”
Ối giời ơi, thế có chết không chứ! Mình nghĩ là mình hát lẩm bẩm khi mang headphone. Hóa ra là mình đã hát rầm lên cho cả làng cùng nghe!
Câu chuyện hôm nay của anh Hoành hay quá.
Hôm nay em có cái vui là đi đánh bóng bàn một trận rất hay vào 5 giờ chiều. Đánh bóng bàn rất tuyệt ở chỗ nó luyện cho mình nhanh mắt và dẻo tay chân. Các bạn chơi cùng em chơi rất giỏi
Em thích bài hát này từ hồi còn nhỏ xíu, thích nghe thích hát vậy thôi, bây giờ mới biết xuất xứ bài hát, thật ý nghĩa.
Cám ơn anh Hoành nhiều.
Chúc mọi người năm mới nhiều niềm vui và may mắn.
Mình đã hối tiếc khoảng thời gian còn là sinh viên không chịu tích cực học tiếng anh để lỡ mất nhiều cơ hội, giờ hơi muộn. Nhưng cách đây vài tháng mình đọc được bài báo nào đó (không nhỡ rõ nữa) rằng có 1 anh kia 30 tuổi mới bắt đầu học tiếng anh mà giờ đang làm giảng viên 1 trường Đại học bên Singapo, lúc đó mình bừng tỉnh hẳn. Từ đó tới giờ mình quyết tâm học tiếng anh thật giỏi. Các kỹ năng nghe và đọc thì có thể lên mạng luyện tập, còn kỹ năng nói và viết mình rất yếu. Nên sáng nay mình có viết cho Bác Hoành một lá thư để luyện kỹ năng viết. Vì mình chưa đủ khả năng để viết bài tranh luận trên THỬ THÁCH ANH NGỮ. Chắc viết dở lắm, Bác Hoành đừng cười nhé. Nếu Bác không có thời gian thì từ từ hãy sữa giúp cháu hoặc không sửa cũng không sao đâu ạ. Cháu sẽ cố gắng hết sức để học tốt tiếng anh.
Ba ngày nay vùng Washington DC trời ấm hẳn lên, dù là mới tuần trước có tuyết. Trời rất trong và xanh, chẳng một cụm mây, nắng rất sáng. Ra đường, đi trong nắng, cảm thấy thật yêu đời. Cảm tạ Thượng đế cho mình những ngày thật đẹp.
Vì rằng là tối qua tôi lại ngủ quên không học hành gì sất nên bây giờ tinh thần hơi bị suy sụp. Thử nghĩ xem nào, hôm qua có chuyện gì vui đây?
uhm, có người ăn hết bữa sáng tôi làm.
Học sinh trời đánh đã chịu nghe lời chỉ cần một cái nghiêm mặt cháy bàn của tôi.
Zô ta nào! Chào ngày mới.
Chào mọi người.
Hnay mình rất vui vì biết đên DCN.
Mọi người trong này đều rất “tươi non” Chính vì vậy mình thấy trẻ hẳn và tươi lại rất nhiều. Thật tình thì mình đang bị héo vì stress… Mình đang cố thoát khỏi những cơn cáu giận vô lý của mình với mọi người, chính điều này làm mình luôn sám hối vào cuối ngày và việc này làm khổ mình nhiều ghê lắm. May nhờ một số người bạn tốt giúp đỡ nên mình kịp nhìn ra vấn đề và đang tìm phương cách điều trị…. Đó là lý do mình biết đến DCN.
Hi hi hee vui quá, mình có thêm bạn hiền rồi.
Cảm ơn DCN, anh Hoành và nhiều bạn hữu khác nhé.
Chúc mọi người nhiều phước lành.
Chào cả nhà,
Đúng là không ở đâu sự nhiệt huyết lại nhiều bằng ở những con người trẻ, và những người lớn mà còn giữ được sự nhiệt huyết thì lại đáng khâm phục hơn nữa. Em cảm ơn anh Hiển vì đã cho em lời khuyên dạo trước, em đã và đang thực hiện lần lượt các mục tiêu của mình.
Hôm nay thì khá là vui, em cũng cô bạn tới phố cổ thăm quan và tìm hiểu thêm về nó. Lần đầu tiên trong vài tháng trở lại đây em dạy lúc 6h sáng, giờ thì loại bỏ được lý do ko ra khỏi nhà vì khói bụi rồi, đó là dạy sớm một chút. Tới phố cổ thì gặp vài người nước ngoài nói chuyện rồi giúp một bà cụ qua đường. Tuy đơn giản những mà hình như đó là việc tốt duy nhất mình làm cho người khác vì lâu nay toàn ở nhà, tự loại mình ra khỏi cộng đồng, quả là không nên. Ngoài ra thì còn tới nhà thờ lớn nghe giảng kinh một lúc, nghe được một bài học thật hay: “Làm sao để phân biệt được ban ngày và ban đêm?” “Có phải là nếu là ban ngày thì ta phân biệt được đâu là con trâu, đâu là con bò? Có phải là ban ngày thì ta phân biệt được đâu là anh em mình, đâu không phải là họ hàng với mình? Chúa phán rằng, chẳng phải cả 2 điều đó, chúng ta không thể dùng mắt để phân biệt được đâu là ban ngày, đâu là ban đêm, chúng ta phải dùng trái tim mình. Nếu như chúng ta nhìn ai cũng như anh em mình, hãy đối đãi với họ như ruột thịt của mình, đối đãi tốt với tất cả mọi người, chỉ khi đó chúng ta mới đúng là nhìn bằng con mắt mà Chúa dùng, chỉ khi đó mới là ban ngày với chúng ta. Còn không thì chúng ta sẽ chỉ sống mãi trong bóng tối của màn đêm tạo nên bởi chính chúng ta mà thôi.”
Lâu nay mình là người vô đạo, chẳng có lòng tin vào đâu, nhưng giờ mình nghĩ rằng đôi khi có niềm tin giúp chúng ta vững vàng trên con đường mình đi, giúp mình luôn lạc quan vào cuộc sống.
Cám ơn và rất vui được làm quen với mọi người.
Chúc cả nhà mỗi ngày lại có một niềm vui, một điều mới mẻ.
Nam.
Tối qua mình có một niềm vui, đến mức phải leo lên đây khoe.
Một bạn đã nghỉ việc trong công ty mình điện thoại cho mình nhờ làm referee khi bạn ấy apply một chỗ mới. Mình làm ở TpHCM còn bạn ấy làm ở Hà Nội. Làm việc chung, nói chuyện điện thoại trao đổi công việc nhiều nhưng cuối cùng đến giờ vẫn chưa biết mặt nhau. Đó là một bạn trẻ và giỏi mà mình rất quý và phục (mặc dù mình vẫn được xem là “đàn chị”).
Hà Nội 2 hôm nay mưa sụt sùi quá, dễ làm cảm xúc bị cuốn theo
Đọc comment của mọi người ở đây cũng làm mình vui lây. Đọt Chuối Non quả là có sức hút rất lớn.
Mình vẫn nhớ cảm giác rất tuyệt là năm 2010 làm được kha khá điều mình thích: đi được nhiều nơi, chuyển việc sang môi trường mới, bố mẹ vẫn khỏe…
Recover sau cuộc tình lãng xẹt hơi lâu, cơ mà bù lại thì thấy mình may mắn nhiều thứ quá: bạn bè tốt, biết được nhiều người tuyệt vời, như anh Hoành và những comment của anh, em đều đọc rất kĩ.
Chúc tất cả mọi người có một ngày an lạc.
hôm nay được nghe 1 câu làm mình cảm thấy vui lắm. ” mình thật là may mắn khi k được đi du học
) ” rất nhiều người xem việc đi du học là việc may , nhưng thật sự ra hiếm có ai biết được nỗi khổ của những người đi du học. Câu nói thật chân thật và có 1 sự khác biệt vs nhiều người xung quanh.
Chào các bạn,
Tối hôm qua mình tới hội trường của đại học Missouri-Columbia để nghe buổi nói chuyện của thi sĩ Maya Angelou. Đây là một tấm ảnh mình chụp khi bà đang đọc bài thơ “A brave and startling truth” để tặng khán giả trước khi buổi nói chuyện kết thúc
Bà khoe là bà đã 83 tuổi và tất cả khán giả đứng dậy vỗ tay
Maya Angelou chia sẻ những câu chuyện của bà về cuộc sống. Một câu nói tâm đắc nhất của bà là: “I am a human beinng, nothing human can be alien to me” và bà khuyên mọi người hãy suy nghĩ và nhập tâm về câu nói này.
Sau khi về, mình tìm kiếm trên Internet thì tìm được câu quote sau của Maya Angelou:
“I am a human being, nothing human can be alien to me…
“If a human being dreams a great dream, dares to love somebody; if a human being dares to be Martin King, or Mahatma Gandhi, or Mother Theresa, or Malcolm X; if a human being dares to be bigger than the condition into which she or he was born—it means so can you. And so you can try to stretch, stretch, stretch yourself so you can internalize, ‘Homo sum, humani nil a me alienum puto. I am a human being, nothing human can be alien to me.’ That’s one thing I’m learning.”
- Dr. Maya Angelou
Chúc các bạn một ngày vui,
Hiển
Thật thú vị là Maya Angelou có một Facebook Fanpage được tạo bởi chính bà và được update thường xuyên bởi chính bà
Wow, bà high-tech quá mặc dù đã ở tuổi 83.
Mình nghĩ vậy các người Việt cao tuổi cũng nên dùng hay được tạo điều kiện dùng Internet rộng rãi
Thanks, anh Hiển. Liệu những buổi như thế này có được phép record lại và publish không anh? Nếu được thì quả là thích.
Hi Nam, anh nghĩ là record và publish cho mục đích không thương mại, ví dụ như giáo dục thì không vấn đề gì, hay practically OK
Thật ra người ta vẫn thu hình lại nhiều, kể cả các buổi diễn ca nhạc.
Anh cũng quay video bà Angelou khi bà ý đọc thơ nhưng tiếng không tốt lắm
Hôm nay, Thiên thần dậy sớm, chào mình một cái, hút vài điếu thuốc rồi lại tót lên phòng.
Khoảng 5, 6 năm trước mình mua một quần jean Levy, khoảng 20, 25 đô gì đó, thuộc loại rẻ tiền. Mặc cho đến bây giờ, rách tơi tả, cho đến độ ăn mày cũng không mặc quần đến rách như thế.
Tính vất vào thùng rác, nhưng nghĩ lại nếu đem quần của mình vào các tiệm thời trang hạng rất sang thì lại có thể bán được 500 đô không biết chừng. Bèn đề đó, lâu lâu mặc tiếp, đúng mốt jean thời trang, dân chơi bụi đời, và đây là bụi đời thật, không phải bụi đời dởm do các nhà thời trang thiết kế.
Chẳng có món gì mài xài càng lâu càng lên giá kiểu đồ cổ, nhưng lại càng hợp thời trang nóng mới ra lò như vậy cả
Dạo này mình có rất nhiều chuyện vui. Vợ chồng mình đã có một căn hộ và chúng mình có thể trang trí theo ý thích, mời bạn bè đến ăn uống bù khú với nhau. Mình có một không gian yên tĩnh riêng, điều mà mấy chục năm qua mình chỉ dám mơ ước mà không ngờ ngày nay đã thành hiện thực.
Vui hơn nữa là bây giờ mình có thể bắt đầu tập nấu ăn cho mình và chồng. Với đôi chân bị liệt mà điều kiện sinh hoạt ở nhà cũ không thuận tiện, lâu nay mình chưa hề làm bếp mặc dù mình rất thích xem chương trình dạy nấu ăn trên ti vi. Hôm nay mình đã làm món cơm chiên chay. Rất ngon!
Mình vui quá, gần 50 tuổi mà còn có thể bắt đầu cuộc sống gia đình.
Đây là phản hồi cảm động nhất trong loạt phản hồi của bài này đó chị Thiện Châu. Cám ơn chị đã chia sẻ hạnh phúc với anh chị em vườn chuối.
Hi anh chị em vườn chuối,
Hôm nay em gặp chuyện không vui lắm, nhưng rất đáng học tập. Em xin chia sẻ với cả nhà, cũng vừa là nhắc nhở bản thân mình nữa ạ
Chuyện là thế này. Sáng nay mình bị dậy sớm, đi làm trong tình trạng lơ mơ ngái ngủ. Sau một quãng đường khá dài đã gần tới được văn phòng. Chỗ văn phòng mình nằm trong tòa nhà ở phía dưới một con dốc. Bình thường mình rất để ý xem có ai đi cắt ngang con dốc đó không rồi mới dám thả phanh cho xe đi xuống. Hôm nay cũng vậy, và mình thấy có một bác đi xe đạp trờ tới ở khá xa. Nhưng hôm nay thì do đang lơ mơ nên mình không tránh bác ấy. Và khổ cái là bác ấy cũng nghĩ mình phải nhường bác ấy. Thế là “ruỳnh” (ko kinh dị thế đâu, chỉ huỵch một cái thôi ạ :p), bác ấy đo đường.
Lúc đấy mình nghĩ đến các bài học về cư xử trước đây, và tự dặn mình phải bình tĩnh. Mình tắt máy, xuống xe, hỏi bác có bị sao không, cháu xin lỗi ạ. Lúc đó nửa nghĩ mình có lỗi thật, nửa nghĩ bác ấy mới có lỗi. Bác ấy thì chắc còn hoảng hơn mình vì bị ngã mà. Thế nên bác ấy có vẻ tức tối lắm, bảo là mày đi đứng kiểu gì đấy, bla bla bla… Bác ấy nói một vài câu, mình nhịn chẳng nói gì. Sau đó, ko nhịn được nữa mình nói lại vài câu, bào là bác mới là người phải nhường cháu chứ, bác đi xe như thế, như thế…
Tình hình chẳng khả quan tí nào, mình tự nhận thấy thế. Thế nên nói được 1-2 câu trình bày xong, mình lại xin lỗi bác ý và tính lên xe đi tiếp. Nhưng bác ấy vẫn có vẻ còn rất tức tối. Lúc đó mình không biết mình nên làm gì để giảng hòa với bác ý. Đang lúc gay cấn vì bác ý đang rất bực vì bị mình cãi lại, bác ấy chạy ra giữ xe mình lại, tính ko cho đi. Lúc đó mình không sợ, chỉ biết là mình đã làm không hay và chọc giận thêm bác ấy.
May sao lúc đó có một người nói rằng mình nên dựng lại xe cho bác ấy. Ừ, dễ thế mà mình không nghĩ ra. Thế là mình lại xuống xe, chẳng nói năng gì nữa (trong khi bác ấy vẫn đang nói), ra chỗ xe bác ấy đổ, nhặt lại cái áo bị rơi khỏi giỏ, dựng xe bác ấy sát vào lề cẩn thận. Rồi xin lỗi bác ấy. Mình nhận thấy lúc mình dựng xe xong, giọng bác ấy dịu hẳn đi (ko biết có phải do mình tưởng tượng ko, hehee). Xong rùi mình còn dặn bác đi cẩn thận, chào bác, rồi 2 bác cháu đi tiếp.
Nói thì có vẻ dài dòng, nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, tất tật chỉ tầm 1-2 phút là cùng. Qua chuyện này mình thấy, mặc dầu ban đầu mình có vẻ biết lỗi, nhưng lời xin lỗi lúc đó không tác dụng gì nhiều lắm thì phải. Nghĩ lại thì thấy thế thật, khi mình bị ai đó quệt phải mà loạng choạng, đầu tiên mình bị mất bình tĩnh cái đã, nghe lời xin lỗi lúc đó cũng ko an ủi mấy, nhưng nếu người kia có hành động gì đó để sửa lỗi, ví dụ chạy lại đỡ mình dậy, dựng xe…thì mình sẽ dịu lòng đi rất nhanh.
Kinh nghiệm rút ra khi đụng xe là: Xin lỗi, hỏi người ta có sao không, dựng xe, nhặt đồ cho người ta. Tất nhiên khi làm cần thành thực quan tâm xem họ có sao không. Chứ đừng nghĩ về chuyện ai có lỗi ở đây, việc đó không có ích gì hết!
Và kiểm điểm bản thân: mình vẫn chưa giỏi giữ bình tĩnh, và mình vẫn có quan niệm đúng – sai nhiều quá
Cảm ơn Nhung đã chia sẻ một kinh nghiệm rất hay!
Chào cả nhà nha!
), cũng có thể nói là tiến thêm một bước trong cái ước muốn đi du học Mỹ :”> …
Hôm nay e có mấy chuyện vui muốn kể với mọi người cùng nghe nè.
Đầu tiên là em mới thi xong môn thứ nhất thi học kỳ, nhận ra rằng chuẩn bị càng kỹ bao nhiêu thì vào phòng thi càng chủ động bấy nhiều –> Rút kinh nghiệm về sau vì từ trước tới giờ em luôn học theo kiểu tài tử, luôn sát nút mới học(cũng tại vẫn được điểm cao nên quen)!
Xong là em đăng kí chương trình Mentoring của Usguide, em muốn tham gia chương trình nào đó từ lâu nhưng dạo này mới có thời gian
Thêm nữa là tẹo em sẽ rủ ai đó học từ mới mỗi sớm, cụ thể là bạn cùng nhà :”> … chưa biết được không nhưng em rất vui. Em theo dõi Đọt chuối non lâu nhưng giờ mí viết, hì hì.
Cảm ơn và chúc mọi người vui vẻ nha!
Chào cả nhà,
Hôm qua mình đưa bố mình lên Trúc Lâm Thiền Tự ở Vĩnh Phúc theo giới thiệu của một người bạn. Bạn mình bảo rằng ở đây tu tâm dưỡng tánh rất tốt và nhiều cá nhân có vấn đề, các em nhỏ ham chơi nghiện game, gia đình có vấn đề thường lên đây để tu các khóa ngắn hạn khoảng 1 tuần. Kết quả thường rất tuyệt vời.
Hôm qua bọn mình lên sau 3 chuyến xe bus + 1 chuyến xe ôm nhưng cuối cùng phải quay về vì nhà chùa bảo hiện không có chỗ. Lý do là hiện có tới 400 trẻ em trong đó có tới 2/3 là thành phố đang tu 1 tuần ở đó. Tuần sau cũng 400 em nữa và cứ như thế. Sau mồng 4 tháng 7 mới có chỗ.
Rộng ra, các chùa ở Việt Nam đang tích cực vào cuộc để giáo dục đạo đức cho thanh niên vì xã hội đang không làm tốt được nhiệm vụ này.
Mình nghĩ dù cách rủ nhau lên chùa tu chung khoảng 2, 3 ngày cuối tuần hay hẳn 1 tuần là cách rất tốt để tránh cho bản thân và gia đình thoát khỏi ô nhiễm của xã hội trong giai đoạn hiện nay.
Trên tuyến xe bus nhếch nhác về lại Hà Nội, mình nhìn ra con người phía sau các hành khách.
Mình đứng cạnh một chị ăn mặc trông rất văn phòng đứng cạnh hai chị ở tỉnh mang theo hai cái mẹt có chứa đồ để bán. Mình hỏi 2 chị ở tình là: “các chị mang lên Hà Nội để bán à?” các chị trả lời có, mình hỏi tiếp:” tổng giá trị số hàng hóa này là bao nhiêu?” các chị kia trả lời “200 ngàn cả vốn lẫn lãi”.
Nghe thật xót ruột vì hai chị kia đi từ Thanh Hóa ra Hà Nội để bán mà giá trị hàng hóa ít thế thì mỗi chị chắc kiếm được khoảng 30 – 40 nghìn không đủ cho một cốc cafe ở thời bão giá này.
Có cái gì đó tạo được sự cảm thông và chi văn phòng nhập cuộc với các câu hỏi. Qua đó mình nói chuyện được với chị văn phòng đi xe bus đi làm. Chị làm ở ngân hàng. Bọn mình nói về lạm phát và lãi suất ngân hàng và giải pháp được một tý thì chị đó sắp xuống xe. Mình kịp giới thiệu với chị ý về Đọt Chuối Non, cứ search Google là ra. Có lẽ chị đó là người duy nhất vào được Internet trong cả xe bus.
Vậy ĐCN đúng là nên xuất bản sách và các bạn vào được ĐCN nếu có lòng hãy in sách ra tặng các bạn khác trong xã hội thực dụng hữu hình này.
Hiển
Hi anh Hiển,
Câu chuyện của anh thật là hay. Em cũng muốn đăng ký cho người thân ở thiền viện một thời gian, anh có thể chỉ giùm em liên lạc với ai, như nào không ạ?
Hi Nhung,
Mình được cho số điện thoại của thầy thư ký Thích Tuệ Tính: 0917631951 nhưng lần trước mình gọi thì máy bận. Bạn gọi thử xem.
Nếu người thân của bạn là thanh niên hoặc lớn tuổi hơn thì sau mùng 4 tháng 7 có thể đến thẳng thiền viện. Không cần hẹn trước.
Đến nơi thì chỉ cần mua áo nhà chùa có bán ở đó để có thể sinh hoạt chung. Có thể ở 1 ngày, 3 ngày, 7 ngày hay 1 tháng tùy mình. Chỗ ăn ở đều được cùng cấp bởi nhà chùa. Điều kiện là phải theo quy định ở đó như thời gian ngủ, thời gian thức, nghĩ thức ăn uống, ngồi thiền, quét sân chùa…
Tiền công đức thì tùy tâm.
Đường đi nếu đi bằng bus: đi bus ra Mê Linh Plaza. Bắt xe khách tới Vĩnh Yên. Tới Vĩnh Yên thì bắt xe khách tiếp tới Tam Đảo. Yêu cầu lái xe cho dừng ở Đại Đình. Tại đó bắt xe ôm lên thiền Viện.
Trúc Lâm theo trường phái thiền Tông và rất tốt. Được biết, tiền xây chùa là do một số doanh nhân Phật tử đóng góp và được xây năm 2004.
Hiển
Hi anh Hiển,
Cảm ơn anh nhiều, thông tin rất chi tiết ạ.
Thông tin và câu chuyện của anh Hiển rất hay và có ích ạ. Cảm ơn anh.
Chào các bạn,
Hôm nay mình mới tạo một Facebook Page về bài trừ hàng Trung Quốc ở đây:
“Không” với hàng Trung Quốc (“No” to Chinese goods)
Nếu bạn vào được Facebook, mời bạn join và “Like’ để ủng hộ.
Để nhiều người thấm được message này, mình có ý tưởng ba xu như sau để các bạn kinh doanh: hãy đặt một lô các T-shirt Made in Viet Nam với logo chữ “Không” với hàng Trung Quốc và “No” to Chinese goods. Hiện giờ dân ta đang ghét Tàu nên ý tưởng này chắc đắt hàng đấy
Mô tả của Facebook Page ở trên:
Description
“BA KHÔNG” VỚI HÀNG TRUNG QUỖC: KHÔNG BÁN – KHÔNG MUA – KHÔNG DÙNG
Hải quân Trung quốc bắt bớ, hành hung và bắn đuổi ngư dân Việt Nam.
Trung quốc xem Biển Đông là ao nước sân sau của họ
Trung quốc ngang nhiên lập căn cứ quân sự trên Hoàng Sa và Trường Sa, là phần đất thiêng liêng của Việt Nam.
Trung quốc tấn công tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam.
Trung quốc đe dọa lợi ích kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông.
Trung quốc đe dọa đến hòa bình và an ninh cho mọi quốc gia tại Đông Á và Đông Nam Á.
Hàng hóa Trung quốc lại tràn ngập thị trường Việt Nam, bóp nghẹt sản phẩm và kỹ nghệ Việt Nam.
Tại sao bạn lại giúp kinh tế Trung quốc hùng mạnh bằng cách dùng hàng Trung quốc?
Hãy yêu tổ quốc của chúng ta. Hãy bảo vệ tổ quốc của chúng ta. Hãy chấm dứt trao tiền cho Trung quốc.
Ngưng mua hàng Trung quốc. Ngưng bán hàng Trung quốc. Ngưng tiêu thụ hàng Trung quốc.
Người Việt nói BA KHÔNG với hàng Trung quốc:
KHÔNG MUA
KHÔNG BÁN
KHÔNG DÙNG
hàng Trung quốc
Hiển
Chào mọi người.
ngày hôm nay mình đã dậy sớm hơn mọi ngày. ngồi bên cửa sổ và thinh lặng một chút.
mình đang là tình nguyện viên, vì thế hôm nay mình phải lo đưa đón thí sinh đi thi.
hôm nay mình sẽ cười với mọi người nhiều hơn, vì mọi người nói là mình cười rất tươi
Xin Chào mọi người, hôm nay lạc bước vào chốn này, thấy dân cư chúng ta đông đúc sống chan hòa quá, thấy thích nhỉ!
Em ghé thăm chào hỏi những công dân ấm áp tình người Việt.
Chúc các “đồng chí” sức khỏe, và an lạc.
Mới nghe news trên TV. Ba cô bé ở tiểu bang Georgia cở 10, 11 tuổi, đặt một cái bàn trước sân nhà và làm nước đá chanh, bán cho người láng giềng qua lại, với mục đích có được 200 USD để đi chơi ở công viên nước (water park).
Chỉ được một ngày, cảnh sát đến cho biết ba cô bé bán thực phẩm mà không có giấy phép làm nhà hàng và không có sở y tế kiểm soát cách chế biến nước đá chanh. Do đó 3 cô bé phải dẹp tiệm, theo luật của thành phố.
May thay, đài truyền hình ở đó bước vào cho 3 cô bé 3 vé water park.
câu chuyện của anh Hoanh đáng yêu quá. Mọi nhân vật, mọi tình tiết từ đầu đến cuối đều rất đáng yêu.
Hom nay thoi tiet oi buc kho chiu trong nguoi buon buc qua cac ban oi .
Chào các bạn!
Lâu nay tôi đọc “có chuyện gì vui ích mỗi ngày” của các bạn trong phần cập nhật phản hồi. Đây là lần đầu tiên tôi vào thư mục nầy.
Nhưng rất xin lỗi anh Hoành và các bạn, vì tôi chưa đóng góp được chuyện gì vui ích mà lại có một đề nghị như sau:
Thư mục nầy là nơi để anh chị em chúng ta chia sẻ chuyện vui ích mỗi ngày. Nhưng cuộc sống có vui có buồn như có nắng có mưa…
Vui cần chia, để vui được nhân lên.
Buồn cần sẻ, để buồn được vơi đi.
Có người gặp nỗi buồn và đã vượt qua được nỗi buồn. Như vậy đã là một niềm vui, và là một kinh nghiệm, nên chia sẻ?
Có người gặp nỗi buồn, chưa thoát khỏi nỗi buồn, nhưng lòng đã hướng về hướng sáng, đã biết được lối ra, nghĩ cũng nên chia sẻ?
Có người đang ở trong nỗi buồn, chưa biết thoát ra lối nào, nghĩ cần nên chia sẻ và cần được động viên?
Có “chia vui”, nghĩ cũng nên có “sẻ buồn”. Buồn, ai mà không có lúc buồn, chỉ nên đừng chán, đừng nản là được.
Ngay cả người đang chán, đang nản, có lẽ lại là người cần được giúp đỡ hơn!
Buồn, nhiều khi cũng không phải là vô ích?
Vậy nên chăng, có một thư mục tên gì đó, ví dụ như là; “Bạn có gì buồn?”. Để chúng ta sẻ chia? Để vơi đi…
Và có thể cũng học được nhiều điều ở những nỗi buồn chăng?
Mình thấy ý kiến của anh Thảo cũng có lý, chia vui sẻ buồn đều cần thiết. Tuy nhiên chuyện buồn xưa nay có vẻ luôn nhiều hơn chuyện vui, cho nên nếu mở diễn đàn “Bạn có gì buồn?” hoặc nếu “sẻ buồn” vào mục chia vui này thì e rằng chẳng mấy chốc mục này có khả năng biến thành diễn đàn than thở, làm u ám hết cả không khí tích cực mà chúng ta đang cố gắng xây dựng. Nếu có chăng thì chỉ nên chia xẻ những chuyện đã “vượt qua được nỗi buồn” như thế nào, vì đó là chuyện vui rồi. Anh Thảo, các anh/chị và các bạn đồng ý không?
Mây trắng đẹp, mây đen u ám và không đẹp.
Nhưng mây đen đã đem đến những cơn mưa…
Và sau cơn mưa, trời vẫn sáng!
Vì tôi nghĩ ai nói được nỗi buồn của mình ra, sẽ bớt buồn.
Buồn vui, rồi cũng đi qua…
Nhiều khi buồn lại cho ta bài học quí hơn vui.
Có điều làm sao để nỗi buồn không lây lan, thì tôi chưa nghĩ được.
Vậy nên tôi nghĩ Thiện Châu nói đúng!
Không nên làm u ám bầu trời trong…
Anh chị và các bạn thân mến,


Sau một thời gian ấp ủ, tụi em gồm các bạn yêu sách đã thành lập một nhóm hoạt động xã hội với mục đích mang sách tới cho cộng đồng. Hoạt động chính của tụi em sẽ là tổ chức đọc sách vào thứ bảy hàng tuần, tại địa điểm công cộng của Hà Nội (thứ bảy tới là ở Bốt Hàng Đậu), sách được góp lại và bày ra cho mọi người đọc thoải mái, miễn phí.
Hôm nay là ngày đầu tiên tụi em chính thức ra mắt. Đây cũng là niềm vui nho nhỏ nên xin chia sẻ với vườn Chuối
Tụi em chưa có nhiều kinh nghiệm nên rất mong được anh chị và các bạn ủng hộ và góp ý thêm ạ
Chúc anh chị và các bạn một ngày vui khỏe
Thân mến
e. Nhung
Link facebook: http://www.facebook.com/insights/?sk=po_211149718937804#!/pages/Bee-Reading-Ong-%C4%91%E1%BB%8Dc-s%C3%A1ch/211149718937804
Hay quá Nhung. Cảm ơn em đã chía sẻ.
Mong các bạn phụ với Nhung một tay.
Hôm nay mình chưa có gì vui để chia sẻ. Nhưng niềm vui và hạnh phúc là vừa phát hiện vườn chuối này, mỗi ngày vào đọc và học và thực hành.
Cảm ơn anh chủ vườn và các anh chị.
@Nhung: Oh yes, tớ muốn tham gia. Chủ yếu là sách loại gì vậy cậu? Mình cũng có vài quyển muốn đóng góp. Y!M ffc_mu_1989 add nick mình nhé.
Cảm ơn anh Hoành ạ,
Anh chị em mến, theo dự kiến thì thứ 7 này tụi em sẽ hoạt động buổi đầu tiên. Nhưng tụi em rất tiếc phải dời lại vì gặp trục trặc trong khâu tổ chức…Hiện em đang muốn làm việc thêm với các đoàn hội để nhóm hoạt động “danh chính ngôn thuận” hơn. Và cũng để đảm bảo an ninh cho nhóm khi làm ở các nơi công cộng nữa.
Đây là kênh kết nối chính của tụi em ạ:
http://www.facebook.com/BeeReading
Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ
e. Nhung
Hay thật, việc làm của bạn Nhung và những bạn khác trong hội tạo được rất nhiều lợi ích cho bản thân những người tổ chức và những độc giả.
1) Độc giả có cơ hội được tiếp xúc với nguồn tri thức phong phú hơn, được tiếp cận với những sách do các bạn trong nhóm chọn lựa cẩn thận.
2) Người đọc thấy được sự tận tình chu đáo của nhóm thì sẽ tiếp nhận kiến thức trong quá trình đọc tốt hơn.
3) Nhóm tổ chức có cơ hội thêm về phát triển kỹ năng giao tiếp, ứng xử. Giúp cho các thành viên thêm tự tin hơn vì biết rằng mình đã làm những việc có ích cho những người trong cộng đồng.
Nhưng chỉ tiếc rằng, buổi đọc sách chỉ được tổ chức trong thời gian hạn chế. Hy vọng có thể nhân rộng mô hình này, thế thì hay biết mấy.
Cháu xin phép chú và mọi người kể việc tốt mà cháu làm hôm kia ạ.
Cháu lâu lắm mới chịu nhìn vào bản thân mình, những điểm mạnh cũng như điểm yếu.
Mặc dù biết rằng “hiểu bản thân” có ích lợi cực kỳ lớn lao, nhưng cháu vẫn cứ chần chừ trong một thời gian dài, ngày hôm trước cháu đã cố gắng viết ra những sự thật về bản thân.
Nó được phân ra làm các mục : giao tiếp (khả năng lắng nghe, cô đọng điều muốn nói.. ), tư duy(phong cách học tập, phong cách suy nghĩ), làm việc(sự cẩn thận, kiên trì, tự lập, tập trung..), sức khỏe(ăn uống, ngủ nghỉ, tập thể dục..).
Nhìn cái bản ưu, nhược điểm đó cháu hơi thấy shock. Với mỗi mục thì ưu điểm chỉ có 1-2 dòng mà nhược điểm tới cả trang giấy
.
Cũng may là lúc sau cháu nhận ra rằng điều đó là hoàn toàn bình thường với một người chưa thực sự chăm chỉ rèn luyện bản thân như cháu.
Cháu cũng đã cố thử tìm xem điều gì cản trở mình rèn luyện các kỹ năng : sự thiếu kiên trì, thiếu tập trung, quyết tâm, và vẫn còn để cho các điều chưa tích cực chen lấn vào trong suy nghĩ. Ngoài ra cháu còn lập kế hoạch chưa thật chi tiết, chưa tính đến các trở lực, chưa có một hệ thống kiểm tra sự tiến bộ của bản thân một cách khoa học.
Cháu đang rất muốn lập một kế hoạch thật cụ thể cho một kỹ năng nào đó (giao tiếp chẳng hạn), mong những ý kiến đóng góp của chú cùng mọi người trong vườn chuối.
Chúc mọi người trong dcn mạnh khỏe
Chào cả nhà,
Mình mới nhận được eBook Rèn Nghị Lực Để Lập Thân – Nguyễn Hiến Lê. Đật vào đây để các bạn download.
Chào các bạn,
Hôm nay mình đi khám mắt để làm kính cận. Thật ngạc nhiên là đôi mắt của mình bắt đầu giảm số, mắt phải giảm đúng 1 đi-ốp và mắt trái giảm 0.5 đi-ốp. Đó là so sánh với số đo của mình trước đây khoảng 3 năm.
Hóa ra đến tuổi nào đó con người ta bắt đầu… nhìn xa hơn một cách vật lý
Hiển
Động đất!
Không vui nhưng lạ lùng và đáng sợ!
Khoảng 25 phút trước, hồi 1:45 pm giờ Washington DC, thứ ba, một trận động đất rung chuyển cả nhà mình, chừng 30 giây. Mình đang ngồi với computer, tự nhiên nghe rầm rầm như có một chiếc xe tăng chạy ngay sau lưng mình. Nhưng nó tăng tốc rất nhanh,và sau hai giây mình có cảm tưởng cả ngôi nhà đang rung rầm rầm. Biết ngay là động đất, minh bỏ laptop xuống, chạy ngay ra cửa trước ra đường, không kịp mang giày dép.
Minh tin rằng nếu rung như thế chỉ thêm một phút nữa là phải có nhà bị sập. May quá nó ngưng sau khoảng 30 giây. (Vùng nay nhà quê nên rất ít nhà cao tầng).
Mấy người hàng xóm cũng túa hết ra đường. Ai cũng ngơ ngác, cái gì vậy? cái gì vậy? chẳng lẽ động đất? sao lại có động đất ở Virginia? Chẳng lẽ một vụ nổ? nhung nhà rung lâu vậy thì đâu có phải nổ, động đất thì có lý hơn…
Điện thoại ngừng hoạt động. Muốn gọi check on bà xã, cũng không được. Ai cũng goi ai đó nhưng không được.
15 phút sau mình vào nhà, khám phá ra là một bình hoa trong phòng tắm, đã rơi xuống sàn vỡ tan.
Mở TV (còn hoạt động), có tin là động đất lên đến 5.9 trên Richter Scale. Đây là một động đất khá mạnh, ở Virginia, là nơi xưa nay chưa hề nói đến động đất.
Crazy!!
Người ta nói là động đất thường có các dư chấn (aftershock), đi theo sau. Nguy hiểm!
2:31 pm Mới nghe trên TV là trung tâm động đất ở Mineral, cách nhà mình khoảng 30 phút lái xe. Mới đến hồ Anna ở đó picnic mấy tháng trước.
Ở đó có một lò phát điện nguyên tử với 2 reactors (máy tạo năng lượng nguyên tử), nhưng lò đó tự động ngưng hoạt động (cho an toàn) khi đất bắt đầu rung, và hệ thống dầu xăng Diesel tiếp tục chạy để làm nguội các reactors.
Người ta ở Quebec (Canada, hơn 1000 km về hướng Bắc) và Atlanta (Georgia, 1000 km về hướng Nam) có thể cảm nhận được chấn động này. Kinh khủng.
Sau khi chạy ra khỏi nhà, đứng trước sân, mình thấy là các ngón tay mình hơi run, như vậy có lẽ là mình sợ, dù là không cảm thấy sợ, mà chỉ lo nhà sập và cây cối đổ, vì chung quanh nhà mình là cây cối như rừng, và lo các đường dây cáp điện trước nhà đổ xuống. (Lúc đó Phượng đang đi đón cháu cách nhà khoảng 50km, và cũng bị chấn động cả chiếc xe). Cũng có thể là các ngón tay hơi run là vì hệ thần kinh và các cơ bắp bị kích động làm việc nhanh kỷ lục trong vòng vài giây đồng hồ.
3pm: Có tin toàn hệ thống xe lửa Amtrack ngừng hoạt động, để kiểm tra đường ray và cầu cống.
Nhưng hệ thống chính phủ liên bang vẫn hoạt động, dù là các văn phòng đã cho phép nhân viên về sớm nếu muốn.
Tin từ Washingon cho biết Sứ Quán Equator và Natioanal Cathedral (Thánh Đường Quốc Gia) có một ít hư hại.
3:30pm: TV nói là vùng này có động đất nhỏ năm 2004. Vậy là có động đất trước đây rồi, nhưng nhẹ quá nên mình không biết.
4:30pm: Có tin đây là động đất lớn nhất từ năm 1892 ở Virginia. Vậy là ngày xưa cũng đã có động đất ở đây. Và có lẽ là sẽ không có một trận lớn thế này trong vòng 100 năm tới.
6 pm có tin đã có 2 aftershocks 2.8 và 2.2, rất thấp, không có gì đáng lo. Có lẽ các aftershocks chỉ nhẹ như vậy.
6:10 pm Đang có thanh tra rà soát tất cả trường học, building công cộng, cầu đường, kéo dài cả đêm nay.
9:30 pm Có aftershock khá mạnh. Ở trong nhầ mình có thê nghe rung chuyển, gọi bà xã, chạy nhanh ra khời nhà. Chừng 6. 7 giây gì đó.
12.48 am (Nửa đêm. Mới bước sang ngày mới, thứ tư) Đang thiu thiu ngủ thì lại nghe rầm rầm, giật mình tỉnh dậy, chạy ra tới cửa thì nó ngưng. Vào viết update này, rồi sẽ ngủ tiếp.
Hi anh Hoành,
Tiếc là động đất vừa rồi không lan tới vùng giữa nước Mỹ để em biết cảm giác thế nào. Lúc đó em đang ở trong lớp học thấy đứa bạn bên cạnh dùng iPhone thấy có tin báo là ở Brooklyn New York có động đất.
Tiếp tục học. Hôm thứ 3 vừa rồi 4 tiết học liền. Học xong rồi thì đi tập gym.
Về nhà và tới gặp mấy bạn ở xóm. Có một bạn bảo máy bay vừa cất cánh để bay từ New Jersey về Missouri thì động đất.
Hiển
Người đưa thư tốt bụng
Hôm nay mình có chuyện vui thế này. Mình mới về nhà và check hòm thư thì nhận được một lô tạp chí và thư từ gửi cho nhà mình từ khoảng hơn 2 tháng nay.
Đây là một điều kỳ diệu. Tại sao vậy? Mình đoán là người đưa thư tốt bụng ở thị trấn mình ở đã chủ động giữ lại cho mình đống thư từ đó ở riêng một góc của bưu điện và gửi trả lại cho mình.
Mình gần đây mới về Việt Nam hơn 2 tháng. Về tới nhà thì hòm thư trống không. Người đưa thư cho rằng người chủ hòm thư đi vắng nên đã dán chữ “VAC” (có nghĩa là “vacated” (bỏ trống) vào hòm thư nhà mình.
Hơn 2 tuần nay mình không nhận được bưu phẩm nào. Mặc dù mình mua một số đồ trên mạng gần đây.
Mình ra bưu điện báo là mình về nhà rồi và được báo là là tất cả các thư từ đều bị trả lại hết rồi nếu chủ nhà đi vắng lâu. Mình như vậy cho là mất hết thư từ rồi.
Đúng ra là như thế.
Thường thì nếu ai đi vắng thì thường sẽ đăng ký với bưu điện để họ dùng dịch vụ “On Hold” – giữ riêng thư từ vào một hộp ở bưu điện. Mình không biết nên không đăng ký dịch vụ đó.
Chắc mẩm là mất thư, ai dè người đưa thư lại giữ riêng thư từ của mình như dịch vụ “On Hold” mà mình không phải trả mấy chục đô.
Hiển
Chào cả nhà,
Lúc này coi bộ Ông trời chiếu cố đến Virginia hơi nhiều.
Chiều thư ba có động đất. Chiều thứ năm, khoảng 3 giờ chiều, bão Irene bắt đầu vào. Mưa như thác đổ, sấm sét liên tục cả tiếng đồng hồ như cuộc chiến giữa hai dàn đại bác ngay trên đầu mình. Mưa gió bắt đầu chỉ 10 phút sau là cây cối gãy đổ, làm mất điện cả vùng mình. Đến sáng thứ 6 mới có điện. Nhưng nghe nói thứ 7 và chúa nhật thì bão mới thật sự làm việc. Hiện giờ (thứ sáu) thấy có vẻ yên ổn một chút.
Hai hôm nay nếu có dư chấn của động đất thì cũng chẳng ai biết được, vì bão đổ ầm ầm.
Chào anh Hiển,
Em là Ánh ở Sài Gòn không biết anh còn nhớ không? cái hôm mà anh qua nhà em chơi trong dịp đạp xe xuyên Việt đó.
Em cũng thường hay ghé thăm đọt chuối non và rất thích đọc các bài viết của anh. Hy vọng rằng anh sẽ post thêm thật nhiều bài viết hay và chia sẽ kinh nghiệm sống, học tập của mình ở bên Mỹ để chúng em tham khảo nhé!
Chúc anh vui vẻ!
Vùng Đông Bắc nước Mỹ đang có bão. Điện có thể bị mất vài ngày. Nếu mất điện mình có thể không vào Internet được. Và bải vở ĐCN có thể chậm trễ.
Em cũng nghe về bão Irene trên đài. New York sơ tán. Anh chị vẫn ổn chứ?
Hiện thời ở Virginia có nhều vùng bị mất điện, nhưng vùng anh lại chưa bị, có lẽ là trận bão hôm thứ năm đã làm gãy nhiều cây cối quá rồi, các cây còn lại khá vững nên không gãy nhiều bây giờ và do đó dây điện không đứt. Nhưng Cable TV thì chập choạng cả ngày nay, cứ tưởng là nó chết bất kì lúc nào nhưng chưa chết.
Chị Phượng ở nhà con gái anh, không về nhà đêm nay vì có báo động có flash food vùng này, lái xe rất nguy hiểm. Hơn nữa cây cối hay cột điện cũng có thể đổ bất kì lúc nào.
Hiện thời tâm bão đang ở bờ biển Virginia.
that vui vi hom nay em da ghe ngang khu vuon xanh nay, troi sg sang nay that u am k biet sang mai thi sao nua? Vi mai la ngay dau em di lam hihi
Những năm gần đây, vì quan tâm kỳ thị giới tính, các meteorologists của Mỹ (và có lẽ là nhiều nước khác) đã đồng ý là đặt tên cho các trận bão bằng tên nam nữ luân phiên, thay vì chỉ tên nữ như trước kia. Nhưng mà hình như các trân bão nữ vẫn dữ dội hơn các trận bão nam.
Trong trận Irene này, người ta cứ so sánh nó với trận bão Isabella vài năm trước đây, cũng tàn phá Đông Bắc nước Mỹ.
Và dĩ nhiên là trận bão nổi tiếng gần đây nhất, trước trận Irene này, là trận Katrina, gần như tiêu hủy toàn bộ New Orleans.
So what does that say to you?
Cầu cho bão sớm tan và ít gây thiệt hại nhất!
Từ miền Tây Bắc nước Mỹ, em gửi đến miền Đông chút nắng ấm để xua tan bão tố và mong anh Hoành và gia đình và mọi người ở bờ biển phía Đông mau qua cơn bão lần này và bình an.
Có 2 câu thơ gắn liền bão với phụ nữ, nhưng em thích:
“Chỉ có 1 nét thôi biển giống em mãnh liệt
Mọi cơn bão đời anh đều thổi từ phía biển và em”
“So what does that say to you?”
Trả lời: Nếu phụ nữ làm peace maker thì kết quả sẽ …peace hơn nhiều.
Chúc anh sớm trời yên bể tạnh.
8 giờ sáng chúa nhật (Washington DC time) (7 giờ chiều chúa nhật, VN time), Virginia trời quang mây tạnh. Đi ra chợ, thầy không có cây cối ngã đổ, chẳng bù hôm thứ năm, đường ra chợ như là chiến trường, cây cối ngã đổ đầy đường.
Irene đã đến NY, và NY đang chịu trận.
Em cũng nghe trên TV nói về cơn bão lớn này. Hy vọng rằng nước Mỹ sẽ nhanh chóng qua khỏi cơn bão lớn và mọi người sẽ trở lại cuộc sống bình thường!
Chào Ánh,
Tất nhiên là anh nhớ em rồi. Anh rất vui biết em vẫn để ý học tiếng Anh và vào ĐCN đọc bài.
Cảm ơn em,
Hiển
Hiện giờ em cũng đang theo học chương trình TOEFL ibt, mới chỉ bước đầu thôi nhưng hy vọng sau 1 năm nữa vốn tiếng anh của em sẽ cải thiện. Dạo này em cũng thường xuyên ghé thăm đọt chuối non và đọc các bài viết của anh chị bên Mỹ. Rất bổ ích và thú vị anh ạ.
Ngày mai bước sang tuần mới rùi, chúc anh 1 tuần làm việc hiệu quả và nhiều niềm vui!
xin chào các anh chị trong đọt chuối non! em mới vào trang web này nhưng em thấy đây là trang Web rất bổ ích đối với em! xin cảm ơn đọt chuối non nhiều nhiều.
Hôm nay khoa Economics trường mình tổ chức party dạng potluck, mỗi người mang một món đến.
Vì không có điều kiện nấu, mình mua đồ pre-made – “Fish tofu” để sẵn trong tủ lạnh từ hôm trước, hôm nay chỉ cần cho vào lò vi sóng để hâm lại để mang đi. Một kế hoạch cũng OK
Kết quả là hôm nay khá nhiều trục trặc, vì để ngăn đá, nên microwave kiểu gì mà 20 phút chưa nóng cho. Đã thể microwave thêm 10 phút nữa. Trong khi microwave mình đi đón thêm mấy bạn TQ rồi lại quay về nhà lấy đồ trong khi các bạn đợi ở ngoài.
Lấy đồ trong microwave ra.
Đoàng! Cái nắp của cái tô đựng đồ rơi từ trên nóc của microwave xuống vỡ ra từng mảnh bay khắp nhà.
Điều ngạc nhiên là mình vẫn peaceful không có vấn đề gì. Mình chỉ biết là có vẻ xui nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua. Vẫn vui vẻ bình thường.
Mặc kệ đống đổ vỡ để sau dọn. Mình mang đồ ra ngoài, đón hai bạn Tàu đi tiếp đến party chung. Cười nói vui vẻ và kết bạn với mọi người.
Vậy điều vui hôm nay là cảm thấy chẳng sợ hãi lay động gì trước một lô điều không may xảy đến. Vẫn có tinh thần cao và vui vẻ yêu đời
WOW …. Chúc mừng bạn Hiển!
Niềm vui của em hôm nay là đã biết thêm về trang dotchuoinon.com – Trang web giúp em có thêm nhiều hiểu biết về cuộc sống…
Hân hoan, vui mừng, phấn khởi ..chào cả nhà “đọt chuối non”
viết ra những dòng này cũng là khởi sự cho công cuộc “khám phá” gia đình mình…hy vọng rằng những bước chập chững của em sẽ được cả nhà diù dắt để có thêm kinh nghiệm cũng như nièm vui khi sóng hành cùng mọi người…
niềm vui của em hum nay đó ạ
mình là sinh viên đang ở trọ với rất nhiều người. mình đã nấu cơm được 2-3 lần mà lần nào cơm cũng nhão. hôm nay mình nấu cơm. mình đã cố gắng nấu 1 nồi cơm ngon cho mọi người. vậy mà không hiểu sao cơm lại nhão. hầu hết mọi người không nói gì vẫn ăn bình thường nhưng mình biết mọi người cũng không muốn ăn.. trừ 1 chị chê thẳng vào mặt mình. thậm chí không ăn cơm mình nấu mà đi nấu nồi cơm khác. còn gì buồn hơn khi người nấu ăn đã cố gắng hết sức để nấu 1 bữa ăn ngon mà người thưởng thức lại chê và không ăn thức ăn mình nấu. mình đâu có cố ý làm như vậy chứ. ở xa nhà và còn gặp chuyện này nên mình thật sự rất buồn
Mình cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như bạn.cuộc sống là vậy đó bạn đâu có gì là tuyệt đối bạn đã có được những người biết thông cảm cho bạn cư tưởng đó là tốt nhưng bạn sẽ không thể trưởng thành hơn nếu không có người chị chê thẳng vào mặt mình.dẫu biết rằng chi ấy làm như vậy là hơi quá đáng nhưng đừng buồn đừng trách gì bạn nhé!
“Hãy để cho những lời lăng mạ, xúc phạm trôi tuột như bạn đã có lớp phủ chống dính. Chớ để vấn đề của người thành của mình. Thực thế, hãy cố gắng hiểu vấn đề hơn – tại sao ai đó lại hay nói những lời khó nghe vậy? Họ có đang gặp phải vấn đề gì chăng? Có chút cảm thông với người- không chỉ giúp bạn hiểu được những phê phán ấy không nhằm vào bạn, mà có thể làm cho bạn cảm nhận và có thái độ tích cực hơn đối với họ- và khiến bạn cảm thấy dễ chịu với chính mình”(trích từ DCN)
Hãy nói câu xin lỗi với cả phòng và hứa lần sau se lam tốt hơn.mình nghĩ họ sẽ thông cảm và yêu quý bạn hơn nữa.chúc bạn thành công!
Hi anh Hoành,
Anh có thể giải thích thêm người ta căn cứ vào đâu để đặt tên cho những cơn bão? và ai là người có quyền đặt các tên đó? Merci anh.
Hi chị Thiện Châu,
Mỗi vùng của thế giới có một tổ chức khí tượng quốc tế. Các cơ quan khí tượng quốc gia trong vùng có thể gửi tên đến để đề nghị. Nhưng tổ chức sẽ chọn tên. Chon trước một danh sách theo thứ tự ABC…, nữ nam xen kẻ… Mỗi năm có một danh sách. Khi có bão đến thì cứ láy tên theo thứ tự từ A trở đi và đặt tên. Mỗi năm một danh sách mới bắt dầu từ A.
Dưới đây là 2 bào báo chi tiết về cách đặt tên cho storm (bão ở vùng Đại Tây Dương) và Typhoon (bão ở vùng Thái Bình Dương).
Và một danh sách tên bão cho cả thế giới.
How and why storms are named
Forecasters give names to tropical cyclones, including hurricanes, to avoid confusion when more than one storm is being followed at the same time.
While it might be cute to think that a forecaster will tag a storm with his ex-wife’s name, or the name of a neighbor he dislikes, the system is much more formal, if not downright bureaucratic.
Tropical cyclones are the only storms that forecasters name.
Hurricanes are tropical cyclones in the Atlantic Basin (Atlantic, Caribbean Sea and Gulf of Mexico) and in the Pacific east of the International Date Line. Typhoons are tropical cyclones over the northern Pacific west of the date line. Tropical cyclones in the South Pacific and over the Indian Ocean are just called cyclones. (Related: What is a tropical cyclone?)
A storm is named when it reaches tropical storm strength with winds of 39 mph, and becomes a hurricane or typhoon when its wind speed reaches 74 mph.
Tornadoes come and go so quickly – usually in minutes – that forecasters don’t have time to name them. Extratropical storms don’t bring the concentrated violence of hurricanes, although a few can leave major damage, especilly blizzards.
Back in the old days
Before they started naming storms, hurricane forecasters had to refer to storms by saying something like, “the storm 500 miles east-southeast of Miami.” But six hours later the storm’s position would change.
When more than one storm was going on at the same time, making it clear which storm was being described made the job even harder.
Before official names began, some forecasters informally named storms without making the names public. This made it easier for the forecasters to follow storms, but it didn’t help make clear to the public which storm was which.
Organized naming began in 1950
Forecasters formally begin naming Atlantic Basin in 1950, using names from the international phonetic alphabet of the time: Able, Baker, Charlie, and so on. They started using female, English-language names in 1953, and switched to alternating male and female names in 1979. They also began using French and Spanish male and female names at this time. (Related: This year’s Atlantic Basin, eastern Pacific names)
A sidelight: The first three male names used — Bob, David and Frederick — have all been retired because they did tremendous damage. Frederick and David were retired because of the damage they did in 1979. Bob was retired after Hurricane Bob hit New England in 1991. (Related: Retired Atlantic Basin names)
How today’s names are selected
The World Meteorological Organization’s (WMO) Regional Association IV Hurricane Committee selects the names for Atlantic Basin and central and eastern Pacific storms.
For the Atlantic Basin and the eastern Pacific, six lists of names are used, with each list used again – minus any retired names – six years after it was last used. The WMO’s regional committee selects the names to replaces those that are retired. Each year the names start with the “A” storm on that year’s list, no matter how many names were used the previous year.
Hawaiian names are used for central Pacific storms. Here, a revolving list of four sets of names is used and each storm that forms gets the next available name on the list, regardless of the year.
Similar WMO regional committees are involved in selecting names for other parts of the world, but not all nations involved go along with these names. (Related: Global names list)
While most naming systems use common first names, in various languages, nations around the western Pacific began using an entirely new system for naming typhoons in 2000. Each of the 14 nations that typhoons affect submitted a list of names for a total of 141 names. The names include animals, flowers, astrological signs and a few personal names. (Related: Western Pacific typhoon names)
Source: Hurricane Watch: Forecasting the Deadliest Storms on Earth
How typhoons are named
Typhoons are tropical cyclones that form over the Pacific Ocean north of the equator, and west of the International Date Line, or cross the Date Line after forming on its eastern side.
Other tropical cyclones include hurricanes that form over the Atlantic Ocean, Caribbean Sea, the Gulf of Mexico, or the Pacific Ocean north of the equator and east of the Date Line. (Related: Latest news on tropical cyclones, other storms.)
While most naming systems for tropical cyclones use common first names, in various languages, the nations around the western Pacific began using an entirely new system for naming typhoons in 2000. (Related: Why, how storms are named)
Each of the 14 nations that typhoons affect submitted a list of names for a total of 141 names. The names include animals, flowers, astrological signs and a few personal names.
Western Pacific typhoon names
Names in the five lists below are used sequentially from year to year
I
II
III
IV
V
Name
Name
Name
Name
Name
Damrey
Kong-rey
Nakri
Krovanh
Sarika
Longwang
Yutu
Fengshen
Dujuan
Haima
Kirogi
Toraji
Kalmaegi
Maemi
Meari
Kai-tak
Man-yi
Fung-wong
Choi-wan
Ma-on
Tembin
Usagi
Kammuri
Koppu
Tokage
Bolaven
Pabuk
Phanfone
Ketsana
Nock-ten
Chanchu
Wutip
Vongfong
Parma
Muifa
Jelawat
Sepat
Rusa
Melor
Merbok
Ewiniar
Fitow
Sinlaku
Nepartak
Nanmadol
Bilis
Danas
Hagupit
Lupit
Talas
Kaemi
Nari
Changmi
Sudal
Noru
Prapiroon
Vipa
Megkhla
Nida
Kularb
Maria
Francisco
Higos
Omais
Roke
Saomai
Lekima
Bavi
Conson
Sonca
Bopha
Krosa
Maysak
Chanthu
Nesat
Wukong
Haiyan
Haishen
Dianmu
Haitang
Sonamu
Podul
Pongsona
Mindulle
Nalgae
Shanshan
Lingling
Yanyan
Tingting
Banyan
Yagi
Kajiki
Kujira
Kompasu
Washi
Xangsane
Faxai
Chan-hom
Namtheun
Matsa
Bebinca
Vamei
Linfa
Malou
Sanvu
Rumbia
Tapah
Nangka
Meranti
Mawar
Soulik
Mitag
Soudelor
Rananim
Guchol
Cimaron
Hagibis
Imbudo
Malakas
Talim
Chebi
Noguri
Koni
Megi
Nabi
Durian
Ramasoon
Hanuman
Chaba
Khanun
Utor
Chataan
Etau
Kodo
Vicente
Trami
Halong
Vamco
Songda
Saola
Worldwide Tropical Cyclone Names
Contents
Atlantic Names – Pronunciation Guide (PDF)
Bret
Cindy
Don
Emily
Franklin
Gert
Harvey
Irene
Jose
Katia
Lee
Maria
Nate
Ophelia
Philippe
Rina
Sean
Tammy
Vince
Whitney
Beryl
Chris
Debby
Ernesto
Florence
Gordon
Helene
Isaac
Joyce
Kirk
Leslie
Michael
Nadine
Oscar
Patty
Rafael
Sandy
Tony
Valerie
William
Barry
Chantal
Dorian
Erin
Fernand
Gabrielle
Humberto
Ingrid
Jerry
Karen
Lorenzo
Melissa
Nestor
Olga
Pablo
Rebekah
Sebastien
Tanya
Van
Wendy
Bertha
Cristobal
Dolly
Edouard
Fay
Gonzalo
Hanna
Isaias
Josephine
Kyle
Laura
Marco
Nana
Omar
Paulette
Rene
Sally
Teddy
Vicky
Wilfred
Bill
Claudette
Danny
Erika
Fred
Grace
Henri
Ida
Joaquin
Kate
Larry
Mindy
Nicholas
Odette
Peter
Rose
Sam
Teresa
Victor
Wanda
Bonnie
Colin
Danielle
Earl
Fiona
Gaston
Hermine
Ian
Julia
Karl
Lisa
Matthew
Nicole
Otto
Paula
Richard
Shary
Tobias
Virginie
Walter
Since 1953, Atlantic tropical storms had been named from lists originated by the National Hurricane Center. They are now maintained and updated through a strict procedure by an international committee of the World Meteorological Organization.
The six lists above are used in rotation and re-cycled every six years, i.e., the 2011 list will be used again in 2017. The only time that there is a change in the list is if a storm is so deadly or costly that the future use of its name on a different storm would be inappropriate for reasons of sensitivity. If that occurs, then at an annual meeting by the WMO committee (called primarily to discuss many other issues) the offending name is stricken from the list and another name is selected to replace it. Several names have been retired since the lists were created. Here is more information the history of naming tropical cyclones and retired names.
If a storm forms in the off-season, it will take the next name in the list based on the current calendar date. For example, if a tropical cyclone formed on December 28th, it would take the name from the previous season’s list of names. If a storm formed in February, it would be named from the subsequent season’s list of names.
In the event that more than twenty-one named tropical cyclones occur in the Atlantic basin in a season, additional storms will take names from the Greek alphabet.
Can I have a tropical cyclone named for me?
Eastern North Pacific Names – Pronunciation Guide (PDF)
Beatriz
Calvin
Dora
Eugene
Fernanda
Greg
Hilary
Irwin
Jova
Kenneth
Lidia
Max
Norma
Otis
Pilar
Ramon
Selma
Todd
Veronica
Wiley
Xina
York
Zelda
Bud
Carlotta
Daniel
Emilia
Fabio
Gilma
Hector
Ileana
John
Kristy
Lane
Miriam
Norman
Olivia
Paul
Rosa
Sergio
Tara
Vicente
Willa
Xavier
Yolanda
Zeke
Barbara
Cosme
Dalila
Erick
Flossie
Gil
Henriette
Ivo
Juliette
Kiko
Lorena
Manuel
Narda
Octave
Priscilla
Raymond
Sonia
Tico
Velma
Wallis
Xina
York
Zelda
Boris
Cristina
Douglas
Elida
Fausto
Genevieve
Hernan
Iselle
Julio
Karina
Lowell
Marie
Norbert
Odile
Polo
Rachel
Simon
Trudy
Vance
Winnie
Xavier
Yolanda
Zeke
Blanca
Carlos
Dolores
Enrique
Felicia
Guillermo
Hilda
Ignacio
Jimena
Kevin
Linda
Marty
Nora
Olaf
Patricia
Rick
Sandra
Terry
Vivian
Waldo
Xina
York
Zelda
Blas
Celia
Darby
Estelle
Frank
Georgette
Howard
Isis
Javier
Kay
Lester
Madeline
Newton
Orlene
Paine
Roslyn
Seymour
Tina
Virgil
Winifred
Xavier
Yolanda
Zeke
These lists are also re-cycled every six years (the 2011 list will be used again in 2017).
Central North Pacific Names
Ema
Hone
Iona
Keli
Lala
Moke
Nolo
Olana
Pena
Ulana
Wale
Ekeka
Hene
Iolana
Keoni
Lino
Mele
Nona
Oliwa
Pama
Upana
Wene
Ele
Huko
Iopa
Kika
Lana
Maka
Neki
Omeka
Pewa
Unala
Wali
Ela
Halola
Iune
Kilo
Loke
Malia
Niala
Oho
Pali
Ulika
Walaka
The names are used one after the other. When the bottom of one list is reached, the next name is the top of the next list.
Western North Pacific Names
China
DPR Korea
HK, China
Japan
Lao PDR
Macau
Malaysia
Micronesia
Philippines
RO Korea
Thailand
U.S.A.
Vietnam
Cambodia
China
DPR Korea
HK, China
Japan
Lao PDR
Macau
Malaysia
Micronesia
Philippines
RO Korea
Thailand
U.S.A.
Vietnam
Haikui
Kirogi
Kai-Tak
Tembin
Bolaven
Sanba
Jelawat
Ewiniar
Malaksi
Gaemi
Prapiroon
Maria
Son-Tinh
Bopha
Wukong
Sonamu
Shanshan
Yagi
Leepi
Bebinca
Rumbia
Soulik
Cimaron
Jebi
Mangkhut
Utor
Trami
Yutu
Toraji
Man-yi
Usagi
Pabuk
Wutip
Sepat
Fitow
Danas
Nari
Wipha
Francisco
Lekima
Krosa
Haiyan
Podul
Lingling
Kaziki
Faxai
Peipah
Tapah
Mitag
Hagibis
Neoguri
Rammasun
Matmo
Halong
Fengshen
Kalmaegi
Fung-wong
Kanmuri
Phanfone
Vongfong
Nuri
Sinlaku
Hagupit
Jangmi
Mekkhala
Higos
Bavi
Maysak
Haishen
Noul
Dolphin
Kujira
Chan-hom
Linfa
Nangka
Soudelor
Molave
Goni
Morakot
Etau
Vamco
Dujuan
Mujigae
Choi-wan
Koppu
Ketsana
Parma
Melor
Nepartak
Lupit
Mirinae
Nida
Omais
Conson
Chanthu
Dianmu
Mindulle
Lionrock
Kompasu
Namtheun
Malou
Meranti
Fanapi
Malakas
Megi
Chaba
Aere
Songda
Haima
Meari
Ma-on
Tokage
Nock-ten
Muifa
Merbok
Nanmadol
Talas
Noru
Kulap
Roke
Sonca
Nesat
Haitang
Nalgae
Banyan
Washi
Pakhar
Sanvu
Mawar
Guchol
Talim
Doksuri
Khanun
Vicente
Saola
These names are also used sequentially. If the last storm of the year is Cimaron, the first storm of the next year is Jebi.
Australian Region Names
There is a single list of names that are used by all of the Bureau of Meteorology Tropical Cyclone Warning Centers (TCWC). This single list was introduced for the start of the 2008/09 season, replacing the three lists that existed previously. The name of a new tropical cyclone is usually selected from the above list of names. If a named cyclone moves into the Australian region from another country’s zone of responsibility, the name assigned by that other country will be retained. The names are normally chosen in sequence, when the list is exhausted, we return to the start of the list. Each region uses these lists sequentially. If the last storm of the year is Linda, the first storm of the next year is Marcus. This set of name lists used by the Bureau of Meteorology.
Fiji Region Names (as of 1998)
(Standby)
Beni
Cilla
Dovi
Eseta
Fili
Gina
Heta
Ivy
Judy
Kerry
Lola
Meena
Nancy
Olaf
Percy
Rae
Sheila
Tam
Urmil
Vaianu
Wati
Zita
Becky
Cliff
Daman
Elisa
Funa
Gene
Hettie
Innis
Joni
Ken
Lin
Mick
Nisha
Oli
Pat
Rene
Sarah
Tomas
Usha
Vania
Wilma
Yasi
Zaka
Bobby
Cyril
Drena
Evan
Freda
Gavin
Helene
Ian
June
Keli
Lusi
Martin
Nute
Osea
Pam
Ron
Susan
Tui
Ursula
Veli
Wes
Yali
Zuman
Bart
Cora
Dani
Ella
Frank
Gita
Hali
Iris
Jo
Kim
Leo
Mona
Neil
Oma
Paula
Rita
Sam
Trina
Uka
Vicky
Walter
Yolande
Zoe
Bune
Chris
Daphne
Eva
Fanny
Garry
Hagar
Irene
Julie
Koko
Louise
Mike
Nat
Odile
Pami
Reuben
Solo
Tuni
Ula
Victor
Winston
Yalo
Zena
Lists A, B, C, and D are used sequentially one after the other. The first name in any given year is the one immediately following the last name from the previous year. List E is a list of replacement names if they become necessary.
Papua New Guinea Region Names (as of 1998)
Guba
Ila
Kama
Matere
Rowe
Tako
Upia
Emau
Gule
Igo
Kamit
Tiogo
Ume
Lists A and B are used sequentially one after the other. The first name in any given year is the one immediately following the last name from the previous year.
Philippine Region Names (as of 2004)
The first tropical cyclone of the year starts with the name beginning in letter A as in AURING under column 1 for 2001 and so on down the list as one disturbance succeeds another. The 5th year (2005) will bring us back to column 1 of AURING. In the event that the number of tropical cyclones within the year exceeds 25, an auxiliary list is used, the first ten of which are listed under each column. The Philippine Atmospheric, Geophysical & Astronomical Services Administration maintains the lists.
2001
2005
2009
2013
2002
2006
2010
2014
2003
2007
2011
2015
2004
2008
2012
2016
Bising
Crising
Dante
Emong
Feria
Gorio
Huaning
Isang
Jolina
Kiko
Labuyo
Maring
Nando
Ondoy
Pepeng
Quedan
Ramil
Santi
Tino
Undang
Vinta
Wilma
Yolanda
Zoraida
Basyang
Caloy
Domeng
Ester
Florita
Gloria
Henry
Inday
Juan
Katring
Luis
Milenyo
Neneng
Ompong
Paeng
Queenie
Reming
Seniang
Tomas
Usman
Venus
Waldo
Yayang
Zeny
Bebeng
Chedeng
Dodong
Egay
Falcon
Goring
Hanna
Ineng
Juaning
Kabayan
Lando
Mina
Nonoy
Onyok
Pedring
Quiel
Ramon
Sendong
Tisoy
Ursula
Viring
Weng
Yoyoy
Zigzag
Butchoy
Cosme
Dindo
Enteng
Frank
Gener
Helen
Igme
Julian
Karen
Lawin
Marce
Nina
Ofel
Pablo
Quinta
Rolly
Siony
Tonyo
Unding
Violeta
Winnie
Yoyong
Zosimo
Bruno
Conching
Dolor
Ernie
Florante
Gerardo
Hernan
Isko
Jerome
Bagwis
Chito
Diego
Elena
Felino
Gunding
Harriet
Indang
Jessa
Berto
Charo
Dado
Estoy
Felion
Gening
Herman
Irma
Jaime
Baldo
Clara
Dencio
Estong
Felipe
Gardo
Heling
Ismael
Julio
Northern Indian Ocean Names
Agni
Hibaru
Pyarr
Baaz
Fanoos
Mala
Mukda
Akash
Gonu
Yemyin
Sidr
Nargis
Abe
Khai Muk
Bijli
Aila
Phyan
Ward
Laila
Bandu
Phet
Jal
Keila
Thane
Murjan
Nilam
Mahasen
Phailin
Lehar
Madi
Nanauk
Hudhud
Nilofar
Priya
Komen
Megh
Vaali
Kyant
Nada
Vardah
Sama
Mora
Sagar
Baazu
Daye
Luban
Titli
Das
Phethai
Vayu
Hikaa
Kyarr
Maha
Bulbul
Soba
Amphan
Southwest Indian Ocean Names
Boloetse
Carina
Diwa
Elia
Farda
Guduza
Helio
Isabella
Jaone
Kundai
Lindsay
Marinda
Nadety
Otile
Pindile
Quincy
Rugare
Sebina
Timba
Usta
Velo
Wilby
Xanda
Yuri
Zoelle
Bondo
Clovis
Dora
Enok
Favio
Gamede
Humba
Indlala
Jaya
Katse
Lisebo
Magoma
Newa
Olipa
Panda
Quincy
Rabeca
Shyra
Tsholo
Unokubi
Vuyane
Warura
Xylo
Yone
Zouleha
Bongwe
Celina
Dama
Elnus
Fame
Gula
Hondo
Ivan
Jokwe
Kamba
Lola
Marabe
Nungu
Ofelia
Pulane
Qoli
Rossana
Sama
Tuma
Uzale
Vongai
Warona
Xina
Yamba
Zefa
Bongani
Cleo
David
Enzani
Fami
Gelane
Hubert
Imani
Joel
Kanja
Lunda
Mohono
Nigel
Olympe
Pamela
Quentin
Rahim
Savana
Themba
Uyapo
Viviane
Walter
Xangy
Yamurai
Zanele
These lists are used sequentially, and they are not rotated every few years as are the Atlantic and Eastern Pacific lists. The lists are maintained by the Seychelles Meteorological Service.
Quick Navigation Links:
NHC Active Storms – Atlantic and E Pacific Marine – Storm Archives
Hurricane Awareness – How to Prepare – About NHC – Contact Us
Ồ, thông tin và giải đáp của anh Hoành thật đầy đủ, rõ ràng và chi tiết. Hình như anh là một bộ bách khoa toàn thư thì phải
Cảm ơn anh nhiều.
Cảm ơn, chị Thiện Châu. Minh chỉ có một bộ bách khoa toàn thư trên đầu các ngón tay và bàn phím computer thôi, và chỉ làm cái việc gọi là Googling
Hi, anh Hoành, anh Hiển và mọi người,
Em thật vui vì hôm nay mình đã không có cảm giác want to sleep indeed sớm vào giờ này ạ. Đọc những chia sẻ của các anh; chị trong Vườn Chuối em thấy vui quá.Hihihi.
Em cảm ơn mọi người và nhất là những chia sẻ rất real của anh Hiển và anh Hoành…
P/S: Anh Hoành ơi, với sự tận tình vốn có của mình, anh có thể chỉ cho em cách chèn các symbols như smile… vào phần feedback của mình được không ạ? Em không rành cái này ah/ Please!!!
Thank you in advance!
Trong em đang có năng lượng tràn trề quyết tâm học tập, rèn luyện bản thân. Em nói đúng sự thật luôn. Em vui quá mà.
Em luôn mong các anh; chị sẽ chia sẻ nhiều hơn những chuyện vui xung quanh cuộc sống của mình ag.
Chúc mọi người có một ngày nhiều niềm vui với một lối sống lành mạnh,
Green-Diệp.
Hnay mình vui vì có thêm 1 người bạn là dotchuoinon. chuc cho dotchuoinon phá triển hơn nữa!
Ôi, phải nói là cái làm mình cứ đau đầu trăn trở bao lâu hôm nay đã có một tí ánh sáng rồi.
Đúng là thay đổi the way of thinking rất là khó, nhưng mà nothing is impossible. Chủ nhật mà thấy mình vẫn rất là active
tự khen mình tí ti , hihi
Hôm nay, sau một ngày tất bật với đủ các việc trên đời, mình và anh Hoành nhận được 3 quyển sách “Tư Duy Tích Cực Thay Đổi Cuộc Sống” của cô Nguyễn Thị Tâm gửi tặng. Hổm rày hai vợ chồng cũng có ý chờ đợi được nhìn sách tận mắt sau khi nghe cô Tâm có nhả ý gửi tặng. Hôm nay được cầm quyển sách trên tay thích ơi là thích. Cả hai vợ chồng đều đồng ý là màu sắc bìa sách in rất đẹp. Độ dày cũng vừa tay, nhẹ. Mình lại được ông xã đề tặng ngay một quyển (sướng nhé) nên vào đây ghi lại chuyện vui trong ngày.
Cám ơn cô Tâm rất nhiều. Cám ơn ông xã nhiều nhiều nữa.
Chúc mọi người luôn vui.
Cám ơn đọt chuối non
Sáng nay đi làm ,em thấy một dòng chữ gắn trên tấm kính đằng sau một xe ôtô: MỘT NGƯỜI SAI LÀN, CẢ NGHÀN NGƯỜI KHỔ – Hoan hô, với tình trạng đi sai làn là….thói quen của các bác xế, gây ra ách tắc giao thông và khiến các bác công an GT phải dùng nhiều biên bản phạt , các bác trong đội trật tự xếp thành hàng để làm …làn xe cho chúng ta đi không bị tắc đường , tội nghiệp các bác ấy quá …chúng ta cùng ủng hộ khẩu hiệu này nào, gắn một khẩu hiệu như thế vào xe của mình,hi vọng người đi sau không…lấn lên phía trước.
Thật thú vị nếu có thật nhiều những trang wed hay bog về việc sống tích cực mỗi ngày .
Hi,hôm nay dù là thứ 6 ngày 13, với nhiều người nghe tới nó là thấy có gì đó không may rồi, nhưng mà em cảm thấy hôm nay cũng như những ngày bình thường khác thôi, nếu không muốn nói là tâm trạng em tốt hơn mọi ngày, đọc thêm vài bài tư duy tích cực, không nghĩ điều tiêu cực suốt cả sáng nay. ^^
Tiên đoán: Có lẽ năm mới (Nhâm Thìn) mình sẽ là một người mới hoàn toàn. Vì cái ví của mình rơi đâu mất tiêu rồi. Toàn bộ giấy tờ tùy thân và giấy tờ linh tinh mất hết. Nếu một hai ngày nữa tìm không ra, thì phải đi làm lại toàn bộ giấy tờ, và mua ví mới. (Ai muốn tặng quà tết cho mình, biết tặng cái gì rồi)
Đọc mẩu tin anh Hoành mất ví trong mục “có chuyện gì vui…” thấy buồn cười nên ứng khẩu một bài thơ con cóc sau đây. Anh Hoành xem nó như lời an ủi của em nhé
Bác Hoành thật buồn cười
Lẩn thẩn để ví rơi
Rồi ung dung tiên đoán
Mình đổi mới đến nơi!
Bác Hoành quả “chịu chơi”
Mất ví, tỉnh như ruồi
Lại còn rao giữa chợ
Ai tặng ví cho tôi!
Nếu bác còn dư hơi
Ráng chờ đến … tháng mười
Sẽ có người tặng ví
Tặng thêm một nụ cười
Cảm ơn Thiện Châu
Chia sẻ sắc sâu
Rồi mình sẽ đợi
Tháng mười chẳng lâu
Năm nay coi như mình có số đỏ, khoảnrg một giờ sau giao thừa (giờ VN). Đó là có lại được ví mật năm ngoái
Từ hôm mất ví đến nay, mình hỏi tất cả các nơi mình có ghé trong khoảng thời gian rơi ví, chẳng nơi nào có. Duy có một nơi mình hoàn toàn quên là mình có ghé qua khoảng 15 phút. Đó là một nhà hàng Salvador mà mình chẳng vào ăn bao giờ. Hôm thứ tư đi ngang, bà xã bệnh muốn mua chuối chiên để ăn. Người Trung Mỹ có một loại chuối gọi là plantain, mà họ ăn với cơm như là một loại rau (vegetable) chứ không ăn như fruit (trái cây) như người Việt. Plantain rất ít ngọt và ăn như chuối thì không ngon. Nhưng chiên lên thì ngon hơn chuối chiên của ta vì ngọt nhưng lại dai. Bà xã vào mua chuối, sau đó mình bước vào, ngồi đợi lấy chuối, rồi đi ra, chẳng làm gì rờ đến ví. Và mình hoàn toàn quên bẵng nhà hàng này. Chẳng nhớ gì cả.
Hôm nay lại chạy xe ngang qua, mình hỏi bà xã muốn mua thêm một mớ chuối chiên mang về để dành không. Bà xã ừ và mình quanh xe vào. Vào trong tiệm, mấy cô nhìn nhìn mình, rồi gọi mình lại cho minh xem căn cước của mình, rồi nói là mấy cô có ví của mình, để rơi trên bàn. Mọi thứ còn nguyên vẹn, chẳng mất môt cái gì, kể cả hơn 100 đô trong đó. Incredible!
Chúc mừng anh Hoành tìm lại được ví. Đầu năm vậy là hên quá! Thơ con cóc lại… trào dâng lai láng
Bác Hoành thật là siêng
Bà xã thèm chuối chiên
Ghé mua ngay tắp lự
Đánh rơi cả ví tiền
Nhưng số mình cũng hên
Ví mất đã thấy liền
Ví mới em khỏi tặng
Tháng mười đỡ tốn tiền!
Đúng anh Hoành nhà mình đầu năm hên thật. Năm 2012 phép lạ vẫn có thể xảy ra hàng ngày trong đời sống trong nhà mình !
Làm đỡ khổ cho mình quá trời, đỡ phải chạy đây chạy đó với anh để xin lại các giấy tờ quan trọng. Và cũng đỡ khổ cho Thiện Châu khỏi phải tặng ví mới cho anh trong tháng mười.
Mà có lẽ điều làm mình vui nhất là người tốt vẫn còn hiện diện xung quanh đời sống chúng ta trong tình cảnh kinh tế suy thoái hiện nay. Nhất là người tốt trong một dân tộc bạn.
Xin Chúa luôn ban phúc lành xuống nhà hàng Tipicos Dona Juanita và các nhân viên của họ !!!
10 giờ 18 tối mồng một tết (giờ Washington DC) và 10:18 am mồng hai tết ở VN. Hãng điện thoại đường dài AT&T có quảng cáo “silent treatment” (xử bằng im lặng) rất dễ thương và rất buồn cười, mình tìm trên youtube để post đây chia sẻ nụ cười với các bạn.
Em chúc mừng anh Hoành đã tìm được ví !
Chị Thiện Châu tài ghê, xuất khẩu thành thơ, em phục quá!
Chia sẻ với các bản các tấm ảnh dễ thương để giúp ta mỉm cười đầu năm
@ anh Hoành
Không hiểu sao em kh6ong view được mà cũng không download được các tấm ảnh dễ thương của anh. Tiếc quá!
@ Hồng Thuận,
nhưng chị chỉ làm được loại thơ cóc nhái để đùa cho vui thôi hà, chả làm được bài thơ nào đàng hoàng nghiêm chỉnh cả, hic hic!
Cám ơn em quá khen tài thơ “ba xu” của chị
Cảm ơn Thiện Châu đã thông tin. Anh chỉnh hình lại rồi. Hy vọng là TC có thể xem.